Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1778: CHƯƠNG 1778: TÁI NGỘ LA LAM

- Có tác dụng không? – Dương Khai hỏi. Tuy rằng hắn cảm thấy suy nghĩ của mình không sai, dùng sức mạnh không gian để cảm ứng sự tồn tại của các vết nứt, nhưng dù sao đây cũng là bí thuật thi triển trên người khác, hắn không có mười phần chắc chắn.

- Có tác dụng, rất hữu dụng! – Quỷ Tổ vô cùng phấn khởi gật đầu. – Hiện giờ lão phu có thể cảm nhận được tất cả các vết nứt không gian đang tồn tại, quanh đây có ba vết nứt ẩn nấp, đúng không?

- Không sai! – Dương Khai gật đầu, mỉm cười nói: – Xem ra suy nghĩ này của ta cũng không sai!

- Ừ! Vấn đề của lão phu đã được giải quyết, bất quá... ngươi chắc chắn đi một mình không có vấn đề gì chứ? – Quỷ Tổ lại lo âu hỏi. Những người tiến vào nơi này đa số đều là cường giả Hư Vương Cảnh; hai người Tuyết Nguyệt và Tử Đông Lai tuy là Phản Hư Cảnh, nhưng chắc chắn là đi theo bên cạnh Nghê Quảng và Tử Long. Nếu Dương Khai đơn độc hành động ở nơi này, nhất định sẽ có nguy hiểm, vạn nhất đụng phải cường giả nào, tất nhiên hắn sẽ bị công kích.

Điều này làm cho Quỷ Tổ không yên tâm lắm.

- Không thành vấn đề! – Dương Khai mỉm cười nói: – Thái thượng trưởng lão đừng quên ta tinh thông sức mạnh gì! Nơi này có nhiều vết nứt không gian như vậy, quả thực chính là địa bàn dành riêng cho ta, nếu thật sự đụng phải kẻ nào không có mắt, ta đánh không lại chẳng lẽ còn không trốn thoát được sao?

Nghe hắn nói vậy, Quỷ Tổ cũng cảm thấy có lý, gật đầu nói:

- Được rồi, nếu đã như vậy, chúng ta hãy tách ra hành động. Tuy nhiên vẫn không thể khinh suất... Như vầy đi, ta để lại trên người ngươi một thứ, chỉ cần hai ta còn ở trong phạm vi ngàn dặm, ngươi thúc giục nó, ta lập tức có thể cảm nhận được vị trí của ngươi, sẽ nhanh chóng chạy tới!

Quỷ Tổ vừa nói, vừa phất tay gọi ra Vạn Hồn Phiên, sau đó thò tay vào bên trong, tóm lấy một cái.

Ngay sau đó, một âm hồn dữ tợn gầm thét bị Quỷ Tổ lôi ra.

Âm hồn kia trông cực kỳ đáng sợ, ngũ quan rõ ràng, trên thân nó tỏa ra khí tức vô cùng cường đại, không hề thua kém một võ giả Phản Hư tam tầng cảnh.

- Đây là một phó hồn trong Vạn Hồn Phiên, tâm thần tương thông với lão phu, tạm thời giao cho ngươi! – Quỷ Tổ đưa tay vỗ một cái, đánh phó hồn này vào vai Dương Khai.

Tức thì, Dương Khai cảm thấy bả vai truyền đến một luồng khí âm hàn, nhưng cũng không ảnh hưởng quá lớn đến mình.

Lặng lẽ cảm nhận một chút, sau khi xác định phó hồn kia quả thật đã ở trong cơ thể mình, Dương Khai mới khẽ gật đầu, tỏ ý mọi chuyện đã ổn thỏa.

Kế tiếp, tự nhiên là chờ đợi Thất Diệu Bảo Quang rút đi, hai người mới chia nhau hành động.

Khi bảo quang bao trùm sơn cốc, mọi người đều không có cách nào hành động, chỉ có thể dựa vào vết nứt không gian để trốn tránh.

Dương Khai thầm tính toán thời gian.

Rốt cục vào một khắc nào đó, từ sâu trong sơn cốc truyền đến động tĩnh hút khí kinh người, kèm theo đó là dược cốc khẽ rung động, Thất Diệu Bảo Quang bao phủ nơi đây liền giống như thủy triều rút đi.

- Tông chủ cẩn thận! – Quỷ Tổ dặn dò.

- Vâng! – Dương Khai gật đầu, lập tức tách ra với Quỷ Tổ, bay vọt về hai hướng khác nhau.

Sau khi tách ra, tốc độ của Dương Khai nhanh hơn rất nhiều. Tuy trước đó hành động cùng Quỷ Tổ không cần lo lắng về an toàn, nhưng lúc cần thiết phải nhắc nhở lão đổi phương hướng, nên có chút chậm trễ... nhưng một mình một người thì hắn hoàn toàn không cần suy tính những thứ này.

Trong dược cốc, nơi nơi tràn ngập dược hương, muốn tìm những thiên tài địa bảo kia là chuyện rất đơn giản, cứ men theo nơi dược hương tỏa ra, ắt sẽ có thu hoạch.

