Những ngày tiếp theo, Địa Ma bế quan, còn Dương Khai thì luyện hóa dược lực từ các thiên tài địa bảo trong sọt thuốc.
Dù sao cũng đều là thuốc không có độc, Ngạo Cốt Kim Thân của mình tựa biển chứa trăm sông, có thể hấp thụ mọi loại năng lượng, cũng không lo lắng sau khi hấp thụ những năng lượng không giống nhau này có thể xảy ra xung đột gì.
Ước chừng hơn mười ngày, toàn bộ thiên tài địa bảo trị giá hàng trăm vạn lượng bạc đã bị Dương Khai hấp thụ sạch sẽ.
Có cho đi ắt có nhận lại, thực lực thuận lợi tăng từ Khí Động tam tầng lên Khí Động tứ tầng.
Đến Vân Hà đảo chưa đầy hai tháng mà đã liên tiếp thăng cấp, chuyến đi này quả không uổng công.
Thiên tài địa bảo trên bán đảo bên phải đã bị thu thập gần như tuyệt sạch, nguồn tà ma tại đây cũng bị Địa Ma thôn tính. Dương Khai phỏng chừng, chỉ ít ngày nữa, bán đảo này sẽ không còn là cấm địa của các võ giả Vân Hà như trước đây nữa.
Đã đến lúc phải rời đi!
Dương Khai xuống núi, đi thẳng về phía bờ biển.
Muốn rời khỏi Vân Hà đảo, con đường ra duy nhất chỉ có ngồi thuyền. Đây cũng là vấn đề đau đầu của Dương Khai. Tự mình đóng thuyền chắc chắn là điều không khả thi. Cách duy nhất hắn có thể nghĩ ra lúc này chính là cướp thuyền của Vân Hà tông.
Nhưng cướp thế nào, và sau khi cướp được thì thoát thân ra sao, mới là vấn đề lớn nhất.
Đang suy nghĩ tỉ mỉ từng vấn đề một, Dương Khai bỗng nhiên nghe thấy tiếng động sột soạt từ cách đó không xa truyền tới. Dỏng tai lắng nghe, còn có thể nghe được tiếng thở dốc nặng nhọc, cùng với tiếng cầu xin, phản kháng và giãy giụa của một nữ tử.
Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, vội vàng tiến đến phía đó.
Khi đến nơi, quả nhiên như hắn đoán. Vân Hà tông lại sai mấy người dân thường bị bắt đến bán đảo bên phải để hái Hắc Huyền quả.
Nhưng không xa, có một đại hán khỏe mạnh đang ngồi trên người một nữ tử, hai tay không ngừng xé y phục nàng, thở dốc như trâu, miệng phát ra tiếng cười dâm đãng ôi ôi.
Nữ tử kia bị đè dưới thân mình hắn, giãy giụa không ngừng, nhưng vẫn không sao thoát nổi, không ngừng xin tha, không ngừng khóc lóc.
Dương Khai có thể cảm nhận được ít tà khí từ trên người của đại hán kia.
Thân hình chợt lóe đã vọt tới, chân cuốn vào hông của đại hán kia, đá bay hắn ra ngoài. Nàng thoát khỏi sự giằng co của đại hán, vội vàng bò dậy, tay nắm chặt quần áo xộc xệch, run lẩy bẩy trốn sau lưng Dương Khai.
Đại hán đang ở giữa không trung, kêu thảm một tiếng. Sau khi rơi xuống đất, lại vội vàng đứng lên, ánh mắt hung ác nhìn Dương Khai.
Hai mắt hắn đỏ ngầu, mặt đầy ác khí, hiển nhiên sắp bị tà khí nhập vào cơ thể cắn nuốt tâm trí rồi. Hắn hung tợn trừng mắt với Dương Khai, từng dòng khí nóng phun ra từ trong mũi.
Dương Khai khẽ thở dài, đại hán này chắc hẳn vốn là người cùng khổ. Nhưng do nhiều lần ra bán đảo Vân Hà, lúc này đã mất hết nhân tính. Chính vì thế, vừa nãy Dương Khai mới không hạ thủ chết hắn, mà chỉ đá bay hắn mà thôi.
- Tiểu tử thối, cút ngay!
Hai đầu lông mày của đại hán kia hiện vẻ đau khổ, nhưng Dương Khai đã phá hỏng chuyện tốt của hắn, làm sao hắn bằng lòng để yên?
Dương Khai thần sắc lãnh đạm nhìn hắn. Phải một lúc sau, đại hán mới gào rú một tiếng. Giống như trâu điên, hắn xông thẳng vào Dương Khai, trên mặt hiện rõ vẻ hung ác.
- Giải thoát sớm cho ngươi cũng là điều tốt.
Dương Khai đứng tại chỗ, đợi đại hán xông đến trước mặt, mới đưa tay, điểm vào ngực hắn.
Chân dương nguyên khí rót vào, chớp mắt đã làm tim hắn ngưng đập, không cảm nhận được chút đau đớn nào. Đại hán liền ngã vật xuống đất, chấm dứt sự sống.
Sau lưng truyền đến tiếng khóc rưng rức của nữ tử kia, trong lòng Dương Khai khẽ mủi lòng. Hắn quay người lại, đang định an ủi một câu, nhưng vừa đảo mắt nhìn đến khuôn mặt nàng, hắn không khỏi chấn động tại chỗ, tròng mắt run rẩy, sắc mặt hiện vẻ không thể tin được.
Nữ tử này, chính là vị phu nhân tuổi khoảng ba mươi, vốn phải là người đoan trang diễm lệ. Điều này có thể suy đoán từ làn da trắng nõn của nàng. Nhưng giờ phút này, trên mặt nàng dày chi chít những vết sẹo đáng sợ, mỗi vết sẹo dài hơn một tấc, kéo dài từ nửa trái khuôn mặt sang đến nửa phải, máu thịt màu hồng cuộn ra ngoài. Vết thương tuy đã lành, nhưng những vết sẹo này lại vĩnh viễn lưu lại trên gương mặt diễm lệ, khiến dung nhan bị phá hoại toàn bộ.
Nữ tử cũng biết gương mặt mình bây giờ quá kinh khủng, một tay che chỗ áo bị xé rách, một tay che đi dung nhan, cả người run rẩy, vừa khóc vừa không ngừng nói lời cảm tạ.
Vừa nói lời cảm tạ, nàng vừa sợ hãi lùi về phía sau, dường như sợ hãi sẽ dọa đến Dương Khai.
Dương Khai cả người lạnh lẽo, thần sắc lạnh lùng, đưa tay nắm lấy cổ tay nàng.
- Không… Đừng…
Nàng giãy giụa, ngỡ rằng mình vừa thoát khỏi miệng hùm, lại rơi vào hang sói. Đầu nàng rủ xuống, mái tóc đen rối bù che khuất dung nhan, nước mắt rơi từng giọt, miệng không ngừng cầu xin.
Dương Khai bất động, tay còn lại chậm rãi đưa đến dưới cằm nữ tử, nâng mặt nàng lên.
- Cầu xin người, đừng…
Nước mắt nữ tử đã rơi ướt đẫm hai gò má, nàng không chút sức lực nhìn Dương Khai, những vết sẹo trên mặt càng hiện vẻ ghê tởm đáng sợ.
Trong mắt Dương Khai không có dục vọng, chỉ có sự đau lòng và do dự. Tay nâng cằm nàng, hơi hơi run rẩy gạt những sợi tóc đen che khuất dung nhan, để gương mặt nàng hiện lên rõ ràng trước mắt mình.
Nữ tử hai mắt nhắm nghiền, không biết là vì dung mạo bị người ta nhìn rõ mà tự ti, hay là do hành động của Dương Khai khiến nàng hoảng sợ, nước mắt nàng không ngừng chảy.
Đồng tử của Dương Khai co rút lại, cẩn thận nhìn thật lâu, mới thất thanh nói:
- Phu nhân?
Nghe được cách gọi đã lâu không gặp, nữ tử chậm rãi mở mắt, trong đôi mắt ngấn lệ thoáng hiện một tia hồ nghi. Nàng nhìn kỹ Dương Khai, tia hồ nghi dần dần biến mất, bỗng chốc lại biến thành ngạc nhiên, mừng rỡ khôn xiết.
- Bà thật sự là phu nhân?
Dương Khai không thể tin được. Lần đầu tiên nhìn thấy bà, hắn đã cảm thấy có chút quen thuộc, nên mới có hành động lỗ mãng như vậy. Nhưng bây giờ hắn đã có thể khẳng định, nữ tử này là người mình đã từng gặp.
Nữ tử cuối cùng cũng nghe ra thanh âm của Dương Khai, trong đầu bỗng hiện lên gương mặt bẩn thỉu của hơn hai tháng trước, run giọng nói:
- Ngươi… ngươi là tên ăn mày đó?
Dương Khai hít một hơi thật sâu. Sau khi nữ tử này nói ra ba chữ "tên ăn mày", hắn đã biết mình không nhận nhầm.
Nữ tử này, chính là góa phụ của Khương gia!
Biết mình là tên ăn mày, ngoại trừ Thúy Nhi, cũng chỉ có vị phu nhân trước mặt và tiểu thư Khương gia.
- Người sao lại ở đây? Mặt của người…
Nghi hoặc của Dương Khai quá nhiều. Thúy Nhi và bọn họ chẳng phải đã đến nương tựa Miêu gia ở Hải Thành rồi sao? Ngày đó lúc chia tay, Miêu Hóa Thành còn đích thân đến đón họ. Hai nhà còn có hôn ước, tiểu thư Khương gia hẳn đã gả đến Miêu gia rồi, vị phu nhân trước mắt lẽ ra cũng phải đang hưởng thanh phúc ở Miêu gia chứ.
Tại sao… tại sao chuyện lại thành thế này?
- Thiếu hiệp…
Sau khi biết được Dương Khai là tên ăn mày đã từng cứu mình, phu nhân liền "phụp" một tiếng quỳ xuống đất, dập đầu, từng tiếng "thùng thùng" vang lên, bi ai vạn phần nói:
- Xin thiếu hiệp chủ trì công đạo cho Khương gia!
Dương Khai tay mắt lanh lẹ, vội vàng đỡ bà đứng dậy. Dù là như vậy, trên trán phu nhân cũng đã xước một mảng máu, có thể thấy bà dùng sức rất mạnh.
- Nơi này không phải chỗ nói chuyện, chúng ta hãy rời khỏi đây trước đã.
Dương Khai đỡ lấy bà, nhanh chóng quay lại con đường hắn đã đi đến trước đó.
Phu nhân tại sao lại trở thành bộ dạng thế này, sao bà lại bị đưa đến đảo Vân Hà, Thúy Nhi và tiểu thư đang ở đâu? Miêu gia của Hải Thành đã xảy ra chuyện gì? Hắn có quá nhiều hoài nghi.
Tuy những chuyện này chẳng liên quan lớn gì đến hắn, nhưng nói thế nào thì ngày ấy hắn cũng ở cùng với góa phụ Khương gia mấy ngày, lại nói chuyện thật vui vẻ với Thúy Nhi. Nha hoàn này có chút đồ ăn vặt cũng sẽ lấy ra chia sẻ với hắn, nụ cười lại xinh xắn. Người hảo tâm phải được báo đáp tốt mới phải chứ.
Đưa phu nhân đi vội vàng một hồi lâu, hai người mới đến được một ngọn núi gần đó. Chỗ này đã coi như là nơi thâm sâu của bán đảo Vân Hà, người bình thường căn bản không có cách nào vào được đến đây.
Hai người tìm đến một nơi ngồi xuống. Phu nhân vốn đã tuyệt vọng, nay lại như kỳ tích gặp được Dương Khai, lòng đầy kích động, cứ nghẹn ngào không ngừng.
Dương Khai không an ủi hay cắt ngang bà, chỉ yên tĩnh ngồi đợi. Hắn biết, không chỉ mình có rất nhiều nghi vấn, mà phu nhân chắc chắn cũng có rất nhiều nghi vấn muốn hỏi hắn.
Phải nửa canh giờ sau, phu nhân mới dần dần thôi nghẹn ngào. Tóc vẫn che lấp dung nhan đáng sợ, bà ôm lấy thân người đang lạnh run.
Dương Khai cởi áo của mình, khoác thêm cho bà.
- Cảm ơn!
Ngay cả khi thân hãm trong tù, phu nhân vẫn hiện rõ vẻ được giáo dục tốt.
- Nói đi, rốt cuộc sao lại thế này?
Đôi mắt của phu nhân chìm vào hồi ức, giọng nói trầm xuống, kể lại những chuyện xảy ra sau khi từ biệt Dương Khai.
- Ta cùng Hoàn Nhi và Thúy Nhi đi đến Miêu gia cùng Miêu Hóa Thành. Mấy ngày đầu, Miêu Hóa Thành đối đãi với chúng ta xem như không tệ. Nhưng khi ta nói với hắn về hôn sự của Hoàn Nhi, hắn lại cứ nhìn quanh co né tránh, tìm mọi cách thoái thác. Ta có chút nghi ngờ, nhưng lại không hề để tâm. Mấy ngày sau, ta lại nói đến chuyện này. Hắn đáp ứng rồi, song lại nói con trai hắn thân phận cao quý, Hoàn Nhi nhà ta không xứng. Muốn gả vào Miêu gia cũng được, nhưng chỉ có thể làm tiểu thiếp. Lúc ấy ta rất phẫn nộ, nhưng cũng không nổi giận ngay.
- Ngày hôm sau, ta gọi Hoàn Nhi và Thúy Nhi thu dọn đồ đạc, muốn rời khỏi Miêu gia. Chúng ta cô nhi quả phụ, nghìn dặm xa xôi chạy đến Hải Thành, trải qua trăm cay nghìn đắng, không phải để làm tiểu thiếp cho nhà Miêu gia hắn. Huống hồ, đây là đích thân lão gia khi còn sống đã định ước với Miêu Hóa Thành, hắn sao có thể vi tín bội nghĩa, lật lọng đến vậy?
- Nhưng, còn không đợi chúng ta rời khỏi Miêu gia, Miêu Hóa Thành đã trở mặt, nhốt ba người chủ tớ chúng ta lại.
Nói tới đây, gương mặt phu nhân thoáng hiện vẻ sợ hãi, chắc hẳn biến cố lúc đó đã dọa bà không nhẹ.
Nghẹn ngào, bà thống khổ nói:
- Ta không biết vì sao Miêu Hóa Thành lại trở nên như vậy. Thăm dò mới biết, hóa ra tất cả đều là do hắn chỉ điểm. Lão gia chết, cũng là hắn mua chuộc mấy người ở Thông Châu, đánh chết lão gia, sau đó truyền tin cho ta, bảo ta đưa Hoàn Nhi đến Hải Thành thành hôn. Buồn cười thay, ta lại không hay biết gì, đưa Hoàn Nhi bước vào hang sói hang hùm.
- Hắn vì sao lại làm như vậy? Lão gia nhà người với Miêu Hóa Thành không phải là hảo hữu chí giao sao?
Dương Khai mơ hồ cảm thấy sự tình có chút không đơn giản. Ngày đó lúc từ biệt, Dương Khai cũng gặp Miêu Hóa Thành, hắn lúc ấy giọng điệu cực kỳ bi ai và vẻ mặt cũng không giống như đang giả vờ.
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn