Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1802: CHƯƠNG 1802: LẠI TỚI HUYỀN KHÔNG ĐẠI LỤC

Nghê Quảng ngây ra nhìn Quỷ Tổ.

– Ngươi ở đây hai ngàn năm, chỗ này có gì tốt mà ngươi lưu luyến vậy?

Hắn quan sát nhưng không thấy nơi đây có gì kỳ lạ.

– Ngươi nghĩ lão phu cam tâm? Quỷ Tổ nhăn mặt. – Lão phu là bị nhốt hai ngàn năm! Bị nhốt hai ngàn năm, ngươi biết tư vị đó ra sao không? Đơn giản là sống không bằng chết vậy...

Hồi tưởng lại hai ngàn năm thời gian kia, Quỷ Tổ cũng sợ hãi.

Quỷ Tổ gầm thét làm cho Nghê Quảng biến sắc:

– Ngươi bị nhốt hai ngàn năm... ra vậy, hóa ra là thế, chẳng trách trước đây ta chưa từng nghe danh ngươi. Thì ra là bị nhốt hai ngàn năm, nói vậy, ngươi mới thoát ra không lâu?

– Không sai, nhờ có Dương tiểu tử đây, nếu không lão phu vẫn ở trong tù. Quỷ Tổ gật đầu.

– Chỗ này có thể nhốt nổi ngươi sao? Nghê Quảng khó hiểu. – Sao ta không thấy có gì hung hiểm.

– Đây là... là Hỗn Loạn Thâm Uyên sao? Tuyết Nguyệt luôn luôn quan sát, giờ bỗng thốt lên.

– Tiểu nha đầu kiến thức không tệ. Quỷ Tổ cười. – Không sai, đây chính là Hỗn Loạn Thâm Uyên!

– Cái gì? Đây là Hỗn Loạn Thâm Uyên?

Nghê Quảng biến sắc:

– Là nơi nghe đồn vô cùng nguy hiểm trong Tinh Vực?

– Thế nào, ngươi sợ sao? Quỷ Tổ liếc mắt nhìn hắn.

– Nhiều lời. Nghe nói cho dù là cường giả Hư Vương Cảnh cũng có thể chết không có chỗ chôn, ngươi nói ta có sợ không?

– Hắc hắc, lời đồn không sai. Ngày thường Hỗn Loạn Thâm Uyên không có hiểm nguy gì, nhưng nếu xuất hiện hỗn loạn lốc xoáy, bị cuốn vào trong đó sẽ tan xương nát thịt!

Quỷ Tổ cười lạnh. – Năm đó lão phu bị cừu nhân đuổi giết, bất đắc dĩ chạy tới đây lánh nạn, bỗng bị lốc xoáy cuốn vào...

– Vậy mà cũng không giết được ngươi sao? Mạng ngươi cũng thật lớn. Nghê Quảng kinh ngạc.

– Quả thật lão phu mạng lớn. Bị cuốn vào trong đó, bị nhốt hai ngàn năm, đến khi Dương tiểu tử cũng bị cuốn vào trong đó, hắn mới mang ta thoát ra. Quỷ Tổ hít một hơi thật sâu, cũng nhờ vậy Dương Khai mới quen biết Quỷ Tổ.

Chỉ có điều từ lúc thoát ra hai người không có gặp lại, cho đến khi vào Thất Lạc Chi Địa.

– Tiền bối, theo lời ngươi nói, Dương Khai hẳn là...

– Không sai, Dương tiểu tử đã vào nơi đã nhốt lão phu. Quỷ Tổ toét miệng cười.

Tuyết Nguyệt biến sắc.

– Đừng lo lắng, ngươi đừng quên Dương tiểu tử tinh thông lực lượng gì. Năm đó lão phu có thể thoát vây là nhờ hắn, giờ hắn vào đó nhất định đã nắm chắc mười phần thắng, hơn nữa, hắn vào trong đó, Tử Long lão thất phu chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn. Chúng ta chỉ cần ở bên ngoài chờ đợi, biết đâu có ngày Dương tiểu tử lại thoát ra.

– Ở chỗ này chờ... có phải hơi nguy hiểm không? Nghê Quảng lo âu, dù hiện giờ Hỗn Loạn Thâm Uyên vẫn yên bình, nhưng vạn nhất xuất hiện hỗn loạn lốc xoáy thì lấy mạng hắn mất thôi.

– Sợ cái gì, hỗn loạn lốc xoáy không phải lúc nào cũng xuất hiện. Quỷ Tổ không sợ hãi.

– Nếu vậy thì chờ, nói trước là lão phu còn rất nhiều chuyện trong thương hội, không thể trì hoãn quá lâu, tối đa chỉ hai tháng. Nghê Quảng vừa nói, vừa lén lút quan sát Tuyết Nguyệt.

Dù hắn nói với Quỷ Tổ nhưng thực chất là muốn Tuyết Nguyệt nghe thấy.

Nếu biết Dương Khai trốn vào hỗn loạn lốc xoáy, không nguy hiểm đến tính mạng, hẳn Tuyết Nguyệt sẽ yên tâm, không cần cứ mãi chờ đợi ở đây.

– Tùy các ngươi, lão phu muốn chờ Dương tiểu tử ra. Quỷ Tổ khẽ cười.

Trong lúc nói chuyện, họ đã tới gần đám người Tử Long.

Tử Long đang khó chịu trong lòng, thấy đám người Nghê Quảng tiến đến, không khỏi hừ lạnh, sắc mặt khó coi.

Nghê Quảng cũng lười quản hắn. Lúc trước hai người giao thủ trong Thất Lạc Chi Địa, kẻ này không làm gì được kẻ kia, giờ đây coi như đã xé rách da mặt, chẳng còn gì để hàn huyên. Hắn lập tức đứng cách xa đám người Tử Long, lẳng lặng chờ đợi.

...

Huyền Không Đại Lục, Dương Khai phá toái hư không, ung dung hiện thân.

Nơi này xem như trạm dừng chân đầu tiên của hắn trong Tinh Vực. Ở đây hắn đã gặp được Quỷ Tổ, thấy được thế nào là Hư Vương Cảnh. Chính là ở chỗ này hắn cảm thấy mình yếu kém, âm thầm hạ quyết tâm nỗ lực tu luyện để trở nên cường đại hơn.

Sau mấy chục năm, hắn trở về chỗ này, không khỏi có chút cảm khái.

Tuy rằng tu vi của hắn vẫn chưa đạt Vương Cảnh, nhưng cũng chẳng còn yếu kém.

Năm đó hắn tùy tiện bị mấy cường giả Nhập Thánh Cảnh bắt giữ, hiện tại hắn chỉ cần giơ tay đã có thể giết chết hàng triệu cường giả Nhập Thánh Cảnh.

Huyền Không Đại Lục chính là nơi Dương Khai nghĩ có thể thoát khỏi Tử Long.

Năm đó trước khi hắn rời đi đã để lại một đạo thần niệm sâu dưới lòng đất Huyền Không Đại Lục, nên hắn có thể men theo đó mà xác định vị trí Huyền Không Đại Lục, dùng lực lượng không gian để đến đây.

Đứng tại chỗ, khẽ hít một hơi, Dương Khai cảm thấy vô cùng thoải mái.

Không biết Huyền Không Đại Lục sinh ra như thế nào. Khối đại lục lơ lửng giữa hư không này có diện tích không lớn, ước chừng chu vi chưa tới hai ba trăm ngàn dặm, nhưng linh khí dạt dào, vô số thiên tài địa bảo.

Năm đó Dương Khai ở chỗ này đào được không ít dược liệu cấp Hư Vương.

Lần thứ hai tới Huyền Không Đại Lục, Dương Khai phát hiện nơi đây linh khí còn nồng đậm hơn trước. Không biết nơi này có điều gì huyền diệu, lại có thể sinh ra biến hóa như vậy.

Tuy nhiên, Huyền Không Đại Lục có thể xem như một hành tinh cực nhỏ, bởi vì nó có pháp tắc thiên địa riêng, có căn nguyên. Nếu như cho nó đủ thời gian, có lẽ nó có thể biến thành một hành tinh tu luyện.

Chẳng lẽ các hành tinh trong Tinh Vực đều được sinh ra như vậy?

Dương Khai suy tư, nhưng không nắm bắt được trọng điểm.

– Ha ha, rốt cục cũng có người tới đây. Bỗng nhiên có tiếng cười lớn vang lên, tiếng cười tràn đầy hưng phấn.

Dương Khai nhướng mày, ngạc nhiên quay đầu nhìn lại.

Hắn không ngờ trên Huyền Không Đại Lục còn có người khác.

Chỉ có điều khi hắn nhìn thấy người kia, lập tức bừng tỉnh!

Không ngờ hắn lại quen biết người đó.

Lữ Quy Trần! Một cái tên hắn gần như đã lãng quên lại hiện lên trong đầu.

Hắn là võ giả Tử Tinh. Năm đó khi Dương Khai bị các võ giả Tử Tinh bắt giữ, áp tải vào chiến hạm Tử Tinh, lúc đó Lữ Quy Trần là người dẫn đầu, hơn nữa, hắn còn hạ một đạo cấm chế trên người Dương Khai.

Khi đó Lữ Quy Trần cùng Nguyệt Hi của Kiếm Minh, đều là cường giả Thánh Vương Lưỡng Tầng Cảnh. Đối với Dương Khai đã là cao cao tại thượng, nên khi Lữ Quy Trần hạ cấm chế, hắn không thể phản kháng.

Khi đó, hai thế lực lớn Tử Tinh và Kiếm Minh có mấy trăm võ giả gặp phải rủi ro mà đến Huyền Không Đại Lục. Chỉ có điều sau đó Quỷ Tổ thí nghiệm pháp trận không gian, gây ra tử thương vô số, kết quả không còn mấy ai sống sót.

Cuối cùng, khi Dương Khai mang thầy trò Nguyệt Hi và đám người Quỷ Tổ rời khỏi Huyền Không Đại Lục, hắn đã không mang theo Lữ Quy Trần mà để mặc hắn tự sinh tự diệt.

Hắn không ngờ mấy chục năm sau lại gặp người này trên Huyền Không Đại Lục?

Nếu không phải hắn tìm thấy mình, Dương Khai gần như đã lãng quên người này.

– Bằng hữu cũng bị hỗn loạn lốc xoáy kia cuốn vào đây sao? Lữ Quy Trần mấy chục năm không nói chuyện với ai, vừa thấy người liền vô cùng nhiệt tình. Tuy nhiên, sau khi nói xong, hắn liền nhướng mày, nghi ngờ nhìn Dương Khai. Ngay sau đó, ánh mắt hắn sáng bừng, tay chỉ Dương Khai, run rẩy nói: – Là ngươi, lại là ngươi!

Hiển nhiên hắn cũng đã nhận ra Dương Khai.

Dù sao, năm đó khi Dương Khai mang đám người Quỷ Tổ rời khỏi nơi quỷ quái này, vứt bỏ hắn lại đây, những năm qua Lữ Quy Trần luôn nguyền rủa Dương Khai không được chết tử tế. Giờ khắc này, cừu nhân đang ở trước mắt, đương nhiên là sôi máu.

– Ha ha. Dương Khai khẽ cười nhạt, quan sát Lữ Quy Trần mới phát hiện trạng thái của hắn rất tốt, hơn nữa tu vi đã đạt tới Phản Hư Lưỡng Tầng Cảnh.

Mấy chục năm từ Thánh Vương Lưỡng Tầng Cảnh lên tới Phản Hư Lưỡng Tầng Cảnh, có thể nói là tốc độ kinh người.

Có thể đạt được kỳ tích như vậy, cũng nhờ Huyền Không Đại Lục có linh khí thiên địa nồng đậm và thiên tài địa bảo phong phú ở đây.

Như Quỷ Tổ ở đây hai ngàn năm đã tấn thăng đến Hư Vương Cảnh, tại nơi này, trừ tu luyện ra còn có thể làm gì khác?

– Ha ha, thật là trời không tuyệt đường sống, không ngờ tiểu tử ngươi cũng có ngày hôm nay! Lữ Quy Trần ta quả nhiên phúc duyên thâm hậu!

Dứt lời, sắc mặt hắn biến đổi, trở nên dữ tợn, từng bước tới gần Dương Khai, thánh nguyên vận chuyển, hung hăng nói:

– Tiểu tử, ngoan ngoãn hợp tác cùng bổn tọa, mang bổn tọa rời khỏi nơi quỷ quái này, nếu không bổn tọa sẽ cho ngươi chết không toàn thây!

– Bổn tọa? Dương Khai nhướng mày, cười khẩy nói: – Trước mặt ta, ngươi dám xưng là bổn tọa?

– Tiểu tử không biết trời cao đất rộng, đợi bổn tọa bắt được ngươi rồi hãy nói! Lữ Quy Trần thấy Dương Khai không coi mình ra gì, lập tức giận dữ, giơ tay chộp lấy Dương Khai.

Dương Khai đứng yên tại chỗ, không hề có ý tránh né, dùng ánh mắt cổ quái nhìn Lữ Quy Trần.

Ánh mắt này khiến Lữ Quy Trần trong lòng chấn động, theo bản năng cảm thấy không ổn, giống như mình là một con nai dám tấn công mãnh hổ.

Nhưng tên đã lên dây, không thể không bắn. Lữ Quy Trần không suy nghĩ nhiều, thân hình đột tiến, xông thẳng tới trước mặt Dương Khai, bắt lấy bả vai Dương Khai, thánh nguyên điên cuồng rót vào cơ thể Dương Khai, như muốn kiềm chế hắn.

Tiểu tử này... xem ra là giả thần giả quỷ rồi. Phát hiện Dương Khai dễ dàng bị mình bắt, Lữ Quy Trần mừng rỡ.

Một chiêu đắc thủ, Lữ Quy Trần quát lạnh:

– Không muốn chết thì đừng động đậy, bổn tọa để lại tính mạng của ngươi còn có chỗ dùng. Nếu dám phản kháng, bổn tọa cũng không dám bảo đảm...

– Cút ngay! Dương Khai thấy hắn như vậy, trong lòng phiền não, mạnh mẽ thúc giục thánh nguyên.

Ngay sau đó, sắc mặt Lữ Quy Trần biến đổi, hắn nhận ra thánh nguyên mình rót vào cơ thể Dương Khai như đá chìm đáy biển, không một dấu vết. Ngược lại, từ cơ thể Dương Khai bạo phát ra một cỗ lực lượng mà hắn không thể phản kháng, theo cánh tay của mình tràn vào lục phủ ngũ tạng, không thể ngăn cản.

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!