Thứ duy nhất cần đề phòng chính là vết nứt không gian và Thất Diệu Bảo Quang.

Bất quá Dương Khai đoán chừng, Thất Diệu Bảo Quang vừa mới rút đi, trong chốc lát chắc sẽ không quay lại, cho nên hắn yên tâm to gan bắt đầu hành động.

Sau một nén nhang, hắn vui sướng đứng dưới một gốc cổ thụ che trời, thu vào túi một gốc linh dược hình dáng như nhân sâm, dược tính mười phần.

Linh dược kia không khác biệt lắm với nhân sâm bình thường, chỉ khác là quanh thân nó lấp lánh ánh huỳnh quang, trông như vô số vì sao thu nhỏ điểm xuyết.

- Xích Tinh Tham! Nơi này quả nhiên là chốn bảo địa!

Dương Khai cảm khái một câu! Linh dược vào tay hắn lúc này, không có thứ nào không phải là trân phẩm cấp Hư Vương, hơn nữa đều là những thứ tốt đã sớm tuyệt tích. Nếu dùng để luyện chế linh đan cấp Hư Vương, nhất định có thể làm cho cường giả Hư Vương Cảnh đỏ mắt tranh đoạt.

Cảnh giới của hắn hiện cũng sắp đột phá, ngày sau tu luyện, chắc chắn sẽ cần đến những linh đan diệu dược này.

Chuyến đi Thất Lạc Chi Địa này vừa lúc cung cấp cho hắn cơ hội tìm được những dược liệu hiếm có như vậy, đương nhiên là hắn dốc hết sức lực.

Lại sau nửa nén nhang, Dương Khai đã tới một nơi cách đó 300 dặm, hắn cau mày nhìn một gốc linh thảo phía trước và mặt đất hỗn loạn xung quanh, thầm mắng một tiếng không ngờ mình đã tới chậm.

Linh dược sinh trưởng ở chỗ này đã bị người nhanh chân đến trước hái mất. Thứ duy nhất còn lại là một gốc linh thảo vừa mới mọc, năm tháng chưa đủ, hỏa hầu chưa tới, dù có hái cũng không có tác dụng gì.

Xem ra võ giả đến trước cũng không làm ra chuyện giết gà lấy trứng, người này chỉ thu lấy linh dược trưởng thành, lưu lại một gốc làm giống, coi như là để lại một phần cơ duyên cho hậu nhân.

Cũng không biết người này rốt cuộc là ai, Dương Khai chậm rãi lắc đầu, không nghĩ sâu xa nhiều, tiếp tục men theo dược hương tìm kiếm.

Thời gian trôi qua, lại sau một nén nhang, cuối cùng Dương Khai cũng có chút thu hoạch, linh dược đào được tuy không so được với Phạm Thiên Thánh Quả hay Hóa Ma Chi, nhưng cũng đều là thứ tốt có giá mà không có hàng.

- Thời gian hẳn là sắp đến rồi? – Dương Khai lẩm bẩm một câu.

Dựa theo tính toán của hắn trước đó, mỗi một lần Thất Diệu Khổng Tước hô hấp, khoảng cách thời gian đều ước chừng nửa canh giờ, nếu hắn tính toán không sai, vậy Thất Diệu Bảo Quang sẽ rất nhanh lại một lần nữa bao trùm sơn cốc.

Cũng không biết suy đoán của mình có chính xác hay không, cái này còn phải đợi chứng thực.

Cẩn thận để ý, Dương Khai cũng không dám xem thường, vừa lưu ý vị trí các vết nứt không gian, vừa tiếp tục tìm kiếm.

Đúng lúc này, hắn dường như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn về một hướng. Giờ khắc này, hắn nhận ra ngoài ba mươi dặm, có một khí tức sinh mệnh đang nhanh chóng tiếp cận phía mình. Cẩn thận cảm nhận, khí tức này còn rất quen thuộc, hắn lập tức lấy làm lạ nói:

- Ồ! Sao lại là bà ta!

Trong lòng ngẫm nghĩ, Dương Khai cũng không có ý lảng tránh, mà đón đi về hướng người đến.

Một lát sau, rốt cục hắn nhìn thấy bóng người cách không xa phía trước.

Dương Khai cao giọng gọi:

- La tiền bối!

La Lam cũng sớm đã phát hiện ra Dương Khai, cho nên nàng mới đi thẳng về hướng này, dù sao để dò xét các vết nứt không gian tồn tại bốn phía, nàng lúc nào cũng phải phóng ra thần niệm.

La Lam hé miệng cười, tăng nhanh tốc độ.

- Chờ một chút! – Dương Khai chợt quát to một tiếng.

La Lam lập tức dừng bước, kinh ngạc hỏi:

- Sao thế? Có phải phía trước ta có vết nứt không gian không?

Dương Khai gật đầu:

- Đúng vậy! Tiền bối đi tới năm bước nữa sẽ chạm vào nó!

