Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1699: CHƯƠNG 1699: TÀI NGUYÊN HẢI VỰC

Mấy võ giả kia bị Trùng Đế dùng Vạn Độc Tà Cổ khống chế, Dương Khai không làm họ bị thương, chỉ giam cầm tại chỗ.

Lúc này, theo động tác của Dương Khai, thân thể mấy người này run rẩy, khuôn mặt vặn vẹo, dường như đang chịu đựng đau đớn tột cùng, có hai người sùi bọt mép ngã xuống, nhưng không nguy hiểm đến tính mạng.

Bàng Chấn đứng đó, thần sắc trầm tĩnh, không còn vẻ lỗ mãng như ban đầu.

Một lúc sau vang lên tiếng xeo xèo, bỗng có vài đạo lưu quang từ đỉnh đầu của mấy võ giả bay ra.

Dương Khai bắt lấy, sau đó ra hiệu cho Bàng Chấn nhìn.

Mấy con quái trùng hai màu đen đỏ hình thù kỳ quái, chỉ lớn bằng móng tay đang không ngừng giãy giụa phản kháng, nhưng vẫn không thể thoát khỏi tay Dương Khai.

Bàng Chấn trừng mắt nhìn, lúc này mới nuốt nước miếng: – Đây là Vạn Độc Tà Cổ?

Mấy con trùng này trước đây hắn chưa từng thấy qua, nhưng hắn cảm thấy một luồng khí tức hoang dã, dường như những con trùng này có niên đại cực kỳ xa xưa, khiến hắn cảm thấy nguy hiểm tột độ.

– Không sai, bị gieo Vạn Độc Tà Cổ, sẽ bị chủ nhân của nó khống chế. Dương Khai mỉm cười.

– Ta có thể nhìn một chút không? Bàng Chấn thấy hứng thú, muốn lấy một con Vạn Độc Tà Cổ về nghiên cứu, tuy rằng thứ này nguy hiểm, nhưng nếu nghiên cứu cẩn thận, hiểu rõ cách sử dụng, vậy thì đồng nghĩa với việc nắm giữ thêm một bí thuật.

Dương Khai mỉm cười nhìn hắn: – Nếu Bàng Đảo Chủ không sợ bị bọn chúng chui vào Thức Hải, những con này có thể đưa hết cho ngươi.

Bàng Chấn sắc mặt trắng bệch, trù trừ hồi lâu mới lắc đầu nói: – Thôi vậy, Bàng mỗ tự thấy thực lực còn kém cỏi, những thứ này Dương Tông Chủ tự mình định đoạt đi.

Dương Khai mỉm cười nhẹ nhõm, cổ tay khẽ động, mấy con Vạn Độc Tà Cổ đang giãy giụa liền hóa thành phấn vụn.

Hiểu rõ chuyện lúc trước chỉ là hiểu lầm, chẳng những Dương Khai không lạm sát người vô tội trên Hà Quang Đảo mà còn giúp hắn giải quyết một phiền toái lớn, Bàng Chấn càng thêm nhiệt tình với Dương Khai.

Có lẽ, điều hắn kiêng kỵ nhất chính là thực lực của Dương Khai.

Có thể đẩy hắn bay ra ngoài chỉ với một cái phất tay, cả Vô Ưu Hải không ai có bản lĩnh này.

Bàng Chấn cực lực mời Dương Khai tới phủ đệ của mình làm khách.

Dương Khai cũng muốn trao đổi với hắn nên đồng ý.

Bàng Chấn thân là Đảo Chủ Hà Quang Đảo, phủ đệ chiếm vị trí đắc địa nhất trên Hà Quang Đảo, kiến trúc vô cùng hùng vĩ.

Vào phủ đệ, Bàng Chấn lập tức sai người dâng lên rượu ngon món ngon, lại có hơn mười thiếu nữ mặc sa mỏng, thân thể uyển chuyển, nét xuân thì thấp thoáng vừa ca vừa múa.

