Chim thần này... Hứa Nguy mơ hồ, không rõ chim thần gặp phải chuyện gì mà vừa bỏ chạy vừa cắn xé loạn xạ như chó nhà có tang vậy.
"Dường như là đột phá." Tử Long trầm ngâm.
Không phải hắn thiếu kiến thức, mà là chuyện liên quan đến Thiên Địa Pháp Tắc, hắn quả thực khó lòng thấu hiểu.
"Nhìn bên kia!"
Tử Đông Lai như phát hiện ra châu lục mới, chỉ qua bên kia hét lớn: "Là tiểu tử kia, chắc chắn là tiểu tử kia! Hắn vẫn chưa chết!"
Cách mấy ngàn dặm, độn quang chợt lóe, mặc dù cách quá xa, Tử Đông Lai không thấy rõ diện mạo Dương Khai, nhưng đoán chắc đó là Dương Khai.
Dù sao ở thời điểm này, tại địa phương này, trừ Dương Khai ra còn có thể là ai?
"Không chết là tốt!" Tử Long sáng mắt.
"Quả là trời cũng giúp ta."
Lúc nãy hắn còn lo Dương Khai bị chim thần giết, Bất Lão Thụ bị đoạt mất, giờ biết Dương Khai vẫn bình yên, tâm tình lập tức phấn chấn.
Chỉ cần Bất Lão Thụ còn trong tay Dương Khai, vậy hắn còn có cơ hội!
Hắn lập tức không dám chậm trễ, Thánh Nguyên bao bọc Tử Đông Lai, nhanh chóng đuổi theo Dương Khai.
Cách ba người Tử Long không xa, đám người Nghê Quảng, Quỷ Tổ cũng gặp phải chim thần đang chạy ngược về, bị Thất Diệu Bảo Quang mà nó phun ra làm cho luống cuống tay chân.
"Chim thần về tổ... vậy Dương Khai hắn..." Sau khi Tuyết Nguyệt ổn định thân hình, sắc mặt không khỏi trắng bệch, nghĩ tới một khả năng nàng không thể chấp nhận, thân thể lung lay sắp ngã.
Nữ nhân khác với nam nhân. Nhiều năm trước, khi còn ở Tử Tinh, nàng bị Dương Khai sờ soạng khắp cơ thể. Mặc dù lúc đó hận hắn thấu xương, nhưng dù sao hắn cũng là nam nhân đầu tiên xâm phạm thân thể nàng, đã chiếm một vị trí vô cùng đặc biệt trong lòng nàng. Sau đó, nàng bị Huyền Âm Quỳ Thủy ăn mòn, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc, Dương Khai lại luyện chế linh đan cứu nàng một mạng.
Nàng níu kéo Dương Khai, muốn giữ hắn lại bên mình, lại bị hắn cự tuyệt khiến Tuyết Nguyệt cảm thấy tổn thương.
Cho nên những năm gần đây, Tuyết Nguyệt canh cánh trong lòng, nhớ mãi không quên.
Nhưng nàng lại kiêu ngạo, nàng có phong cách hành sự riêng. Nàng không thể như nữ nhân bình thường mà bám víu Dương Khai một cách vô liêm sỉ. Thân là người kế nhiệm Hằng La Thương Hội, điều nàng cần lo nghĩ nhất chính là sự phồn vinh thịnh vượng của thương hội, còn hạnh phúc của mình, đó bất quá chỉ là hoa trong gương, trăng đáy nước mà thôi.
Trong Đế Uyển gặp lại Dương Khai, Tuyết Nguyệt vô cùng mừng rỡ, vốn định thân mật với Dương Khai một chút, nhưng thấy Dương Khai và yêu nữ Phiến Khinh La kia ân ái, Tuyết Nguyệt giận không chỗ trút.
Lần đó gặp lại không có kết quả tốt đẹp.
Chuyện này làm Tuyết Nguyệt tiếc nuối khôn nguôi, cũng tự trách không thôi, âm thầm hạ quyết tâm nếu lần sau có cơ hội gặp lại Dương Khai, nhất định phải nói rõ lòng mình với hắn.
Nhưng nàng cũng biết Tinh Vực rộng lớn như thế nào, hai người không có liên lạc mà muốn gặp lại còn khó như lên trời.
Nào ngờ lại thực sự gặp lại.
Ở cửa vào Thất Lạc Chi Địa, Tuyết Nguyệt thấy Dương Khai chạy đến, quả thực không tin vào mắt mình.
Nàng không phải một thiếu nữ dễ bị mê hoặc, không tin vào cái gọi là duyên phận, nhưng lần này nàng đã tin rồi.
Trong Thất Lạc Chi Địa, dưới nguy cơ sinh tử, rốt cục Tuyết Nguyệt đã vứt bỏ hết thảy, dùng thủ đoạn cường ngạnh không biết xấu hổ, ép buộc Dương Khai bày tỏ, đạt được tâm nguyện của mình.
Như nàng nói, yêu cầu của nàng không cao, chỉ cần trên đời này có một nam nhân như vậy, có thể dùng phương thức đối đãi với nữ nhân để đối đãi với nàng, khiến nàng cảm thấy làm con gái thật tuyệt vời là nàng đã thỏa mãn.
Nhưng bây giờ... có thể hắn đã chết!
Tuyết Nguyệt gần như không thể chấp nhận, cả người như bị sét đánh, đứng ngây tại chỗ, gương mặt xinh đẹp trắng bệch không còn chút huyết sắc.
"Dương tiểu tử chưa chết!" Quỷ Tổ ánh mắt thâm thúy, nhìn chằm chằm phía trước. "Tử Long đuổi theo, nhất định là phát hiện dấu vết của Dương tiểu tử. Chúng ta cũng đuổi theo, phải nhanh lên, với thực lực của hắn không thể ngăn cản Tử Long. Nếu để Tử Long tới trước một bước, sẽ không thể cứu vãn được nữa!"
Nghe hắn nói vậy, Tuyết Nguyệt chấn động, vội vàng nhìn Nghê Quảng, giọng run run nói: "Nghê Thúc!"
Nghê Quảng im lặng không lên tiếng, Thánh Nguyên bao phủ Tuyết Nguyệt, bay theo Quỷ Tổ.
Bay một hồi, bỗng nhiên Nghê Quảng lên tiếng nói: "Tam Thiếu, Dương Khai tiểu tử này là bằng hữu không tệ, nhưng con không nên quá xem trọng hắn, con phải biết mình gánh vác sứ mệnh gì."
Hiển nhiên hắn đã nhìn thấu, bất luận là biểu hiện của Tuyết Nguyệt trong Thất Lạc Chi Địa hay hiện tại, hắn đều ý thức được phân lượng của Dương Khai trong lòng Tuyết Nguyệt.
Tuyết Nguyệt nghe vậy, sắc mặt cứng đờ, khó dò gật đầu: "Ta biết, Nghê Thúc."
Quỷ Tổ cười quái dị: "Nhi nữ tình trường, tình yêu nam nữ, đạo lý chính đáng, có liên quan gì đến sứ mạng nàng gánh vác? Hắc hắc hắc, Hằng La Thương Hội các ngươi hành sự không khỏi khiến người ta xem thường."
Nghê Quảng biến sắc, kinh ngạc quay đầu nhìn Quỷ Tổ.
"Nhìn cái gì?" Lão phu biết cô gái nhỏ này là nữ nhi! Lão phu tin ngươi cũng biết." Quỷ Tổ hừ lạnh. "Bí hiểm quái gì chứ!"
Hằng La Thương Hội dám yên tâm để Nghê Quảng mang Tuyết Nguyệt ra ngoài lịch lãm, hiển nhiên hắn là người đáng tín nhiệm. Hơn nữa Nghê Quảng có tu vi Hư Vương nhị tầng cảnh, tuyệt đối có tư cách tiếp xúc chuyện cơ mật trong thương hội.
Cho nên Quỷ Tổ không sợ lỡ lời.
Thực tế cũng như Quỷ Tổ đoán, cả Hằng La Thương Hội không có mấy người biết Tuyết Nguyệt là nữ nhi, mà trong số đó có cả Nghê Quảng.
Nghê Quảng và hội trưởng Ngả Âu là bạn bè sinh tử từ thuở thiếu thời. Những năm gần đây Nghê Quảng có cống hiến to lớn cho sự phát triển của Hằng La Thương Hội, có thể nói địa vị của hắn trong thương hội đã gần bằng Ngả Âu và Thái Thượng Trưởng Lão không màng thế sự kia.
"Sao ngươi biết chuyện này?" Nghê Quảng kinh hãi thất sắc.
"Có gì ly kỳ đâu." Quỷ Tổ liên tục cười lạnh. "Chẳng những lão phu biết nàng là nữ nhi, lão phu còn nhìn ra thể chất nàng không bình thường. Tuy không biết cụ thể là gì, nhưng nghĩ đến việc nàng ẩn giấu giới tính thật của mình... Ồ, để lão phu đoán xem, thể chất cần ẩn giấu giới tính để che giấu, trừ Diệu Lô Thần Thể trong lời đồn ra, chỉ còn Long Tủy Phượng Thể. Nhìn bộ dáng nàng không quyến rũ lắm, hẳn không phải là Diệu Lô Thần Thể. Nàng ăn mặc như nam nhân lại bộc phát vẻ oai hùng như thế, xem ra chính là Long Tủy Phượng Thể? Ha... loại thể chất này vạn năm khó gặp a."
Nghê Quảng kinh hãi, ánh mắt âm trầm nhìn Quỷ Tổ, không ngờ ánh mắt của lão già này lại sắc bén đến thế. Không chỉ vậy, chỉ bằng suy đoán đã nói đúng thể chất của Tuyết Nguyệt.
Tuyết Nguyệt cũng khiếp sợ, kinh ngạc nhìn Quỷ Tổ.
Nàng tin không phải Dương Khai nói cho Quỷ Tổ, Dương Khai không rảnh rỗi đến vậy.
"Ngươi..." Nghê Quảng há hốc mồm.
"Yên tâm yên tâm!"
Quỷ Tổ cười híp mắt đưa tay vỗ vai Nghê Quảng, động tác vô cùng thân thiết.
Nghê Quảng vốn có chút cảnh giác, nhưng phát hiện Quỷ Tổ không có ác ý nên không phản ứng mạnh mẽ, để mặc hắn vỗ vai mình.
"Lão phu sẽ không làm gì nàng, dù sao nha đầu này cũng là nữ nhân của bổn tông Tông chủ, khặc khặc khặc... tính ra chúng ta cũng là người một nhà. Bất quá, Tông chủ đúng là có phúc, ngày sau chỉ cần hai người âm dương điều hòa, chỉ sợ thực lực của hắn sẽ đại tăng." Quỷ Tổ liên tục cười quái dị.
"Tiền bối!" Tuyết Nguyệt thẹn thùng, mặt đỏ bừng, oán trách nhìn Quỷ Tổ, trách hắn không biết giữ ý tứ, già mà không nên nết.
Nghê Quảng mơ mơ hồ hồ, bị Quỷ Tổ trêu đùa, chỉ có thể nhìn Tuyết Nguyệt.
Tuyết Nguyệt cúi đầu, không dám lên tiếng nữa.
"Ai!" Nghê Quảng thở dài thườn thượt. "Nguyệt Nhi, chuyện này... trước hết đừng cho phụ thân con biết, ta sợ hắn sẽ tức giận. Ta đã nhìn con lớn lên, Nghê Thúc không con không cái, con chính là nữ nhi của ta. Chuyện này... ta sẽ tìm cơ hội nói với phụ thân con, xem hắn phản ứng ra sao."
"Đa tạ Nghê Thúc!" Tuyết Nguyệt khẽ cắn môi, thấp giọng nói.
"Con đừng đa tạ ta, tính tình của phụ thân con con cũng biết đấy, chuyện này... khó lắm." Nghê Quảng thở dài, bỗng nhiên phẫn nộ nhìn Quỷ Tổ: "Lão hỗn đản này không biết xấu hổ sao, dám nói vậy trước mặt một vãn bối!"
"Hắc hắc!" Quỷ Tổ cười quái dị, không hề phật lòng.
"Bất quá..." Nghê Quảng nghiêm mặt nhìn Quỷ Tổ. "Vừa rồi ngươi gọi tiểu tử kia là Tông chủ, vậy ngươi và hắn cùng một tông môn? Các ngươi ở tông môn nào, sao trước đây ta chưa từng nghe qua danh tiếng của ngươi?"
Nghê Quảng nghĩ, Tu vi Quỷ Tổ cường đại đến thế, không thể ở trong một tông môn vô danh được, phải có danh tiếng vang dội mới đúng.
Nhưng trước đây hắn chưa từng nghe qua Quỷ Tổ, cũng chưa từng gặp mặt.
"Lão phu và Dương tiểu tử đúng là cùng một tông môn, bất quá... lúc ở Thất Lạc Chi Địa, lão phu mới quyết định gia nhập. Hình dáng của tông môn ra sao, lão phu còn chưa biết."
Nghê Quảng ngây người nhìn Quỷ Tổ, kinh ngạc nói: "Mới quyết định gia nhập? Tông môn của tiểu tử kia có gì để hấp dẫn một người như ngươi?"
Có thể lôi kéo một cường giả Hư Vương nhị tầng cảnh, vậy phải có thứ gì đó cực kỳ hấp dẫn. Nếu không, sao một Hư Vương nhị tầng cảnh lại có thể đáp ứng gia nhập? Nghê Quảng rất tò mò, rốt cuộc tông môn của Dương Khai có thứ gì có thể hấp dẫn Quỷ Tổ.
"Hắc hắc!" Quỷ Tổ cười mà không nói, bộ dáng thần thần bí bí.
Hừ, nếu lão phu để ngươi biết trong tông môn có ba vị Luyện Đan Sư cấp Hư Vương, chẳng phải là hù chết ngươi sao? Chuyện như vậy lão phu không thể tùy tiện tiết lộ được.
"Thôi thôi." Nghê Quảng mất hứng phất tay. "Ngươi không nói thì thôi. Bất quá có ngươi trấn giữ, tông môn của tiểu tử kia chắc chắn không tệ. Hơn nữa ta xem tư chất và phẩm hạnh của hắn không tồi, ánh mắt Nguyệt Nhi coi như tốt, vậy cũng có tư cách xứng đôi với Nguyệt Nhi."
Tuyết Nguyệt cười ngọt ngào, nghe Nghê Quảng khen ngợi Dương Khai, dường như còn vui hơn chính mình được khen ngợi.
Nghê Quảng thấy vậy, trong lòng thở dài, Nguyệt Nhi anh minh như vậy, sao dính đến chuyện tình cảm cũng giống nữ nhân bình thường vậy?