Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1746: CHƯƠNG 1746: LỰA CHỌN LÃNH ĐỊA

- Không có! - La Lam nghiêm mặt lắc đầu, ngay sau đó lại trừng mắt nhìn Cổ Kiếm Tâm.

- Sao nào? Lam di sống rất lâu rồi sao? Lam di già lắm ư?

- Ờ... - Cổ Kiếm Tâm lúng túng gãi đầu, nhưng rất nhanh lại nghiêm nghị nói:

- Hơn nữa, theo ta quan sát, lúc hắn đánh lén Lệ Minh Hải và cả thủ đoạn dùng để kết liễu y dường như đều có sử dụng lực lượng không gian!

La Lam quả nhiên bị dời đi sự chú ý, khẽ hô:

- Lực lượng không gian sao? Hắn có thể dùng loại sức mạnh này để đối địch à?

- Không chỉ dừng lại ở đó! - Cổ Kiếm Tâm nhớ lại cảnh tượng lúc ấy, sắc mặt không ngừng biến ảo, giọng nói dần trầm xuống. - Trình độ vận dụng lực lượng không gian của hắn dường như đã đạt đến một cảnh giới chưa từng có. Hắn có thể ngưng tụ lực lượng không gian thành những mũi nhọn sắc bén, thôn phệ và trục xuất thân thể của Lệ Minh Hải!

La Lam bất giác đưa tay che miệng nhỏ.

- Tóm lại, đối với người như vậy, chỉ nên kết giao, không thể đắc tội, cho nên sau này xin Lam di hãy chú ý đến hắn nhiều hơn.

- Yên tâm đi, nếu hắn muốn một lãnh địa mười vạn dặm, sau này ắt sẽ có cơ hội tiếp xúc. - Đôi mắt đẹp của La Lam ánh lên những tia sáng khác thường, dường như cảm thấy vô cùng hứng thú với Dương Khai, rồi nói tiếp: - Ừm, ngươi hãy kể lại tỉ mỉ quá trình các ngươi giao chiến với Lệ Minh Hải cho Lam di nghe, chuyện này thật sự rất thú vị...

Tốc độ của Kiếm Minh rất nhanh, hay phải nói là hiệu suất làm việc của La Lam rất cao. Dương Khai chỉ đợi một ngày ở Thanh Mộc Cung, đến ngày thứ hai, bỗng có người đến báo rằng La Lam mời hắn qua thương lượng chuyện quan trọng.

Điều này lập tức khiến Dương Khai liên tưởng đến chuyện lãnh địa mười vạn dặm, đương nhiên không hề trì hoãn, lập tức đi theo người nọ rời khỏi khách phòng. Theo người đó rẽ trái rẽ phải trong Thanh Mộc Cung, không lâu sau, Dương Khai gặp được Cổ Kiếm Tâm trong một bộ thường phục, đang đứng ở hành lang cười ha hả vẫy tay về phía mình. Tả Kiếm Thị Linh Nguyệt và Hữu Kiếm Thị Ám Tinh đứng sau lưng hắn.

- Cổ huynh! - Dương Khai tiến lên chắp tay.

- Dương huynh ở đây có quen không? - Cổ Kiếm Tâm nhiệt tình hỏi.

- Vô cùng thoải mái! - Dương Khai đáp.

- Vậy thì tốt, Cổ mỗ chỉ sợ chiêu đãi không chu toàn. Dương huynh ở thoải mái thì ta cũng yên tâm rồi.

- Ừm, La tiền bối gọi ta đến là...

- Đúng như ngươi nghĩ. - Cổ Kiếm Tâm nháy mắt với Dương Khai, nhiệt tình khoác vai hắn, nói: - Đi theo ta.

Họ đi dọc hành lang, chẳng mấy chốc đã đến cuối, phía trước là một màn sáng bao phủ, khiến người ta không thấy rõ cảnh vật phía trước, tựa như một tấm rèm nước ngăn cách. Trên màn sáng, vô số hoa văn cỡ hạt gạo hiện lên, lượn lờ như những con cá nhỏ, trông vô cùng huyền ảo phức tạp.

Cổ Kiếm Tâm xem như không có gì, cứ thế thẳng bước về phía trước, ra lệnh cho Tả Hữu Kiếm Thị:

- Các ngươi ở lại đây, bất kỳ kẻ nào dám lại gần, giết không tha!

- Vâng! - Linh Nguyệt và Ám Tinh đồng thanh đáp, dừng bước không tiến thêm.

Cổ Kiếm Tâm dẫn Dương Khai trực tiếp đi xuyên qua màn sáng.

Khung cảnh trước mắt chợt biến đổi, Dương Khai phát hiện mình dường như đã đến một thế giới khác. Nơi đây tĩnh lặng không một tiếng động, ngoài một quả cầu khổng lồ ra thì không còn vật gì khác.

Quả cầu đó có đường kính chừng mười trượng. Bề mặt của nó được tạo thành bởi những mảng màu bất quy tắc, có màu vàng đất, màu xanh lam và màu xanh lục xen kẽ, tỏa sáng lấp lánh. Khi Dương Khai đến, quả cầu vẫn đang xoay theo chiều kim đồng hồ với một tốc độ rất chậm.

