Năm ngày sau, Dương Khai và Tiền Thông đang nhìn cỗ thi thể trước mặt với vẻ mặt vô cùng khó coi.
Cỗ thi thể này không phải của Thi Linh tộc, mà là một võ giả Nhân Tộc, tu vi không cao, chỉ là Phản Hư Nhất Tầng Cảnh mà thôi.
Nhưng đây đã là cỗ thân thể thứ hai mươi bảy bị vị giáo chủ Thi Linh Giáo thần bí kia đoạt xá!
Dường như việc đoạt xá không hề khiến thần hồn của hắn bị hao tổn, ngược lại, hắn có thể đoạt xá vô hạn những thân thể khác nhau.
Điều này hoàn toàn đi ngược lại nhận thức thông thường của Dương Khai. Một khi cường giả mất đi thân thể, thần hồn quả thật có thể tìm một thân xác thích hợp để tiến hành đoạt xá, nhưng đoạt xá là một chuyện cực kỳ nguy hiểm, rất có thể sẽ bị cắn trả, bị đối tượng đoạt xá cắn nuốt khiến cho thần hồn câu diệt. Mà cho dù không bị cắn nuốt, mỗi một lần đoạt xá đều sẽ tiêu hao hồn lực cực lớn.
Tuyệt đối không ai có thể đoạt xá hai lần trong một khoảng thời gian ngắn!
Thế nhưng, gã giáo chủ Thi Linh Giáo thần bí kia lại phá vỡ quy tắc này. Chỉ trong vỏn vẹn năm ngày, hắn đã đoạt xá hai mươi bảy lần. Tuy rằng mỗi một lần đều bị Dương Khai tóm được đuôi, truy kích không tha, thậm chí giết chết thân thể bị đoạt xá, nhưng thần hồn của hắn lần nào cũng có thể trốn thoát!
Suốt năm ngày truy kích mà vẫn chưa thể giết chết giáo chủ Thi Linh Giáo, cả Dương Khai và Tiền Thông đều nhận ra kẻ địch này khó giải quyết đến mức nào.
Tuy nhiên, cũng không phải là không có thu hoạch.
Bọn họ phát hiện ra, không phải thân thể nào gã giáo chủ Thi Linh Giáo cũng đoạt xá được, chỉ có những kẻ bị hắn gieo Vạn Độc Tà Cổ vào trong đầu mới có thể trở thành đối tượng để hắn đoạt xá.
Vạn Độc Tà Cổ, Dương Khai đã từng tiếp xúc qua một lần. Trước đây, chính Tạ Lệ của Tạ gia đã bị Vạn Độc Tà Cổ khống chế, nên mới ngu xuẩn dẫn toàn tộc tấn công Long Huyệt Sơn, cuối cùng chết không toàn thây.
Loại tà trùng quỷ dị này chính là bí thuật độc môn của giáo chủ Thi Linh Giáo. Một khi bị gieo Vạn Độc Tà Cổ, bất kỳ sinh linh nào cũng đều phải nghe theo mệnh lệnh của hắn, trở thành tôi tớ trung thành duy nhất của hắn.
Hắn dựa vào thủ đoạn này để nô dịch những thuộc hạ cứng đầu, cũng dựa vào thủ đoạn này để thần hồn tiến hành đoạt xá chạy trốn!
Chỉ cần có Vạn Độc Tà Cổ tồn tại trong một khoảng cách nhất định, thần hồn của hắn sẽ không bị không gian hạn chế, có thể trong nháy mắt đến được vị trí của Vạn Độc Tà Cổ để tiến hành đoạt xá.
Ngoài thông tin này ra, Dương Khai và Tiền Thông còn nhạy bén phát hiện, tu vi của những thân thể mà giáo chủ Thi Linh Giáo lựa chọn đoạt xá đang ngày càng thấp.
Lúc mới bắt đầu, thân thể hắn đoạt xá vẫn là Phản Hư Tam Tầng Cảnh, đều là những Thi Tướng hàng đầu. Nhưng chưa đến hai ngày sau, hắn chỉ có thể đoạt xá Phản Hư Lưỡng Tầng Cảnh, cho tới bây giờ, hắn chỉ có thể đoạt xá những sinh linh Phản Hư Nhất Tầng Cảnh!
