Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1694: CHƯƠNG 1694: TRÙNG ĐẾ

Truy đuổi giáo chủ Thi Linh Giáo đến mức mất dấu, với thủ đoạn của gã, hiện tại muốn tìm ra gã e rằng còn khó hơn lên trời.

Lần hành động này không thể xem là thành công mỹ mãn, nhưng trong khoảng thời gian ngắn sắp tới, giáo chủ Thi Linh Giáo cũng không thể giở trò gì được nữa. Dù sao gã cũng đã bị thương không nhẹ, nhất là đòn cuối cùng khi thi triển Đế Bảo đã gây ra tác dụng phụ cực lớn, bằng không gã đã chẳng đợi đến lúc đó mới sử dụng.

Hiển nhiên Tiền Thông không biết điều này nên cũng không có ý định bảo Dương Khai tiếp tục truy đuổi. Lão trầm ngâm một lát rồi nói:

- Tuy gã đã trốn thoát, nhưng Thi Linh Giáo vẫn là một mối họa lớn. Chúng ta hãy quay lại Táng Hùng Cốc, phá hủy Thi huyệt kia đi. Lần trước lão phu cảm ứng được có không ít Thi Linh tộc đang ẩn nấp bên trong.

- Ừm, ta cũng nghĩ như vậy. Dương Khai đồng tình với quan điểm của lão.

Hai người bàn bạc xong xuôi liền lập tức lên đường, bay về phía Táng Hùng Cốc.

Ba ngày sau, cả hai đã quay lại Táng Hùng Cốc. Thi Linh tộc trong cốc vốn đã bị Tiền Thông tàn sát một trận, tổn thất thảm trọng, nhưng vẫn chưa hoàn toàn bị tiêu diệt. Những tên Thi Linh tộc còn sót lại không biết đã trốn đi đâu, chỉ còn lại những kẻ chưa chuyển hóa hoàn toàn trong Thi huyệt mà thôi.

Trước khi phá hủy Thi huyệt, Dương Khai một lần nữa quay lại Hoàng Tuyền Nhãn xem thử có biện pháp nào phá hủy nó không. Dù sao đây mới chính là nguồn gốc sinh ra Thi Linh tộc, chỉ cần hủy diệt nó, Thi Linh tộc sẽ không thể gia tăng số lượng, những tên còn lại chỉ cần từ từ dọn dẹp là được, rồi sẽ có một ngày U Ám Tinh khôi phục lại yên bình.

Nhưng điều khiến hắn thất vọng là, thứ này căn bản không có cách nào phá hủy. Hoàng Tuyền Nhãn dường như thông đến một thế giới khác, Âm Thi khí dày đặc kia chính là từ thế giới bên ngoài tràn đến đây, ngưng tụ tại Hoàng Tuyền Nhãn tạo thành hình thái dòng suối.

Nghe đồn, Hoàng Tuyền Nhãn thông tới Hoàng Tuyền địa ngục!

Biện pháp duy nhất chính là xâm nhập vào trong đó, phá hủy cầu nối giữa hai thế giới.

Dương Khai không dám mạo hiểm, chỉ có thể liên thủ với Tiền Thông, tạm thời phong ấn khí tức của Hoàng Tuyền Nhãn lại, cuối cùng phá hủy Thi huyệt, tiêu diệt toàn bộ những Thi Linh tộc đang trong quá trình chuyển hóa.

Khi Dương Khai và Tiền Thông trở về Lăng Tiêu Tông, đã là mười ngày sau.

Sau khi hắn thuật lại sơ qua hành động lần này cho nhóm Diệp Tích Quân, bà cũng vô cùng kinh hãi, không ngờ trên đời lại có thủ đoạn đoạt xá vô hạn quỷ dị đến vậy.

Các trưởng lão còn lại cũng cảm thán không ngớt.

- Theo như tông chủ nói, chẳng phải giáo chủ Thi Linh Giáo kia có thân thể bất tử sao? Diệp Tích Quân chau mày.