Còn La Lam thì đang đứng ở một bên, mỉm cười gọi một tiếng:

- Tiểu huynh đệ.

- La tiền bối!

Dương Khai vội vàng hành lễ, nhưng sự chú ý của hắn nhanh chóng bị quả cầu trước mắt thu hút. La Lam và Cổ Kiếm Tâm dường như không có ý định giải thích, ngược lại còn hứng thú quan sát vẻ mặt biến đổi của Dương Khai.

Một lát sau, Dương Khai lộ vẻ mặt bừng tỉnh ngộ, quay đầu nhìn về phía La Lam và Cổ Kiếm Tâm, kinh ngạc hỏi:

- Đây là hình dạng của Thanh Mộc Tinh sau khi được thu nhỏ vô số lần sao?

- Tiểu huynh đệ nhãn lực thật tốt! - La Lam mỉm cười gật đầu. - Nó đúng là hình dạng của Thanh Mộc Tinh sau khi được thu nhỏ vô số lần. Là Kiếm Minh chúng ta đã hao phí suốt một trăm năm, huy động vô số võ giả, thăm dò địa lý toàn bộ Thanh Mộc Tinh, đo lường kích thước các khu vực lớn, tốn bao tâm huyết mới làm ra được.

- Bản đồ mà tiền bối nói hôm qua, chẳng lẽ chính là thứ này sao? - Dương Khai như có điều suy nghĩ.

- Không sai! - Cổ Kiếm Tâm mỉm cười gật đầu. - Bản đồ mà Lam di nói hôm qua chính là vật này, cho nên phải đợi đến hôm nay mới có thể cho Dương huynh xem.

- Có thứ này, quả thật tiện lợi hơn rất nhiều. - Dương Khai tặc lưỡi kinh ngạc, đi vòng quanh quả cầu, rất nhanh đã hiểu ra ý nghĩa của các màu sắc trên đó. Màu vàng đất không nghi ngờ gì chính là lục địa, màu xanh lam là biển cả, còn màu xanh lục là rừng rậm. Ngoài ra còn một vài mảng màu khác không thuộc ba màu trên, hẳn là tương ứng với những địa hình đặc biệt như đầm lầy, sa mạc.

Thủ đoạn của Kiếm Minh quả thật lợi hại, chỉ có điều... hao phí trăm năm thời gian, cũng chỉ có thế lực lớn mới làm được như vậy. Cẩn thận nhìn lại, trên quả cầu này còn có rất nhiều dấu hiệu thành trì lớn nhỏ. Đó hiển nhiên là nơi các võ giả định cư trên Thanh Mộc Tinh. Có thứ này, việc La Lam quản lý Thanh Mộc Tinh quả thực dễ dàng hơn rất nhiều.

Lúc Dương Khai quan sát, La Lam chủ động giải thích cho hắn, đúng như hắn đoán, các màu sắc khác nhau quả thật tương ứng với các địa hình khác nhau, mà độ đậm nhạt của màu sắc cũng thể hiện mức độ nồng đậm của linh khí trời đất tại một nơi. Màu càng nhạt thì linh khí càng loãng, ngược lại thì càng nồng đậm.

Sau khi giải thích sơ qua, La Lam nói:

- Bởi vì tiểu huynh đệ muốn một lãnh địa rộng mười vạn dặm, không lớn không nhỏ, cho nên bổn cung đã chọn ra vài vị trí để ngươi lựa chọn. Dĩ nhiên, đây chỉ là vài gợi ý của bổn cung mà thôi, nếu ngươi không hài lòng, có thể tự mình chọn lựa ở đây. Bất kỳ nơi nào trên Thanh Mộc Tinh, ngươi đều có thể chọn!

Dương Khai hơi động lòng, chắp tay nói:

- Tiền bối đã có lòng, vãn bối đâu dám từ chối, xin mời tiền bối chỉ điểm một hai.

- Tiểu huynh đệ không cần khách khí như vậy. - La Lam mỉm cười, đưa tay phất một cái, quả cầu phía trước liền tăng tốc xoay tròn, rồi nhanh chóng dừng lại. La Lam lúc này mới chỉ vào một mảnh đất và nói: - Đây là nơi đầu tiên mà bổn cung chọn cho ngươi. Bốn bề là núi, hướng ra sông Ninh, vật sản khá phong phú. Linh khí trời đất cũng tương đối nồng đậm, phụ cận có một tòa Ninh Thành cũng có thể thuộc về tiểu huynh đệ.

- Cả một tòa thành trì sao? Tốt như vậy ư? - Dương Khai kinh ngạc hỏi. Hắn chỉ muốn một mảnh đất không quá hoang vu, không ngờ đối phương ngay cả thành trì cũng sẵn lòng tặng cho mình.

- Không có gì to tát, chỉ là một tòa thành nhỏ mà thôi. - Cổ Kiếm Tâm cười hắc hắc.

- Đúng vậy, trên Thanh Mộc Tinh, thành trì như vậy không có mười ngàn cũng có tám ngàn, tiểu huynh đệ để mắt tới, đó là phúc khí của nó. - La Lam cười nói.

Cũng không biết hôm qua Cổ Kiếm Tâm đã nói gì với bà ta, Dương Khai luôn cảm thấy thái độ hôm nay của La Lam đối với mình có chút thay đổi vi diệu, dường như nhiệt tình hơn rất nhiều.

- Nếu tiểu huynh đệ không hài lòng với nơi này, vậy thì xem thử chỗ này. - La Lam lại phất tay, quả cầu lần nữa chuyển động. Sau khi nó dừng lại, La Lam chỉ vào một nơi trong đó nói: - Nơi này cũng không tệ, bổn cung từng đến đây, phong cảnh tú lệ, địa linh nhân kiệt, hơn nữa còn sản sinh nhiều mỹ nữ...

Thấy Dương Khai có vẻ không mấy hứng thú, La Lam lập tức giới thiệu chỗ tiếp theo cho hắn.

Liên tiếp giới thiệu bảy, tám nơi, Dương Khai vẫn không có biểu hiện gì. Nói một cách nghiêm túc, những nơi La Lam chọn cho Dương Khai quả thật đều rất tốt. Linh khí trời đất vô cùng nồng đậm, lại còn được cân nhắc kỹ lưỡng về mọi mặt, có thể nói là suy nghĩ chu toàn. Nhưng Dương Khai dường như không hài lòng với nơi nào, điều này khiến La Lam có chút buồn bực, không biết rốt cuộc người này muốn một nơi như thế nào.

- La tiền bối, có nơi nào thích hợp trên biển không? - Dương Khai thấy bà ta lại định giới thiệu một nơi nữa, vội vàng lên tiếng cắt ngang.

- Trên biển sao? - La Lam nhướng mày, mỉm cười hỏi: - Thì ra tiểu huynh đệ muốn một nơi giáp biển! Vậy ngươi xem vị trí này thế nào?...

Nửa canh giờ sau, Dương Khai đi ra từ nơi thần kỳ đó với vẻ mặt vô cùng hài lòng. Sau một hồi xem xét và so sánh, nơi cuối cùng hắn lựa chọn được gọi là Song Sa Đảo.

Nơi này có thể nói là hai hòn đảo, cũng có thể nói là một, bởi vì chúng nối liền với nhau! Nhìn từ trên cao xuống, hai hòn đảo trông như hai con cá mập đang sóng vai lao về phía trước giữa biển rộng, hình dáng giống hệt như đúc. Cho nên mới được gọi là Song Sa Đảo!

Diện tích của nó rất phù hợp với yêu cầu của Dương Khai, không nhiều không ít, rộng khoảng mười vạn dặm. Mà cách Song Sa Đảo năm mươi vạn dặm, còn có một tòa thành trì ven biển!

Hòn đảo này trên Thanh Mộc Tinh cũng được coi là hẻo lánh, La Lam và Cổ Kiếm Tâm đều không hiểu tại sao hắn lại chọn một nơi như vậy. Dù sao so với những vị trí mà La Lam giới thiệu trước đó, Song Sa Đảo ngoài linh khí trời đất không tệ ra thì cũng không có ưu thế gì lớn.

Dương Khai bỏ gần cầu xa, bỏ tốt chọn kém, nhìn thế nào cũng là một cuộc mua bán lỗ vốn. Nhưng nếu Dương Khai đã đồng ý, họ đương nhiên không có gì để nói.

Như vậy, Song Sa Đảo từ nay về sau đã trở thành lãnh địa của Dương Khai. Chỉ cần phe của Cổ Kiếm Tâm vẫn còn nắm giữ Kiếm Minh, thì không ai có thể cướp đi Song Sa Đảo từ tay hắn. Đây cũng là lời hứa của Cổ Kiếm Tâm dành cho Dương Khai. Dương Khai cũng không quá để ý, dù sao lãnh địa đã đến tay hắn, nếu sau này thật sự có kẻ nào dám đến tranh giành, thì phải tự xem lại mình có đủ sức nặng hay không.

Ngày hôm sau, Dương Khai từ giã La Lam và Cổ Kiếm Tâm, chuẩn bị lên đường đến Song Sa Đảo.

Bên ngoài Thanh Mộc Cung, Cổ Kiếm Tâm có chút áy náy nói:

- Dương huynh, Cổ mỗ không thể tự mình tiễn ngươi đi được. Chuyến này ta đến Thanh Mộc Tinh là có chuyện quan trọng trong người, thật sự không thể phân thân.

- Cổ huynh không cần khách khí. Ta đã biết đường đến Song Sa Đảo. Hơn nữa, có thủ dụ và lệnh bài của La tiền bối, đến đó xử lý công việc cũng rất dễ dàng. Cổ huynh không cần phải bận tâm. - Dương Khai mỉm cười.

Cổ Kiếm Tâm nói:

- Như vậy thì tốt! - Hắn lại cười một cách thần bí: - Tuy nhiên, Dương huynh, có vài người muốn đi cùng ngươi đến Song Sa Đảo, mong rằng ngươi không từ chối.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!