Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1775: CHƯƠNG 1775: HÓA MA CHI

"Ừm! Quả nhiên không sai, đích thị là Phạm Thiên Thánh Quả!" Dương Khai cười lớn, khóe miệng nhếch lên: "Trong thiên địa, phàm là linh hoa dị thảo nào có tên chứa chữ 'Thánh' hoặc chữ 'Đạo', đều là tuyệt thế trân phẩm. Khi chúng trưởng thành, chúng hấp thu lực lượng pháp tắc trong trời đất mà thai nghén, quá trình sinh trưởng vô cùng gian khổ, chỉ cần thiếu sót một chút điều kiện cũng sẽ khô héo mà chết! Nhưng một khi đã thành thục, bản thân chúng sẽ chứa đựng một tia lực lượng pháp tắc kỳ diệu, bất luận là dùng trực tiếp hay luyện chế thành đan dược, đều có tác dụng cực lớn đối với cường giả Hư Vương Cảnh! Tiền bối, vận may của chúng ta quả thật không tệ!"

"Hắc hắc hắc... Tiểu tử ngươi quả thật có kiến thức sâu rộng về linh dược đấy!" Quỷ Tổ tâm tình cực kỳ tốt, ánh mắt nhìn Dương Khai đầy vẻ bất ngờ.

"Chỉ là biết một chút thôi!" Dương Khai cười ha hả.

"Ừm! Vừa vặn có bốn quả, vậy cứ theo ước định ban đầu, ngươi ta mỗi người một nửa!" Quỷ Tổ vừa nói, vừa đưa tay tiến lại gần định hái lấy phần Phạm Thiên Thánh Quả của mình.

"Khoan đã!" Dương Khai vội vàng ngăn lại.

"Sao vậy?" Quỷ Tổ nghi hoặc nhìn hắn.

"Tiền bối thu lấy Phạm Thiên Thánh Quả như thế này, tuy không có vấn đề gì lớn, nhưng nếu bảo quản không thích hợp, dược hiệu sẽ hao tổn nghiêm trọng!" Dương Khai nhắc nhở.

"Ồ? Vậy phải bảo quản như thế nào?"

Quỷ Tổ khiêm tốn thỉnh giáo. Lão cũng biết có một số kỳ hoa dị thảo cần dùng phương pháp đặc thù bảo quản mới không làm trôi đi dược hiệu. Phạm Thiên Thánh Quả giá trị to lớn, dược hiệu hao tổn một chút cũng là tổn thất khó có thể tưởng tượng. Nghe Dương Khai nhắc nhở, hiển nhiên là hắn biết cách bảo quản, dĩ nhiên Quỷ Tổ muốn hỏi rõ ràng.

"Rất đơn giản, chỉ cần dùng hộp chứa thuộc tính Kim để cất giữ là được!" Dương Khai mỉm cười giải thích: "Tiền bối xem, khu vực phụ cận Phạm Thiên Thánh Quả sinh trưởng này tràn ngập Kim thuộc tính khí tức nồng đậm. Nếu ta đoán không sai, phía dưới gốc cây hẳn phải có một quặng mỏ, và Phạm Thiên Thánh Quả chính là dựa vào quặng mỏ này mới có thể sinh trưởng. Dựa theo thói quen sinh trưởng của nó, chúng ta chỉ cần 'đúng bệnh hốt thuốc' là được!"

"Thì ra là thế!" Quỷ Tổ nhẹ gật đầu.

Trong ngũ hành, Kim khắc Mộc, dùng hộp thuộc tính Kim để cất chứa Phạm Thiên Thánh Quả đúng là không gì thích hợp bằng. Chỉ có điều... loại trái cây này không ngờ lại sinh trưởng phía trên một quặng mỏ, quả thật không thể tưởng tượng.

Quỷ Tổ đương nhiên không cần nghiên cứu kỹ những điều này, lập tức từ trong Nhẫn Không Gian của mình lấy ra một chiếc hộp kim loại màu đỏ thẫm, nhìn Dương Khai hỏi: "Vật này có được không?"

"Ồ... Hộp được chế tạo từ Minh Kim, không ngờ tiền bối lại có bảo vật này... Đương nhiên là không thành vấn đề. Cất giữ Phạm Thiên Thánh Quả trong đó, dù trải qua ngàn năm, dược hiệu cũng không hao tổn mảy may!" Dương Khai gật đầu.

"Vậy thì tốt! Lão phu xin nhận trước!" Quỷ Tổ cười lớn một tiếng, lập tức hái xuống hai trái Phạm Thiên Thánh Quả, cẩn thận đặt vào hộp Minh Kim của mình.

Dương Khai cũng hái xuống hai trái Phạm Thiên Thánh Quả còn lại. Bất quá, hắn không có hộp bảo bối Minh Kim như vậy, nhưng hắn thân là Luyện Đan Sư, đương nhiên trên người trang bị rất nhiều vật dụng để cất chứa các loại dược liệu, tự nhiên cũng không thiếu hộp thuộc tính Kim.

Chia đều bốn trái Phạm Thiên Thánh Quả, sau đó hai người hưng phấn bừng bừng lần nữa hành động, một mặt né tránh khe nứt không gian bốn phía; một mặt tìm kiếm linh dược thượng cổ rải rác ở bên trong Dược Cốc.

Dược Cốc này rất rộng lớn, cũng không ai biết diện tích lớn bao nhiêu. Dù sao từ khi hai người Dương Khai, Quỷ Tổ đi vào đến giờ cũng không gặp những người khác, cũng không biết bọn họ đi tới nơi nào.

Hơn nữa, ở địa phương này tìm kiếm linh dược cũng rất dễ, bởi vì linh dược ở trong này đều đã đầy đủ niên hạn, cho nên đều không ngừng tản ra dược hương. Chỉ cần men theo nơi phát ra dược hương, nhất định sẽ có thu hoạch.

Sau nửa canh giờ, hai người một lần nữa lợi dụng đặc tính này, phát hiện một gốc Linh Chi lớn bằng bàn tay.

Gốc Linh Chi kia sinh trưởng trong một khe nứt nham thạch, vô cùng khó phát hiện, nếu không nhờ dược hương quá mức nồng đậm, e rằng cả hai đã bỏ lỡ.

"Hóa Ma Chi!" Lần này, không cần Dương Khai nhắc nhở, Quỷ Tổ đã tự mình nhận ra tên của linh dược này, không khỏi tim đập thình thịch: "Không ngờ lại là Hóa Ma Chi! Hắc hắc hắc! Vận may của lão phu quả thật không tệ!"

"Chúc mừng tiền bối! Gốc Hóa Ma Chi này thoạt nhìn đã được khoảng hai ngàn năm tuổi, nếu dùng để luyện chế Trấn Ma Đan, e rằng cường giả Hư Vương Cảnh cũng phải tranh giành đến đầu rơi máu chảy!" Dương Khai cười ha hả ôm quyền nói.

Quỷ Tổ liếc nhìn Dương Khai một cái, mở miệng nói: "À! Vật này đối với lão phu có công dụng cực lớn, lão phu xin nhận trước. Sau này nếu có phát hiện gì thêm, bất kể là vật gì, ngươi đều sẽ được chia thêm một phần... Dương tiểu tử, không thành vấn đề chứ?"

"Đương nhiên không thành vấn đề!" Dương Khai hào sảng đáp lời.

Hóa Ma Chi tác dụng chủ yếu là hóa giải tâm ma. Võ giả đang tu luyện hoặc là lúc tấn thăng đột phá, ngẫu nhiên sẽ có xuất hiện tâm ma. Những tâm ma này là bóng ma mặt xấu ẩn chứa trong lòng mỗi người.

Trên đường thấy kẻ ỷ mạnh hiếp yếu, lại khiếp đảm không rút đao tương trợ... chuyện như vậy có thể sẽ trở thành tâm ma.

Bị người khi dễ không thể báo thù rửa hận... chuyện như vậy có thể trở thành tâm ma.

Nữ nhân mình yêu chết đi, trong lòng buồn bực không vui... chuyện như vậy đồng dạng cũng có thể trở thành tâm ma.

Tâm ma là một danh từ chung, bao gồm đủ loại khuyết điểm cùng rất nhiều cảm xúc tiêu cực ẩn chứa trong lòng võ giả.

Nó có nguy hại cực lớn. Lúc bình thường, tâm ma sẽ không tạo ra ảnh hưởng quá lớn đối với võ giả, nhưng theo thực lực tăng lên, mức độ nguy hại của tâm ma cũng sẽ càng ngày càng lớn, nhất là khi đột phá tấn thăng, uy lực của tâm ma sẽ phóng đại vô hạn. Một khi không thể áp chế, rất có thể sẽ dẫn đến đột phá thất bại, nhẹ thì cảnh giới tụt lùi, nặng thì tẩu hỏa nhập ma, vạn kiếp bất phục!

Cho nên võ giả đẳng cấp cao bình thường lúc đang đột phá tấn thăng, đều sẽ chuẩn bị vẹn toàn. Một trong số đó, là thủ đoạn dự phòng tâm ma, hóa giải tâm ma. Đơn giản nhất, chính là dùng một ít linh đan.

Trấn Ma Đan là từ Hóa Ma Chi luyện chế thành, là linh đan diệu dược trấn áp tâm ma tốt nhất! Cho dù không luyện chế thành đan, thời điểm đang đột phá tấn thăng, ngậm trong miệng một mảnh Hóa Ma Chi cũng có hiệu quả.

Quỷ Tổ hiện nay là Hư Vương Cảnh tầng hai, nếu lão muốn tấn thăng Hư Vương Cảnh tầng ba, nhất định sẽ phải đối mặt với tầng tầng lớp lớp khó khăn. Hơn nữa, xét theo những gì Quỷ Tổ đã trải qua trong đời, thù lớn chưa trả, đồng thời còn tu luyện tà thuật, thì uy lực tâm ma của lão tuyệt đối không hề nhỏ. Trong thiên hạ, e rằng chỉ có Hóa Ma Chi mới có thể trấn áp tâm ma trong lòng lão.

Cho nên lão mới có đề nghị như vậy.

Dĩ nhiên Dương Khai sẽ không cự tuyệt.

Quỷ Tổ xem Hóa Ma Chi là bảo bối, Dương Khai lại không hề quan tâm.

Trong Thăng Long Điện của Lăng Tiêu Tông, có Vạn Niên Hương cấp chí bảo, tác dụng của Vạn Niên Hương cũng là hóa giải tâm ma, hơn nữa công hiệu còn cường đại hơn Trấn Ma Đan nhiều. Nói cách khác, Hóa Ma Chi đối với Dương Khai không có tác dụng.

"Nhân tình này lão phu nhớ kỹ!" Quỷ Tổ nghiêm nghị nói, sau đó đào lấy Hóa Ma Chi. Lúc đang đào, lão còn trưng cầu ý kiến của Dương Khai, hỏi thăm Hóa Ma Chi có cần dùng thủ đoạn đặc biệt gì bảo quản hay không. Sau khi biết được cũng không cần, lão mới buông tay đào lên.

Mà đồng thời lúc Quỷ Tổ đang đào Hóa Ma Chi, Dương Khai một mực đứng ở bên cạnh bỗng nhiên hơi biến sắc, thấp giọng nói: "Tiền bối có nghe thấy động tĩnh gì không?"

Quỷ Tổ ngẩn người, nghiêng tai lắng nghe.

Một lát sau, cả hai người Dương Khai và Quỷ Tổ đều biến sắc, đồng thanh bật kêu: "Không xong, Thất Diệu Bảo Quang!"

"Phù..." Từ nơi xa xăm nào đó truyền đến một tiếng thở dài, kèm theo động tĩnh kỳ lạ, khiến Dược Cốc này hơi chấn động nhẹ. Phóng mắt nhìn về hướng phát ra thanh âm, hào quang bảy màu đang cuồn cuộn như thủy triều dâng lên, bao trùm cả Dược Cốc, giống hệt như cảnh tượng vừa rồi nó rút đi.

"Khe nứt không gian ở đâu?" Quỷ Tổ lập tức nhìn Dương Khai, khẩn trương hỏi.

Phụ cận vốn là khe nứt không gian nhiều không kể xiết, thời khắc này lại một cái đều không thấy. Rơi vào đường cùng, Quỷ Tổ chỉ có thể ký thác hy vọng vào Dương Khai.

Thất Diệu Bảo Quang, là khí tức của chim thần Thất Diệu Khổng Tước lúc phun ra nuốt vào tạo ra, có thể ăn mòn thần hồn, mục rữa tấm thân máu thịt, xem thường bất kỳ phòng ngự nào... ngay cả Quỷ Tổ cũng không có lòng tin chống lại được Thất Diệu Bảo Quang.

Phương pháp duy nhất để né tránh nó, chính là dựa vào khe nứt không gian tại nơi này!

"Bên này!" Dương Khai không hề tỏ ra hốt hoảng, dường như đã liệu định trước, vẫy tay về phía Quỷ Tổ, đồng thời nhanh chóng nhảy lên không trung, phóng vọt tới một vị trí.

Thân hình Quỷ Tổ thoắt một cái, hóa thành một luồng sáng đen, theo sát phía sau.

Một lát sau, hai người dừng lại một chỗ hư không, đứng sừng sững bất động.

"Chỗ này thật có khe nứt không gian à?"

Quỷ Tổ nhìn quanh bốn phía, mắt thấy Thất Diệu Bảo Quang từ chỗ sâu trong Dược Cốc tràn ra càng lúc càng gần, lập tức sẽ bao trùm chỗ này, không khỏi có chút kinh hoảng hỏi.

"Tự nhiên là có!" Dương Khai mỉm cười: "Tiền bối không cần khẩn trương, tiểu tử cũng không lấy tính mạng mình ra đùa! À... khe nứt không gian này còn thật lớn, kéo dài như vậy!"

Dương Khai vừa nói, vừa khoa tay ra dấu kích cỡ.

Thấy hắn nói như vậy, lúc này Quỷ Tổ mới hơi yên tâm.

Đúng lúc này, Thất Diệu Bảo Quang đã cuốn tới!

Mặc dù được Dương Khai bảo đảm, nhưng trơ mắt nhìn bảo quang cực kỳ kinh khủng kia cuốn tới bao trùm vị trí chỗ mình, Quỷ Tổ cũng toát ra một thân mồ hôi lạnh.

Từ khi lão tấn thăng Hư Vương Cảnh, đã thật lâu không có lo lắng hãi hùng như vậy.

Vô thanh vô tức... Thất Diệu Bảo Quang tràn qua vị trí hai người đang đứng, rồi với tốc độ cực nhanh tràn ngập khắp Dược Cốc.

Tuy nhiên, tại nơi Dương Khai và Quỷ Tổ đứng, lại có một khu vực hẹp dài chừng năm trượng không hề bị Thất Diệu Bảo Quang lấp đầy. Bảo quang kinh khủng kia khi tiến đến phía trước khu vực hẹp dài này, liền giống như lao vào một vực sâu không đáy, không thấy bóng dáng, để lại phía sau một khu vực an toàn tuyệt đối.

Quỷ Tổ thở phào một hơi, cuối cùng cũng yên lòng.

Dương Khai nói không sai, chỗ này quả thật có khe nứt không gian. Trước đó dù lão ở gần trong gang tấc cũng không thể phát hiện, nhưng giờ này, chính Thất Diệu Bảo Quang lại vẽ ra bề mặt khe nứt kia, bất kể hình dáng hay là độ lớn nhỏ đều giống y như Dương Khai diễn tả trước đó.

Nhìn Dương Khai bên cạnh mình, ánh mắt Quỷ Tổ hơi có chút phức tạp.

Lão cũng từng nghiên cứu qua lực lượng không gian, biết rõ loại lực lượng này khó tu luyện đến mức nào. Lão bị giam giữ tại Huyền Không Đại Lục hai ngàn năm, mà ngay cả nhập môn cũng không thể làm được, nhưng Dương Khai lại có thể đạt đến trình độ khiến người ta phải kinh hãi trong lĩnh vực này. So sánh với hắn, Quỷ Tổ cảm thấy tư chất của mình quả thực không đạt tiêu chuẩn.

Hơn nữa... năm đó lúc gặp Dương Khai, hắn mới chỉ là Nhập Thánh Cảnh tầng một, giờ này không ngờ hắn đã là Phản Hư Cảnh tầng ba. Với tốc độ tu luyện cực nhanh như thế, chỉ sợ cả Tinh Vực cũng hiếm có người có thể sánh ngang với hắn.

"Tiểu tử này, nhất định trong tương lai là một ngôi sao mới nổi bật nhất ở Tinh Vực." Quỷ Tổ thầm nghĩ trong lòng.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!