Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1722: CHƯƠNG 1722: TINH CHỦ CHI UY

Ừm. Dương Khai gật đầu, vẻ mặt trở nên dữ tợn:

- Bỗng nhiên bị người ta coi là quân bài để đối phó ngươi, bổn tông chủ trong lòng cũng rất không vui a. Sa lão, Khương Hoài An này giết hay không giết, có quan hệ gì không?

Sa Hỗ nghe vậy thở dài nói:

- Hãy tha cho hắn một con đường sống đi, lão phu sẽ tự mình xử trí!

- Như ý ngươi!

- Muốn giết ta, xem ngươi có bản lĩnh đó không!

Khương Hoài An sắc mặt tức giận, hung tợn trừng mắt nhìn Dương Khai. Sự bình tĩnh của Dương Khai khiến y căm tức vạn phần, trong lòng cũng ưu tư bất an, không biết Dương Khai có thật sự có chỗ dựa cường đại nào không, không e ngại Triều Thanh Bích Đào Trận. Dù sao theo như lời đồn đại mà y nghe được, Dương Khai đã từng đánh chết cường giả đỉnh Phản Hư Cảnh. Nhưng, dù người có thực lực mạnh mẽ đến đâu, chẳng lẽ còn mạnh hơn trận pháp sao?

Vừa nghĩ đến đây, nỗi bất an trong lòng Khương Hoài An vơi đi không ít, y lạnh lùng nhìn Dương Khai, tràn đầy vẻ đùa cợt.

Thời gian trôi đi, uy lực Triều Thanh Bích Đào Trận càng thêm mạnh mẽ, thủy linh khí dồi dào xung quanh không ngừng hội tụ về trận pháp, ngưng kết thành dị thú và binh khí, hình dáng cũng càng lúc càng lớn. Một cỗ áp lực từ trên trời giáng xuống khiến Sa Hỗ đột nhiên biến sắc.

Dương Khai lại vẫn không có ý muốn động thủ, vẫn ung dung đứng tại chỗ, thật giống như muốn cẩn thận đánh giá uy lực của Triều Thanh Bích Đào Trận này.

Ước chừng sau nửa chén trà, uy lực Triều Thanh Bích Đào Trận đã được tăng lên tới mức cao nhất. Bên tai, tiếng biển gào thét truyền đến, khiến tâm thần người khác bất an. Phóng mắt nhìn ra, vô số dị thú và binh khí do thủy linh khí ngưng tụ hiện lên trên bầu trời, như từng con mãnh thú đang chằm chằm nhìn Dương Khai, chỉ chờ thời cơ đến là muốn băm thây Dương Khai vạn đoạn.

Khương Hoài An trên mặt nổi lên vẻ thả lỏng, trong lòng y đã rõ. Dương Khai cho dù có bản lĩnh thông thiên, cũng không có khả năng thoát ra khỏi Triều Thanh Bích Đào Trận. Trận pháp khổng lồ này đã được vô số kỳ nhân dị sĩ của Hải Điện sửa đổi tăng cường, đủ sức ngăn chặn một lần tai họa diệt môn.

- Dương tông chủ, nể tình ngươi là khách của Sa sư thúc, ngoan ngoãn thúc thủ chịu trói, bổn điện chủ có thể cân nhắc xử lý nhẹ nhàng, thế nào?

Khương Hoài An một bộ dạng nắm chắc phần thắng, chậm rãi hỏi.

- Không được!

Dương Khai lắc đầu. Mỉm cười nhìn Khương Hoài An:

- Ta mang thành ý đến, nhưng không ngờ lại gặp phải sự đối đãi như vậy. Nói thật, Hải Điện các ngươi khiến bổn tông chủ vô cùng căm tức. Nếu không phải Sa lão ở đây, bổn tông chủ thậm chí còn định xóa sổ Hải Điện các ngươi khỏi U Ám Tinh. Nhưng nếu Hải Điện là tông môn của Sa lão, ta cũng không muốn làm quá đáng.

