Ánh mắt của Sa Hỗ và trung niên khôi ngô kia va chạm giữa hư không, dường như có tia lửa kịch liệt bắn tung tóe. Tất cả người của Hải Điện đều không dám thở mạnh, lòng kinh đảm chiến đứng sang một bên. Hồi lâu sau, Sa Hỗ mới phiền muộn thở dài, ánh mắt không còn hùng hổ dọa người nữa, hướng về phía trung niên kia nói:
- Hoài An, Dương Khai là khách của lão phu, đã có lão phu ra mặt tiếp đãi, ngươi dẫn người lui ra đi!
Nghe Sa Hỗ xưng hô với gã trung niên, Dương Khai lập tức sáng tỏ thân phận của đối phương.
Đại Điện chủ Hải Điện, Khương Hoài An!
Nói ra, Dương Khai trước kia cũng từng nghe qua cái tên Khương Hoài An. Đó là lần đầu tiên hắn tham dự hội đấu giá ở Thiên Vận Thành, viên Ngưng Hư Đan Hư cấp hạ phẩm do chính tay hắn luyện chế đã được Khương Hoài An này bỏ ra một số tiền lớn mua về. Lúc đó, Ngụy Cổ Xương có nói, Khương Hoài An mua Ngưng Hư Đan là để chuẩn bị cho con trai mình.
Nhưng đây mới là lần đầu tiên thực sự gặp mặt.
Dương Khai vô tình hữu ý quan sát vị Đại Điện chủ Hải Điện này một chút, phát hiện thực lực của người này cũng đã đến đỉnh Phản Hư Cảnh, khí tức toàn thân so với Tiền Thông ngày trước còn muốn dày dặn hơn một phần, quả thật có đủ tư cách và bản lĩnh để đảm đương chức vị Đại Điện chủ Hải Điện.
Hơn nữa… gã này cũng rất to gan, không biết giữa hắn và Sa Hỗ rốt cuộc có mâu thuẫn gì, nhưng xem ra hiện tại quan hệ của họ không hề hòa thuận.
Khương Hoài An mỉm cười nói:
- Lời này của Sa sư thúc nói sai rồi, vị Dương tông chủ này tuy là khách, nhưng hắn lại muốn cấu kết với Hải tộc, xin thứ cho sư điệt không thể ngồi yên không quản. Sư thúc ngài cũng biết, giữa Hải tộc và Hải Điện ta ân oán gút mắc sâu bao nhiêu, mỗi năm, đệ tử Hải Điện ta chết thảm dưới tay Hải tộc không biết bao nhiêu mà kể, ví như đám người của Hải Thần Cung kia. Nói là kẻ thù không đội trời chung với Hải Điện ta cũng không quá đáng. Sư thúc người mặc dù quen biết những người đó, nhưng thời điểm này vẫn nên tránh đi một chút, việc này cứ giao cho sư điệt xử lý là được, sư điệt nhất định sẽ cho sư thúc một câu trả lời hài lòng.
Dương Khai nhướng mày, mơ hồ nhận ra mình dường như đã bị cuốn vào vòng xoáy tranh đấu, mà cuộc tranh đấu này, hiển nhiên đến từ chính Khương Hoài An và Sa Hỗ.
Xem ra mỗi nhà mỗi cảnh, Dương Khai thầm thở dài trong lòng.
- Hoài An, ngươi sao cứ phải như thế? – Sắc mặt Sa Hỗ âm trầm, cũng không có ý lùi bước.
- Sư điệt là vì Hải Điện mà suy tính! – Khương Hoài An thân hình thẳng tắp, không có mảy may né tránh hay áy náy. – Còn xin sư thúc thứ lỗi!
Sa Hỗ ánh mắt hung ác nham hiểm nhìn chằm chằm Khương Hoài An, một thân Thánh Nguyên mơ hồ có dấu hiệu muốn vận chuyển, dường như muốn ra tay với gã.
Nhận ra điểm này, Khương Hoài An chẳng những không sợ, ngược lại còn lộ ra thần sắc nóng lòng muốn thử, dường như chỉ mong Sa Hỗ nhanh chóng động thủ.
