- Nghê thúc! Tuyết Nguyệt đang nằm trên lưng Dương Khai ngạc nhiên vui mừng kêu lên.
Ở nơi quỷ dị này, không có gì đáng mừng hơn việc gặp lại người thân. Tuy rằng khi ở bên Dương Khai nàng cũng rất an tâm, nhưng nàng vẫn lo lắng cho sự an toàn của Nghê Quảng. Giờ đây thấy Nghê Quảng không hề bị thương, Tuyết Nguyệt tự nhiên cảm thấy an lòng.
- Đây là chuyện gì xảy ra?
Nghê Quảng không tiến lại quá gần, mà dừng lại cách đám người Dương Khai ngoài mười trượng, vừa hỏi vừa cảnh giác quan sát Quỷ Tổ. Lão lo sợ Dương Khai và Tuyết Nguyệt bị Quỷ Tổ bắt giữ. Nếu quả thật như vậy, hành động của lão nhất định sẽ bị kiềm chế.
Sở dĩ lão có suy nghĩ này, không phải là lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử, mà thật sự là nhìn bề ngoài Quỷ Tổ chính là hạng người gian tà, người có chút tri thức thông thường đều sẽ lo lắng như vậy.
- Nghê thúc không cần lo lắng, ta chỉ bị thương nhẹ, không có gì đáng ngại! Tuyết Nguyệt vừa đáp lời, vừa bước xuống khỏi lưng Dương Khai.
Nghe nàng nói vậy, sắc mặt Nghê Quảng hơi thả lỏng, nhìn Dương Khai, rồi lại nhìn Tuyết Nguyệt, cuối cùng hướng mắt về phía Quỷ Tổ, xác định đối phương không động tay chân gì với Tuyết Nguyệt, lúc này mới khẽ ôm quyền nói: - Xin hỏi bằng hữu là...
Bất kể nói thế nào, Quỷ Tổ là người đi cùng Tuyết Nguyệt, Nghê Quảng dù sao cũng phải hỏi một chút thân phận của đối phương.
Quỷ Tổ "khặc khặc" cười quái dị một tràng, tiếng cười chói tai: - Ngươi không cần hỏi tên và lai lịch lão phu. Lão phu cũng không có ý định liên thủ với các ngươi. Mang theo hậu bối nhà ngươi, nên làm gì thì cứ làm, không cần để ý tới lão phu!
Lão nói với vẻ khinh thường, không hề coi Nghê Quảng ra gì, giọng điệu cực kỳ ngông cuồng, khiến người khác chán ghét.
Dương Khai ở một bên xoa xoa mũi.
Sắc mặt Nghê Quảng không khỏi sa sầm xuống, khẽ hừ một tiếng, cực kỳ không vui.
Trong Hằng La Thương Hội, lão có quyền cao chức trọng, uy danh lừng lẫy khắp Tinh Vực. Người có thực lực tu vi thấp hơn gặp lão, không ai không tôn kính; cho dù là người có cảnh giới ngang bằng, trừ số ít như Tử Long ra, cũng không ai dám nói vô lễ với lão như vậy. Hiển nhiên lời nói của Quỷ Tổ khiến lão có chút khó chịu.
Vì vậy, lão lập tức mất đi hứng thú nói chuyện với đối phương, lạnh lùng nói với Tuyết Nguyệt: - Chúng ta đi!
Tuyết Nguyệt hé môi, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn không thốt nên lời, chỉ liếc nhìn Dương Khai một cái rồi nói: - Huynh phải cẩn thận đó!
Dương Khai mỉm cười gật đầu: - Nàng cũng vậy!
Với tình thế hiện tại, hắn không thể ở cùng một chỗ với Tuyết Nguyệt. Tuyết Nguyệt nhất định phải đi theo Nghê Quảng, còn hắn lại muốn hành động chung với Quỷ Tổ.
- Dương Khai, ngươi không đi sao? La Lam dường như nhìn ra điều gì đó, kinh ngạc hỏi.