Thuật đoạt xá của hắn không phải không có nhược điểm, mà cũng gây ra tổn hại nhất định. Loại thương tổn này nhằm thẳng vào thần hồn, ngay cả giáo chủ Thi Linh Giáo cũng không thể nào tránh khỏi.
Dù là vậy, nhưng tinh lực của Dương Khai và Tiền Thông cũng đã tiêu hao rất nhiều.
- Tiếp tục thôi, hắn không còn tung hoành được bao lâu nữa đâu, lão phu không tin hắn có thể thoát khỏi lòng bàn tay của mình! - Tiền Thông tức đến sôi gan. Dù sao bây giờ lão cũng là cường giả Hư Vương Cảnh, xứng với danh hiệu đệ nhất nhân trên U Ám Tinh. Nhưng đang trong lúc đắc ý nhất, không ngờ lại không thể bắt được một tên giáo chủ Thi Linh Giáo, điều này khiến lão vô cùng phẫn nộ.
Tiền Thông nào biết, lai lịch của gã giáo chủ Thi Linh Giáo này còn lớn hơn một cường giả Hư Vương Cảnh như lão rất nhiều.
- Phát hiện ra dấu vết của hắn chưa? - Tiền Thông quay đầu nhìn Dương Khai hỏi.
Sau mấy ngày đuổi giết, Tiền Thông đã hiểu rõ sự quỷ dị của giáo chủ Thi Linh Giáo. Lão tự nhủ nếu không có Dương Khai truy tung, chỉ dựa vào một mình lão thì căn bản không thể nào nhổ cỏ tận gốc được.
Lão hoàn toàn không phát hiện ra dấu vết thần hồn của giáo chủ Thi Linh Giáo khi hắn bỏ chạy.
Dương Khai nhắm mắt cảm ứng, một lúc lâu sau mới đột ngột mở mắt, rồi không nói một lời, đưa tay xé rách hư không.
Tại một nơi trong rừng rậm, một gã thanh niên khôi ngô tà dị đang lao đi vun vút. Gã thanh niên này nhìn qua chỉ khoảng ba mươi tuổi, toàn thân tràn ngập dao động thánh nguyên của Phản Hư Nhất Tầng Cảnh, bộ dạng khá chật vật, hai tròng mắt đỏ thẫm đến khiếp người, vẻ mặt hết sức dữ tợn.
Hắn vừa chạy thục mạng, vừa thu liễm khí tức của mình, đồng thời thả thần niệm ra cảm ứng xung quanh.
Trong phạm vi ba mươi dặm xung quanh không có động tĩnh gì.
Nhưng gã thanh niên khôi ngô tà dị kia cũng không vì vậy mà buông lỏng cảnh giác, ngược lại, vẫn liều mạng bỏ chạy như cũ, tựa như có thứ gì đó vô cùng đáng sợ đang đuổi theo hắn.
Vẻ mặt hắn cực kỳ tà ác, ánh mắt hiện lên vẻ thù hận sâu đậm.
Nhớ năm xưa, dù là ở "nơi đó", hắn cũng có tiếng tăm lừng lẫy, kẻ dám trêu chọc hắn quả thật không có mấy ai. Nhưng từ khi đến cái hành tinh tu luyện xui xẻo trong Tinh Vực này, mấy vạn năm qua, vận số của hắn càng ngày càng kém, đầu tiên là bị Dương Viêm đánh cho tan xương nát thịt, phải mất mấy vạn năm mới sống lại được.
Đến giờ phút này, hắn lại bị một tên Phản Hư Tam Tầng Cảnh sâu bọ đuổi đến mức lên trời không lối, xuống đất không cửa.
Nếu ở thời kỳ đỉnh phong, chỉ cần một ánh mắt của hắn cũng đủ khiến tên sâu bọ kia bị băm thành vạn mảnh, nhưng hiện tại hắn không thể không chạy trốn.
Gã thanh niên khôi ngô tà dị lập tức có cảm giác bi phẫn "Rồng bơi lên cạn bị tôm giỡn, hổ xuống đồng bằng bị chó khinh", khiến khí huyết của hắn đảo lộn, hít thở khó khăn.
Thuật bỏ chạy bằng thần hồn của hắn tuyệt diệu có một không hai, cho dù là Hư Vương Cảnh cũng không thể phát hiện được, nhưng tên tiểu tử gọi là Dương Khai kia không ngờ lại tu luyện bí thuật không gian hiếm thấy! Nếu không phải vậy, làm sao có thể tóm được đuôi hắn nhiều lần như vậy chứ?
Bí thuật không gian này, cho dù ở "nơi đó" cũng rất ít người có thể tu luyện được. Hắn nghĩ nát óc vẫn không hiểu nổi, ở một nơi như thế này sao lại có người có thể tu luyện được bí thuật không gian đến cảnh giới thâm hậu như vậy, thậm chí còn có thể xé rách không gian, trong nháy mắt đã dịch chuyển được mấy ngàn dặm.
Ngay khi hắn đang nghiến răng nghiến lợi suy nghĩ lung tung, hư không phía trước bỗng nhiên truyền đến một luồng dao động năng lượng kỳ lạ.
Gã thanh niên khôi ngô tà dị chợt ngừng bước, vẻ mặt trở nên tái xanh.
Tình huống như vậy đã xuất hiện mấy chục lần, hắn chẳng còn xa lạ gì, cũng biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.
- Đây là do các ngươi ép ta! - Ánh mắt gã thanh niên khôi ngô tà dị tràn đầy vẻ thâm độc, tựa như đã hạ quyết tâm trọng đại nào đó, liền dừng lại, lẳng lặng đứng chờ.
Luồng dao động năng lượng kỳ lạ ở hư không phía trước càng lúc càng rõ ràng, rất nhanh, một vết nứt không gian liền đột ngột xuất hiện, bên trong là khoảng không trống rỗng đen như mực.
Hai bóng người từ trong vết nứt không gian bước ra, dẫn đầu là Tiền Thông, theo sau chính là Dương Khai.
Tiền Thông vừa hiện thân, thần niệm mạnh mẽ đã lập tức khóa chặt gã thanh niên khôi ngô tà dị, ngay cả một lời cũng không nói, liền triển khai Vực trường bao phủ lấy hắn. Vực trường hội tụ ý cảnh của Phong, biến thành đủ loại sát chiêu ập tới gã thanh niên.
Tu vi của đối phương lần đoạt xá này chỉ còn là Phản Hư Nhất Tầng Cảnh, Tiền Thông thậm chí còn không thèm ra tay, chỉ cần dựa vào uy năng của Vực trường cũng có thể dễ dàng giết chết hắn.
Gã thanh niên khôi ngô tà dị chợt cười ha hả:
- Lũ sâu kiến các ngươi, hãy hứng chịu lửa giận của bổn tọa đi!
Vừa dứt lời, hắn liền há to miệng phun ra một luồng khí tức màu xanh biếc. Luồng khí tức đó khẽ vặn vẹo trong không trung rồi đột nhiên biến thành một thanh trường đao màu xanh biếc, trên thân đao có những phù văn và đồ án phức tạp, khiến người xem cảm thấy đau đầu chóng mặt.
Trường đao xanh biếc từ giữa không trung mạnh mẽ chém xuống một nhát, không một tiếng động.
Lập tức, một màn khiến người ta kinh hãi xuất hiện, Vực trường của Tiền Thông bị một đao này chém nát, trong nháy mắt đã vỡ tan tành.
Cùng lúc đó, sắc mặt Tiền Thông và Dương Khai đều tái đi. Trong tầm mắt của hai người, thanh trường đao xanh biếc kia lại tỏa ra một luồng ý cảnh vô cùng thần diệu, xuyên phá tầng phòng ngự của thần hồn, xông thẳng vào thức hải, sau đó lại hóa thành ảo ảnh trường đao xanh biếc, dùng thế sét đánh không kịp bưng tai chém xuống.
Thức hải bị luồng khí kình sắc bén kia chém xuống, cả đại dương thần hồn liền bị chẻ làm đôi, trong chốc lát cuồng phong gào thét, sóng cuộn mãnh liệt, trời đất cũng phải biến sắc.
Mà thế giới thức hải cũng đang nhanh chóng thu hẹp lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Thần hồn lực của Dương Khai và Tiền Thông chỉ vì một đao này mà đã tiêu hao tới hơn một phần ba.
Cả hai đều không kìm được kêu lên một tiếng đau đớn, đầu đau như muốn nứt ra, trước mắt tối sầm, suýt nữa hôn mê bất tỉnh.
Sắc mặt hai người đều tái nhợt, không ngờ đối phương lại còn có tuyệt chiêu bá đạo như vậy, vội vàng vận chuyển thánh nguyên phòng hộ.
Mà gã thanh niên khôi ngô tà dị kia sau khi thi triển một chiêu, sắc mặt cũng trở nên trắng như tuyết, cả người lảo đảo sắp ngã, muốn thừa cơ truy kích, cho Dương Khai và Tiền Thông thêm một đao nữa, nhưng lại lực bất tòng tâm.
Gã thanh niên khôi ngô tà dị mắng to một tiếng, rồi thân xác bỗng nhiên nổ tung, hóa thành bụi phấn.
Một luồng thần hồn lực chợt từ vị trí đó phóng đi, quay một vòng trên không trung cuốn lấy luồng khí tức có thể biến thành trường đao xanh biếc, rồi phá vỡ hư không trốn xa.
Dương Khai chăm chú nhìn phương hướng hắn bỏ chạy, cố gắng cảm ứng, nhưng xung quanh lại tràn ngập một luồng ý cảnh kỳ lạ, như thể đã phong tỏa vùng không gian này lại, khiến hắn không thể tìm kiếm động tĩnh của đối phương.
Trong đầu lại một lần nữa truyền đến cơn đau thấu tim, Dương Khai rên lên một tiếng, vội vàng lấy ra một bình ngọc, đổ ra vài viên linh đan, đưa cho Tiền Thông một nửa, còn lại liền nhét vào miệng mình, khoanh chân điều tức.
Thấy vậy, Tiền Thông cũng uống linh đan, rồi nhắm mắt điều tức theo.
Khoảng một ngày sau, Dương Khai mới chậm rãi mở mắt ra, trong ánh mắt vẫn còn lưu lại vẻ sợ hãi.
Hắn có chí bảo tầm cỡ Ôn Thần Liên bảy màu, cho nên dù thần hồn bị hao tổn cũng không ảnh hưởng nhiều lắm, sau một ngày bồi bổ, về cơ bản đã khôi phục lại.
Nhưng còn Tiền Thông, xem ra đã bị tổn thương không nhẹ. Mặc dù lão là Hư Vương Cảnh, nhưng dính phải một kích như vậy, không mất một năm rưỡi chỉ sợ không thể hồi phục.
Dường như cảm ứng được ánh mắt của Dương Khai, Tiền Thông cũng mở mắt ra, sắc mặt hơi tái nhợt, trầm ngâm hồi lâu mới lên tiếng hỏi:
- Tên kia đã chạy thoát rồi sao?
Dương Khai im lặng gật đầu.
Tiền Thông nặng nề thở dài, than thở:
- Người này thật kinh khủng. Lão phu vốn tưởng rằng sau khi tấn cấp Hư Vương Cảnh có thể vô địch trên U Ám Tinh, không ngờ lại ăn thiệt thòi trên tay hắn, đúng là nhân ngoại hữu nhân, thiên ngoại hữu thiên mà! Hắn đã sử dụng bảo bối gì, vì sao uy lực lại mạnh mẽ như vậy?
Dương Khai trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Hẳn là Đế Bảo.
- Đế Bảo sao? - Tiền Thông nhướng mày, tựa như nghĩ ra điều gì đó liền cảm ứng xung quanh rồi gật đầu nói: - Nói vậy cũng có lý, xung quanh nơi này quả thực tràn ngập lực lượng đế uy, nhưng tại sao lại không giống như đế uy mà ta đã cảm nhận được lúc ở trong Đế Uyển chứ?
Dương Khai nhìn lão, thầm nghĩ trên đời này Đại Đế không chỉ có một vị, nhưng cũng không nói ra.
Chỉ có lực lượng đế uy mới có thể ngăn cản bí thuật không gian của Dương Khai truy lùng, để cho giáo chủ Thi Linh Giáo cuối cùng trốn thoát mà thôi.
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay