Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1799: CHƯƠNG 1799: CHA NÀO CON NẤY

Trong Tinh Vực, Dương Khai vẫn đang lẩn trốn.

Tuy rằng thần điểu bị pháp tắc thiên địa bài xích, không thể tiếp tục truy kích, nhưng Dương Khai biết mình chưa hết nguy hiểm.

Bởi vì sau lưng hắn còn có vầng sáng tím đang bám riết không buông.

Tử Long!

Không cần nghĩ Dương Khai cũng biết đó là ai, màu sắc chói mắt như vậy ngoài Tử Long tu luyện Tử Khí Trường Hà Quyết ra, còn có thể là ai khác?

Nếu Tử Long đuổi tới đây, chắc chắn Hứa Nguy cũng sẽ theo sau.

Với thực lực hiện tại, nếu ở thời kỳ toàn thịnh, đối mặt một Hư Vương nhất tầng cảnh có lẽ còn có thể chống đỡ, nhưng đối với cường giả như Tử Long, hắn căn bản lực bất tòng tâm.

Huống chi lúc hắn bị thần điểu truy đuổi đã liên tục điều động lực lượng không gian, tiêu hao quá lớn, thân thể lại bị lông chim xuyên thủng, trọng thương. Giờ Dương Khai chỉ muốn chạy càng xa càng tốt, nào dám chần chừ dù chỉ một khắc?

Mặc dù hắn có lực lượng không gian, nhưng chạy trốn lâu như vậy, bây giờ đã sắp chịu không nổi.

Điều động lực lượng không gian, mỗi lần chỉ có thể dịch chuyển mười mấy dặm một cách khó khăn. Khoảng cách như vậy đối với một Hư Vương lưỡng tầng cảnh mà nói không đáng kể chút nào, cho dù không tinh thông lực lượng không gian, với thực lực của Tử Long, trong nháy mắt cũng có thể vượt qua khoảng cách đó.

Trong lúc đường cùng, Dương Khai đành phải lấy Tinh Toa ra, khoanh chân ngồi lên, một mặt điều khiển Tinh Toa, một mặt thúc giục Phong Lôi Vũ Dực.

Sau lưng vang lên tiếng sấm nổ, đôi cánh trong suốt giang ra, nửa bên trái phong hệ năng lượng cuộn trào, nửa bên phải lôi hệ lực lượng cuồng bạo, khiến tốc độ bạo tăng.

Quay đầu nhìn lại, xác định tốc độ của mình hiện giờ không hề kém cạnh tốc độ truy kích của Tử Long, Dương Khai mới yên tâm không ít.

Chỉ cần có thể tranh thủ được thời gian, hắn sẽ có cơ hội khôi phục.

Tuy nhiên, giờ đây chạy đi đâu mới là vấn đề nan giải.

Bất Lão Thụ có lực hấp dẫn quá lớn, hắn chắc chắn Tử Long sẽ không dễ dàng bỏ qua, cho nên hắn phải tìm một nơi an toàn tuyệt đối!

Trong Tinh Vực chỉ có hành tinh tu luyện chứa Thông Huyền đại lục và U Ám Tinh là quen thuộc nhất, nhưng hai nơi đó đều cách quá xa, e rằng phải mất tới một hai năm, hơn nữa hai nơi đó cũng không thể coi là an toàn.

Nếu dẫn Tử Long tới đó chỉ tổ rước họa, vô luận là Thông Huyền đại lục hay U Ám Tinh cũng không thể nào ngăn cản Tử Long.

Thông Huyền đại lục không được, U Ám Tinh cũng không được, vậy thì đi đâu?

Dương Khai cảm thấy vô cùng mờ mịt.

Hắn lăn lộn trong Tinh Vực nhiều năm như vậy, giờ mới chợt nhận ra mình tiếp xúc không nhiều, khi sinh mạng bị uy hiếp lại không có nơi nào để ẩn náu.

Nghĩ vậy, hắn đem ý thức đắm chìm vào thức hải, huyễn hóa linh thể thần hồn, ngẩng đầu quan sát.

Thức hải bầu trời đầy sao, lung linh tỏa sáng.

Đó chính là Tinh Đồ đã được Dương Khai luyện hóa vào thức hải, bao gồm cả Tinh Vực Tinh Đồ rộng lớn!

Thần niệm Dương Khai nhanh chóng xuyên qua Tinh Đồ, tìm kiếm nơi ẩn náu.

Nhìn đi nhìn lại, hắn đều chậm rãi lắc đầu, sắc mặt càng thêm trầm trọng...

Nhất thời hắn không tìm được nơi nào tốt.

Bất chợt, hắn thấy một chỗ, ánh mắt không khỏi sáng bừng, khẽ nói: - Đúng vậy, có thể đi tới đó, thật là ngu xuẩn!

Hắn thầm tự trách mình vì nóng nảy mà quên đi nhiều chuyện, lại bỏ quên nơi đó. Nếu có thể chạy vào đó, cho dù Tử Long là Hư Vương lưỡng tầng cảnh thì sao? Đừng nói hắn, ngay cả những lão quái vật lánh đời kia cũng đừng mơ tưởng bắt được hắn ra.

Nơi đó là nơi an toàn tuyệt đối!

Hơn nữa cũng có thể nhân cơ hội này củng cố những thu hoạch của mình, xem liệu có thể tấn thăng Hư Vương Cảnh hay không.

Hiện tại hắn không hề kém cạnh Hư Vương Cảnh, chỉ là thiếu sót về mặt cảnh giới và cảm ngộ thiên đạo mà thôi. Ngoài ra, vô luận là thân thể hay thần thức, hắn đều mạnh hơn Hư Vương Cảnh bình thường.

Cho nên chỉ cần hắn có thể tấn thăng đến Hư Vương Cảnh, hắn sẽ không cần e ngại Tử Long nữa.

- Quyết định tới đó vậy! Dương Khai khẽ quát, linh thể thần hồn tản đi, tâm thần thoát khỏi thức hải, trở về thân thể.

Ngay sau đó, hắn mở mắt, con ngươi lóe lên tinh quang, nghiêng đầu nhìn về phía Tử Long, không ngừng cười lạnh: - Cứ đuổi theo đi, cứ đuổi theo đi! Sớm muộn gì ngươi cũng sẽ có ngày hối hận không kịp, hừ!

Thúc giục thánh nguyên, tốc độ Tinh Toa đột nhiên bạo tăng.

- Tên hỗn đản này! Cách mấy ngàn dặm, Tử Đông Lai tức giận mắng to: - Rốt cuộc hắn đã dùng bí thuật gì mà tốc độ lại nhanh đến vậy?

Tử Long sắc mặt âm trầm, tâm tình cực kỳ tệ.

Vốn hắn nghĩ không có thần điểu quấy nhiễu, với thực lực của hắn, muốn bắt Dương Khai tuyệt đối là chuyện dễ như trở bàn tay. Nhưng không ngờ hắn đuổi theo Dương Khai chạy tán loạn khắp Tinh Vực mà khoảng cách vẫn không hề rút ngắn được.

Về phương diện tốc độ, tiểu tử này lại có thể ngang hàng với mình!

- Thiếu chủ nói chí phải, nhất định tiểu tử này đã dùng một loại bí thuật hy sinh nào đó nên mới có thể nhanh đến vậy. Bất quá Thiếu chủ yên tâm, đợi bí thuật của hắn mất hiệu lực, tốc độ nhất định sẽ giảm nhiều, với bản lĩnh của Tử Long đại nhân, nhất định có thể dễ dàng bắt giữ hắn. Hứa Nguy thấy Tử Đông Lai nổi trận lôi đình, vội vàng trấn an.

Không phải hắn lo lắng cho Tử Đông Lai, nhưng giờ hắn là người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Vạn nhất Tử Đông Lai tức giận không có chỗ phát tiết, trút lên đầu mình thì chẳng phải mình gánh tội thay Dương Khai sao?

Chuyện ngu xuẩn như vậy, hắn sao có thể làm được.

Hắn chỉ cầu được bình an vô sự, ngoài ra không mong gì hơn.

Tử Đông Lai nhìn hắn, trong lòng Hứa Nguy không ngừng thấp thỏm lo lắng, không biết thiếu gia này đang nghĩ gì, chỉ có thể gượng cười.

- Ngươi dám khẳng định hắn dùng bí thuật? Ngươi dám khẳng định bí thuật của hắn sẽ mất hiệu lực? Tử Đông Lai hỏi.

- Ách, cái này... Hứa Nguy lập tức nghẹn họng.

Mẹ kiếp! Không phải ngươi vừa nói hắn dùng bí thuật sao? Lão phu chẳng qua chỉ tiếp lời ngươi thôi, giờ ngươi lại hỏi ngược lại lão phu, mẹ kiếp ngươi là đồ heo sao!

Trong lòng Hứa Nguy không ngừng oán thầm, vô cùng tức giận, nhưng lại không dám biểu hiện ra mặt, khó chịu đến cực điểm.

- Đồ phế vật! Tử Đông Lai mắng một tiếng, quay đầu đi không thèm nhìn hắn nữa.

Hứa Nguy đành ưỡn mặt ra, cười bồi: - Dạ dạ dạ, lão nô đúng là phế vật!

Sau này lão phu tuyệt đối không bao giờ tiếp lời ngươi nữa... trong lòng Hứa Nguy uất ức khôn cùng!

Lúc hai người nói chuyện, Tử Long vẫn chăm chú nhìn về phía trước.

Thần niệm của hắn mạnh hơn Tử Đông Lai và Hứa Nguy rất nhiều, thị lực cũng cực kỳ mạnh mẽ, cho nên mặc dù cách mấy ngàn dặm hắn vẫn có thể thấy tình huống của Dương Khai.

Quả thật Dương Khai vận dụng bí thuật, đó là một loại bí thuật có thể mọc cánh sau lưng.

Mặc dù Tử Long chưa từng tu luyện qua loại bí thuật này, nhưng cũng biết vật này không tiêu hao quá nhiều. Muốn chờ bí thuật mất hiệu lực, khiến Dương Khai kiệt sức là chuyện không thể nào.

Hắn lại nhìn ra sau và cau mày.

Không ngoài dự đoán của hắn, Nghê Quảng và kẻ có quỷ khí dày đặc kia đang đuổi theo, cách hắn mấy ngàn dặm.

Đêm dài lắm mộng! Nếu để Dương Khai hội họp với hai người đó thì sẽ vô cùng phiền phức.

Vừa nghĩ vậy, Tử Long bỗng mở miệng, hộc ra một hơi.

Một kiện bí bảo hình thoi chợt xuất hiện.

- Đây là... Tử Đông Lai lần đầu tiên nhìn thấy vật này, không khỏi sáng mắt lên.

Hứa Nguy cũng chau mày, bằng vào lịch duyệt của hắn cũng không thể nhận ra đây là vật gì.

Nếu là Dương Khai, khẳng định sẽ thất kinh.

Bởi vì vật này và chiếc chiến hạm loại nhỏ của Lăng Tiêu Tông khá tương đồng.

Năm đó, Dương Viêm ngoài việc luyện chế được một chiếc chiến hạm cấp Hư Vương, còn luyện chế thêm một chiếc loại nhỏ, cũng có hình thoi.

- Phá Không Toa! Tử Long từ tốn nói. - Mấy vạn năm trước, một vị tiền bối trên Tử Tinh đã có được phương pháp luyện chế từ Đại Đế, chỉ có điều năng lực có hạn, chỉ luyện chế được một chiếc mà thôi, hơn nữa... còn tồn tại một chút tỳ vết. Bất quá, dùng để truy kích tiểu tử này thì có thừa, tất cả lên đây!

Vừa nói, Tử Long vừa vung tay lên, Phá Không Toa liền phình to ra, trong chớp mắt đã dài đến ba trượng.

Trên toa xuất hiện một cửa ngầm, ba người nối gót bước vào.

Vào bên trong, Hứa Nguy và Tử Đông Lai đều lấy làm lạ nhìn xung quanh, phát hiện bên trong Phá Không Toa khắc rất nhiều trận pháp phức tạp khó hiểu, trong mỗi trận pháp đều được khảm nhiều thánh tinh thượng phẩm.

- Hứa Nguy, chủ trì trận pháp này! Tử Long chỉ vào một vị trí, phân phó Hứa Nguy.

- Xin Tử Long đại nhân chỉ giáo, lão nô nên làm thế nào...

- Ngồi lên trận pháp, rót thánh nguyên vào là được. Tử Long giải thích.

- Lão nô đã hiểu. Hứa Nguy chợt lách mình, khoanh chân ngồi lên trận pháp kia. Hắn còn chưa kịp rót thánh nguyên thì sắc mặt đã biến đổi, kêu lên đau đớn.

Bởi vì trong nháy mắt, trận pháp này lại chủ động rút cạn thánh nguyên của hắn, hơn nữa tốc độ cực kỳ nhanh.

Điều này khiến sắc mặt hắn đại biến.

Theo bản năng muốn nhảy ra ngoài, nhưng bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của Tử Long, hắn đành co rụt đầu lại, rồi ngồi trở xuống.

Rồng sinh rồng, phượng sinh phượng, cha nào con nấy...

Hai cha con này quả nhiên không có chỗ nào tốt đẹp! Hứa Nguy bị hành hạ vô cùng thê thảm...

Trách không được Tử Long lại nói Phá Không Toa có tỳ vết, thì ra là phải rút cạn thánh nguyên của võ giả mới có thể sử dụng. Hơn nữa, nhìn uy thế của trận pháp này, võ giả bình thường không thể chịu nổi, cho dù là Hư Vương Cảnh như hắn, chỉ sợ cũng không kiên trì được lâu.

- Đông Lai ngươi ngồi ở đây. Tử Long lại chỉ vào một trận pháp khác, nói với Tử Đông Lai.

- Rõ, phụ thân. Tử Đông Lai không chút do dự ngồi xuống.

Còn Tử Long ngồi trên một trận pháp thứ ba.

Ba người khoanh chân ngồi trong Phá Không Toa, trận pháp khởi động, chỉ trong một thoáng, Phá Không Toa vù vù bay đi.

Tốc độ nhanh hơn Tử Long rất nhiều, thoạt nhìn như xé rách hư không, không hổ danh là Phá Không Toa.

- Ha ha, tiểu tử, xem lần này ngươi còn có thể chạy đi đâu!

Tử Đông Lai cười ha hả, hắn ngồi trên trận pháp, sau khi vận chuyển thánh nguyên, phát hiện mình và Phá Không Toa có liên hệ chặt chẽ, có thể cảm ứng rõ ràng vị trí của Dương Khai, không khỏi vui mừng khôn xiết. Kể từ đó, hắn có thể hưởng thụ cảm giác nhìn Dương Khai chật vật chạy trốn.

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!