- Sa lão, ở đây rốt cuộc là tình huống gì? – Dương Khai đầu óc mơ hồ hỏi.
Sa Hỗ quay đầu nhìn hắn một cái, thở dài nói:
- Xấu hổ quá. Là lão hủ có chút lòng dạ đàn bà, làm phiền ngươi rồi.
- Sa lão nói quá lời. – Dương Khai ha ha cười. – Chỉ có điều bộ dạng này của các vị, làm ta có chút không hiểu được.
- Ngươi chờ ta một lát, lão phu giải quyết xong chuyện này sẽ nói chuyện với ngươi. – Sa Hỗ nói.
- Được! – Dương Khai gật gật đầu, làm ra tư thái đứng ngoài quan sát, cười tủm tỉm nhìn xung quanh.
Sa Hỗ đưa mắt nhìn sang Khương Hoài An, ngữ khí nặng nề nói:
- Hoài An, năm đó ngươi cũng được coi là một trong những thiên tài bất thế của Hải Điện ta, chỉ tiếc là lòng dạ quá mức hẹp hòi. Lão phu cứ ngỡ nhiều năm trôi qua như vậy, ngươi lại ngồi lên vị trí Đại Điện chủ, đứng cao nhìn xa, ít nhiều cũng có chút thay đổi. Nhưng ngươi khiến lão phu quá thất vọng, bất kể ngươi leo cao đến đâu, tu vi trở nên thâm hậu thế nào, Khương Hoài An vẫn là Khương Hoài An của năm đó, không có gì thay đổi cả!
Bị Sa Hỗ chỉ trích một phen trước mặt bao nhiêu cường giả Hải Điện như vậy, sắc mặt Khương Hoài An rõ ràng có chút không nén được giận, căm tức nói:
- Chuyện của sư điệt không nhọc sư thúc phí tâm.
Sa Hỗ chậm rãi lắc đầu:
- Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời! Lão phu đã mất tích ba trăm năm, lần này được Dương tông chủ tương trợ thoát khốn trở về Hải Điện, cũng đã chuẩn bị không tham dự vào chuyện tranh quyền đoạt lợi nữa. Chỉ cần có thể mang đến cơ hội phát triển lớn mạnh cho Hải Điện, ba vị điện chủ ai làm cũng tốt cả. Ngươi cho là lão phu muốn cùng ngươi tranh đoạt vị trí Đại Điện chủ sao? Nực cười! Nói một câu ngươi không thích nghe, vị trí Điện chủ Hải Điện bây giờ, lão phu thật đúng là không coi ra gì!
Khóe mắt Khương Hoài An hơi co giật, chằm chằm nhìn Sa Hỗ, phảng phất muốn nhìn thấu xem lời lão nói là thật hay giả.
Mà Dương Khai đứng một bên, cũng lộ ra vẻ đã hiểu, cuối cùng đã thông suốt tại sao mình lại bị đối đãi như vậy.
Hiển nhiên là bởi vì Khương Hoài An lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử, cho rằng Sa Hỗ trở về sẽ uy hiếp đến địa vị của hắn, cho nên mới tìm mọi cách gây khó dễ cho mình, mượn cớ này để chèn ép Sa Hỗ. Về phần cấu kết với Hải tộc, chẳng qua chỉ là một cái cớ mà thôi. Cho dù không có cái cớ này, Hải Điện cũng sẽ tìm những lý do khác. Chỉ có thể nói, mình vừa đặt chân vào đã bị cuốn vào vòng xoáy tranh quyền đoạt lợi của người ta, bị người ta coi là con cờ để lợi dụng.
Mà Sa Hỗ hiển nhiên không có ý nghĩ muốn cùng Khương Hoài An tranh quyền đoạt lợi. Lão đã sống hơn ba trăm năm ở U Hồn Đảo, đối với danh lợi sớm đã xem nhẹ, cuộc đời này chỉ theo đuổi võ đạo cường đại hơn mà thôi. Nhưng Khương Hoài An nói thế nào cũng là Đại Điện chủ Hải Điện, Sa Hỗ trong lòng không thích, cũng sẽ không ra tay đối phó hắn, chỉ có thể nhẫn nhịn. Đây cũng là lý do vì sao lão tự nói mình lòng dạ đàn bà.
