Tự tiện xâm chiếm tổng đà của người khác, chuyện này đã cực kỳ nghiêm trọng. Tuy rằng những năm gần đây Cửu Thiên Thánh Địa không một bóng người, nhưng không có nghĩa là có thể tùy ý chiếm đoạt. Nếu Dương Khai truy cứu, Lâm Vũ Hào và Dịch Chính Khải có bao nhiêu cái mạng cũng không đủ đền.
Cho nên vừa biết thân phận Dương Khai, Lâm Vũ Hào lập tức sinh ra ý định rút lui.
- Đi đâu chứ, đừng vội rời đi. Dương Khai cười ha ha.
Lâm Vũ Hào biến sắc, hoảng hốt nói: - Dương Thánh Chủ, huynh đệ ta thật sự không hay biết ngài vẫn còn ở Thông Huyền đại lục, chúng ta cứ ngỡ ngài đã...
- Không cần giải thích. À, ta cũng không có ý gây sự. Dương Khai khoát tay cắt lời hắn, bình thản nói: - Nếu các ngươi thích nơi này, ta tặng Cửu Thiên Thánh Địa này cho các ngươi là được.
- Tặng chúng ta? Lần này đến lượt hai người ngây người, hoàn toàn không biết Dương Khai đang toan tính điều gì.
- Không sai, tặng cho các ngươi đấy. Dương Khai gật đầu. - Nhưng các ngươi phải làm giúp ta một việc.
Lâm Vũ Hào im lặng một hồi, thận trọng hỏi: - Không biết là chuyện gì, xin Dương Thánh Chủ nói rõ ràng.
- Cũng chẳng có gì đáng căng thẳng đến thế. Dương Khai cười ôn hòa. - Chỉ là trông coi nơi đây, đừng để người ngoài tùy tiện xâm nhập. Ta sẽ bố trí trận pháp ở đây, sau này các ngươi chỉ cần bảo vệ trận pháp là được.
- Đơn giản như vậy? Dịch Chính Khải kinh ngạc không thôi.
- Chỉ đơn giản vậy thôi. Dương Khai gật đầu. - Đương nhiên, ta cũng sẽ không cưỡng ép. Nếu các ngươi không muốn thì thôi, ta sẽ tìm người khác đến bảo vệ nơi này.
Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải liếc nhìn nhau, có chút khó lòng quyết định.
Dù Dương Khai nói có vẻ bâng quơ, nhưng bọn họ biết trận pháp này tuyệt đối vô cùng quan trọng. Chẳng phải nếu bảo vệ không tốt, sẽ vô cớ đắc tội Dương Khai sao? Với thực lực hắn đã thể hiện, bọn họ không gánh vác nổi trách nhiệm này.
Ánh mắt hai người giao thoa hồi lâu, vẫn chưa thể đưa ra quyết định.
- Ôi chao, xem ra hai vị không muốn. Vậy thì thôi vậy, ta sẽ ra ngoài tùy tiện tìm người đến đây. Thực lực thấp cũng chẳng sao, tùy tiện ban cho chút bí bảo linh đan, truyền thụ chút công pháp là đủ để bảo vệ nơi này. Dương Khai nói rồi, liền định cất bước rời đi.
- Chờ đã! Lâm Vũ Hào hô to, nghiêm nghị nói: - Dương Thánh Chủ xin dừng bước, huynh đệ chúng ta đã cân nhắc kỹ lưỡng.
- Thật vậy sao? Dương Khai quay lại nhìn hai người.
- Không sai. Dịch Chính Khải cũng vội gật đầu: - Năm xưa, Dương Thánh Chủ thống soái cường giả ba tộc, chống lại Cốt tộc, bảo vệ đại lục, công lao hiển hách, lưu danh muôn đời bốn phương. Huynh đệ ta dù thực lực thấp kém, nhưng được Dương Thánh Chủ chỉ điểm một phen, cũng không muốn sống đời tầm thường, nguyện cống hiến một phần sức lực cho sự bình yên của đại lục.
