Như bị sét đánh, thân hình Lữ Quy Trần văng ra sau, giữa không trung hộc ra một ngụm máu tươi, rơi xuống như cá chết.
Sau khi rơi xuống đất, hắn nhanh chóng bò dậy, hoảng sợ và kiêng kỵ nhìn Dương Khai, run giọng nói:
– Ngươi... điều đó không thể nào!
Trước đó hắn không dò xét tu vi của Dương Khai, bởi vì hắn thấy thực lực Dương Khai khẳng định không bằng mình. Dù sao năm đó tiểu tử này mới là Nhập Thánh Cảnh, những năm này mình ở Huyền Không đại lục hưởng thụ linh khí nồng đậm và vô số thiên tài địa bảo, tu vi tinh tiến kinh khủng. Năm đó mình lợi hại hơn tiểu tử này vô số lần, sao giờ lại không phải đối thủ của hắn?
Hắn không coi Dương Khai vào đâu!
Nhưng lúc thánh nguyên trong cơ thể Dương Khai phản kích, hắn liền ý thức được không ổn.
Thánh nguyên của tiểu tử này mãnh liệt và tinh thuần hơn mình rất nhiều. Mình là Phản Hư lưỡng tầng cảnh mà so với hắn chỉ như đom đóm với trăng rằm!
Điều này làm cho Lữ Quy Trần không thể tin được!
Chẳng lẽ tiểu tử này đã là Hư Vương Cảnh?
Đến lúc này hắn mới dùng thần niệm dò xét Dương Khai.
– Phản Hư tam tầng cảnh!
Sau khi xác định cảnh giới của Dương Khai, Lữ Quy Trần biến sắc, ngã ngồi xuống đất, thất thần, chỉ biết lẩm bẩm:
– Làm sao có thể, điều này sao có thể...
Bất kể thế nào hắn cũng không tin vào cảm giác của mình. Giờ mới mấy chục năm thôi, tên tiểu tử này lại nhảy từ Nhập Thánh Cảnh lên Phản Hư tam tầng cảnh!
Đây là tốc độ khủng khiếp và tư chất đến nhường nào.
Chẳng lẽ thời gian ở đây khác với bên ngoài? Mình ở đây mấy chục năm, thật ra bên ngoài đã qua mấy trăm năm? Bằng không sao tiểu tử này có tu vi kinh khủng như vậy?
Lữ Quy Trần suy nghĩ miên man, hoàn toàn bối rối.
Thấy hắn như vậy, Dương Khai cười lạnh:
– Không biết!
Lữ Quy Trần ở Tử Tinh vốn chẳng phải nhân vật lớn gì, tin tức hắn nắm giữ cũng có hạn. Thật ra, đừng nói đến ta, ngay cả Cổ Kiếm Tâm và Tử Đông Lai tốc độ tu luyện cũng tuyệt đối không chậm.
Tuy nhiên, so với ta thì vẫn kém một bậc.
Dù sao sau lưng bọn họ đều có thế lực cường đại làm chỗ dựa vững chắc, hết thảy tài nguyên tu luyện không cần phải lo, còn có nhiều cường giả ân cần dạy bảo.
Mình thì ngược lại, phải một mình đi lên, ngẫu nhiên gặp một hai quý nhân mới được chút chỉ điểm. Về phương diện này, Dương Khai tự nhận không bằng nhóm thiếu chủ các thế lực lớn, nhưng vì tất cả đều do hắn tự tìm tòi nên cảm ngộ sâu sắc hơn bọn họ nhiều.
Dương Khai liếc nhìn hắn, bĩu môi nói:
– Năm đó không giết ngươi, hiện tại có chút hối hận.
Lữ Quy Trần không khỏi rùng mình, đôi mắt thất thần khôi phục chút thanh tỉnh, hừ lạnh:
– Ngươi nói cái gì?
Cho dù tu vi Dương Khai cao hơn ta một tầng thì đã sao? Lữ Quy Trần cảm giác nếu mình toàn lực xuất thủ, chưa chắc Dương Khai có thể dễ dàng giết mình. Cho nên sau khi lấy lại tinh thần, ngữ khí của hắn cứng rắn hơn không ít.
– Nhìn ngươi tiến bộ không ít, đã nuốt không ít thiên tài địa bảo phải không? Chậc chậc... bất quá nhìn thánh nguyên trong thân thể ngươi, tạp chất nhiều, xem ra đều là nuốt sống. Ngươi có biết làm vậy rất lãng phí dược hiệu của thiên tài địa bảo không, hơn nữa ăn nhiều cũng chẳng tốt lành gì.
Nghe Dương Khai nói vậy, Lữ Quy Trần lộ vẻ hoang mang, bởi vì đối phương nói không sai.
Những năm này hắn một mình ở Huyền Không đại lục, ngoài tu luyện ra thì chẳng làm gì khác. Lúc đầu hắn còn muốn tìm cách ra khỏi đây, nhưng theo thời gian trôi qua, hắn dần rơi vào tuyệt vọng. Ngay cả Quỷ Tổ cũng bị nhốt tới hai ngàn năm, hắn làm sao có thể thoát ra?
Sau đó Lữ Quy Trần quyết định chỉ cần có thể tăng thực lực lên, một ngày kia dựa vào năng lực của mình phá toái hư không, thoát khỏi địa phương quỷ quái này.
Mà muốn tăng thực lực lên, đương nhiên không thể thiếu thiên tài địa bảo.
Nhưng hắn không phải luyện đan sư, cho dù đào được nhiều dược liệu trên Huyền Không đại lục cũng không thể luyện chế. Bất đắc dĩ, chỉ đành nuốt sống như yêu thú.
Kết quả là tạp chất trong cơ thể ngày càng nhiều, rất khó hóa giải, đến giờ đã bắt đầu ảnh hưởng đến tu luyện của hắn. Mỗi lần vận chuyển thánh nguyên, kinh mạch lại hơi đau nhức.
Hắn không biết cứ thế này sẽ có hậu quả gì không, nhưng chắc chắn là không tốt.
Tình trạng của mình bị Dương Khai nói toạc ra, Lữ Quy Trần không khỏi sáng mắt lên:
– Ngươi biết trạng thái của ta, ngươi biết phương pháp hóa giải?
– Biết thì sao? Dương Khai khịt mũi, vẻ mặt khinh thường.
– Chỉ cho ta!
– Ha ha! Dương Khai cười to. – Ngươi thật tức cười, chuyện năm đó ta còn chưa tính sổ đâu.
Năm đó hắn bị võ giả Tử Tinh bắt, bị Lữ Quy Trần hạ cấm chế, không thể vận dụng thánh nguyên, suýt mất mạng. Chuyện này Dương Khai vẫn chưa quên.
– Đã nhiều năm như vậy còn nhắc lại làm gì? Huống chi, năm đó ngươi đâu có chết? Mau chỉ ta cách hóa giải, ta có thể cho ngươi lợi lộc. Lữ Quy Trần vội vàng nói.
Dương Khai cười quan sát hắn, nhíu mày nói:
– Nhẫn không gian của ngươi đâu rồi? Ngươi ở đây nhiều năm như vậy, đào được không ít thiên tài địa bảo chứ hả? Nhẫn đâu rồi?
– Ta làm gì có nhẫn chứ. Lữ Quy Trần kêu lên. – Ngươi không nhớ sao, năm đó tất cả nhẫn của mọi người đều bị Quỷ Tổ lấy rồi.
– À... ra vậy, ta quên mất rồi. Dương Khai bừng tỉnh. Năm đó Quỷ Tổ vì luyện chế pháp trận không gian, đoạt lấy tất cả nhẫn không gian của những người lạc đến đây, chỉ để lấy ra một chút Không Linh Tinh.
Cuối cùng, thí nghiệm của hắn hoàn toàn thất bại...
– Không có nhẫn không gian, nói vậy ngươi đã giấu hết đồ tốt đi rồi... Dương Khai nhìn Lữ Quy Trần nói.
– Ngươi muốn làm gì? Lữ Quy Trần sắc mặt trầm xuống, nhìn biểu tình của Dương Khai như nhìn một tên cướp, cực kỳ cảnh giác. – Ta cho ngươi biết, những thứ đó quả thật bị ta giấu rồi, ở một nơi vô cùng an toàn. Nếu không có ta, ngươi đừng mong tìm ra.
– Đừng vội. Dương Khai cười ha hả.
– Để ta đoán một chút, ở nơi này chỉ có động phủ của Quỷ Tổ năm đó. Những năm này hẳn là ngươi ở đó, thiên tài địa bảo...
Lữ Quy Trần vẫn thản nhiên như thường, không chút hoảng loạn, chỉ nhẹ nhàng cười lạnh nhìn Dương Khai.
– Dĩ nhiên, thiên tài địa bảo không thể ở đó. Dương Khai nói tiếp.
Nụ cười trên môi Lữ Quy Trần biến mất, thay vào đó là vẻ ngạc nhiên. Hắn không ngờ Dương Khai lại thông minh lanh lợi đến vậy.
– Thỏ khôn có ba hang, trứng gà cũng không thể để chung một rổ. Dương Khai cười nói.
– Hừ, lanh chanh. Cho dù ngươi đoán đúng thì sao? Tuy nơi này không lớn, nhưng muốn giấu đồ thì thừa sức. Ngươi không nói phương pháp hóa giải cho ta thì vĩnh viễn đừng mong lấy được thứ gì. Không sợ nói cho ngươi biết, tất cả dược liệu hữu dụng trên đại lục này đều đã bị ta đào sạch sẽ. Muốn có thu hoạch, ít nhất cũng phải chờ thêm trăm năm nữa. Lữ Quy Trần nói xong, lại nói thêm: – Năm đó ngươi cũng ở đây một thời gian cũng biết ở đây có không ít dược liệu cấp Hư Vương. Dược lực của chúng quá mạnh mẽ, với thực lực của ta căn bản không thể hóa giải, cho nên toàn bộ đều được bảo tồn hoàn hảo. Chỉ cần ngươi đáp ứng yêu cầu của ta, ta có thể cho ngươi tất cả mọi thứ.
– Ngươi đang uy hiếp ta sao? Dương Khai vẫn ung dung nhìn hắn, hừ lạnh: – Thôi, không phí lời với ngươi nữa. Ta chỉ là không muốn lãng phí những dược liệu kia mới nói nhiều với ngươi như vậy. Nếu ngươi cứ ngoan cố, vậy thì chết đi.
Quả thật trên Huyền Không đại lục có không ít thứ tốt, nên Dương Khai mới nói nhiều với Lữ Quy Trần như vậy. Giờ thấy hắn khó dây dưa như vậy, liền bỏ ý định.
Dù chuyến này hắn ở dược cốc Thất Lạc Chi Địa đã thu hoạch đủ rồi, những dược liệu trên Huyền Không đại lục chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.
Dứt lời, Dương Khai đưa tay bắn ra hai đạo Kim Huyết Ti. Kim Huyết Ti vặn vẹo giữa không trung, biến thành hai con yêu thú hình thù kỳ quái.
Chính là huyết thú mà Dương Khai ngưng luyện ra trong Thất Lạc Chi Địa: Vĩ Quan Xà và Tinh Hoàng Quy.
Hai con yêu thú này đều là bậc chín đỉnh phong. Tuy rằng huyết thú sau khi ngưng luyện, thực lực có chút giảm sút, nhưng dù sao giảm sút một chút cũng không đáng kể. Đối phó với một Lữ Quy Trần Phản Hư lưỡng tầng cảnh nhỏ nhoi, chúng không thành vấn đề.
Huyết thú vừa xuất hiện, liền mang theo mùi máu tanh lao thẳng tới Lữ Quy Trần.
– Đây là cái gì? Lữ Quy Trần kinh hãi thất sắc, hoảng sợ nhìn hai con huyết thú hung thần ác sát. Hắn không nhận ra đây là giống loài gì, miệng hét lớn: – Tiểu tử ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt sao? Ngươi không sợ những bảo bối kia sẽ biến mất cùng với ta sao?
– Trong mắt ngươi là bảo bối, trong mắt ta chỉ là chút lợi nhỏ mà thôi. Dương Khai khẽ cười, không thèm để ý.
Lữ Quy Trần luống cuống. Hắn vốn tưởng Dương Khai sẽ để ý những dược liệu cấp Hư Vương kia, cho nên mới không sợ hãi nói điều kiện với Dương Khai. Nhưng bây giờ xem ra, con bài giữ mạng của mình chẳng là gì cả. Đối mặt với hai con huyết thú phát ra khí tức kinh khủng, hắn đâu còn tĩnh táo?
Hai con huyết thú này, chỉ một con thôi hắn đã không thể đánh lại.
– Thiếu hiệp chờ một chút, chuyện gì cũng phải từ từ đã. Lữ Quy Trần vừa lui nhanh ra sau, tránh xa công kích của Vĩ Quan Xà và Tinh Hoàng Quy, vừa kêu to: – Lữ mỗ nguyện hai tay dâng những thứ đó, xin thiếu hiệp tha cho ta một mạng!
– Sao không nói sớm? Dương Khai không quan tâm, nhẹ nhàng nói: – Giết!
– Tê tê...
– Hống...
Vĩ Quan Xà và Tinh Hoàng Quy tấn công Lữ Quy Trần, khí tức tử vong ập tới. Lữ Quy Trần kinh hãi kêu lên: – Đừng giết ta, ta có thể nói ngươi biết một bí mật lớn, bí mật về đại lục này. Nếu ngươi có được nó, thành tựu ngày sau nhất định không thể lường.
Dương Khai nhướng mày, tâm niệm khẽ động, hai con huyết thú ngừng lại.
Lúc này, răng nanh của Vĩ Quan Xà cách Lữ Quy Trần chưa tới ba xích, đuôi của Tinh Hoàng Quy cũng quét ngang qua. Nhận được lệnh của Dương Khai, chúng vội vàng đổi hướng, lướt qua đỉnh đầu hắn.
Kình phong lướt qua khiến Lữ Quy Trần toát mồ hôi lạnh.
Vừa rồi hắn đã bước một chân vào quỷ môn quan!
☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