Khương Hoài An ra mặt uy hiếp Dương Khai, đã ép Sa Hỗ đến mức không thể nhẫn nhịn được nữa.
Các loại suy nghĩ nhanh như chớp lóe lên trong đầu Dương Khai, khiến hắn trong khoảnh khắc đã đoán ra được căn nguyên của cục diện trước mắt.
- Lão phu sẽ cho ngươi cơ hội cuối cùng! Nói lời xin lỗi với Dương tông chủ, chuyện này ta coi như chưa từng xảy ra. Từ nay về sau ngươi vẫn là Đại Điện chủ Hải Điện, còn về phần lão phu, có thể rời xa Hải Điện, từ nay không bao giờ trở lại nữa! – Sa Hỗ lạnh lùng nhìn Khương Hoài An, ngữ khí không cho phép nghi ngờ.
Mí mắt người này khẽ động, trong mắt rõ ràng có lửa giận thiêu đốt. Sa Hỗ cậy già lên mặt, dùng giọng điệu ra lệnh như vậy nói với hắn, rõ ràng khiến hắn cực kì khó chịu. Nếu thật sự làm theo lời Sa Hỗ, cúi đầu xin lỗi Dương Khai, vậy uy nghiêm Đại Điện chủ của hắn sẽ rơi xuống ngàn trượng, sau này người ta nhắc đến hắn, cũng sẽ chỉ cảm thấy hắn là con rối mà Sa Hỗ bày ra trước màn mà thôi.
Chuyện này, Khương Hoài An tuyệt đối không thể dung thứ.
- Sư thúc, ngài là người có bối phận cao nhất Hải Điện ta, sư điệt xưa nay vẫn luôn kính trọng ngài, nhưng ngài lại làm cho sư điệt quá thất vọng. Thân là một trong những trưởng lão của Hải Điện, chẳng những không vì Hải Điện suy tính, ngược lại còn muốn bổn điện chủ xin lỗi một người ngoài? Hắn là cái thá gì? Sư thúc, bổn điện chủ cũng cho ngài một cơ hội, có thể dứt ra rời đi, không tham dự vào chuyện nơi đây nữa, sư điệt đảm bảo ngày sau sẽ cung kính hiếu thuận lão nhân gia ngài. Nếu không, thì đừng trách sư điệt không nể tình.
- Xem ra, chúng ta không còn gì để nói. – Sa Hỗ thần sắc ảm đạm. Lão cũng không ngờ, mình vui mừng khôn xiết trở về Hải Điện sau bao năm xa cách, lại gặp phải những chuyện thế này. Nếu sớm biết như vậy, còn không bằng cứ ở lại U Hồn Đảo không ra ngoài.
- Sư thúc quyết tâm muốn cùng ta đối nghịch, cùng Hải Điện đối nghịch sao?
Khương Hoài An híp mắt nhìn Sa Hỗ, không đợi phân trần, trước hết chụp một cái mũ lớn lên đầu lão.
Sa Hỗ trầm mặc không nói, biểu tình cực kì bi ai.
- Nếu đã như thế, vậy sư điệt cũng không khách khí! – Khương Hoài An bỗng nhiên quát một tiếng. – Khai trận!
Dứt lời, cả Hắc Tiều Đảo bỗng nhiên vù vù run rẩy. Ngay sau đó, một vầng sáng khổng lồ bao phủ toàn bộ hòn đảo. Trong vòng phương viên trăm dặm, hải vực dậy sóng, sóng lớn cuộn trào cao đến mười trượng. Linh khí Thủy hệ vô cùng nồng đậm điên cuồng hội tụ về phía Hắc Tiều Đảo. Giữa không trung, vô số dị thú do linh khí Thủy hệ ngưng tụ thành cấp tốc hiện ra, rậm rạp chằng chịt, mắt thường khó lòng đếm xuể, xen lẫn trong đó là các loại thần binh cũng do linh khí Thủy hệ biến ảo mà thành.
Khí tức hủy diệt từ trên trời giáng xuống!