- Chỉ bằng ngươi, cũng muốn xóa sổ Hải Điện ta khỏi U Ám Tinh? Ai đã ban cho ngươi dũng khí đó?

Khương Hoài An nổi giận gầm lên một tiếng:

- Ngươi có bản lĩnh này sao?

Dương Khai khẽ cười hắc hắc, cũng không có quá nhiều động tác, chỉ nhìn Khương Hoài An, nhẹ nhàng phun ra một chữ từ miệng:

- Phá!

Dứt lời, Triều Thanh Bích Đào Trận đang tích súc đến đỉnh điểm bỗng nhiên run rẩy dữ dội. Vô số dị thú và binh khí đang trôi lơ lửng giữa không trung kia tựa như có linh trí, tuân theo hiệu lệnh của Dương Khai, tiếng nổ rầm rập liên tiếp vang lên, tất cả đều nổ tung.

Thậm chí ngay cả quầng sáng bao phủ cả Hắc Tiều Đảo, vào giờ khắc này cũng đột nhiên vỡ nát. Trấn phái đại trận của Hải Điện bị phá hủy trong nháy mắt! Dường như chữ mà Dương Khai thốt ra ẩn chứa sức mạnh vô thường, khiến linh khí trong thiên địa đều không thể không tuân theo chỉ thị của hắn.

Sa Hỗ trợn mắt há hốc mồm, sâu trong nội tâm bị chấn động cực mạnh, dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn về phía Dương Khai, dường như lần đầu tiên biết hắn.

Khương Hoài An cũng ngây ngẩn tại chỗ, nhìn Dương Khai một chút, lại nhìn xung quanh một chút, làm sao cũng không dám tin, Triều Thanh Bích Đào Trận lại bị đối phương phá tan chỉ bằng một lời nói. Tam điện chủ Tề Vân Hải kia cũng trợn mắt há hốc mồm, thân thể khẽ run rẩy. Các cường giả còn lại của Hải Điện cũng đồng loạt phát ra tiếng kinh hô không dám tin.

- Chuyện gì xảy ra?

Mãi một lúc lâu sau, Khương Hoài An mới bỗng nhiên hoàn hồn, hướng về phía Tề Vân Hải giận dữ quát:

- Đệ tử chủ trì trận pháp đâu? Vì sao bọn họ lại dừng trận pháp?

Y cho rằng trận pháp bị phá là do các đệ tử chủ động dừng lại, chứ không phải Dương Khai ra tay.

Tề Vân Hải đau đầu, vội vàng lấy la bàn truyền tin ra, rót thần niệm vào, liên lạc với các đệ tử chủ trì Triều Thanh Bích Đào Trận. Một lát sau, y hoảng hốt nói:

- Đại điện chủ, đều không phải do các đệ tử dừng trận pháp lại, mà là bọn họ không thể khởi động đại trận.

- Làm sao có thể?

Khương Hoài An con ngươi run rẩy, hoảng sợ quan sát Dương Khai. Dương Khai nhếch miệng cười:

- Không cần uổng phí khí lực. Giờ đây linh khí thiên địa trong phạm vi ngàn dặm này đều nằm trong tay ta. Không được sự đồng ý của ta, trận pháp này của các ngươi cũng chỉ là vật trang trí mà thôi.

- Nói bậy!

Khương Hoài An quát chói tai:

- Cho dù ngươi là Hư Vương Cảnh, cũng không có khả năng nắm giữ linh khí thiên địa trong phạm vi lớn như thế! Ngươi cho rằng bổn điện chủ rất ngu sao?

Dương Khai khẽ cười hắc hắc, hai tay bỗng nhiên từ từ giơ lên. Động tác của hắn không nhanh, ngược lại rất chậm, nhưng theo hai tay hắn nâng lên, nước biển quanh Hắc Tiều Đảo tựa như bị đun sôi, hung mãnh sôi trào, không ngừng có những bọt khí khổng lồ từ dưới mặt biển dâng lên. Từng xoáy nước khổng lồ hình thành quanh Hắc Tiều Đảo, điên cuồng xoay tròn.