- Dù không biết Dương Thánh Chủ muốn hai ta bảo vệ trận pháp gì, nhưng là Dương Thánh Chủ bố trí, nhất định có liên quan đến an nguy của đại lục. Chuyện này huynh đệ ta quyết không chối từ, kính xin Dương Thánh Chủ nhất định phải giao phó cho chúng ta! Lâm Vũ Hào hùng hồn khí phách đáp.
- Chớ cưỡng cầu. Dương Khai bóp trán.
- Người như ta không thích nhất là cưỡng ép người khác. Ở nơi đây bảo vệ trận pháp là một việc khô khan nhàm chán, nói không chừng còn phải bảo vệ mãi mãi, đời đời kiếp kiếp cũng vậy.
- Chuyện này có đáng là gì? Dịch Chính Khải ngạo nghễ nói: - Ta cùng Lâm huynh vốn không thích náo nhiệt, tính tình đạm bạc, không màng danh lợi. Thánh địa non xanh nước biếc, linh khí tràn đầy, chính là nơi mà hai ta khổ công tìm kiếm bấy lâu. Có thể ở nơi này lâu dài là cực kỳ vinh hạnh, làm sao có thể nói là vô vị được.
- Dịch huynh nói chí phải.
Lâm Vũ Hào nghiêm mặt gật đầu: - Chuyện này liên quan trọng đại, nếu Dương Thánh Chủ chưa có người chọn, vậy xin ngài hãy cân nhắc huynh đệ ta.
- Nhưng thực lực hai ngươi có hơi thấp. Dương Khai vuốt cằm, vẻ mặt như đang kén chọn, soi mói.
- Hai ta chưa lớn tuổi, hiện tại đã đột phá Nhập Thánh Cảnh. Sinh thời chỉ cần dốc sức tu luyện, tất sẽ dần trở nên mạnh mẽ. Lâm Vũ Hào trông mong nhìn Dương Khai.
Dương Khai im lặng trầm ngâm, hồi lâu mới thở dài nói:
- Thôi được, nếu các ngươi đã kiên trì như vậy, Bổn Thánh Chủ sẽ giao trọng trách này cho các ngươi. Mong rằng các ngươi đừng sơ suất, nhất định phải bảo vệ tốt nơi đây.
- Dương Thánh Chủ cứ yên tâm, chỉ cần huynh đệ ta còn ở đây một ngày, tuyệt đối sẽ không để người ngoài đặt chân vào Thánh địa dù chỉ một bước. Nếu có kẻ dám mạnh mẽ xông vào, chúng ta dù đổ máu cũng phải ngăn cản! Lâm Vũ Hào trầm giọng quát.
- Được, được, được, các ngươi có quyết tâm như vậy thì không gì tốt hơn. Vậy sau này Thánh địa này sẽ được giao phó cho các ngươi, mong các ngươi chú ý nhiều hơn.
Dịch Chính Khải cùng Lâm Vũ Hào vừa nghe vậy, mừng rỡ khôn xiết. Người trước bỗng chốc tươi cười, hắc hắc nói: - Dương Thánh Chủ, ngài vừa mới nói sẽ ban cho bí thuật, linh đan gì đó, chuyện này...
- Còn có công pháp... Khụ khụ... Lâm Vũ Hào ngượng ngùng ho khẽ.
- Đợi ta tìm những thứ thích hợp cho các ngươi. Nói rồi, Dương Khai bắt đầu lục tìm trong nhẫn không gian.
Trong nhẫn không gian của hắn có rất nhiều thứ, đều là chiến lợi phẩm thu được sau khi giết địch, tự nhiên không thiếu những thứ thích hợp cho Lâm Vũ Hào và Dịch Chính Khải. Không lâu sau, hắn liền tìm được mấy món bí bảo Thánh Vương cấp cùng rất nhiều linh đan, còn truyền thụ cho hai người công pháp cùng mấy chiêu võ kỹ bí thuật phù hợp.
Hai người chưa từng được chứng kiến bí bảo Thánh Vương cấp, linh đan, cùng những công pháp bí thuật như thể được đo ni đóng giày riêng cho bọn họ, liền kích động đến không thể kìm nén.
Tuy rằng bọn họ theo đuổi tiêu dao tự tại, nhưng cũng là võ giả. Phàm là võ giả, nào ai không muốn hướng tới võ đạo cao thâm hơn.
Dương Khai như đang mở ra một cánh cửa khác cho bọn họ.
Sau khi mừng rỡ, Dịch Chính Khải chợt nhớ tới, nghiêm trọng nói: - Đúng rồi, Dương Thánh Chủ. Một năm qua, Thông Huyền đại lục đã xảy ra không ít chuyện, có một đám võ giả ngoại lai đang hoành hành khắp nơi, không biết Dương Thánh Chủ có thể ra tay tiêu diệt bọn chúng không?
- Các ngươi không cần bận tâm. Kẻ cầm đầu đã đền tội, còn sót lại chút tàn dư đã có đồng bọn của ta đi dọn dẹp. Mấy ngày nữa, đại lục sẽ trở lại bình yên. Dương Khai thản nhiên nói.
Nghe hắn nói thản nhiên như vậy, Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đều hết sức kinh hãi.
Tuy rằng bọn họ không biết những kẻ ngoại lai kia lợi hại cỡ nào, nhưng nhìn các thế lực bị diệt môn, nô dịch là có thể thấy được, võ giả Thông Huyền đại lục không thể chống lại những kẻ ngoại lai đó. Nhưng bây giờ, ở trước mặt Dương Khai, lại không hề có sức chống cự, chỉ vài ngày là sẽ bị quét sạch.
Hai người càng cảm nhận sâu sắc sự cường đại của Dương Khai.
- Ừm! Hai ngươi vừa đột phá thăng cấp, đối với trạng thái hiện tại còn có điều gì chưa rõ, cứ việc hỏi, ta sẽ giải thích cho các ngươi. Dương Khai cũng không vội bố trí siêu cấp pháp trận không gian. Nếu muốn để Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải bảo vệ nơi này, tự nhiên phải làm cho thực lực của bọn họ càng mạnh càng tốt, bởi vậy cố ý chỉ điểm cho bọn họ.
Lâm Vũ Hào tinh thần chấn động, liền hỏi ngay: - Xin Dương Thánh Chủ giải đáp, hiện tại huynh đệ ta đang ở cảnh giới nào? Tuy rằng chúng ta cảm giác mình đã vượt qua Nhập Thánh Cảnh, nhưng vẫn còn mờ mịt lắm.
- Ừm, Linh khí trên Thông Huyền đại lục mỏng manh, Nhập Thánh Cảnh cũng đã là tầng cao nhất, các ngươi không biết chuyện này cũng là lẽ đương nhiên. Cảnh giới hiện tại của các ngươi gọi là Thánh Vương Cảnh, là cảnh giới nằm trên Nhập Thánh!
- Bên trên Nhập Thánh! Cả hai đều chấn động.
Nửa ngày sau, Dương Khai bổ sung kiến thức về hệ thống phân chia cảnh giới võ đạo cho hai người, giảng giải những điều cần chú ý trong quá trình tu luyện. Hai người nghe mà liên tục gật gù, được lợi vô số.
Nửa ngày sau, Dương Khai mới cho bọn họ lui về bế quan, củng cố cảnh giới hiện tại, còn bản thân hắn thì tìm chỗ thích hợp để bố trí siêu cấp pháp trận không gian.
Mười mấy ngày sau, siêu cấp pháp trận không gian đã thành hình trong Thánh địa. Dương Khai thực hiện điều chỉnh cuối cùng, đánh vào thánh nguyên, khiến ánh sáng lấp lánh nổi lên, trào ra lực lượng không gian nồng đậm.
