Trong Tinh Vực, rất nhiều tinh tu luyện tồn tại, bởi vì mỗi nơi có pháp tắc thiên địa khác nhau, nên giữa chúng vẫn có sự chênh lệch rất lớn.
Bất luận là linh khí thiên địa hay tài nguyên sản xuất, hoặc là số lượng võ giả sinh sống trên đó cùng với thành tựu mà họ có thể đạt tới, căn cứ theo tinh tu luyện bất đồng, đều có sự đối lập khác xa nhau.
Nói thí dụ như Thông Huyền đại lục, linh khí thiên địa nơi đó vô cùng mỏng manh, các võ giả chỉ có thể tu luyện đến Nhập Thánh Cảnh là đạt tới cực hạn.
Cũng có những tinh tu luyện mà cực hạn của các võ giả là Thánh Vương Cảnh, Phản Hư Cảnh, v.v...
U Ám Tinh tuy rằng linh khí thiên địa dồi dào, đủ để võ giả tấn thăng Hư Vương Cảnh, nhưng bởi vì pháp tắc áp chế, võ giả không thể cảm ứng huyền bí Hư Vương Cảnh, cũng đành lực bất tòng tâm.
Trong số nhiều tinh tu luyện, những tinh dồi dào nhất sẽ được các thế lực lớn dùng làm chủ tinh. Như Thủy Nguyệt Tinh của Hằng La Thương Hội, Kiếm Tinh của Kiếm Minh, Tử Diệu Tinh của Tử Tinh...
Những chủ tinh này về mọi phương diện, đều vượt trội hơn những tinh tu luyện khác.
Mà Thanh Mộc Tinh, chỉ có thể xem như tinh tu luyện bình thường, so sánh với U Ám Tinh cũng không kém lắm, diện tích nhỏ hơn gấp đôi.
Bay tới Thanh Mộc Cung, chiến hạm của Cổ Kiếm Tâm từ từ hạ xuống, phía dưới đã sớm có võ giả Kiếm Minh nghênh đón.
Người cầm đầu là một mỹ phụ, gương mặt đoan trang, dáng người uyển chuyển thướt tha, thân mặc một bộ trường bào màu đen, bộ ngực đầy đặn như muốn phá áo mà ra, vòng eo thon gọn bị bó sát đến khó chịu, cặp chân thon dài thẳng tắp, nàng nở nụ cười hiền hòa, thân thiết, đôi mắt đẹp lấp lánh muôn vàn phong tình, khí chất thành thục, quyến rũ lan tỏa khắp nơi.
Cổ Kiếm Tâm vừa từ trên chiến hạm bước xuống, liền đầy nhiệt tình thốt lên: - Lam di! Đã lâu không gặp!
Mỹ phụ tên La Lam mỉm cười đáp: - Ra mắt Thiếu minh chủ, thuộc hạ đã cung kính chờ đợi từ lâu!
Nói xong nàng dịu dàng thi lễ, các võ giả sau lưng nàng cũng vội vàng khom người chào hỏi.
- Đều không phải người ngoài, Lam di khách sáo như vậy làm gì! Cổ Kiếm Tâm cười nói, xem ra, hắn có quan hệ rất tốt với mỹ phụ này.
- Lễ nghi không thể bỏ qua! La Lam cười rạng rỡ, đôi mắt đẹp dường như có thể xuyên qua Cổ Kiếm Tâm mà nhìn ra phía sau, hướng về phía Tần Vô Hối khẽ gật đầu, xem như chào hỏi. Lúc này mới dừng lại trên người Dương Khai, lộ vẻ nghi hoặc.
Bên cạnh Cổ Kiếm Tâm trước nay có những ai đi theo, tự nhiên nàng biết rõ, nhưng khuôn mặt của Dương Khai nàng lại hoàn toàn xa lạ. Thần niệm quét qua, phát hiện Dương Khai rõ ràng chỉ là một võ giả Phản Hư tam tầng cảnh, khiến nàng không khỏi nghi hoặc.
- Bên ngoài gió lớn, chúng ta vào trong rồi nói sau! Cổ Kiếm Tâm cũng không lập tức giới thiệu lai lịch Dương Khai cho mỹ phụ, mà chỉ nói một câu.