- Cũng không hẳn là vậy, thuật đoạt xá của gã tuy quỷ dị khó lường nhưng cũng gây tổn hại nhất định cho bản thân, điểm này có thể nhận ra qua sự thay đổi đối tượng đoạt xá của gã. Chỉ tiếc là lần này lại để gã chạy thoát, hiện tại không biết gã đang trốn ở nơi nào, muốn tìm được quả là khó khăn. Dương Khai thở dài.

Diệp Tích Quân khẽ gật đầu:

- Tuy không thể giết chết giáo chủ Thi Linh Giáo, nhưng phong ấn được Hoàng Tuyền Nhãn cũng đã là thành công lớn. Như vậy, tộc nhân Thi Linh tộc sẽ không thể tăng thêm được nữa, đây chính là lúc chúng ta phản công.

Dương Khai liếc nhìn bà, mỉm cười nói:

- Đại trưởng lão có cao kiến gì?

- Thừa thắng xông lên! Diệp Tích Quân trầm giọng nói:

- Trong hai năm qua, sở dĩ tình hình trên U Ám Tinh ngày càng xấu đi, một phần là do Thi Linh tộc quá mức quỷ dị, cao thủ bị chuyển hóa ngày càng nhiều. Nhưng còn một nguyên nhân khác là không có ai đủ uy tín để lãnh đạo, các đại tông môn đều tự mình chiến đấu, nên rất dễ bị công phá. Nhưng hiện tại thì khác, tông chủ trở về cùng với chiến hạm cấp Hư Vương, Tiền trưởng lão cũng đã đột phá đến Hư Vương Cảnh. Chỉ cần hai người đứng ra, với uy tín của Lăng Tiêu Tông và Ảnh Nguyệt Điện, ta tin rằng có thể liên hợp toàn bộ U Ám Tinh lại, đến lúc đó còn sợ gì đám Thi Linh tộc kia nữa?

- Lão phu không có ý kiến, U Ám Tinh là quê hương của lão phu, góp sức vì U Ám Tinh là trách nhiệm không thể chối từ. Tiền Thông lập tức bày tỏ thái độ.

Diệp Tích Quân đưa mắt nhìn về phía Dương Khai.

- Ta cũng không có ý kiến. Dương Khai khẽ cười:

- Chuyện này cứ giao cho đại trưởng lão và Tiền trưởng lão phụ trách đi, toàn bộ tông môn đều có thể điều động, ta chỉ cần góp chút sức là được.

- Nếu tông chủ đã muốn lười biếng, vậy cứ theo ý ngươi, chuyện này cứ quyết định như vậy đi. Diệp Tích Quân cũng rất quyết đoán, lập tức đồng ý.

Tiếp theo, các trưởng lão và Tiền Thông liền bàn bạc cụ thể, bao gồm làm sao để liên hợp những thế lực và cao thủ còn sót lại trên U Ám Tinh, làm sao để tạo dựng uy tín, làm sao để tiễu trừ Thi Linh Giáo...

Thật ra mọi chuyện đều rất đơn giản. Danh tiếng của Lăng Tiêu Tông vốn đã không thấp, hơn nữa hiện tại còn có Tiền Thông đích thân ra tay, với tu vi và thân phận cường giả Hư Vương Cảnh của lão, chỉ cần hô một tiếng, khẳng định sẽ có vô số người hưởng ứng.

Với thực lực của hai tông môn, lại phối hợp với chiến hạm cấp Hư Vương, việc thu nạp và giải cứu những cao thủ cùng tông môn bị Thi Linh Giáo gây rối cũng không có gì khó khăn. Đến lúc đó, lực lượng này sẽ như một quả cầu tuyết, càng lăn càng lớn, chờ đến khi nó lan rộng khắp U Ám Tinh, thì Thi Linh Giáo chắc chắn sẽ không còn đất dung thân!

Thậm chí Diệp Tích Quân còn sai người truyền tin ra ngoài, thông báo cho toàn U Ám Tinh rằng giáo chủ thần bí của Thi Linh Giáo đã bị Dương Khai và Tiền Thông hợp lực giết chết!

