- Tiểu sư tỷ quả nhiên là Luyện Đan Sư cấp Hư Vương! Dương Khai gật đầu thừa nhận.
- Dương Khai! Quỷ Tổ bỗng nhiên hít sâu một hơi, trầm giọng hỏi:
- Tông môn của ngươi tọa lạc tại tinh cầu nào? Tông môn các ngươi còn chiêu mộ nhân tài không? Có cần Trưởng Lão tu vi cao thâm không? À... Khách Khanh cũng được, hoặc là tùy tiện ban cho một hư danh cũng được!
Quỷ Tổ hoàn toàn không thể bình tĩnh được nữa.
Tuy rằng trước nay lão một mực một thân một mình, tiêu dao tự tại, nhưng những chua xót ẩn chứa bên trong, chỉ mình lão mới thấu hiểu.
Nói ví dụ như, lão muốn luyện chế linh đan gì, cũng không thể tìm người nhờ vả; hay ví dụ như, lão muốn bế quan tu luyện bí thuật gì, cũng không có người giúp lão hộ pháp; thậm chí ngay cả việc tìm kiếm vật liệu tu luyện, lão cũng phải tự thân vận động.
Vô vàn tạp sự, lại tiêu tốn quá nhiều thời gian quý báu.
Nhưng các cường giả Hư Vương Cảnh của những thế lực lớn kia thì khác, bọn họ thân phận địa vị cao quý, được tôn sùng, có chuyện gì chỉ cần hạ lệnh phân phó xuống, liền có vô số đệ tử tranh nhau hoàn thành; các cường giả Hư Vương Cảnh kia chỉ cần an tâm tu luyện.
Cho nên có đôi khi, Quỷ Tổ còn rất hâm mộ cường giả Hư Vương Cảnh của các thế lực lớn.
Chỉ có điều, nếu thật sự để lão gia nhập các thế lực đó thì lão chắc chắn sẽ không cam lòng! Dù sao lão không muốn bị người ước thúc, cũng không muốn tự trói buộc bản thân vào vòng cương tỏa của các thế lực.
Mà nếu là tông môn của Dương Khai thì hoàn toàn bất đồng!
Tông môn này lại có ba vị Đan Đạo Tông Sư cấp Hư Vương trấn giữ! Chỉ cần một điểm này, đã có sức hấp dẫn chí mạng đối với Quỷ Tổ.
Hơn nữa, lão nhìn Dương Khai thuận mắt, quan hệ với Dương Khai cũng khá tốt, cho nên lão không hề có cảm giác bài xích với tông môn của Dương Khai.
Thấy Quỷ Tổ nói năng vội vã, tựa như Mao Toại tự tiến cử, Dương Khai không khỏi vui mừng trong lòng.
Hắn cũng không nghĩ tới Quỷ Tổ lại đột nhiên nảy sinh ý định quy phục Lăng Tiêu Tông, bất quá nghĩ đi nghĩ lại cũng là điều hợp tình hợp lý.
Với thân phận Đan Đạo Tông Sư cấp Hư Vương của hắn và Hạ Ngưng Thường, muốn lôi kéo một cường giả Hư Vương Cảnh gia nhập Lăng Tiêu Tông, cũng chẳng phải chuyện quá khó khăn. Chỉ có điều, Dương Khai cũng không quá nhiệt tình với chuyện như thế, chỉ là cường giả Hư Vương Cảnh thôi, hiện tại Lăng Tiêu Tông tuy chưa có, nhưng không có nghĩa tương lai sẽ không có.
Diệp Tích Quân đã đạt đến cảnh giới Chuẩn Hư Vương, ngày sau tất nhiên sẽ tấn thăng lên Hư Vương Cảnh, chỉ là thiếu một cơ duyên mà thôi.
Bất quá nếu như Quỷ Tổ muốn gia nhập, thật ra không phải là không thể chấp nhận. Trải qua đoạn thời gian đi chung với nhau này, Dương Khai cũng nhìn ra: Quỷ Tổ không phải hạng người âm tà độc ác như vẻ bề ngoài.
Khí tức quỷ mị của lão, chỉ là do tu luyện công pháp đặc thù mà thành.
Trong lòng suy nghĩ một hồi, Dương Khai cười tủm tỉm:
- Tông môn của tiểu tử gọi là Lăng Tiêu Tông, tọa lạc tại U Ám Tinh, tiểu tử bất tài này chính là Tông Chủ của Lăng Tiêu Tông...