Rầm rầm rầm!

Từng cột nước khổng lồ bỗng nhiên bắn ra từ những lốc xoáy kia, mỗi cột nước cao mấy chục trượng, xông thẳng lên trời, xuyên thủng cả tầng mây. Trời long đất lở, mọi người đều đứng không vững.

Mặt biển quanh Hắc Tiều Đảo dường như đột nhiên hạ thấp mấy tấc. Những cột nước xông thẳng lên trời lại hung mãnh quay trở về, hóa thành từng con Thủy Long xanh thẳm, đầu rồng dữ tợn khổng lồ, ngũ quan sống động như thật, thân thể ngưng tụ từ nước cũng hiện rõ đường vân vảy rồng. Chỉ chớp mắt một cái, xung quanh Hắc Tiều Đảo, mấy trăm con Thủy Long ngưng tụ từ nước biển. Những con Thủy Long này lắc đầu vẫy đuôi lao về phía Hắc Tiều Đảo. Khi cách Hắc Tiều Đảo chỉ còn mấy chục trượng, chúng bỗng nhiên đồng loạt cố định thân hình, cúi đầu quan sát.

Cả Hắc Tiều Đảo, trong khoảnh khắc bị mấy trăm con Thủy Long bao vây kín không kẽ hở. Mỗi con Thủy Long đều dài hơn ngàn trượng, rộng mấy chục trượng, mang theo một loại uy áp hủy diệt. Không khó tưởng tượng, khi mấy trăm con Thủy Long này lao xuống không chút kiêng dè, Hắc Tiều Đảo nhất định sẽ biến thành một vùng phế tích trong thời gian cực ngắn.

Mà Dương Khai làm được tất cả những điều này, chẳng qua chỉ là khẽ đưa lên hạ xuống hai cánh tay, căn bản không hề có dấu hiệu vận dụng thánh nguyên hay dùng chút khí lực nào. Trên Hắc Tiều Đảo, tiếng người ồn ào truyền đến. Bỗng nhiên bị nhiều Thủy Long như vậy bao vây, các đệ tử Hải Điện sợ hãi vạn phần, bọn họ căn bản không biết chuyện gì xảy ra. Dưới áp lực kinh khủng, hoặc là xụi lơ trên mặt đất, hoặc là ra sức chạy trốn, cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.

Khương Hoài An không kìm nén được nỗi sợ hãi sâu trong nội tâm, cả người run rẩy kịch liệt, nhìn Dương Khai như nhìn quái vật, nghĩ thế nào cũng không hiểu, Dương Khai rốt cuộc đã làm thế nào để đạt đến trình độ này. Không ai còn dám hoài nghi Dương Khai có hay không có bản lĩnh xóa sổ Hải Điện khỏi U Ám Tinh, cảnh tượng trước mắt này đã nói rõ tất cả.

- Không có khả năng! Bổn điện chủ tuyệt đối không tin, đây chẳng qua là ảo giác!

Khương Hoài An vẫn như cũ chưa có chút ý định từ bỏ, nghĩ tới một lý do rất tốt, trước mắt sáng ngời nhìn Dương Khai:

- Thì ra Dương tông chủ tu luyện ảo thuật cao thâm, bổn điện chủ suýt chút nữa bị ngươi lừa gạt.

- Ngoan cố đến mức này!

Dương Khai hừ lạnh một tiếng, vừa động niệm, một con Thủy Long liền đáp xuống, lao thẳng về phía Khương Hoài An. Giữa không trung, con Thủy Long khổng lồ kia vặn vẹo biến hóa, hóa thành một mũi tên nước chỉ dài hơn ba trượng, không thể tưởng tượng nổi, trong thời gian ngắn nhất đã lao đến trước mắt Khương Hoài An.