La Lam gương mặt xinh đẹp trắng nhợt, không khỏi có chút lòng còn sợ hãi, ánh mắt nhìn vào một khoảng không vô định:

- Chính là chỗ này sao?

- Đúng! Tiền bối đi vòng qua hai bên là được! – Dương Khai chỉ dẫn.

Lúc này La Lam mới thận trọng hành động, từ bên cạnh đi một vòng lớn, tới bên cạnh Dương Khai, nói:

- Đa tạ, vừa rồi nếu không có ngươi nhắc nhở, chỉ sợ ta đã đầu một nơi thân một nẻo!

- Chuyện nhỏ thôi! Tiền bối không cần khách sáo! – Dương Khai mỉm cười.

- Đúng rồi, sao ngươi lại một mình ở đây? – La Lam nhìn Dương Khai, tò mò hỏi. Trước đó nàng rõ ràng thấy Dương Khai đi cùng Quỷ Tổ vào dược cốc, nhưng bây giờ lại không thấy bóng dáng lão đâu.

- Đây cũng là điều ta muốn hỏi! – Dương Khai cười ha hả. – Ta và Quỷ Tổ tiền bối tách ra hành động, như vậy mọi người đều có thu hoạch, nhưng còn La tiền bối, sao không đi cùng Nghê tiên sinh?

- Cũng giống nhau thôi! – La Lam cười tủm tỉm nói. – Đi theo sau ông ta, ta cũng không lấy được thứ tốt gì, thay vì vậy, còn không bằng mạo hiểm một lần. Mặc dù có chút thu hoạch, nhưng sở dĩ ta một mực không xảy ra chuyện gì, thật ra là do vận khí tốt!

Vừa rồi nếu không nhờ có Dương Khai nhắc nhở, nhất định nàng đã một đầu đâm vào vết nứt không gian kia, đến lúc đó hậu quả không thể lường được.

Nghĩ tới mình có thể đã đi sượt qua vô số vết nứt không gian mà không hề hay biết, La Lam liền toát mồ hôi lạnh.

Trong lúc hai người nói chuyện, từ sâu trong dược cốc lại lần nữa truyền đến động tĩnh hít thở. Dương Khai và La Lam đã vào tới đây, làm sao không biết kế tiếp phải làm gì?

Thời gian quả nhiên không sai, Dương Khai thầm tính toán, xem ra suy đoán của mình là chính xác, mỗi lần con chim thần kia hít thở, khoảng cách thời gian đều ước chừng nửa canh giờ.

Khi hắn đang trầm tư, La Lam quay đầu nhìn quanh, muốn tìm chỗ tránh né, nhưng trong tầm mắt nàng, căn bản không có vết nứt nào có thể dùng mắt thường phát hiện, bất đắc dĩ, chỉ có thể đưa mắt nhìn về phía Dương Khai.

Nàng ngược lại cũng không hoảng hốt, dù sao chỗ này còn có một vết nứt không gian ẩn nấp có thể dùng để tránh né Thất Diệu Bảo Quang, chỉ là nàng không thể phát hiện mà thôi.

- Tiền bối tới bên này! – Dương Khai cũng nghiêm túc, vội vàng vẫy tay gọi La Lam, tự mình cũng đi tới đứng ở phía sau vết nứt không gian. Bất quá ngay sau đó, sắc mặt hắn bỗng trở nên cổ quái:

- Ái chà...

- Sao thế? – La Lam đứng ở trước mặt Dương Khai, thấy vẻ mặt hắn không đúng, vội vàng hỏi.

- Vết nứt này... – Dương Khai lúng túng nói: – Dường như hơi nhỏ!

- Nhỏ? – La Lam ngẩn ra, rất nhanh đã hiểu Dương Khai muốn nói gì.

Vết nứt không gian nhỏ, vậy chỗ hai người có thể ẩn nấp sẽ không lớn, một nam một nữ chen chúc trong một không gian hẹp, khó tránh khỏi có chút va chạm tay chân.

Nghĩ tới đây, La Lam cũng hơi có chút lúng túng.

Tuy rằng tuổi của nàng so với Dương Khai lớn hơn không biết bao nhiêu lần, nhưng nói thế nào cũng là nữ nhân, hơn nữa dung mạo và dáng người của nàng vẫn như một thiếu phụ độ ba mươi.

- Không sao, dù sao chỉ tránh một lát thôi! – La Lam trấn định tâm thần, nói rồi áp sát trước mặt Dương Khai. Trong lúc nhất thời, khoảng cách giữa hai người chưa tới một thước, nàng nhìn quanh rồi chỉ vào bên cạnh Dương Khai hỏi: – Ta đứng ở chỗ này được không?

Dương Khai lắc đầu.

La Lam cười khan một tiếng, ý thức được chỗ vết nứt không gian này có khả năng thật sự rất nhỏ.

Đúng lúc này, Thất Diệu Bảo Quang một lần nữa nhanh chóng ập tới, bao trùm cả dược cốc.

Trong chớp mắt, nó đã ập đến sau lưng Dương Khai, tràn qua vết nứt không gian rồi ào ạt lao về phía trước...

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!