- Tiền bối, vị trí của ngài vẫn còn nguy hiểm, đắc tội rồi! – Dương Khai bỗng trầm giọng nói, rồi lập tức ra tay, vòng tay qua eo La Lam, kéo nàng vào lòng mình.
Bất ngờ không kịp phòng bị, La Lam không kịp chống cự, cả người đã ngả vào lòng Dương Khai.
- A! – Nàng kinh hô, theo bản năng dựng thẳng mày liễu, lập tức thôi động Thánh Nguyên.
- Tiền bối hãy tự cảm nhận sau lưng mình đi! – Dương Khai nói cực nhanh trước khi La Lam kịp nổi giận ra tay.
La Lam ngây ra, vội vàng thả thần niệm ra kiểm tra phía sau lưng.
Vừa nhìn, nàng không khỏi biến sắc.
Cách lưng nàng chưa đầy một tấc, Thất Diệu Bảo Quang đang chảy ngang qua, chỉ chừa lại một khoảng không gian vô cùng nhỏ hẹp.
Nếu vừa rồi không phải Dương Khai kéo nàng một cái, e rằng lúc này nửa người nàng đã bị Thất Diệu Bảo Quang bao phủ, với uy lực khủng bố của nó, kết cục ra sao không cần nói cũng biết.
Dù là lúc này, vị trí của nàng cũng tràn ngập nguy hiểm, bảo quang chảy qua khe nứt không gian lúc nào cũng có thể chạm vào người nàng.
Toàn thân bất giác rùng mình, La Lam lúc này mới cảm thấy sợ hãi.
Nàng cũng biết Dương Khai không cố ý khinh bạc mình, mà là hành động bất đắc dĩ, bèn vội vàng tán đi Thánh Nguyên, lúng túng nói:
- Ngại quá, là ta phản ứng thái quá.
- Không sao.
Dương Khai lắc đầu, âm thầm nhíu mày, hiện tại hắn cũng đang đau đầu.
Tuy khe nứt không gian này tạo ra một khu vực an toàn vừa vặn chứa được hắn và La Lam, nhưng tình cảnh hiện giờ lại khiến cả hai vô cùng khó xử. Lúc này, hai người gần như mặt đối mặt, thân thể dán sát vào nhau, Dương Khai có thể cảm nhận rõ ràng đôi gò bồng đảo đầy đặn của La Lam đang ép chặt vào lồng ngực mình, sự mềm mại kinh người cùng hai điểm nổi bật kia khiến tâm thần hắn không khỏi gợn sóng.
Nhất là khi La Lam nói chuyện, hơi thở nàng phả ra như lan như xạ...
Nếu để người không biết chuyện nhìn thấy, chỉ sợ sẽ nghĩ rằng Dương Khai và La Lam đang làm chuyện gì đó mờ ám, nhưng trên thực tế, cả hai đều đang chịu dày vò.
Dương Khai còn đỡ, dù sao cũng là nam nhân, tuy có chút không tự nhiên, nhưng chỉ cần ổn định tâm thần, thanh tâm quả dục thì cũng không quá khó chịu. Trong đầu nghĩ đến Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường, tạp niệm liền bị xua tan, chỉ một lát sau thần sắc đã trở lại như thường.
Ngược lại, sắc mặt La Lam lại càng lúc càng đỏ, chiếc cổ thon cũng dần ửng lên một tầng mây hồng, đẹp đến nao lòng. Thân thể trong vòng tay Dương Khai cũng cứng đờ, khẽ run lên vì căng thẳng.
Nàng chưa từng ngờ tới, chuyến đi lần này lại khiến mình có tiếp xúc thân mật như vậy với tiểu bối Dương Khai!
Đây là chuyện chưa từng xảy ra.
Lồng ngực cường tráng, cánh tay rộng lớn, hơi thở nam tính gần trong gang tấc, tựa như hồng thủy mãnh thú đánh thẳng vào tâm thần, khiến nàng không tài nào bình tĩnh nổi.
Hai má nóng rực như lửa đốt, nàng có thể khẳng định, chúng tuyệt đối đã đỏ bừng rồi!
Đỏ mặt như vậy trước mặt một tiểu bối... La Lam xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái lỗ để chui vào, cả đời không ra nữa.
Lại nghĩ đến Thất Diệu Bảo Quang ít nhất phải nửa canh giờ nữa mới rút đi, nghĩa là nàng còn phải duy trì tư thế này với Dương Khai thêm nửa canh giờ, La Lam càng như ngồi trên đống lửa, toàn thân không được tự nhiên.
Nàng không kiềm được mà khẽ cựa quậy thân mình...
- Tiền bối, ngài... đừng cử động lung tung. – Dương Khai cười khổ không thôi. Hắn vừa mới xua tan tạp niệm, giữ cho tâm như mặt hồ phẳng lặng, thì hành động này của La Lam lại khiến mọi cố gắng của hắn đổ sông đổ bể, nhất là khi hắn cảm nhận được hai điểm nổi bật đang ép vào ngực mình dường như trở nên cứng hơn...
Nghe Dương Khai nói vậy, La Lam càng thêm xấu hổ vô cùng, cúi gằm đầu, chỉ muốn chôn mặt vào ngực mình.
- Hay là... ta xoay người lại. – Im lặng một hồi, La Lam bỗng nhỏ giọng đề nghị.
Hai người cứ mặt đối mặt thế này quả thực quá xấu hổ, xoay người lại ít nhất có thể hóa giải được phần nào.
- Ồ. – Dương Khai gật đầu, nới lỏng cánh tay vẫn đang ôm eo La Lam.
La Lam lúc này mới cẩn thận xoay người, sợ chạm phải Thất Diệu Bảo Quang ngay sát bên cạnh. Hồi lâu sau, nàng mới quay người lại, đưa lưng về phía Dương Khai.
- Hít... – Dương Khai lập tức phát hiện ra vấn đề mới.
Mặt đối mặt, hắn chỉ cảm nhận được bộ ngực đầy đặn của La Lam. Giờ đây, tuy không còn cảm nhận được sự mềm mại kinh người đó nữa, nhưng... vòng hông tròn trịa căng mẩy của đối phương lại vừa vặn ép chặt vào hạ thân của hắn. Cảm giác tuyệt vời ấy quả thực không bút nào tả xiết.
La Lam rõ ràng cũng nhận ra điểm này, vừa xoay người lại, cả người nàng liền như bị sét đánh, cứng đờ tại chỗ, không dám nhúc nhích chút nào.
Thời gian chậm rãi trôi qua, đối với cả hai, mỗi một khắc đều dài tựa một năm.
- Tiền bối... – Dương Khai đột nhiên lên tiếng.
- Hả? – La Lam giật nảy mình, thân thể run lên. Trong bầu không khí xấu hổ này, Dương Khai đột nhiên lên tiếng quả thực làm nàng sợ hết hồn. Nhất là khi Dương Khai vừa nói, hơi thở của hắn lại phả vào vành tai nàng, tựa như có người đang nhẹ nhàng vuốt ve, ngứa ngáy không thôi.
- Ta suy nghĩ kỹ rồi, hay là ta đi ra ngoài vậy. – Dương Khai nói.
- Đi ra ngoài? – La Lam sửng sốt.
- Bây giờ ngươi có thể đi đâu được chứ?
Ổn định lại tâm thần, nàng cũng hiểu vì sao Dương Khai lại đề nghị như vậy, rõ ràng là hắn đang nghĩ cho danh tiết của nàng. Trong lòng nàng không khỏi dâng lên một tia ấm áp, thầm cảm thấy tiểu tử này cũng không tệ, không hề thừa cơ chiếm tiện nghi, mà vẫn ngồi yên không loạn, thật là đáng quý.
Nhưng bây giờ toàn bộ dược cốc đều bị Thất Diệu Bảo Quang bao phủ, Dương Khai căn bản không có chỗ nào để đi.
- Vào trong khe nứt không gian! – Dương Khai trả lời.
- Vào trong đó? – La Lam kinh ngạc. Tuy nàng biết Dương Khai tinh thông không gian lực lượng, nhưng lại không rõ trình độ của hắn sâu cạn thế nào, cho nên khi nghe hắn nói vậy, ý nghĩ đầu tiên của nàng là quá nguy hiểm. Lỡ như đi vào mà không tìm được đường ra, chắc chắn sẽ bị nhốt chết bên trong.
- Phải. – Dương Khai gật đầu. – Chỗ này chứa một người ẩn nấp thì không thành vấn đề, nhưng hai người thì... ha ha, có hơi chật một chút.
- Nhưng mà... ngươi có chắc chắn sẽ ra được không?
- Ra thì vẫn ra được. – Dương Khai gật đầu. Trước đó hắn đã đi qua lại khe nứt hư không một lần, chuyện này sao có thể không chắc chắn được. Chỉ sợ là lúc đi ra không phải dược cốc, mà là một nơi nào đó khác ngoài Thất Lạc Chi Địa, vậy thì hắn sẽ tổn thất lớn. Trừ khi đi vào rồi không di chuyển, đợi một lúc sau lại xé rách không gian quay về.
Tuy nhiên, hắn không muốn giải thích quá nhiều chuyện này với La Lam, dù sao quan hệ giữa hai người cũng không quá thân thiết.
La Lam im lặng một hồi, mới nhẹ giọng nói:
- Thật ra ngươi không cần phải mạo hiểm như vậy, chúng ta... cứ chờ thế này một lúc, đợi Thất Diệu Bảo Quang tan đi... là được rồi.
Dương Khai có thể nghĩ cho danh tiết của nàng, nàng đương nhiên cũng không muốn để Dương Khai phải chịu rủi ro quá lớn.
- Cảm tạ ý tốt của tiền bối, nhưng ta vẫn nên đi thì hơn. – Dương Khai cười nói, chuẩn bị tiến vào khe nứt không gian. Trước khi đi, hắn bỗng nảy ra một ý, nói:
- Đúng rồi, tiền bối, tiểu tử tặng ngài một thứ.
- Thứ gì? – La Lam tò mò hỏi.
Vừa dứt lời, Dương Khai đã nhẹ nhàng ấn một cái lên vai nàng.
- Chúc tiền bối may mắn! – Dương Khai nói xong, thân hình đã chui vào trong khe nứt không gian rồi biến mất.
Phía sau bỗng nhiên trống rỗng, La Lam có chút thất thần, một lúc sau mới dời bước, lùi ra sau một chút để vị trí của mình an toàn hơn.
Mãi đến lúc này, nàng mới có thời gian kiểm tra xem Dương Khai đã tặng mình thứ gì.
Thần niệm quét qua bả vai, ngay lập tức La Lam liền kinh hô:
- Đây là...
Không biết vì sao, thần niệm vừa tra xét nơi Dương Khai chạm vào, nàng liền có thể cảm nhận rõ ràng dao động không gian lực lượng xung quanh, có thể cảm nhận được những khe nứt không gian ẩn giấu!
Cuối cùng nàng đã hiểu, Dương Khai đã tặng cho mình một món quà lớn đến nhường nào!
Có món quà này, nàng có thể đi lại tự do trong Thất Lạc Chi Địa mà không cần lo sợ sẽ vô tình đụng phải những khe nứt không gian ẩn giấu nữa.
La Lam mừng rỡ vô cùng!
- Cảm ơn! – Dù biết Dương Khai sẽ không nghe được, nhưng La Lam vẫn nói một tiếng, xem như để lòng mình thanh thản.
Lần gặp gỡ này đã khiến nàng hoàn toàn hiểu được Dương Khai là người thế nào, và có tiềm lực mạnh mẽ ra sao. Khó trách thiếu chủ Cổ Kiếm Tâm lại hết mực tôn sùng Dương Khai, thì ra bản thân hắn có năng lực và mị lực như vậy.
Trước kia, thái độ của La Lam đối với Dương Khai không tệ, hoàn toàn là vì nể mặt Cổ Kiếm Tâm, cũng có ý muốn mượn dùng không gian lực lượng của hắn. Nhưng bây giờ, dù không có những yếu tố này, La Lam cũng sẽ không vì Dương Khai chưa đến Hư Vương Cảnh mà xem thường hắn.
Nhân phẩm của tiểu tử này không có gì để chê, tiềm lực lại vô cùng to lớn, kết giao với hắn tuyệt đối là một lựa chọn sáng suốt, tương lai có lẽ sẽ có lúc cần hắn giúp đỡ.
Trong lòng La Lam nghĩ vậy, thầm hạ quyết tâm, đợi khi về đến Thanh Mộc Tinh, nhất định phải quan tâm nhiều hơn đến Song Sa Đảo của Dương Khai.
…
Trong khe nứt hư không, Dương Khai một mình một bóng.
Việc để lại dấu ấn không gian trên người La Lam, giúp nàng cảm nhận được sự tồn tại của các khe nứt, không phải là hành động nhất thời hồ đồ vì nữ sắc của Dương Khai.
Từ đầu đến cuối, hắn vốn không có ý nghĩ gì với La Lam.
Chẳng qua hắn cảm thấy, La Lam càng an toàn, thực lực càng mạnh mẽ, thì hành cung và siêu cấp không gian pháp trận của mình trên Thanh Mộc Tinh mới càng được đảm bảo. Huống hồ, việc để lại một dấu ấn không gian chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay đối với hắn, chẳng tổn hao chút sức lực nào.
Nếu đã như thế, cớ gì không làm?
Tiến vào khe nứt hư không, Dương Khai cũng không dừng lại, mà bắt đầu tìm kiếm xung quanh.
Dù sao Thất Diệu Bảo Quang cũng phải nửa canh giờ nữa mới rút đi, hắn có đủ thời gian để tìm kiếm Không Linh Tinh chân chính trong khe nứt hư không này.
Như vậy, hắn sẽ không lãng phí thời gian chờ đợi. Có điều, lúc đi ra phải xác định kỹ vị trí, tránh để xảy ra sai sót mà đi ra khỏi dược cốc.
Vì thế, hắn còn cố ý để lại dấu vết, phòng trường hợp đó xảy ra. Đến lúc đó nếu thật sự không được, hắn cứ tìm theo đường cũ quay về, hẳn là sẽ không xuất hiện quá xa vị trí của La Lam.