Còn có các cao thủ Phản Hư Cảnh trên đảo cũng có mặt.

Không khí vô cùng náo nhiệt.

Đối với biến cố trên đại lục mấy năm gần đây, Hải Điện cũng có nghe thấy, chỉ là tin tức không lan rộng ra biển khơi, nên Hải Điện vẫn chưa nắm rõ chi tiết.

Sở dĩ Bàng Chấn nhiệt tình mời Dương Khai, một là vì coi trọng thực lực của Dương Khai, hai là cũng muốn biết tình hình trên lục địa.

Dĩ nhiên Dương Khai không che giấu gì cả.

Khi biết được Thi Linh Giáo đã bị nhổ tận gốc, mọi người Hải Điện đều không khỏi kinh hô liên tục, mà sau khi biết được Tiền Thông quả nhiên đã đạt tới cảnh giới Hư Vương Cảnh, đám người Bàng Chấn đều hiện rõ vẻ ưu sầu.

Đã mấy vạn năm trên U Ám Tinh không xuất hiện Hư Vương Cảnh, đây đã trở thành cảnh giới trong truyền thuyết, Hư Vương Cảnh có thực lực mạnh mẽ đến mức nào đám người Bàng Chấn cũng không rõ lắm, nhưng vẫn không thể ngăn được nỗi lo lắng của bọn họ.

Bọn họ e sợ dã tâm của Tiền Thông bộc phát, hướng tới biển sâu.

Mặc dù thế lực của Hải Điện thâm hậu, cực kỳ khổng lồ, nhưng có thể chặn lại một vị Hư Vương Cảnh hay không bọn họ cũng không chắc.

Dương Khai quan sát, biết bọn họ đang lo lắng điều gì, trong lòng thầm thấy buồn cười, nhưng cũng không vạch trần.

Không nói đến Tiền Thông có ý đồ này hay không, cho dù hắn thực sự có ý này, chỉ sợ một mình hắn cũng khó lòng chinh phục được biển sâu, Ảnh Nguyệt Điện còn không có năng lực to lớn đến thế.

Đám người Bàng Chấn đã lo lắng hão huyền.

– Bàng Đảo Chủ, Dương mỗ có một chuyện muốn nhờ, không biết Bàng Đảo Chủ có thể đáp ứng không. Rượu quá ba tuần, Dương Khai bỗng cất lời.

– Mời Dương Tông Chủ nói. Bàng Chấn vội ngẩng đầu nhìn sang.

– Ta muốn gặp các vị Điện Chủ của Hải Điện một lần. Dương Khai cười tủm tỉm, khẽ “khà” một tiếng, ý khen rượu ngon.

Bàng Chấn ngạc nhiên: – Không biết Dương Tông Chủ có chuyện gì cần gặp?

Tuy rằng với thân phận và địa vị Dương Khai, quả thật có tư cách gặp các vị Điện Chủ Hải Điện, nhưng Bàng Chấn vẫn tò mò hỏi.

Những người khác cũng tò mò nhìn Dương Khai.

– Chuyện tốt.

Dương Khai mỉm cười khó dò. – Bổn Tông Chủ muốn trao đổi vật tư giữa hải vực và lục địa, Bàng Đảo Chủ ngươi cũng biết, bởi vì môi trường biển sâu và nội địa khác biệt, mỗi bên có đặc sản của mình, một số thứ có thể dễ dàng tìm ở biển nhưng ở lục địa lại là vật phẩm trân quý và ngược lại. Nếu như chúng ta có thể hợp tác, đó sẽ là lợi ích to lớn cho các đệ tử!

Đây chính là nguyên nhân Dương Khai muốn lưu lại, nếu không sau khi đánh chết Trùng Đế, hắn đã sớm bỏ đi, đâu ở đây lãng phí thời gian?