- Thật sự có thể trực tiếp nối liền đến Thanh Mộc Tinh! Dương Khai cũng vô cùng bất ngờ. - Xem ra Không Linh Tinh lấy từ Thất Lạc Chi Địa quả thực bất phàm.
Vốn dĩ hắn cũng không nắm chắc việc kết nối siêu cấp pháp trận không gian này với cái trong hành cung ở Thanh Mộc Tinh, nhưng khi bố trí xong mới phát hiện thật sự đã kết nối thành công, hai tòa siêu cấp pháp trận không gian liên hệ với nhau, thiết lập liên lạc kỳ ảo.
Tất cả phải quy công cho những Không Linh Tinh tinh khiết này. Nếu không phải chúng được mang từ trong Thất Lạc Chi Địa về đây, mà là tìm ở bên ngoài, vậy thì đã không thể làm được.
- Đây không phải là pháp trận không gian đó chứ? Quỷ Tổ như quỷ mị xuất hiện bên cạnh Dương Khai, nhìn chằm chằm pháp trận, chậc chậc lấy làm kỳ lạ.
- Ừm, đúng là pháp trận không gian. Dương Khai gật đầu.
Mấy ngày trước Quỷ Tổ đã đến Cửu Thiên Thánh Địa, có điều thấy Dương Khai vẫn còn bận rộn, cũng không ra mặt quấy rầy, mãi đến giờ mới hiện thân.
Đi vòng quanh pháp trận không gian, Quỷ Tổ lắc đầu nói: - Quả nhiên thần kỳ! Chỉ sợ lão phu dốc sức cả đời cũng không thể nghiên cứu ra huyền diệu của nó. Đáng đời lão phu bị nhốt ở Huyền Không đại lục suốt hai ngàn năm. Pháp trận này có thể truyền tống đến nơi nào?
- Thanh Mộc Tinh!
- Cái gì? Quỷ Tổ cả kinh. - Ngươi nói là... Thanh Mộc Tinh? Thanh Mộc Tinh của Kiếm Minh sao?
- Đúng vậy!
- Nơi đây cách Thanh Mộc Tinh xa xôi hàng tỷ dặm, chỉ bằng một tòa pháp trận không gian này...
- Một tòa đương nhiên là không đủ. Bên kia còn có một tòa pháp trận không gian khác kết nối định vị, cho nên mới có thể thực hiện truyền tống. Dương Khai giải thích một chút, Quỷ Tổ vẫn còn không dám tin vào tai mình.
Khoảng cách xa xôi hàng tỷ dặm, dù với tu vi của hắn, bay đi cũng phải mất một năm. Nhưng bây giờ, hai tòa pháp trận không gian liền rút ngắn khoảng cách này lại bằng không.
- Ừm, Trưởng Lão hành động lần này, kết quả ra sao? Dương Khai hỏi Quỷ Tổ.
- Giết sạch rồi. Quỷ Tổ cười hắc hắc. - Còn tịch thu được một chiếc chiến hạm Hư cấp thượng phẩm! Gia sản của Phệ Linh Tông cũng coi như tàm tạm.
- Vậy sao, còn Phệ Linh Tinh đâu? Dương Khai cười hì hì nhìn hắn.
Quỷ Tổ lập tức cảnh giác: - Làm gì? Đó là chiến lợi phẩm của Bổn Trưởng Lão, dù ngươi là Tông Chủ, cũng không thể đòi lấy.
- Đừng nghiêm trọng đến thế, Trưởng Lão à. Năng lượng trong Phệ Linh Tinh đó vốn thuộc về đại lục này, bây giờ nên trả lại. Ngoan nào, đưa Phệ Linh Tinh cho ta. Ngươi có lấy những thứ này cũng chẳng có tác dụng gì, tuy rằng hấp thu có thể tăng cường lực lượng, nhưng lại khiến căn cơ bất ổn. Trưởng Lão cũng không muốn thấy chuyện như vậy chứ?