Đây tuy là tin giả, nhưng chắc chắn sẽ không có ai hoài nghi, còn giáo chủ Thi Linh Giáo lúc này ẩn núp còn không kịp, nói gì đến việc ra mặt đính chính.

Tin tức này sẽ giáng một đòn mạnh vào lòng tin của Thi Linh tộc và những võ giả nhân tộc đã quy thuận Thi Linh Giáo, đối với hành động tiếp theo sẽ có trợ giúp rất lớn.

Dương Khai không tham gia vào những chuyện đó, mà một mình đi tới lầu các nơi Dương Viêm đang nằm.

- Nếu đúng như lời huynh nói, thì kẻ đó quả thực chính là Trùng Đế! Trong thức hải của Dương Viêm, nàng đang ngồi đối mặt với Dương Khai, vẻ mặt lộ ra nét trầm tư:

- Vạn Độc Tà Cổ chính là một trong những bí thuật mà Trùng Đế tu luyện, mà Trảm Hồn Đao kia cũng là bí bảo của hắn. Không ngờ trận chiến năm xưa hắn thật sự còn sống sót, là ta đã sơ suất rồi!

- Thì ra người đó tên là Trùng Đế! Dương Khai lập tức sáng tỏ.

- Ừm, hắn am hiểu nhất chính là bồi dưỡng Kỳ Trùng Dị Trĩ, có thể ký gửi thần niệm của bản thân lên những thứ đó, cho nên mới có thể tiến hành đoạt xá nhiều lần như vậy. Vạn Độc Tà Cổ chỉ là một loại Kỳ Trùng Dị Trĩ tay sai của hắn, dùng để khống chế thuộc hạ mà thôi, chưa đáng là gì. Trên tay hắn còn có những thủ đoạn lợi hại hơn, đám mây trùng của Trùng Đế đi đến đâu, nơi đó toàn bộ Tinh Vực sẽ sinh linh đồ thán!

Dương Khai không khỏi kinh hãi, hắn để ý thấy Dương Viêm nói là toàn bộ Tinh Vực, chứ không phải một tu luyện chi tinh.

Dương Viêm lại hé môi cười:

- Huynh cũng không cần căng thẳng như vậy, sử dụng Kỳ Trùng Dị Trĩ nhất định phải có tu vi tương xứng. Hiện tại hắn chỉ có thể đoạt xá võ giả Phản Hư nhất tầng cảnh, sao có thể sử dụng được nhiều Kỳ Trùng Dị Trĩ như thế? Nếu hắn thật sự muốn làm vậy, chắc chắn sẽ bị cắn trả. Việc hắn dùng Vạn Độc Tà Cổ nhiều như vậy đã hơi vượt ra ngoài dự liệu của ta, ta tin rằng trong mấy năm tới hắn sẽ không lộ diện nữa đâu.

- Nhưng tên này còn sống sẽ luôn là một mối họa! Dương Khai cau mày.

Hắn rất cảnh giác với Trùng Đế, đây chính là nhân vật cùng cấp bậc với Dương Viêm, ai biết được rốt cuộc khả năng của hắn lớn đến đâu?

Dương Viêm nhìn hắn thật sâu rồi nói:

- Thật ra ta có một biện pháp, có thể giúp huynh giết chết hắn!

- Biện pháp gì? Dương Khai ngẩng đầu nhìn nàng.

Dương Viêm không nói gì, chỉ đưa tay khẽ vẫy vào hư không.

Bên trong thức hải, một quả cầu tỏa ra hào quang năm màu vô cùng xinh đẹp chợt xuất hiện trên tay nàng, ngay sau đó nàng liền ấn bàn tay lên trán Dương Khai.

Động tác của nàng không nhanh không chậm, trông rất thong thả, thế nhưng Dương Khai lại ngây người không kịp phản ứng. Mãi đến khi quả cầu ánh sáng trên tay Dương Viêm nhập vào linh thể thần hồn của hắn rồi biến mất, Dương Khai mới kinh hãi hỏi:

- Đây là thứ gì?

Dương Viêm mỉm cười nói:

- Khi luyện hóa xong huynh sẽ biết.

Vừa dứt lời, Dương Khai liền cảm thấy một luồng khí tức hoang dã bỗng nhiên nổ tung trong linh thể thần hồn của hắn. Luồng lực lượng kia quá mạnh mẽ khiến Dương Khai không thể phản kháng, linh thể thần hồn liền tan rã, thần niệm quay trở về thân thể.

Ngay sau đó, hắn mở mắt ra, nhưng cảnh vật hắn nhìn thấy không phải là bên trong lầu các, mà là một vùng không gian hư vô tăm tối, xung quanh không một chút ánh sáng, cũng không có bất kỳ thứ gì, thậm chí ngay cả sự tồn tại của bản thân, hắn cũng không cảm ứng được.

Dương Khai thoáng kinh hãi, không biết đây rốt cuộc là nơi nào. Nhưng dù sao cũng là người từng trải qua sóng to gió lớn, hắn nhanh chóng trấn tĩnh lại, lẳng lặng quan sát xung quanh.

Trong thế giới hư vô dần dần hiện ra những vật chất không rõ, chúng ngưng tụ thành một khối, theo thời gian trôi qua, càng ngày càng trở nên khổng lồ.

Cũng không biết đã qua bao lâu, một hành tinh to lớn chợt xuất hiện trước mắt Dương Khai. Hành tinh này không hề có sự sống, thậm chí ngay cả thực vật cũng không có, chỉ là một tinh cầu chết mà thôi.

Dương Khai nhìn hành tinh này, mơ hồ cảm thấy có chút quen mắt.

- U Ám Tinh! Dương Khai chợt nhận ra, khi quan sát U Ám Tinh từ trong tinh không, nó chính là hình dáng này, chỉ có điều lúc đó trên U Ám Tinh tràn đầy sức sống, chứ không phải cảnh tượng trước mắt.

- Ta hiểu rồi.

Đến lúc này Dương Khai mới hiểu được mục đích của Dương Viêm, trong lòng vô cùng cảm kích. Đồng thời hắn cũng không muốn bỏ qua cơ hội hiếm có này, vội vàng tĩnh tâm cảm ngộ.

Trong thế giới quỷ dị này, Dương Khai không xác định được thời gian trôi qua, dường như chỉ trong nháy mắt, lại dường như đã qua hàng tỉ tỉ năm. Trên U Ám Tinh cô quạnh rốt cục cũng xuất hiện một chút sự sống, rồi xuất hiện biển cả, thực vật xanh tươi, và một vài sinh vật bắt đầu được sinh ra.

Từng chủng tộc khác nhau quật khởi, rồi lại biến mất dưới dòng chảy của lịch sử.

Các nền văn minh khác nhau tưởng chừng như vĩnh hằng, lần lượt lặng lẽ lướt qua trước mặt Dương Khai.

Hắn cảm thụ được khí tức đến từ thời hoang dã, từ thời đại cổ xưa, mặc dù chỉ là người đứng ngoài quan sát, nhưng dường như bản thân hắn đã hòa làm một với nó, cùng với hành tinh này trải qua hàng tỉ tỉ năm.

Hắn được chứng kiến tận mắt quá trình hành tinh này sinh ra, phát triển, hoàn thiện, rồi suy tàn...

Dần dần, hắn nảy sinh một cảm giác kỳ diệu, dường như hắn chính là hành tinh này, và hành tinh này cũng chính là hắn!

Tinh Chủ!

Chỉ có Tinh Chủ mới có được cảm giác như vậy.

Năm xưa, khi Hạ Ngưng Thường luyện hóa căn nguyên tinh tú của Thông Huyền Đại Lục, Dương Khai đã ở bên cạnh trợ giúp, cùng nàng quan sát quá trình tiến hóa và phát triển của đại lục. Quá trình đó sao mà giống với cảnh tượng hắn đang chứng kiến đến thế!

Đây rõ ràng chính là quá trình luyện hóa căn nguyên tinh tú, trở thành Tinh Chủ

❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!