Hắn giản lược kể lại, cho Quỷ Tổ biết về tình hình Lăng Tiêu Tông.
Khi nghe nói Lăng Tiêu Tông lại là Dương Khai tự mình sáng lập, Quỷ Tổ không khỏi vô cùng khâm phục; rồi sau khi biết trong Lăng Tiêu Tông lại không có một vị Hư Vương Cảnh nào, thậm chí ngay cả U Ám Tinh cũng chỉ có duy nhất một người vừa mới tấn thăng đột phá Hư Vương Nhất Tầng Cảnh, Quỷ Tổ lại càng thêm vui mừng khôn xiết.
Lão vốn tưởng rằng một thế lực có mấy vị Đan Đạo Tông Sư cấp Hư Vương trấn giữ, nhất định không thể yếu kém, hoặc giả phải sở hữu không ít cường giả Hư Vương Cảnh. Nếu thật đúng như vậy, có lão gia nhập cũng chỉ xem như dệt hoa trên gấm... Thế nhưng hiện tại xem ra, nếu lão thật sự gia nhập, liền có thể trực tiếp trở thành cường giả đứng đầu Lăng Tiêu Tông cũng như U Ám Tinh!
Thân phận địa vị hoàn toàn bất đồng với suy đoán của lão trước đó, và lão chính là nhân vật tối cao vô thượng!
Bởi vậy, Quỷ Tổ càng lộ rõ vẻ vô cùng nhiệt tình, không kịp chờ đợi hỏi:
- Dương Khai! Ngươi thấy lão phu thế nào? Cả đời lão phu lẻ loi hiu quạnh, sau khi rời khỏi Huyền Không Đại Lục cũng không có nơi đặt chân... Lão phu muốn gia nhập Lăng Tiêu Tông của các ngươi, ngươi thấy sao? Lão phu không có bất kỳ yêu cầu gì, chỉ cần mang danh Khách Khanh Trưởng Lão, để lão phu được hưởng chút chiếu cố từ Luyện Đan Sư cấp Hư Vương, thỉnh thoảng giúp lão phu luyện chế vài viên linh đan, vậy là lão phu mãn nguyện rồi! Hắc hắc...
Lão nói rất trực tiếp, cũng rất thẳng thắn.
Dương Khai cười lớn:
- Nhân vật như tiền bối mà muốn gia nhập Lăng Tiêu Tông, tiểu tử cầu còn không được, sao dám từ chối?
- Cứ vậy quyết định sao? Mắt Quỷ Tổ sáng rực. Mặc dù biết Dương Khai đại khái sẽ không cự tuyệt mình, nhưng lúc nghe Dương Khai đáp ứng, tâm tình Quỷ Tổ vẫn là rất mừng rỡ.
Kể từ nay, lão cũng có thể gần gũi với Đan Đạo Tông Sư cấp Hư Vương, ngày sau chỉ cần tìm được dược liệu, căn bản không sợ không có người giúp lão luyện chế linh đan! Muốn tăng cường thực lực chẳng phải là chuyện quá đỗi đơn giản sao?
Quỷ Tổ đã có thể mặc sức tưởng tượng ra viễn cảnh tương lai, lão nhất định có thể khi còn sống tấn thăng đột phá đến cảnh giới Hư Vương Tam Tầng Cảnh đỉnh phong, đứng trên đỉnh cao nhất toàn Tinh Vực.
- Quyết định! Dương Khai thống khoái gật đầu:
- Bất quá, danh xưng Khách Khanh Trưởng Lão này e rằng không phù hợp lắm với thân phận của tiền bối... Chi bằng... làm Thái Thượng Trưởng Lão đi!
Thân thể Quỷ Tổ chấn động kịch liệt, lão đưa mắt nhìn Dương Khai thật sâu, trong lòng thật lâu không thể bình tĩnh.
Tuy rằng lão chưa từng gia nhập một thế lực nào, nhưng lão cũng biết sự khác biệt giữa Khách Khanh Trưởng Lão và Thái Thượng Trưởng Lão. Khách Khanh Trưởng Lão, tuy rằng cũng được môn phái cung phụng, nhưng chỉ là mang một hư danh, căn bản không có thực quyền.
