Đối mặt với đòn đánh bất ngờ của Nghê Quảng, Tuyết Nguyệt đứng tại chỗ không nhúc nhích. Nàng tin chắc Nghê Quảng sẽ không làm hại mình, Nghê thúc làm như vậy, nhất định là có đạo lý riêng.
Vù... một tiếng, kình phong lướt qua đỉnh đầu Tuyết Nguyệt. Nhưng công kích còn chưa tới, bỗng nhiên một luồng hắc khí từ trên mái tóc của Tuyết Nguyệt bay vụt lên, trên không trung khẽ chuyển hướng, rồi như mũi tên rời cung, lao vút tới chỗ Quỷ Tổ.
Luồng hắc khí kia bỏ chạy với tốc độ cực nhanh, mặc dù là Nghê Quảng cũng không kịp ngăn cản.
Lão nhìn rõ, luồng hắc khí ấy tựa như hình người, mang khuôn mặt vặn vẹo của âm hồn, vừa rồi vẫn luôn ẩn núp trên mái tóc của Tuyết Nguyệt. Bởi vì cùng là màu đen, lại ẩn giấu khí tức, nên ngay cả lão cũng không thể phát hiện kịp thời.
Chờ lúc lão phát hiện thì đã muộn.
Luồng hắc khí kia rất nhanh đã vọt tới trước mặt Quỷ Tổ. Trong tiếng cười quái dị của Quỷ Tổ, lão há miệng nuốt chửng luồng hắc khí ấy vào bụng.
- Các hạ làm như vậy, không thấy quá đỗi vô sỉ sao?
Nghê Quảng từ xa xa nhìn Quỷ Tổ, lạnh giọng quát.
- Hắc hắc hắc... Quỷ Tổ vẫn cười quái dị: - Lão phu làm việc, còn không cần người khác bình luận!
Nghê Quảng sắc mặt âm trầm, nhìn chăm chú Quỷ Tổ một hồi lâu, mới vung tay nói: - Hiện tại bổn tọa tạm thời không so đo với ngươi, ngày khác nhất định sẽ thỉnh giáo cao chiêu của ngươi!
Tuy rằng Quỷ Tổ động thủ trên người Tuyết Nguyệt khiến lão rất phẫn nộ, nhưng trước mắt hiển nhiên không phải thời cơ thích hợp để giao chiến với Quỷ Tổ. Thời điểm bên này xảy ra xung đột, Tử Long ở cách đó không xa liền nhìn sang, vẻ mặt hưng phấn bừng bừng, rõ ràng mong muốn lão giao chiến với Quỷ Tổ.
Nghê Quảng đương nhiên sẽ không như hắn mong muốn. Huống chi, với nhãn lực của lão cũng nhìn ra, Quỷ Tổ động thủ trên người Tuyết Nguyệt cũng không có ý làm hại nàng, chỉ là để nghe ngóng tin tức mà thôi.
Nói xong, Nghê Quảng mặt lạnh chuyển hướng nhìn về phía Dược Cốc.
- Dương tiểu tử! Lời của bọn họ vừa rồi, ngươi đều nghe rồi chứ? Bên kia, Quỷ Tổ thấp giọng hỏi Dương Khai.
- Nghe rồi! Dương Khai vẻ mặt ngoài ý muốn: - Tiền bối đã đặt vật ấy lên người Tuyết Nguyệt từ lúc nào vậy?
Tuyết Nguyệt vẫn luôn được hắn cõng trên lưng, hắn cũng không hề phát hiện Quỷ Tổ động thủ lúc nào.
- Ngay lúc lão phu giao cho ngươi Nội Đan của Kinh Không Thú! Quỷ Tổ cười đắc ý:
- Thế nào? Lão phu làm như vậy, khiến ngươi bất mãn với lão phu sao?
- Cái này thật ra không có... Dương Khai cười khẽ một tiếng: - Chỉ là cảm thấy tiền bối quả nhiên có tầm nhìn xa trông rộng!
Quỷ Tổ cười to: - Bớt nịnh bợ lão phu đi! Chỉ có điều lão phu cô độc một mình, dù sao cũng cần có tai mắt khắp nơi! À... Nếu vừa rồi ngươi cũng nghe được bọn họ nói, vậy thì kế tiếp... lão phu liền trông cậy vào ngươi!
- Ta sẽ tận lực!
Dương Khai gật gật đầu.
Bên ngoài Dược Cốc, nhất thời yên tĩnh không tiếng động. Chư vị cường giả Hư Vương Cảnh đều đang lặng lẽ chờ đợi: như Tử Long, Nghê Quảng thì đã biết kế tiếp nên hành động ra sao; còn như Khổng Pháp, Hứa Nguy và Mạnh Đồng, có lẽ vẫn chưa hiểu rõ về nơi này, nhưng dù sao cũng là cường giả Hư Vương Cảnh, đều có năng lực quan sát và phân tích hơn người. Cho dù trong lúc nhất thời không biết làm thế nào an toàn đi vào sơn cốc, nhưng chờ đến khi Nghê Quảng, Tử Long hành động, bọn họ cũng có thể nhìn ra manh mối.
Hứa Nguy lại thỉnh thoảng nhìn về hướng Dương Khai bên này, trong lòng rất là tò mò rốt cuộc Dương Khai, Tuyết Nguyệt làm sao có thể trong vòng vây của vô số Huyễn Không Điệp mà vẫn còn sống sót. Lúc đó hắn mượn hai người thu hút Huyễn Không Điệp, mới nhân cơ hội thoát thân. Vốn tưởng rằng hai tiểu bối này ắt hẳn phải chết không nghi ngờ gì.
Đâu ngờ mới không tới mấy ngày, lại thấy bọn họ xuất hiện trước mắt mình mà lông tóc không hề suy suyển.
Hứa Nguy chỉ có thể quy công cho Quỷ Tổ đã đồng hành cùng bọn họ, cho rằng Quỷ Tổ đã hiện thân cứu giúp nên hai người mới may mắn sống sót.
Thời gian trôi qua.
Ước chừng một lúc lâu sau, từ một vị trí nào đó ở sâu trong sơn cốc rộng lớn phía trước kia, bỗng nhiên truyền đến một tiếng vang kỳ dị. Tiếng vang ấy tựa như tiếng hít thở của một vật thể đang ngủ say.
Âm thanh vang vọng như sấm rền, lại như tiếng trống trận... trầm trọng, rung động tâm can người nghe.
Gần như tất cả Hư Vương Cảnh, ngay khi âm thanh này lọt vào tai, đều không khỏi lộ vẻ ngưng trọng.
Mà đám người Nghê Quảng, La Lam cùng Tử Long, lại tinh thần phấn chấn, đều âm thầm thúc giục Thánh Nguyên trong cơ thể.
Ngay sau đó, dị biến nổi lên...
Sơn cốc vốn yên bình không chút gợn sóng, mặt đất bằng phẳng bất ngờ lại cuộn lên một cơn cuồng phong. Cơn cuồng phong ấy từ bên ngoài ập tới, quét thẳng vào sâu trong sơn cốc, đồng thời, động tĩnh hút không khí kia càng trở nên rõ ràng hơn.
Kèm theo tiếng hút không khí này, Thất Diệu Bảo Quang vốn bao phủ khắp sơn cốc dường như cũng bị thứ gì đó kéo theo, ào ào như thủy triều rút vào sâu trong sơn cốc. Chỉ trong chớp mắt, cảnh vật bên ngoài sơn cốc liền hiện rõ trong tầm mắt mọi người.
"Vù vù vù..." Ngay lúc này, Nghê Quảng, La Lam cùng Tử Long ba vị cường giả Hư Vương Cảnh hành động. Cả ba đều như mũi tên rời cung, đuổi theo Thất Diệu Bảo Quang đang rút xuống như thủy triều, phút chốc đã lao vút vào bên trong sơn cốc!
Thấy bọn họ có động tĩnh, Khổng Pháp, Hứa Nguy cùng Mạnh Đồng vốn luôn chú ý, sao còn dám chậm trễ, cả ba người liền thi triển thân pháp, hóa thành những luồng sáng bắn vọt theo các phương hướng khác nhau.
Quỷ Tổ đồng dạng cười lớn một tiếng, tế ra Vạn Hồn Phiên bao bọc Dương Khai, phóng vút tới phía trước.
Tu vi của lão cao thâm, trong số tất cả cường giả Hư Vương Cảnh ở đây, chỉ có Nghê Quảng và Tử Long có thể sánh vai với lão, cho nên tốc độ của lão cực nhanh, chỉ trong nháy mắt đã vọt tới phía trước chừng mười dặm.
Bên trong sơn cốc, vô số khe nứt không gian, lớn nhỏ khác nhau, rải rác khắp nơi. Những khe nứt này tựa như vết sẹo của thiên địa, vĩnh viễn tồn tại nơi đó.
Mà khe nứt không gian lại còn ẩn núp, có cái có thể dùng Thần Niệm dò xét, lại có những cái không hề có dấu vết.
Nghê Quảng và Tử Long đều mang theo bí bảo có thể dò xét khe nứt không gian. Lúc này cả hai đều dựa vào bí bảo trong tay, tiến về phía trước, không ngừng đổi hướng, né tránh vị trí các khe nứt không gian.
Mà mấy vị Hư Vương Cảnh khác không có sự chuẩn bị từ trước, thì phóng ra Thần Niệm ở mức độ cao nhất để né tránh nguy hiểm.
Trước sau chỉ qua thời gian mười hô hấp, liền xác định được sự chênh lệch về tốc độ của mọi người. Tuy rằng gần như là đồng thời phóng vọt vào sơn cốc, nhưng Nghê Quảng cùng Tử Long không nghi ngờ gì đã dẫn trước rất xa.
Mà khoa trương hơn chính là Quỷ Tổ.
Có Dương Khai chỉ đường, lão vốn dĩ không cần lo lắng uy hiếp từ khe nứt không gian, chỉ cần chú ý theo phương hướng chỉ dẫn của Dương Khai mà cắm đầu đi tới là được. Cho nên lão chỉ tốn thời gian rất ngắn liền vượt qua Nghê Quảng và Tử Long, sau đó bỏ xa hai người phía sau không thấy bóng dáng.
- Lão khốn kiếp này! Tử Long nhìn theo bóng lưng Quỷ Tổ, không khỏi tức giận mở miệng mắng to.
Thất Lạc Chi Địa, cũng không biết phải trải qua bao nhiêu năm tháng mới mở ra một lần. Linh thảo diệu dược chứa đựng bên trong đều là những chủng loại thượng cổ đã sớm tuyệt tích. Có thể nói, kẻ nào chiếm ưu thế về tốc độ, kẻ đó sẽ có thu hoạch tốt hơn.
Hắn vốn nghĩ rằng lần này đối thủ cạnh tranh lớn nhất của mình là Nghê Quảng, nhưng không ngờ giữa đường lại nhảy ra một lão già Quỷ Tổ này, khiến hắn trở tay không kịp.
- Lão già này ngu xuẩn không muốn sống nữa sao? Tử Đông Lai đi theo bên cạnh Tử Long cũng kinh ngạc nhìn về phía trước: - Tiến vào nhanh chóng như thế, một khi chạm vào khe nứt không gian ẩn giấu, thì dù lão là Hư Vương Cảnh cũng không thể chịu nổi!
- Không cần quản hắn! Tử Long hừ lạnh một tiếng: - Hắn muốn tìm chết, cứ để hắn đi!
- Dạ! Tử Đông Lai nghĩ lại, cũng là đạo lý đó! Ở trong này mà đi nhanh vào bên trong Dược Cốc, chưa chắc đã có thể có thu hoạch tốt, nói không chừng còn chết lúc nào không hay.
Lập tức trong lòng hắn liền bình ổn trở lại.
Bên kia, Nghê Quảng gần như vẫn duy trì tốc độ song song với Tử Long, cũng lắc đầu thở dài, nói: - Tuyết Nguyệt! Tiểu tử kia e rằng lành ít dữ nhiều! Lão già Quỷ Tổ kia căn bản không biết chỗ này có bao nhiêu hung hiểm, mạo muội xông vào như vậy thì làm gì có kết quả tốt?
- Chắc chắn không phải vậy! Tuyết Nguyệt lắc lắc đầu, nàng biết rõ Dương Khai cùng Quỷ Tổ là dựa vào cái gì, nhưng cũng không giải thích nhiều.
Chỉ có La Lam lại khẽ thở dài.
Vào thời điểm này, nếu như có Dương Khai ở đây, thì cục diện nhất định sẽ tốt hơn rất nhiều, đáng tiếc Dương Khai đã không đi cùng nàng như lời hứa ban đầu.
- - - - - - - - -
- Không sai biệt lắm! Quỷ Tổ phóng Thần Niệm, trong phạm vi mấy chục dặm không có bất kỳ bóng người nào, mới đột nhiên giảm tốc độ.
- Hả? Có dược hương! Dương Khai bỗng nhiên khịt khịt mũi, tinh thần phấn chấn nói.
- Hắc hắc... Xem ra vừa mới tiến vào liền có thu hoạch! Quỷ Tổ cười nhẹ một tiếng, sau đó sắc mặt nghiêm lại, nói: - Dương tiểu tử, lão phu nói trước với ngươi một chút, ở trong Dược Cốc này tìm được các thứ, chúng ta chia đều, lão phu cũng sẽ không chiếm tiện nghi của ngươi, ngươi thấy sao?
- Cứ theo lời tiền bối! Dương Khai sảng khoái gật đầu.
Ở loại địa phương này, tuy rằng Quỷ Tổ phải dựa nhiều vào lực lượng Không Gian của Dương Khai, nhưng cũng không có nghĩa là không có Dương Khai, Quỷ Tổ không thể hành động, chỉ có điều nếu lão một mình hành động, có khả năng tốc độ sẽ chậm hơn rất nhiều.
Cho nên với đề nghị chia đều thu hoạch mỗi người một nửa này, đối với Quỷ Tổ mà nói hiển nhiên còn có chút chịu thiệt, dĩ nhiên Dương Khai sẽ không phản đối.
- Ở bên kia! Dương Khai xác nhận một chút nơi phát ra mùi dược hương, bỗng nhiên chỉ tới một hướng nói.
Dứt lời, hắn liền vọt về hướng đó, Quỷ Tổ theo sát phía sau.
Mười mấy hô hấp sau, hai người đi tới phía trước một gốc cây chỉ cao chừng nửa thân người. Trên cây ấy cành lá cũng không rậm rạp, thậm chí có phần thưa thớt, chỉ có vài chiếc lá hình nón, cành cây cũng trông rất yếu ớt.
Mà ở trên cành cây kia, thì ngay ngắn treo bốn quả màu đỏ tím, lớn chừng nắm tay trẻ con. Trên trái cây sáng lấp lánh, vỏ trái cây bóng loáng, thậm chí có thể nhìn thấy phần thịt quả bên trong, khiến người ta vừa thấy đã thèm nhỏ dãi.
Một loại khí tức kỳ dị quanh quẩn bốn phía bốn trái cây này, dường như chính là từ chúng phát ra.
Quỷ Tổ toàn thân bao phủ trong màn đen, ánh mắt lại bắn ra như thực chất, lấp lánh có thần.
Lão liếc mắt liền nhìn ra sự bất phàm của bốn trái cây này, đây khẳng định là linh quả có diệu dụng tăng cường thực lực cho lão!
- Phạm Thiên Thánh Quả! Dương Khai từ đầu vẫn luôn quan sát, đồng thời trong đầu tra xét kiến thức về các loại linh thảo diệu dược mà hắn nắm giữ. Sau một hồi lâu, cuối cùng hắn mới xác nhận trái cây trước mắt này rốt cuộc là loại gì, không khỏi khẽ kêu lên.
- Đây là Phạm Thiên Thánh Quả sao? Quỷ Tổ trố mắt nhìn, vui mừng hỏi: - Là linh quả có thể luyện chế Đại Phạm Thiên Đan sao?
Hiển nhiên lão cũng từng nghe nói về Phạm Thiên Thánh Quả, cũng biết nó có thể luyện chế loại linh đan nào...