Trong đôi mắt xinh đẹp của La Lam lóe lên một cái, mỉm cười nói: - Vâng, mời Thiếu minh chủ đi lối này!
Nói xong, liền đi trước dẫn đường.
Thanh Mộc Cung là một kiến trúc biểu tượng của Thanh Mộc Tinh, là tổng bộ của Kiếm Minh thiết lập trên Thanh Mộc Tinh, để quản lý nơi đây.
Dương Khai bình thản đi theo phía sau, âm thầm quan sát mỹ phụ tên La Lam kia.
Tuy rằng hắn không có phóng thần niệm cẩn thận dò xét, nhưng cảm giác của hắn mách bảo, rõ ràng đối phương là một cường giả Hư Vương Cảnh!
Ngẫm lại cũng đúng, Thanh Mộc Tinh cực kỳ trọng yếu đối với Kiếm Minh, nơi đây có một vị cường giả Hư Vương Cảnh trấn giữ là lẽ thường tình. Mỹ phụ La Lam này hẳn là một võ giả Hư Vương nhất tầng cảnh, bởi vì khí tức trên người nàng không khác biệt nhiều so với Lệ Minh Hải, lại kém xa tầng thứ của Lạc Hải trước kia.
Thanh Mộc Cung chiếm diện tích rất lớn, vào bên trong, chờ những người không có nhiệm vụ tản ra, lúc này Cổ Kiếm Tâm mới giới thiệu Dương Khai.
Thông qua lời giới thiệu của Cổ Kiếm Tâm, Dương Khai mới biết mỹ phụ này tên là La Lam, đúng như hắn phỏng đoán là tu vi Hư Vương nhất tầng cảnh.
- Lam di là Tinh chủ của Thanh Mộc Tinh, phụ trách hết thảy sự việc của Kiếm Minh ở chỗ này! Cổ Kiếm Tâm nói.
- Tinh Chủ? Dương Khai sắc mặt khẽ biến.
- Ha ha... Dương huynh không cần bất ngờ! Cổ Kiếm Tâm dường như đã đoán trước được phản ứng của Dương Khai, cười nói: - Tinh chủ này không phải là loại Tinh Chủ mà huynh biết, chỉ là một cách xưng hô mà thôi.
- Thì ra chỉ là một cách xưng hô! Lúc này Dương Khai mới trở lại bình thường. Dù sao theo hiểu biết của hắn, bất kỳ một vị Tinh Chủ nào đều là cường giả Hư Vương tam tầng cảnh, dường như chỉ có Hư Vương tam tầng cảnh mới có bản lĩnh và tư cách luyện hóa căn nguyên tinh tú.
Lạc Hải có thể trở thành Tinh Chủ của Thúy Vi Tinh, chẳng qua là nhờ vận may, mà mình có thể trở thành Tinh Chủ của U Ám Tinh là nhờ Dương Viêm giúp đỡ.
La Lam mới chỉ là Hư Vương nhất tầng cảnh, nếu nàng có thể trở thành Tinh Chủ, vậy chỉ có thể nói nàng có cơ duyên lớn lao.
Bất quá nếu chỉ là một cách xưng hô, thì cũng không có gì đáng nói, bất kỳ cường giả Hư Vương Cảnh nào được Kiếm Minh phái tới quản lý Thanh Mộc Tinh đều có thể xưng là Tinh chủ.
Tinh chủ này chỉ là một loại chức vị, một cách xưng hô, không có ưu thế mà một Tinh Chủ chân chính nên có.
- Bộ dáng tiểu huynh đệ bất ngờ như vậy, chẳng lẽ trước kia từng gặp một vị Tinh Chủ? La Lam có trực giác nhạy bén trời sinh của nữ nhân, từ sự biến hóa trên nét mặt Dương Khai, lập tức suy đoán ra vài điều.
- À... Mấy năm trước, trên Thúy Vi Tinh, ta từng may mắn diện kiến Lạc Hải đại nhân! Dương Khai thuận miệng giải thích một câu.
- Lạc Hải sao... La Lam khẽ thở dài: - Mấy năm trước? Xem ra tiểu huynh đệ đã từng đi tham gia Huyết Ngục thí luyện sao?