Thái Thượng Trưởng Lão thì lại khác, đây là nhân vật nắm giữ thực quyền. Nghiêm chỉnh mà nói, quyền lực cực lớn, chỉ đứng sau Tông Chủ. Thậm chí ở một số thế lực, Thái Thượng Trưởng Lão là nhân vật tối cao vô thượng, có thể tùy ý điều động vật tư, điều động đệ tử trong tông môn. Lời nói của họ chính là mệnh lệnh tuyệt đối, đệ tử dù vượt lửa qua sông cũng phải hoàn thành.
Bất quá, làm Khách Khanh Trưởng Lão cũng có chỗ tốt của Khách Khanh Trưởng Lão. Khi môn phái gặp phải nguy hiểm không thể hóa giải, Khách Khanh Trưởng Lão có thể tùy theo tình huống của mình mà lựa chọn giúp đỡ hay không, có độ tự do cao; về phần Thái Thượng Trưởng Lão, thì phải cùng chung tiến thoái với tông môn, cùng tồn vong với tông môn.
Thái Thượng Trưởng Lão bình thường đều là người có bối phận cao nhất, tư lịch cao nhất trong tông môn mới có tư cách đảm nhiệm.
Quỷ Tổ thật không nghĩ tới, Dương Khai lại trực tiếp cấp cho lão là danh tiếng Thái Thượng Trưởng Lão! Tuy rằng phải gánh chịu nguy hiểm lớn hơn, nhưng so với đó, ích lợi và đãi ngộ nhận được lại tốt hơn nhiều.
- Dương tiểu tử, ngươi hãy đợi lão phu dùng lễ! Lão phu nhất định sẽ quy phục với lòng thành! À... Hiện tại lão phu có nói gì đều là lời nói suông, ngươi hãy mở mắt trông chờ, vị Thái Thượng Trưởng Lão này của lão phu, sẽ khiến môn hạ đệ tử của ngươi thành tâm phục tùng!
Quỷ Tổ trầm giọng nói.
Tuổi của lão đã cao, nhưng cũng bị Dương Khai làm cho có chút nhiệt huyết sôi trào, thốt ra lời hào sảng đầy chí khí.
- Tiền bối quá lời rồi! Tiểu tử đã để tiền bối đảm nhiệm chức Thái Thượng Trưởng Lão, tự nhiên sẽ không hoài nghi tiền bối! Dương Khai cười ha hả.
- Vẫn còn xưng hô ta là tiền bối sao? Quỷ Tổ cười hắc hắc nói.
- Ái chà... Tiểu tử ra mắt Thái Thượng Trưởng Lão! Dương Khai vội vàng ôm quyền, nghiêm nghị vái chào.
- Tông Chủ khách sáo rồi! Quỷ Tổ cũng đáp lễ nói:
- Ngày sau lão phu đã là người của Lăng Tiêu Tông, còn xin Tông Chủ quan tâm nhiều hơn, nếu có gì phân phó nhất thiết đừng khách sáo!
Nói xong, hai người đưa mắt nhìn nhau, đều cất tiếng cười to, dường như vừa rồi hai người cùng nhau làm chuyện gì đó không muốn người khác nhìn thấy...
- À! Đợi sau khi chuyến đi Thất Lạc Chi Địa này kết thúc, lão phu sẽ theo Tông Chủ trở về tông môn xem thử! Quỷ Tổ nói với vẻ mặt hướng tới. Lão rất tò mò, rốt cuộc là tông môn dạng gì, không ngờ có thể bồi dưỡng được một nhân vật như Dương Khai này. Hơn nữa, nếu đã chọn gia nhập Lăng Tiêu Tông, đương nhiên phải đi xem tông môn nơi đó rốt cuộc ra sao.
- Chuyện này đơn giản, đến lúc đó chúng ta cùng đi là được. Tin tức này quả thật cũng nên truyền về tông môn! Dương Khai gật gật đầu.
Đang nói chuyện, Dương Khai bỗng nhiên sắc mặt hơi đổi, mở miệng nói:
- Thái Thượng Trưởng Lão! Bỗng nhiên ta nghĩ tới một chuyện...
- Cái gì?
- Chúng ta nên phân công nhau hành động, như vậy, phạm vi tìm kiếm cũng có thể gia tăng đáng kể, thu hoạch được bảo vật cũng sẽ tăng lên gấp bội... Ý Thái Thượng Trưởng Lão thế nào?
Trước đó Dương Khai không có đề nghị như vậy, chủ yếu là hắn và Quỷ Tổ tuy rằng quan hệ không tệ, nhưng dù sao không phải người một nhà. Nếu thật sự đề nghị như vậy, e rằng sẽ không hay, sợ Quỷ Tổ sẽ sinh ra hiểu lầm.
Nhưng hiện giờ thì khác, Quỷ Tổ đã là người của Lăng Tiêu Tông, Dương Khai nói như vậy sẽ hoàn toàn không có vấn đề gì.
Quỷ Tổ ngẫm nghĩ một lát rồi nói:
- Tách ra, phạm vi tìm kiếm đúng là sẽ gia tăng đáng kể, chúng ta thu hoạch cũng sẽ thành nhiều hơn, nhưng trong này khe nứt không gian nhiều lắm. Tuy rằng lão phu đa số trường hợp đều có thể phát hiện, nhưng có một số ẩn núp quá sâu, lão phu không thể phát hiện... Không có ngươi ở bên cạnh, lão phu không có lòng tin đâu!
Giống như tình huống vừa rồi, Thất Diệu Bảo Quang đánh úp tới, nếu không có Dương Khai tìm ra vị trí tránh né, Quỷ Tổ tất nhiên sẽ bị Thất Diệu Bảo Quang cắn nuốt, hậu quả khó mà lường được.
- Ha ha... một khi ta đã đề nghị như vậy, thì khẳng định có phương pháp vẹn toàn có thể giúp Thái Thượng Trưởng Lão phát hiện các khe nứt không gian kia! Dương Khai cười đắc ý, đầy tự tin.
- Hả? Ngươi có phương pháp gì có thể giúp lão phu cũng phát hiện các khe nứt kia sao? Quỷ Tổ ngạc nhiên hỏi.
Dương Khai cười tủm tỉm:
- Ta có thể lưu lại trên người Thái Thượng Trưởng Lão một Dấu Ấn Không Gian, giúp ngài cảm nhận được các khe nứt ẩn sâu!
- Ngươi có thể làm được?
- Chắc là có thể, cứ thử xem! Dương Khai cũng không có nắm chắc quá lớn, nếu là trước kia, hắn không có cách nào làm được chuyện như vậy, nhưng hiện tại sau khi cắn nuốt dung hợp Không Gian Hình Xoắn Ốc, hắn lĩnh ngộ lực lượng không gian đã đạt tới một độ cao mới, bởi vậy đề nghị này ắt cũng có thể thực hiện.
- Nếu ngươi thật sự có thể làm được, thì không thể nghi ngờ đây là một phương pháp cực kỳ tốt! Quỷ Tổ gật đầu.
Nhận được Quỷ Tổ đồng ý, lúc này Dương Khai mới hít sâu một hơi, vận dụng lực lượng không gian của bản thân, ngay sau đó đưa ra một ngón tay, trên đầu ngón tay lực lượng không gian vờn quanh, rồi bắt đầu hội tụ thành hình một lực lượng như hình xoắn ốc.
Ngay sau đó, Dương Khai điểm nhẹ nơi ngực Quỷ Tổ.
Lực lượng hình xoắn ốc chợt bạo phát, biến thành một Dấu Ấn, lưu lại trên người Quỷ Tổ.
- Đây... đây chính là lực lượng không gian sao? Quỷ Tổ kinh ngạc kêu lên. Mặc dù lão là cường giả Hư Vương Lưỡng Tầng Cảnh, giờ khắc này cũng không khỏi rung động vì lực lượng không gian quỷ dị. Xuyên qua Dấu Ấn nơi ngực kia, lão có thể cảm nhận rõ ràng dao động của lực lượng không gian. Dao động này không ngừng khuếch tán ra bốn phía, ngay sau đó truyền về tin tức tình hình xung quanh.
Có vài địa phương truyền về tin tức khác biệt so với những nơi khác. Quỷ Tổ nhìn lại hướng mấy chỗ đó, bất ngờ phát hiện, những nơi đó đều là vị trí tồn tại khe nứt không gian!
Mà một trong số đó, chính là khe nứt ẩn sâu bên cạnh lão và Dương Khai! Trước đây bất kể thế nào lão cũng không thể phát hiện, chỉ có thể từ Thất Diệu Bảo Quang phác họa ra hình dáng mà suy đoán đôi chút, nhưng hiện tại, lão đã có thể cảm nhận rõ ràng.
Thật giống như đã mở ra một loại cảm giác đặc thù cho lão...