Dương Khai lắc đầu, trầm ngâm một lát, rồi nói: - Ta cùng vị tiền bối này có một số việc phải làm. La tiền bối, ước định trước đây với tiền bối e rằng phải hủy bỏ, ngày sau nếu có cơ hội, tiểu tử nhất định sẽ bồi thường cho ngài!
- Thì ra là vậy... La Lam nhoẻn miệng cười: - Không sao! Lần này vốn dĩ ta cũng không chuẩn bị chu toàn, ngược lại còn liên lụy ngươi. Nếu giờ đây ngươi được quý nhân tương trợ, vậy... chúc ngươi may mắn!
Nàng quả thật là một người dễ nói chuyện, cũng không vì Dương Khai tạm thời đổi ý không hành động chung với nàng mà có ý trách mắng gì.
- Tiểu tử uổng phí tâm cơ, như mò trăng đáy nước, chắc chắn không có kết quả tốt, tự mình nghĩ cho rõ! Nghê Quảng thì trái ngược, lạnh lùng nhìn Dương Khai ngầm nhắc nhở.
- Đa tạ tiền bối quan tâm, tiểu tử hiểu rõ!
Dương Khai ôm quyền nói.
Quỷ Tổ ở một bên không ngừng cười quái dị, càng làm ra vẻ mình không phải người tốt.
Nghê Quảng cùng La Lam mang theo Tuyết Nguyệt đi tới vị trí ban đầu bọn họ tiến vào. Trên đường, Nghê Quảng ân cần hỏi thăm tình huống sau khi tách ra. Tuyết Nguyệt không nói nhiều, chỉ kể cho Nghê Quảng biết nàng và Dương Khai mất không ít thời gian mới thoát khỏi Huyễn Không Điệp, sau đó gặp Quỷ Tổ.
Về phần chuyện xảy ra trong khe nứt hư không, Tuyết Nguyệt không dám nói ra.
- Người này tên là Quỷ Tổ à? Nghê Quảng chau mày: - Sao ta chưa từng nghe nói trong Tinh Vực có một nhân vật như vậy? La trưởng lão có từng nghe nói về người này không?
- Thiếp cũng chưa từng nghe nói! La Lam lắc đầu.
- Kỳ quái! Một vị cường giả Hư Vương Nhị Tầng Cảnh, làm sao có thể luôn im hơi lặng tiếng, vô danh? Nhất là khí tức của người này đặc thù như thế... Nghê Quảng bất luận thế nào cũng không nghĩ ra, vì sao trước kia mình chưa từng nghe qua cái tên Quỷ Tổ này. Người này giống như từ trong kẽ đá nhảy ra, không có dấu hiệu nào, lại khiến người ta kinh ngạc.
- Nghê thúc, tình huống trước mắt là gì? Tuyết Nguyệt đúng lúc đổi chủ đề hỏi.
- Tình huống không lạc quan lắm! Nghê Quảng nhìn về phía trước: - Khổng Pháp khốn kiếp kia một đường đi theo lão phu và La trưởng lão tới dược cốc. Sau khi hắn đến chỗ này lại dùng bí thuật gọi Hứa Nguy đến đây; Tử Long thì đã có vị trí dược cốc từ trước; còn lão già Mạnh Đồng cũng không biết từ đâu nhận được tin tức, cũng chạy đến đây!
- Mạnh Đồng? Tuyết Nguyệt nhướn mày, ánh mắt nhìn về một hướng, bất ngờ trông thấy bên kia có một lão già thân hình thấp bé, đang híp mắt lấm lét quan sát bốn phía, thoạt nhìn có hơi tức cười.
Nhưng người này lại là cường giả Hư Vương Cảnh thứ thiệt, mặc dù chỉ là Nhất Tầng Cảnh nhưng lại là Nhất Tầng Cảnh đỉnh phong!
Nghe đồn Mạnh Đồng tấn thăng Hư Vương Cảnh đã hơn ngàn năm, chỉ là một mực không có cơ hội đột phá đến Nhị Tầng Cảnh. Nếu lão có thể chiếm được một tia cơ duyên, đột phá tấn thăng chỉ là trong chớp mắt!
Mạnh Đồng lai lịch rất thần bí, không ai biết rốt cuộc lão xuất thân từ đâu. Lão cũng không dựa vào bất kỳ thế lực nào, từ trước tới nay đều một thân một mình tu luyện.
Một võ giả không môn không phái, muốn tu luyện đến cảnh giới cao thâm là vô cùng gian khổ, bởi vì không có người chỉ dạy, cho nên hết thảy đều phải dựa vào tự tìm tòi. Rất có thể trên con đường tu luyện sẽ đi vào đường rẽ, từ đó thất bại trong gang tấc.
Chưa kể, võ giả không môn không phái không có tài nguyên để lợi dụng, nguồn lực tu luyện đều phải dựa vào chính mình tìm kiếm, sẽ lãng phí rất nhiều thời gian.
Cho nên thành tựu của loại võ giả này thường không quá cao, có thể tu luyện đến Phản Hư Cảnh đã là biểu hiện rất giỏi rồi.
Mà Mạnh Đồng, lại là một vị Hư Vương Cảnh! Có thể thấy được vận may và cơ duyên cả đời lão đều tương đối tốt, cộng với nghị lực và ngộ tính, mới có thể có thành tựu ngày hôm nay.
Cho nên mặc dù tu vi của Mạnh Đồng trong Tinh Vực không tính là đứng đầu, nhưng danh tiếng của lão lại rất cao.
Bởi vì những võ giả không môn không phái kia đều xem lão trở thành mục tiêu phấn đấu và là đối tượng sùng bái, mà loại võ giả này số lượng rất khổng lồ.
Các thế lực lớn trong Tinh Vực như Tử Tinh, Kiếm Minh, Hằng La Thương Hội... đều từng đưa cành ô liu với Mạnh Đồng, muốn chiêu mộ lão, hứa hẹn lợi ích lớn cùng địa vị cấp bậc trưởng lão... Đáng tiếc cho đến nay Mạnh Đồng cũng không đáp ứng bất kỳ một nhà nào, một mực độc lai độc vãng, ngay cả đệ tử cũng chưa từng thu nhận.
Từ ý nghĩa nào đó, lão là một truyền kỳ khác trong Tinh Vực.
Lão không đụng chạm với bất kỳ thế lực nào, cũng không thân cận với bất kỳ thế lực nào, sống vô cùng thoải mái.
Đôi khi, Nghê Quảng còn hâm mộ cuộc sống của Mạnh Đồng, hướng tới như lão. Bất quá nếu Nghê Quảng thật sự từ bỏ hết thảy, đi sống giống như Mạnh Đồng, chỉ sợ lão sẽ không cam tâm tình nguyện.
Lần này võ giả đi vào Thất Lạc Chi Địa, Mạnh Đồng cũng bất ngờ có mặt, hơn nữa lại đi tới nơi cất giữ kho báu của Thất Lạc Chi Địa. Bất kể lão làm thế nào đi tới nơi này, cũng đủ để thấy vận may của lão không tầm thường.
Tính thêm Mạnh Đồng cùng với Quỷ Tổ vừa tới, cường giả Hư Vương Cảnh ở đây bất ngờ lên tới bảy người!
Con số này tối thiểu chiếm sáu, bảy phần mười võ giả đi vào Thất Lạc Chi Địa. Nếu tính thêm số người chết trong Thất Lạc Chi Địa, như vậy có khả năng cường giả Hư Vương Cảnh đi tới dược cốc này chiếm tới 80% số lượng người còn sống!
- Linh dược vòng ngoài dược cốc đều đã phân chia hết rồi! Nghê Quảng chỉ sơn cốc rộng lớn phía trước nói.
- Đã bị chia rồi ư? Tuyết Nguyệt ngạc nhiên hỏi: - Thu hoạch ra sao?
Nghê Quảng mỉm cười:
- Ngược lại coi như không tệ! Tuy rằng số lượng không nhiều lắm, nhưng những thứ chiếm được đều là trân phẩm!
Trong lúc hai người nói chuyện, La Lam cũng dò xét Không Gian Giới Chỉ của mình, bộ dáng dường như rất có thu hoạch.
- Linh dược còn lại đều ẩn ở bên trong, nhưng chúng ta tạm thời không thể đi vào trong đó! Nghê Quảng tiếp tục nói.
Tuyết Nguyệt chăm chú nhìn sơn cốc phía trước, thấy sơn cốc bị bao phủ bởi một màn bảo quang bảy màu chói mắt. Tia sáng kia giống như nước chảy tràn đầy cả sơn cốc, làm cho dược cốc phía trước thoạt nhìn giống như bị bao trùm trong thủy triều rực rỡ sắc màu.
Mà từ trong màn sáng ngưng thực như thực chất kia, Tuyết Nguyệt cảm nhận được uy hiếp trí mạng.
- Thất Diệu Bảo Quang? Tuyết Nguyệt sắc mặt chìm xuống, gọi ra tên của màn sáng bảy màu kia.
Với thân phận địa vị của nàng, hiển nhiên là biết một chút về tình huống của dược cốc.
- Không sai! Nghê Quảng khẽ gật đầu: - Đây chính là Thất Diệu Bảo Quang do chim thần Thất Diệu Khổng Tước kia hít thở sinh ra. Thứ này xuyên thấu bất kỳ phòng ngự nào, bất kể là Bí Bảo, Bí Thuật hay là Thần Thức, đối với nó đều không có bất cứ tác dụng gì. Một khi bị bao phủ lấy, bất kể tu vi cao tới đâu, không cần tới bao lâu liền sẽ mất mạng... vô cùng kinh khủng!
- Vậy chúng ta phải làm sao mới có thể đi vào? La Lam có chút lo âu hỏi. Tuy rằng nàng đi theo Nghê Quảng đã sớm tới chỗ này, cũng có một chút thu hoạch, nhưng đối với nơi này nàng không biết gì cả.
Thất Diệu Khổng Tước là lần đầu tiên nàng nghe nói, Thất Diệu Bảo Quang cũng vậy. Loại bảo quang ngay cả Nghê Quảng đều cảm thấy bất lực này, nàng tự biết là không có sức hóa giải.
- Chờ đợi! Nghê Quảng trầm giọng nói: - Bảo quang này là khi chim thần kia hít thở tràn ra. Đợi chính nó hút trở về, là chúng ta có thể đi vào. Bên trong dược cốc, khe nứt không gian nhiều không kể xiết. Tuy rằng nơi chốn nguy hiểm, nhưng những khe nứt không gian đó cũng là tấm chắn tự nhiên tốt nhất. Đợi lần nữa lúc nó hít thở phun ra Thất Diệu Bảo Quang, chúng ta chỉ cần tìm một khe nứt không gian, ẩn mình phía sau nó là có thể tránh thoát...
Nghe lão nói như vậy, La Lam mới lộ ra vẻ chợt hiểu.
Đang lúc giải thích, bỗng nhiên Nghê Quảng nhíu mày, sắc mặt nghiêm túc nhìn về phía Tuyết Nguyệt.
- Thế nào? Tuyết Nguyệt ngạc nhiên hỏi.
Nghê Quảng không lên tiếng, mà chỉ chăm chú nhìn một lọn tóc trên đầu nàng. Một lát sau, bỗng nhiên hừ lạnh một tiếng, quát nhẹ: - Hèn hạ!
Nói dứt lời, lão bấm tay bắn ra một đạo kình khí tinh thuần, đánh tới phía Tuyết Nguyệt...
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa