Bóng người ngồi ngay ngắn trên ghế ăn mặc khá bình thường, toàn thân được một tầng năng lượng kỳ quái bao phủ, khiến Dương Khai dù đã vận dụng thần niệm cũng không thể nhìn rõ dung mạo của hắn.
Dương Khai mơ hồ có cảm giác quen thuộc, dường như đã gặp qua đối phương ở đâu đó.
Phát hiện này khiến hắn bất giác nhướng mày.
Nếu hắn đoán không lầm, người này hẳn là vị giáo chủ thần bí của Thi Linh Giáo.
Nhưng Dương Khai lại không hề cảm nhận được chút thi khí nào từ trên người hắn! Nói cách khác, hắn không phải là Thi Linh tộc.
Chẳng lẽ đúng như Dương Viêm từng nói, người này chính là kẻ đã đại chiến với nàng năm xưa, chỉ vì nắm giữ được phương pháp chuyển hóa và khống chế Thi Linh tộc nên mới có thể làm mưa làm gió?
Trong lúc Dương Khai đang trầm tư, người kia bỗng nhiên cười lớn, nhẹ nhàng vỗ tay, dùng một ngữ điệu tán thưởng nói:
- Quả nhiên ngươi đã tìm tới đây, can đảm lắm!
Nghe được giọng nói này, Dương Khai liền nhướng mày, vẻ mặt trở nên cổ quái, ánh mắt thâm thúy nhìn thẳng về phía đối phương, tựa như muốn xuyên thấu qua lớp năng lượng ngăn cách kia để nhìn rõ hình dạng của hắn.
Đối phương cũng không có ý định che giấu, lực lượng kỳ dị trên mặt dần dần tan đi, để lộ ra một gương mặt anh tuấn.
- Lục Diệp? Dương Khai buột miệng thốt lên.
Người này, không ngờ lại chính là kẻ đã gây sự với hắn mấy lần, thậm chí còn chặn giết hắn, thiếu chủ Lưu Vân Cốc, Lục Diệp!
Lần đầu tiên chạm trán là lúc tranh đoạt Hồng Chúc Quả trong Lưu Viêm Sa Địa, Lục Diệp đánh lén, Dương Khai và hắn giao đấu một trận, kết quả chém rơi một cánh tay của hắn, nhưng cũng để hắn trốn thoát.
Lần chạm trán sau chính là trận chiến ở Long Huyệt Sơn, sau lưng Tạ gia có bóng dáng của Lục Diệp, chính hắn đã giật dây khống chế đám người Tạ Lệ tấn công Long Huyệt Sơn.
Dương Khai không biết rốt cuộc mình và Lục Diệp có thù oán gì mà lại khiến hắn ghi hận đến vậy.
Trước kia Dương Khai còn tưởng rằng hắn chỉ đơn thuần thù địch với mình, nhưng hiện tại... trong đầu hắn bỗng nhiên lóe lên một tia sáng, liên kết đủ loại manh mối lại, một suy đoán vô cùng táo bạo liền hiện lên.
- Có lẽ ta không nên gọi ngươi là Lục Diệp, dù sao đây cũng chỉ là thân thể mà ngươi đoạt xá mà thôi! Dương Khai khẽ nhếch mép, giọng điệu đầy chắc chắn.
Lục Diệp đang ngồi ngay ngắn trên ghế rõ ràng thoáng kinh ngạc, tựa như bị nói trúng tim đen nên có chút giật mình, hắn nhìn Dương Khai nói: - Không ngờ ngươi cũng đoán ra, bổn tọa quả thực đã coi thường ngươi!
- Điều này có gì khó chứ? Dương Khai cười khẽ: - Lần đầu tiên chúng ta gặp mặt là tại Tẩy Hồn Thần Thủy trong Lưu Viêm Sa Địa. Ở đó ta đã lấy được một khối Hư Niệm Tinh, còn ngươi từ đó về sau cứ nhớ mãi không quên, chẳng lẽ Hư Niệm Tinh là của ngươi sao?
Gương mặt vốn anh tuấn của Lục Diệp bỗng nhiên trở nên dữ tợn, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn, hắn gầm lên: - Không sai, Hư Niệm Tinh đó là của bổn tọa! Ngươi đã giấu nó đi đâu, tại sao bổn tọa không thể cảm ứng được khí tức của nó?
Chuyện này quả thực chính là ác mộng của Lục Diệp. Nếu Dương Khai không đoạt đi Hư Niệm Tinh, sau khi đoạt xá, hắn chỉ cần dung hợp Hư Niệm Tinh vào cơ thể là có thể lập tức khôi phục ít nhất một nửa thực lực. Cho dù bị thiên địa pháp tắc của U Ám Tinh áp chế khiến hắn không thể đột phá Hư Vương Cảnh ở đây, thì với tu vi Phản Hư Cảnh đỉnh phong, hắn muốn rời khỏi U Ám Tinh cũng không có vấn đề gì lớn.
Lúc đó, chỉ cần hắn tìm một nơi bế quan mấy chục năm, việc khôi phục tu vi vốn có cũng không phải là mộng tưởng, đến lúc đó, cả Tinh Vực này chính là thiên hạ của hắn.
Nhưng viễn cảnh tốt đẹp đó đã bị Dương Khai phá hủy tất cả!
Hắn không thể cảm ứng được Hư Niệm Tinh chứ đừng nói đến việc tìm lại nó. Đó chính là tinh hoa tu luyện cả đời hắn kết tinh thành, nếu không có vật đó thì với tố chất thân thể của Lục Diệp, muốn khôi phục thực lực quả thực khó như lên trời.
Bao năm qua, hắn mới chỉ tu luyện đến Phản Hư tam tầng cảnh, điều này quả thực khiến hắn không thể nào chịu nổi!
- Thật ngại quá, thứ đó đã bị ta dung hợp rồi! Dương Khai cười tủm tỉm, ngón tay chỉ vào đầu mình.
- Không thể nào! Lục Diệp liên tục lắc đầu, khinh bỉ nhìn Dương Khai như một con kiến hôi rồi cười nhạo: - Dựa vào thực lực của ngươi mà cũng đòi dung hợp Hư Niệm Tinh của bổn tọa sao, đúng là vọng tưởng!
Luồng thần hồn đoạt xá thân thể Lục Diệp chính là một nhân vật cùng cấp bậc với Tinh Không Đại Đế khi còn sống, nên dĩ nhiên Hư Niệm Tinh mà hắn lưu lại có cấp bậc cực cao. Cho dù là cường giả Hư Vương Cảnh, nếu tùy tiện dung hợp, thức hải cũng sẽ bị nứt vỡ, thần hồn câu diệt.
Dương Khai lúc đó chỉ có tu vi Phản Hư nhất tầng cảnh, làm sao có thể dung hợp được?
Hiển nhiên Lục Diệp sẽ không tin loại chuyện hoang đường này, chỉ nghĩ rằng Dương Khai đang nói dối, dùng thủ đoạn đặc biệt nào đó giấu Hư Niệm Tinh đi, khiến hắn không thể cảm ứng được.
- Tin hay không tùy ngươi! Dương Khai nhún vai, vẻ mặt không quan tâm, dĩ nhiên hắn không có nghĩa vụ phải giải thích rõ cho đối phương. Có chí bảo tầm cỡ Ôn Thần Liên, việc dung hợp Hư Niệm Tinh kia hắn hầu như không cần làm gì, thậm chí rất lâu sau này hắn mới biết khối tinh thạch đó chính là Hư Niệm Tinh.
- Bớt nói nhảm đi, hôm nay ngươi đã tới thì cũng đừng hòng rời đi. Hư Niệm Tinh rốt cuộc ở đâu, chỉ cần bổn tọa bắt được ngươi, chẳng phải sẽ hỏi ra sao? Lục Diệp hừ lạnh một tiếng, khí tức trên người đột nhiên trở nên hung bạo tà ác.
Dương Khai cười ha hả: - Chết đến nơi rồi còn mạnh miệng!
Lục Diệp nghe vậy, không khỏi ngẩn người.
Ngay sau đó, cả Thi huyệt đột nhiên đất rung núi chuyển, một luồng khí tức vô cùng sắc bén ồ ạt phủ xuống. Khí tức kia quá mức mạnh mẽ, khiến thân thể Lục Diệp như bị giam cầm, không thể nhúc nhích, chỉ có thể đứng đó với khuôn mặt vô cùng khó coi.
Ầm ầm...
Mặt đất như muốn nứt toác, tiếng nổ lớn liên tiếp truyền đến. Chỉ một khắc sau, trần của cung điện nơi Dương Khai và Lục Diệp đang đứng chợt thủng một lỗ lớn, một bóng người từ đó lao xuống, giáng thẳng một chưởng về phía Lục Diệp.
Sắc mặt Lục Diệp đại biến, điên cuồng điều động Thế trường của bản thân, muốn thoát khỏi khí thế áp đảo kia.
Nhưng bàn tay trước mặt lại khiến mọi cố gắng của hắn đều trở nên vô ích.
Thế trường dễ dàng vỡ vụn, khi bàn tay kia đánh xuống, Lục Diệp chỉ kịp hét lên một tiếng thảm thiết rồi bị đập thành một đống thịt nát, máu me vương vãi khắp sàn.
Tiền Thông lúc này mới hạ xuống, trên mặt hiện ra vẻ nghi hoặc, cùng Dương Khai liếc nhìn nhau.
Dương Khai cũng tỏ ra vô cùng ngạc nhiên.
Hiển nhiên cả hai đều không ngờ, Lục Diệp lại bị giết một cách đơn giản như vậy!
- Đây là giáo chủ Thi Linh Giáo sao? Tiền Thông ngạc nhiên hỏi.
Dương Khai gật đầu: - Không sai, chính là hắn!
- Lão phu đã quá coi trọng hắn rồi. Tiền Thông hừ lạnh một tiếng, tuy lão vẫn luôn không xem tên giáo chủ Thi Linh Giáo này ra gì, nhưng cũng không ngờ đối phương lại bị đánh chết dễ dàng như vậy. Điều này khiến lão có cảm giác như đấm vào không khí.
Dương Khai không nói gì, nhưng trong lòng luôn có cảm giác không ổn. Từ trong tiềm thức, hắn vẫn luôn cảm thấy Lục Diệp không thể chết dễ dàng như vậy, dù sao năm xưa hắn còn có thể chạy thoát khỏi tay Dương Viêm mà nàng cũng không nhận ra, huống chi là bây giờ.
Cho dù Tiền Thông là cường giả Hư Vương Cảnh, nhưng bàn về trình độ cáo già xảo quyệt, làm sao so được với tên này?
Nghĩ tới đây, Dương Khai thầm giật mình, vội vàng phóng thần niệm ồ ạt khuếch tán ra ngoài.
Khi thần niệm của hắn bao trùm, cảnh vật khắp Táng Hùng Cốc trong nháy mắt liền rõ như lòng bàn tay.
Bỗng nhiên, hắn phát hiện một luồng khí tức mờ ảo đang dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi phóng ra ngoài, vô cùng kín đáo. Nếu không phải hắn nảy sinh nghi ngờ mà cố ý dò xét, e rằng thật sự đã không thể phát hiện ra.
Mà khi luồng khí tức này bỏ chạy, lại hiện ra một chút dao động của lực lượng không gian.
- Tiền trưởng lão! Dương Khai quát lớn một tiếng, hai tay bỗng nhiên vung về phía trước xé toạc một cái, một khe nứt không gian lập tức hình thành.
Tiền Thông cau mày, tuy không rõ tại sao Dương Khai lại làm vậy, nhưng theo bản năng lão vẫn lựa chọn tin tưởng hắn, không hỏi một lời liền cùng Dương Khai lao thẳng vào khe nứt không gian.
Phía ngoài Táng Hùng Cốc, một tên Thi tướng mặc áo bào đen đang ẩn nấp ở một nơi để điều tức, dường như hắn đã ngồi ở đây rất lâu, không có bất kỳ động tĩnh gì.
Một khắc sau, toàn thân tên Thi tướng áo đen này bỗng nhiên run lên, khí tức liên tiếp tăng vọt đến tận Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong, không hề thua kém Diệp Tích Quân bao nhiêu.
Hắn từ từ mở mắt, hai tròng mắt hiện lên vẻ oán độc và khiếp sợ, nghiến răng gào thét: - Hư Vương Cảnh, lại là Hư Vương Cảnh! Trên hành tinh này làm sao lại có Hư Vương Cảnh chứ! Lão già kia, bổn tọa nhớ kỹ ngươi, món nợ một chưởng này bổn tọa nhất định sẽ trả!
- Ngươi không có cơ hội đó đâu! Bỗng nhiên phía sau chợt truyền đến một âm thanh quen thuộc.
Tên Thi tướng áo đen hiện ra vẻ kinh hãi, quay ngoắt đầu lại, liền thấy một khe nứt không gian lặng lẽ mở ra, Dương Khai và Tiền Thông đang từ bên trong bước ra.
Thi tướng áo đen kinh hãi, không hề nghĩ ngợi, lập tức gầm lên một tiếng định bỏ chạy.
- Chạy đi đâu? Tiền Thông thét lên, Lĩnh vực của bản thân bỗng nhiên tỏa ra, bao phủ tên Thi tướng áo đen vào trong.
Dương Khai không ra tay mà chỉ chăm chú quan sát Thi tướng áo đen, đồng thời vận chuyển thần niệm tới cực hạn, cảnh giác động tĩnh của hắn.
Thi tướng áo đen kia trước đó Dương Khai đã gặp qua, hắn hẳn là huynh đệ của Thi tướng áo trắng Khang Phi Nhiêu, nhưng lúc này hắn đã bị thần hồn của Lục Diệp đoạt xá chiếm giữ, trở thành một người khác.
Tu vi Phản Hư Cảnh đỉnh phong tuy cường đại, nhưng ở trước mặt Tiền Thông lại chẳng là gì.
Trong nháy mắt khi thân thể của Thi tướng áo đen bị đánh nát thành tro bụi, thần hồn câu diệt, Dương Khai liền nhận ra một luồng khí tức bí mật đang thi triển lực lượng không gian, nhanh chóng dịch chuyển đến vị trí cách đó hơn trăm dặm, rồi không chút dừng lại mà tiếp tục dịch chuyển!
Hiển nhiên đó chính là khí tức của giáo chủ Thi Linh Giáo, nếu không phải Dương Khai tinh thông lực lượng không gian thì không thể nào nhận ra biến hóa như vậy.
Sau khi Tiền Thông đánh chết Thi tướng áo đen, liền quay lại nhìn Dương Khai.
Dương Khai không nói một lời, một lần nữa xé rách không gian, ngay sau đó, hai người lại xuất hiện ở nơi cách đó vài trăm dặm.
Vừa mới bước ra khỏi khe nứt không gian, Dương Khai và Tiền Thông đã thấy một tên Thi tướng mặc áo xanh đang điên cuồng bỏ chạy về phía xa.
Lần này không đợi Tiền Thông ra tay, Dương Khai liền phóng ra mười mấy sợi Kim Huyết Ti. Kim Huyết Ti xoắn lại với nhau thành một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, tựa như một mũi tên xé rách hư không, xuyên thủng một lỗ trên bụng tên Thi tướng áo xanh, khiến Thi Châu của hắn vỡ nát.
Kim Huyết Ti bay trở về, nhưng Dương Khai không hề tỏ ra vui mừng sau khi diệt địch, ngược lại sắc mặt càng thêm u ám, lần thứ ba xé rách không gian.