- Có!
- Dương huynh ngay cả Huyết Ngục thí luyện đều đã tham gia ư? Cổ Kiếm Tâm lập tức kinh ngạc nhìn Dương Khai.
Xem ra, Dương Khai có thể đạt được thành tựu như vậy, không chỉ đơn thuần là nhờ vận khí tốt. Trước đó hắn biết được từ Dương Khai, Dương Khai từng tiến vào Đế Uyển khi nó mở ra, không ngờ cũng từng tham gia Huyết Ngục thí luyện.
Liên tiếp thoát ra toàn thân từ hai đại hung địa, nếu không có chút bản lĩnh thì chỉ trông vào vận may là không đủ.
- Bội phục, bội phục! Cổ Kiếm Tâm liên tục ôm quyền, trên mặt tràn đầy sự kính nể từ tận đáy lòng.
- A a... Dương Khai khẽ nhếch khóe miệng, không nói gì thêm.
- Đáng tiếc... sau Huyết Ngục thí luyện không đầy hai năm, Lạc Hải dường như đã bị người giết chết... chuyện này quả thực chấn động toàn bộ Tinh Vực! La Lam cảm thán nói.
- Chuyện này bổn thiếu chủ cũng từng nghe nói, thật không nghĩ tới, một nhân vật như Lạc Hải không ngờ cũng có thể bị giết, không biết rốt cuộc là ai đã ra tay?
Dương Khai giữ im lặng, sắc mặt điềm tĩnh không đổi, không hề nao núng.
- Đúng rồi Lam di, lần này lúc ta đến đây, bị Lệ Minh Hải dẫn người phục kích!
Cổ Kiếm Tâm thay đổi đề tài.
- Cái gì? Sắc mặt nàng chợt biến, kinh hô: - Thiếu chủ có bị thương không?
- Thương thế đã lành, nhờ có Dương huynh ra tay tương trợ, nếu không, e rằng ta đã khó thoát khỏi kiếp nạn!
- Hắn? La Lam liếc nhìn Dương Khai, vô cùng kinh ngạc. Tuy rằng nàng không rõ rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra, nhưng nếu Cổ Kiếm Tâm nói là Dương Khai tương trợ mới thoát khỏi nguy hiểm, tất nhiên nàng sẽ không nghi ngờ, nghiêm túc nói: - Đa tạ đại ân của tiểu huynh đệ, thiếp tất sẽ báo đáp!
- Tiền bối khách sáo rồi. Ta và Cổ huynh vừa gặp đã như cố tri, chuyện nhỏ không đáng nhắc tới! Dương Khai khiêm tốn nói.
- Chuyện nhỏ... Sắc mặt La Lam cực kỳ cổ quái.
Bị một cường giả Hư Vương Cảnh mai phục đánh lén, tuyệt đối không phải chuyện nhỏ gì. Nàng gần như có thể tưởng tượng được lúc đó nguy hiểm đến nhường nào, chỉ cần sơ sẩy một chút, e rằng lúc này Cổ Kiếm Tâm đã không còn đứng trước mặt nàng, mà sớm đã táng thân nơi một góc Tinh Vực vô danh.
- Còn tên khốn Lệ Minh Hải kia đâu? La Lam lại nhìn sang Cổ Kiếm Tâm, sắc mặt lạnh lùng, trong đôi mắt đẹp phun trào sát khí: - Hắn dám làm ra chuyện như vậy, trong Tinh Vực chắc chắn không có chốn dung thân!
- Hắn đã chết!
Cổ Kiếm Tâm trầm giọng nói.
La Lam há hốc miệng nhỏ nhắn, một lúc lâu sau mới hỏi: - Chết như thế nào?
Cổ Kiếm Tâm đưa mắt nhìn Dương Khai.
La Lam chuyển ánh mắt kinh ngạc, nghi hoặc nhìn Dương Khai.
Dương Khai cười cười, với vẻ mặt vô hại nói: - Thừa lúc hắn đang giao chiến kịch liệt với Cổ huynh, ta đã ra tay đánh lén!
La Lam lập tức có chút á khẩu, một lúc lâu sau, nàng mới khẽ mỉm cười: - Tiểu huynh đệ quả nhiên là người thâm tàng bất lộ!
- Lúc ấy hắn có phần đắc ý vênh váo, sơ suất! Dương Khai nhún vai nói.
Thấy dáng vẻ tùy ý của Dương Khai, La Lam lập tức hiểu hắn không muốn nói nhiều về đề tài này, liền rất biết điều nói: - Lệ Minh Hải tự tìm đường chết, không trách được ai! Tuy nhiên lần này Thiếu chủ có thể thoát hiểm là nhờ quý nhân tương trợ, ngày sau không thể lỗ mãng như vậy!
- Thuộc hạ đã rõ! Cổ Kiếm Tâm nghiêm túc gật đầu: - À, Lam di! Lần này ta đưa Dương huynh đến đây, chủ yếu là muốn bàn bạc với Lam di một chuyện!
- Chuyện gì?
- Dương huynh muốn xây dựng một tòa hành cung ở Thanh Mộc Tinh, cần một địa phương diện tích một trăm ngàn dặm, Lam di có vị trí nào thích hợp hay không?
- Một trăm ngàn dặm sao...
La Lam trầm tư một chút, mở miệng nói: - Địa điểm thì có rất nhiều, nhưng không biết tiểu huynh đệ thích vị trí như thế nào? Hay là thế này, ngày mai chúng ta sẽ lấy bản đồ Thanh Mộc Tinh ra, tiểu huynh đệ tự mình lựa chọn, được không?
- Tốt, vậy làm phiền tiền bối.
- Tiểu huynh đệ không cần khách sáo, tiểu huynh đệ đã cứu Thiếu chủ một mạng, một địa giới một trăm ngàn dặm này đối với Kiếm Minh mà nói, cũng không đáng kể gì!
- Vậy tiểu tử xin cáo từ trước, ngày mai sẽ trở lại làm phiền tiền bối!
Dương Khai biết Cổ Kiếm Tâm dẫn hắn đến đây, chính là để gặp mặt La Lam, tiện thể thương nghị chuyện địa bàn một trăm ngàn dặm kia. Kế tiếp bọn họ chắc chắn còn có chuyện cơ mật quan trọng cần trao đổi, mình lưu lại sẽ không thích hợp.
- Ta tiễn huynh! Cổ Kiếm Tâm đưa Dương Khai ra ngoài, ra hiệu cho tỳ nữ.
Bên ngoài, có tỳ nữ dẫn Dương Khai tới một gian phòng riêng trong Thanh Mộc Cung để nghỉ ngơi.
Chờ Dương Khai đi rồi, La Lam mới phóng thần niệm cảm ứng một lượt, sau đó phất tay một cái, kích hoạt các cấm chế trong phòng, đảm bảo không ai có thể theo dõi nơi này, lúc này mới nghiêm nghị nói: - Thiếu chủ, thanh niên tên Dương Khai kia... có thể tin tưởng được không?
- Ừm, theo quan sát của ta suốt lộ trình, hắn không có liên quan gì đến Kiếm Minh ta. Hắn xuất hiện ở địa điểm Lệ Minh Hải mai phục, cũng chỉ là vô tình gặp phải, bởi vì trước đó khi hắn đi ngang qua, bị Lệ Minh Hải đánh lén!
- Bị Lệ Minh Hải đánh lén, không ngờ hắn lại không chết?
La Lam sắc mặt khẽ biến, nói.
- Ta cũng không thể tưởng tượng nổi, rốt cuộc hắn đã hóa giải bằng cách nào! Cổ Kiếm Tâm chậm rãi lắc đầu: - Tuy nhiên, thực lực của hắn cường đại là điều không thể nghi ngờ. Lời hắn nói lúc nãy, chẳng qua là giữ thể diện cho ta mà thôi. Lệ Minh Hải sở dĩ chết, gần như có thể nói là do một tay hắn gây ra, mặc dù có yếu tố đánh lén trong đó, nhưng... Lam di sống lâu như vậy, đã từng nghe nói có chuyện Phản Hư Cảnh có thể giết chết Hư Vương Cảnh bao giờ chưa?
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe