Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1698: CHƯƠNG 1698: BÀNG CHẤN

Chốc lát sau, tiếng bước chân khẽ vang, một thiếu niên mi thanh mục tú bước ra khỏi căn nhà gỗ. Thoạt nhìn, thiếu niên này chỉ độ hai mươi xuân xanh, tu vi vỏn vẹn Thánh Vương tam trọng cảnh. Hắn nhìn Dương Khai với ánh mắt oán độc xen lẫn kiêng kỵ, vẻ mặt khó tin, dường như không thể lý giải vì sao bản thân lại bị Dương Khai phát giác.

Bốn mắt nhìn nhau, Dương Khai mỉm cười, còn thiếu niên kia lại như gặp đại địch.

- Sao ngươi phát hiện ra bổn tọa? Thiếu niên không nhịn được cất tiếng hỏi, Dương Khai tạo cho hắn áp lực rất lớn, khiến hắn không thể bình tĩnh như trước nữa. - Bổn tọa tự thấy mình không để lại bất kỳ dấu vết gì!

- Muốn tìm ra ngươi quả thực chẳng dễ dàng chút nào. Dương Khai khẽ mỉm cười. - Nếu không phải nhờ vào Vạn Độc Tà Cổ của ngươi, e rằng ta cũng khó lòng phát hiện.

Vừa dứt lời, Dương Khai khẽ đưa tay chỉ về phía mấy võ giả đang bị tên kia khống chế.

Thiếu niên giật mình, vội vàng kiểm tra Vạn Độc Tà Cổ của mình, ánh mắt tràn đầy ảo não.

Hắn tuyệt nhiên không ngờ, việc tạm thời thu phục mấy tên thuộc hạ này lại là một sai lầm chí mạng.

Hắn đã rất cẩn thận, lần này chạy tới Hà Quang Đảo trị thương, thu phục mấy người này đều có thực lực rất thấp, cho nên bình thường không thể bị người khác để ý, nhưng tuyệt nhiên không ngờ Dương Khai lại tìm ra sơ hở.

- Dù cho là vậy, ngươi muốn đoạt mạng bổn tọa cũng có phần khó khăn. Lần trước ngươi đã từng thử qua rồi, chi bằng chúng ta cùng nhau thương nghị?

Thiếu niên hất cằm, gương mặt ngạo nghễ hiện rõ vẻ đề nghị.

- Không có hứng thú! Dương Khai khẽ lắc đầu.

Thiếu niên ngạc nhiên: - Ngươi chưa nghe đã không chút hứng thú? Chẳng lẽ không sợ hối hận?

- Chẳng có gì phải hối hận cả, hôm nay ngươi chắc chắn phải bỏ mạng! Dương Khai cười lạnh một tiếng.

Thiếu niên cười ha hả, châm chọc nhìn Dương Khai, hung hăng nói:

- Tiểu tử miệng lưỡi lớn lối, bản lĩnh cũng chẳng nhỏ. Lần trước bổn tọa đã thoát khỏi tay ngươi, lần này cũng vậy. Bất quá, nếu ngươi không dây dưa với bổn tọa, bổn tọa sẽ ban cho ngươi một chút ưu đãi, đảm bảo ngươi hưởng thụ cả đời!

- Một kẻ chuyên sử dụng Kỳ Trùng Dị Trĩ như ngươi thì có thể ban cho ta lợi ích gì? Dương Khai nói.

Thiếu niên biến sắc, chau mày, thử dò xét: - Ngươi biết lai lịch của bổn tọa?

- Biết hay không biết đều chẳng quan trọng, hôm nay ta đã nói ngươi phải chết, thì ngươi nhất định phải chết! Dương Khai hừ lạnh, không dài dòng với hắn nữa, đưa tay chộp tới hắn.

- Tiểu tử thật to gan! Thiếu niên quát lớn, không tránh mà vọt tới Dương Khai. Thánh Nguyên cuồn cuộn, như muốn bạo liệt.

Hắn biết với thực lực của mình căn bản không phải đối thủ của Dương Khai, cho nên không cần bảo vệ thân thể này, tự bạo thân thể để nhiễu loạn tầm mắt Dương Khai, nhân cơ hội bỏ trốn.

Dương Khai châm chọc nhìn hắn, không làm gì khác ngoài việc đưa tay nắm chặt hư không.

Linh khí thiên địa nhanh chóng hội tụ, thiếu niên kia lập tức như bị giam cầm, bị khóa chặt giữa không trung, không thể nhúc nhích. Dòng Thánh Nguyên đang hỗn loạn trong cơ thể hắn cũng nhanh chóng lắng xuống.

Thiếu niên sợ hãi nói: - Đây là thủ đoạn gì?

Dứt lời, hắn như nhớ ra cái gì đó, con ngươi run rẩy nhìn Dương Khai, lạc giọng hét lên:

- Ngươi có thể điều động Tinh Tú Lực, chẳng lẽ ngươi đã luyện hóa Căn Nguyên Tinh Tú?

- Không hổ danh là Trùng Đế, nhãn lực quả nhiên bất phàm! Dương Khai cười lạnh, động tác không dừng lại.

Một tiếng nổ tung vang lên, thân thể thiếu niên nổ tung thành một đoàn sương máu. Từ trong đó, một đạo Thần Hồn Lực chật vật thoát ra, điên cuồng chạy trốn.

Lần trước Dương Khai liên thủ với Tiền Thông không cản được chiêu này của Trùng Đế, nhưng lần này Dương Khai đã trở thành Tinh Chủ của U Ám Tinh, hơn nữa đã có chuẩn bị từ trước, sao có thể để hắn trốn được?

Tâm niệm vừa động, không gian mười mấy trượng xung quanh lập tức biến thành một lồng giam kiên cố. Mặc cho đạo Thần Hồn Lực kia tả xung hữu đột, cũng không thể thoát ra, bốn phía như có bức tường vô hình ngăn cản hắn.

Sau khi thử mấy lần, Trùng Đế biết mình chạy trời không khỏi nắng, không làm chuyện vô ích nữa. Thần Hồn Lực tụ lại, hóa thành một bóng người mờ ảo.

Bóng người nhìn Dương Khai, ánh mắt u ám, thân thể như có ngọn lửa thiêu đốt mờ mờ ảo ảo, trầm giọng nói: - Bổn tọa thừa nhận đã gặp xui xẻo, hãy bỏ qua cho ta. Ngươi muốn lợi ích gì, bổn tọa nhất định sẽ ban cho ngươi!

Dương Khai khẽ bĩu môi, đưa tay chụp lấy.

Trùng Đế không thể tránh né, Thần Hồn Lực bị Dương Khai nắm trong tay.

Hắn kịch liệt vùng vẫy, song thủy chung không thể thoát khỏi bàn tay Dương Khai, chỉ còn biết lớn tiếng mắng chửi, gào thét như điên dại.

Dương Khai chà xát hai bàn tay, một tiếng gào thê thảm vang vọng. Thần hồn Trùng Đế lập tức hóa thành hư vô, hoàn toàn biến mất không dấu vết.

Một thanh tiểu đao bí bảo, cùng một chiếc vòng tay tinh xảo xuất hiện trong tay Dương Khai.

Hai vật đều tản ra lực lượng Đế Uy âm tà. Chiếc vòng tay không có gì dị thường, nhưng lúc Dương Khai dùng thần niệm dò xét thanh tiểu đao bí bảo kia, một luồng lực lượng kỳ dị lập tức chặt đứt thần niệm của hắn.

Đế Bảo!

Dương Khai cau mày, lộ ra vẻ mừng rỡ.

Trong tay hắn hiện tại không thiếu bí bảo, thậm chí Đế Bảo cũng sở hữu hai món: một là Tịch Diệt Lôi Châu mang tính công kích, món còn lại chính là Huyền Giới Châu.

Hai món này chính là hai viên châu quý báu của Tinh Đế Sơn năm xưa.

Giờ đây lại có thêm hai món, điều này khiến Dương Khai vô cùng mừng rỡ.

Chẳng ai lại chê mình có quá nhiều bảo bối, nhất là Đế Bảo!

Thanh tiểu đao kia Dương Khai đã từng biết đến, lần trước Trùng Đế đã sử dụng nó. Dương Viêm từng nói, đó chính là Trảm Hồn Đao, uy lực khó lường.

Còn chiếc vòng tay kia Dương Khai không rõ lai lịch cũng như tác dụng của nó.

Thử dùng thần niệm dò xét, lại bị một lá chắn vô hình ngăn cản, căn bản không thể xâm nhập!

Dương Khai đành phải bỏ qua, dù sao chiếc vòng tay này cũng là bí bảo của Trùng Đế, hắn không thể dễ dàng phá giải cấm chế của nó.

Tuy rằng không hiểu tác dụng của vòng tay, nhưng Dương Khai cảm nhận được một cỗ lực lượng hung thần ác sát trong đó, lực lượng kia làm hắn có chút run sợ.

Đùa nghịch một lát, Dương Khai liền thu Trảm Hồn Đao và chiếc vòng tay lại. Tạm thời, hắn không có thời gian luyện hóa hai món này.

Vừa làm xong, Dương Khai liền cảm nhận được một luồng khí tức cường đại từ trung tâm hòn đảo đang cấp tốc bay tới.

Hiển nhiên, các cao tầng Hà Quang Đảo đã phát giác dao động linh khí vừa rồi, đang tới dò xét.

Dương Khai không lập tức rời đi, mà đứng chờ, trầm tư suy nghĩ điều gì đó.

Một lát sau, một nam nhân thân hình khôi ngô từ trên trời đáp xuống. Thân cao chừng bốn thước, mũi to miệng rộng, trời sinh uy nghiêm. Bất cứ ai đứng cạnh hắn, e rằng cũng phải kinh hồn táng đảm.

Trên mặt hắn có một vết sẹo kéo dài từ đuôi lông mày xuống tận cằm, càng tăng thêm vẻ dữ tợn.

Nam nhân bước tới, liếc nhìn vũng máu trên mặt đất, giận tím mặt quát lớn: - Ngươi là kẻ nào, dám càn rỡ trên Hà Quang Đảo của ta!

Nói xong, đánh một chưởng tới Dương Khai.

Người này có tu vi Phản Hư tam trọng cảnh, không hề yếu hơn so với Tiền Thông và Phí Chi Đồ năm xưa. Thân thể hắn khôi vĩ, bàn tay to lớn, ẩn chứa lực lượng cực mạnh. Một chưởng vừa đánh ra, hư không liền vang lên tiếng nổ đinh tai nhức óc.

Cho dù là võ giả ngang cấp, nếu đón nhận một chưởng này, e rằng cũng phải gãy lìa mười mấy khúc xương.

Dương Khai khẽ nhướng mày. Mặc dù có chút không vui vì đối phương không hỏi nguyên do mà trực tiếp xuất thủ, nhưng nghĩ lại bản thân cũng xem như khách không mời mà đến, hắn cũng không quá để ý. Chỉ tùy ý phất tay, tên nam nhân hung hãn kia liền bị đánh bay ra ngoài.

Hắn trợn tròn mắt, bộ dạng như gặp quỷ nhìn Dương Khai, ngay sau đó nhẹ nhàng đáp xuống đất, không dám khinh thường nữa.

Hắn phát giác Dương Khai không hề muốn đả thương mình, bằng không làm sao hắn có thể ung dung đáp xuống? Với thủ đoạn vừa rồi của Dương Khai, việc đoạt mạng hắn chỉ trong nháy mắt là chuyện dễ như trở bàn tay.

Sâu trong nội tâm dâng lên cảm giác sợ hãi tột độ, hắn hít sâu một hơi, không dám tự phụ, rổn rảng hô lớn: - Các hạ là ai, xin hãy xưng tên!

Dương Khai khẽ toét miệng cười, ôm quyền đáp: - Lăng Tiêu Tông, Dương Khai!

- Lăng Tiêu Tông... Nam nhân trầm tư một hồi, thân thể chợt chấn động, cả kinh kêu lên: - Ngươi chính là Tông chủ Lăng Tiêu Tông Dương Khai?

Tuy rằng sống ở biển, nhưng hắn cũng đã từng nghe qua danh tiếng của Lăng Tiêu Tông và Dương Khai.

Chỉ là hắn tuyệt nhiên không ngờ, thực lực của vị Tông chủ Lăng Tiêu Tông này lại mạnh mẽ đến nhường ấy.

- Bằng hữu là...? Dương Khai nhìn hắn hỏi.

Nam nhân khẽ nhíu mày, thành thật đáp: - Hà Quang Đảo đảo chủ, Bàng Chấn!

- Thì ra là Bàng đảo chủ, hạnh ngộ hạnh ngộ! Dương Khai ôm quyền hàn huyên.

Bàng Chấn không còn hoảng sợ nữa. Tuy rằng tự thấy không phải đối thủ của Dương Khai, nhưng hắn cũng không thể đánh mất cốt khí và uy danh của Hải Điện, liền trầm giọng nói:

- Mặc dù Dương Tông chủ là chủ nhân Lăng Tiêu Tông, nhưng Hải Điện ta không hề dính dáng gì tới Lăng Tiêu Tông. Dương Tông chủ không thể tùy ý sát hại người trên đảo của Hải Điện ta chứ? Bàng mỗ muốn biết rốt cuộc là có nguyên nhân gì?

Thân là chủ một đảo, đương nhiên phải duy trì sự an toàn cho các võ giả trên đảo. Bỗng nhiên trên đảo có người chết không rõ ràng, Bàng Chấn tuyệt nhiên không thể làm ngơ, nếu không lan truyền ra ngoài sẽ tổn hại uy danh của hắn.

Dương Khai trầm ngâm một lát, rồi mở miệng nói: - Bàng đảo chủ thứ tội, Dương mỗ không phải vô duyên vô cớ muốn sát hại hắn, chỉ là hắn không thể không chết. Không dám giấu giếm Bàng đảo chủ, lần này Dương mỗ tới đây chính là để tìm hắn!

- Dương Tông chủ có thể giải thích rõ ràng không? Bàng Chấn thấy Dương Khai khách khí như vậy, thần sắc không khỏi hòa hoãn hơn nhiều.

- Đương nhiên là có thể! Dương Khai mỉm cười, thuật lại rõ nguyên nhân.

Bàng Chấn nghe xong không khỏi khiếp sợ, bán tín bán nghi lời Dương Khai nói là thật, cho rằng Dương Khai chỉ lấy cớ mà thôi.

Biết hắn còn nghi ngờ, Dương Khai mỉm cười nói: - Bàng đảo chủ nhìn những thứ này sẽ rõ.

Vừa nói, Dương Khai vừa đưa tay bắt lấy mấy võ giả đang bị hắn giam cầm.

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!