Sa Hỗ sắc mặt đại biến, thất thanh hô lên:
- Triều Thanh Bích Đào Trận! Thì ra ngươi sớm đã có tính toán, lại không tiếc vận dụng trận này để làm khó lão phu?
Khương Hoài An mỉm cười nói:
- Sư thúc nói đùa rồi, trận pháp này cũng không phải nhằm vào sư thúc, dù sao sư thúc cũng là người của Hải Điện ta.
Nói đoạn, Khương Hoài An quay đầu nhìn về phía Dương Khai.
- Không phải đối phó Sa lão, vậy là muốn đối phó ta sao? – Dương Khai thờ ơ chỉ ngón tay vào mũi mình.
Khương Hoài An lạnh lùng cười:
- Nghe nói Dương tông chủ thực lực cường đại, ngay cả ba kẻ cầm đầu của Chiến Thiên Minh, Lôi Đài Tông và Tinh Đế Sơn đều phải chịu thiệt trên tay ngài, bổn điện chủ không dám không cẩn thận!
- Khương điện chủ quá khen, chút danh hão đó chẳng qua là người ngoài đồn thổi sai lệch mà thôi.
- Hừ! Dương tông chủ là chủ nhân Lăng Tiêu Tông, cùng bổn Hải Điện ta nước sông không phạm nước giếng, nhưng nếu dám cấu kết với Hải tộc, thì chính là tử địch của Hải Điện ta. Dương tông chủ, ngươi thúc thủ chịu trói đi! – Khương Hoài An ngạo nghễ nhìn Dương Khai, dường như có lòng tin mười phần rằng dưới đại trận này, Dương Khai sẽ không còn sức đánh trả.
- Dương Khai, ngươi đi đi! – Sa Hỗ bỗng nhiên khẽ quát một tiếng. – Triều Thanh Bích Đào Trận là đại trận trấn tông của Hải Điện ta, mượn linh khí Thủy hệ vô tận của hải vực xung quanh, một khi phát động sẽ liên miên bất tuyệt. Dưới Hư Vương Cảnh, tuyệt đối không ai có khả năng phá được trận này! Nhưng với bản lĩnh của ngươi, muốn rời đi cũng không khó. Ngươi đi trước, lão phu ở phía sau chặn cho ngươi!
- Không hổ là sư thúc, đối với đại trận trấn tông của Hải Điện ta quả thật hiểu biết sâu sắc. Chỉ có điều, sư thúc nói với người ngoài như vậy có phải là có chút không ổn không? – Khương Hoài An cười lạnh nhìn Sa Hỗ.
- Càn rỡ! Lão phu đã nói, lão phu không cùng ngươi tranh đoạt cái gì, nhưng ngươi lại có ánh mắt thiển cận như thế, Hải Điện sớm muộn cũng sẽ suy tàn trong tay ngươi. Vì liệt tổ liệt tông, lão phu nói không chừng cũng phải đấu với ngươi một trận!
- Sa lão, bình tĩnh một chút, chớ nóng vội! – Dương Khai nhẹ nhàng vỗ vỗ vai Sa Hỗ, một bộ dáng khí định thần nhàn.
- Ngươi… thật hồ đồ! – Sa Hỗ ảo não giậm chân. – Đại trận này một khi phát động, thời gian càng lâu, uy lực càng mạnh. Ngươi còn chậm trễ không đi, chỉ sợ đến lúc muốn chạy cũng không được.
- Ta có muốn đi đâu. – Dương Khai ha ha cười. – Chẳng qua chỉ là một cái trận pháp mà thôi.
- Mà thôi? – Sa Hỗ biểu tình ngẩn ngơ, đại trận của tông môn mình bị Dương Khai đánh giá như vậy, trong lòng lão cũng thấy có chút kỳ quái. Nhưng sau khi nhìn thấy vẻ mặt cực kì thản nhiên của Dương Khai, đôi mày nhíu chặt của lão lại giãn ra, như có điều suy nghĩ nói:
- Nếu ngươi đã nói như thế, vậy lão phu sẽ không lãng phí lời nữa. Ngươi cẩn thận một chút.