Hiện giờ Lăng Tiêu Tông không như trước kia, trước kia nhiều nhất cũng chỉ có vài trăm người mà thôi, có thể nuôi sống dễ dàng, chỉ cần tùy tiện lấy ra chút vật tư là đủ để tu luyện, nhưng bây giờ Dương Khai mang gần vạn người từ Thông Huyền Đại Lục đến, mỗi tháng đều cần lượng tài nguyên khổng lồ, ngay cả Lăng Tiêu Tông cũng khó lòng chịu nổi sự tiêu hao này.

Tựa như tình huống hiện tại, vừa mới đại chiến với Thi Linh Giáo, tài nguyên trên lục địa khan hiếm, các đại tông môn tổn thương nguyên khí, tài nguyên tu luyện càng trở nên cực kỳ khan hiếm.

Dương Khai đã nhắm vào tài nguyên dưới đáy biển, nếu quả thật có thể thúc đẩy chuyện này, chẳng những có thể giải quyết tình hình hiện tại, sau này cũng không cần lo lắng về tài nguyên tu luyện, chỉ cần làm trung gian mua bán là có thể nhanh chóng thu được lượng lớn tài phú khổng lồ.

Tuy rằng giờ hắn đã là Tinh Chủ của U Ám Tinh, có thể tùy ý đi khắp nơi, thậm chí có thể dùng võ lực uy hiếp Hải Điện thần phục, nhưng Dương Khai không muốn làm vậy.

Thượng binh phạt mưu, hạ binh phạt chiến, hắn muốn lục địa và biển hợp tác, cùng nhau phát triển.

Đứng ở vị trí Tinh Chủ U Ám Tinh, trên độ cao ấy, hắn có đôi khi cũng cần suy tính cho toàn bộ U Ám Tinh.

Bàng Chấn nghe hắn đề nghị này, ánh mắt sáng ngời, nhưng nhanh chóng cau mày nói:

– Dương Tông Chủ không phải là người đầu tiên muốn làm như vậy, Hải Điện chúng ta cũng từng có người đưa ra đề nghị này, chỉ có điều một số tài nguyên đặc thù khó vận chuyển, hơn nữa lại thiếu phương tiện giao thông chuyên dụng, chuyện này vẫn chưa thể giải quyết triệt để, tuy hiện giờ biển và lục địa cũng có mậu dịch nhưng chỉ giới hạn trong vài tòa thành ven biển mà thôi.

Thấy thần sắc của Bàng Chấn, Dương Khai biết không phải người Hải Điện không có hứng thú với tài nguyên của lục địa, mà là quá phiền phức, tốn quá nhiều thời gian, nếu không sẽ không đến lượt Dương Khai đề xuất.

Chủ yếu nhất là bọn họ không có đối tác giao dịch ổn định, với thế lực to lớn của Hải Điện, trên lục địa chỉ có vài tông môn có thể ngồi ngang hàng với họ mà thôi, các thế lực khác chỉ có thể ngẩng đầu nhìn lên, mà mấy tông môn kia không có ý định giao dịch với Hải Điện, họ cũng đành bó tay chịu trói.

Dương Khai mỉm cười nói: – Nếu ta có thể giải quyết những phiền toái này thì sao?

Bàng Chấn khẽ run lên: – Dương Tông Chủ thật sự giải quyết được?

Dương Khai gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc.

Bàng Chấn cười lớn nói: – Nếu Dương Tông Chủ có thể giải quyết được, vậy chuyện này có thể bàn được! Bất quá chuyện này ta không thể làm chủ, chỉ có thể bẩm báo cho các vị Điện Chủ, để bọn họ quyết định.

– Dương mỗ đã sớm nghe danh Hải Điện từ lâu, các vị Điện Chủ anh minh thần võ, sẽ không cự tuyệt chuyện tốt như vậy. Dương Khai cười lớn nói.

Tâm tình Bàng Chấn cực kỳ tốt, nâng chén nói: – Vậy thì cầu chúc chuyện này viên mãn thành công, đến lúc đó chỉ sợ Bàng mỗ cần Dương Tông Chủ chiếu cố nhiều.

Nếu như chuyện này thật sự thành công, Bàng Chấn có công lớn, đối với hắn trăm lợi mà không có một hại, nói không chừng có thể nhờ cơ hội này mà tăng tiến địa vị trong Hải Điện, cho nên hắn càng thêm thân thiết với Dương Khai, chiêu đãi như khách quý.

Đêm đã khuya, tiệc rượu kết thúc, Dương Khai được sắp xếp một gian phòng nghỉ sang trọng, vài thiếu nữ như hoa như ngọc theo hầu hạ.

Dương Khai xua các nàng lui ra, ánh mắt các nàng u oán như khuê phòng oán phụ, làm Dương Khai không khỏi thấy áy náy.

Dương Khai vốn cho rằng mình đề nghị chuyện này mang lại lợi ích to lớn với Hải Điện, Hải Điện phải vô cùng nhiệt tình mới phải, nhưng không ngờ hắn chờ trên Hà Quang Đảo ba ngày cũng không thấy bất kỳ vị Điện Chủ Hải Điện nào tới trao đổi với mình.

Điều này khiến hắn không khỏi khó hiểu.

Theo lẽ thường mà nói, tuy rằng thế lực Hải Điện khổng lồ, nhưng trên các hòn đảo đều có Pháp Trận Không Gian, nếu quả thật Tổng Điện của Hải Điện coi trọng chuyện này, trong vòng nửa ngày là có thể tới Hà Quang Đảo.

Liên tục trì hoãn ba ngày, chỉ có thể nói đối phương không tin tưởng năng lực của hắn, hoặc là không nhiệt tình với chuyện này.

Dương Khai không hề nóng nảy, hiện giờ tai họa Thi Linh Giáo đã bị trừ diệt, Lăng Tiêu Tông cũng không có đại sự cần hắn quyết sách, có Diệp Tích Quân trấn giữ, hắn có trở về hay không cũng vậy.

Hắn nhân cơ hội này dần dần trải nghiệm biến hóa sau khi trở thành Tinh Chủ.

Thân là Tinh Chủ của U Ám Tinh, đương nhiên hắn có thể đi bất kỳ nơi nào, chỉ cần thần niệm và đủ Thánh Nguyên, hắn có thể vượt qua vài triệu, thậm chí hơn vạn dặm trong nháy mắt, bất quá làm vậy cũng hao tổn không nhỏ.

Trong nháy mắt vượt qua mấy trăm ngàn dặm, đối với hắn không có gì khó.

Đây chỉ là một lợi ích nhỏ và tiện ích khi trở thành Tinh Chủ.

Lợi ích lớn nhất là khi tu luyện trên U Ám Tinh, Linh Khí Thiên Địa hùng hậu không ngừng tuôn vào cơ thể, làm cho tốc độ tu luyện của hắn nhanh hơn trước gấp mấy chục, thậm chí mấy trăm lần, đây là điều không ai có thể làm được.

Mà trong chiến đấu, hắn cũng có thể dễ dàng điều động Linh Khí Thiên Địa của U Ám Tinh, dễ dàng tiêu diệt địch nhân mà không tốn chút sức lực nào, lúc trước đã từng dùng qua.

Bất quá có một việc khiến Dương Khai vô cùng để tâm, đó chính là hắn mơ hồ nhận ra U Ám Tinh có một luồng lực lượng vô hình bao phủ, luồng lực lượng này mang đặc tính giam cầm và phong ấn, tựa như một tấm lá chắn, ngăn cản võ giả trên U Ám Tinh lĩnh ngộ võ đạo cao thâm hơn.

Chính bởi tấm lá chắn này mà suốt mấy vạn năm trên U Ám Tinh không có bất kỳ võ giả Hư Vương Cảnh nào xuất hiện!

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!