Khương Hoài An nổi giận gầm lên một tiếng, thánh nguyên trong cơ thể tràn ra, liên tiếp điểm tay vào hư không, từng tấm từng tấm bí thuật hình khiên ngưng tụ trước mặt y. Tất cả đều phí công. Những nơi mũi tên nước kia đi qua, cái khiên lần lượt nổ tung, căn bản ngay cả dấu hiệu dừng lại cũng không hề có. Khương Hoài An lúc này mới cả kinh thất sắc, ý thức được tất cả trước mắt căn bản không phải là ảo giác gì, mà là công kích chân thật. Muốn tránh né cũng đã muộn. Mũi tên nước xuyên qua thân thể y, một chuỗi máu tươi bắn ra từ sau lưng.

Khương Hoài An trợn tròn mắt, ngửa mặt ngã xuống. Nhưng bởi vì có Sa Hỗ xin tha trước đó, Dương Khai cũng không hạ tử thủ, cứ thế tha cho. Một kích này cũng gần như lấy đi hơn phân nửa tính mạng của Khương Hoài An. Nếu không cẩn thận cứu chữa, tu vi nhất định sẽ bị hủy hoại nặng nề.

- Nhất niệm sinh, thương hải tang điền; nhất niệm sinh, di sơn điền nhạc. Dương Khai, ngươi chẳng lẽ đã luyện hóa căn nguyên U Ám Tinh?

Sa Hỗ âm thanh hơi run rẩy hỏi, trong lòng lại lóe lên hào quang kinh người.

- Cái gì?

Tề Vân Hải sắc mặt đại biến, ngạc nhiên chăm chú nhìn Dương Khai. Luyện hóa căn nguyên tinh thần, đây là chuyện chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Mà một khi luyện hóa căn nguyên tinh thần, có nghĩa là trở thành Tinh Chủ của viên tu luyện chi tinh, có thể nắm giữ tất cả trong tay. Tề Vân Hải theo bản năng không muốn tin loại chuyện không thể tưởng tượng nổi này, bởi vì muốn luyện hóa căn nguyên tinh thần, cần tu vi vô cùng cường đại để bảo đảm. Tu vi này nghe đồn phải là Hư Vương tam tầng cảnh! Nhưng cũng có võ giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, vận may cực tốt, luyện hóa căn nguyên tinh thần, tấn thăng Tinh Chủ.

Chuyện như vậy dù sao cũng quá xa vời, nhất là đối với võ giả U Ám Tinh mà nói. Dương Khai chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh, làm sao có thể luyện hóa được căn nguyên tinh thần? Nhưng nếu không phải vì nguyên nhân này, vậy tất cả trước mắt lại nên giải thích như thế nào? Hư Vương Cảnh bình thường e rằng cũng không có cách nào tạo ra được trận chiến lớn như vậy? Chỉ có Tinh Chủ thống trị viên tu luyện chi tinh, mới có thể tùy tâm sở dục chi phối linh khí thiên địa, hô phong hoán vũ, hối hải thành long!

- Sa lão mắt sáng như đuốc, ta cũng chỉ là may mắn mà thôi.

Dương Khai mỉm cười, cũng không phủ nhận. Sâu trong nội tâm Tề Vân Hải không nhịn được mà thầm than. Y chợt phát hiện, tự mình đi theo Khương Hoài An một chuyến này cũng đủ để y hối hận cả đời. Ở U Ám Tinh lại nhằm vào Tinh Chủ của U Ám Tinh, trên đời này còn có chuyện gì ngu xuẩn hơn thế sao?

- Quả nhiên là thế!

Sa lão thở ra một hơi, đau lòng thở dài:

- Hồ đồ, thật là hồ đồ!

Lão đương nhiên đang trách cứ Khương Hoài An ánh mắt thiển cận. Vốn dĩ giao tình giữa lão và Dương Khai xem ra rất tốt, nhưng sau khi trải qua chuyện này, ấn tượng của Dương Khai đối với Hải Điện không còn tốt đẹp, điều này vô cùng bất lợi đối với sự phát triển sau này của Hải Điện.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!