Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1829: CHƯƠNG 1829: TRỞ VỀ SONG SA

Sau một hồi trò chuyện với Quỷ Tổ, Dương Khai mới làm lão trả lại số Phệ Linh Tinh này, đổi lại việc lão phải đợi đến khi về Lăng Tiêu Tông, nhờ tiểu sư tỷ luyện chế thêm vài viên linh đan cấp Hư Vương.

Quỷ Tổ đâu biết được, tiểu sư tỷ có dược liệu cấp Hư Vương để luyện đan là chuyện cầu còn chẳng có, chẳng tốn chút công sức nào như các luyện đan sư bình thường. Nếu lão biết, chỉ sợ sẽ mắng chửi ầm ĩ Dương Khai gian xảo hiểm độc.

Khoảng bốn mươi, năm mươi viên Phệ Linh Tinh mà Quỷ Tổ mang về, đều bị Dương Khai đánh nát, hóa thành năng lượng trả về cho thiên địa.

Hiện tại Thông Huyền đại lục đã kết nối với Tinh Vực, có thể không ngừng hấp thu tinh tú chi lực, lại có Tinh Chủ như Hạ Ngưng Thường, chỉ cần thời gian, ắt sẽ lại phồn vinh hưng thịnh.

Sau đó, Dương Khai gọi Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải đang bế quan đi ra, trao cho hai người một chiếc truyền tống lệnh do chính hắn luyện chế, dặn dò hai người ngày sau trông nom Cửu Thiên Thánh Địa. Nếu có người bên ngoài gây hại cho Thông Huyền đại lục, vậy hãy cầm truyền tống lệnh bước vào pháp trận không gian, đến Thanh Mộc Tinh báo tin tức.

Hai người vừa mới thăng cấp Thánh Vương Cảnh, thực lực còn yếu kém, vì thế Dương Khai còn cố tình để lại một con huyết thú, đó là Cương Viêm Quỷ Chu bậc mười. Tuy rằng bị luyện hóa thành huyết thú, thực lực hơi giảm xuống, nhưng vẫn là vô địch dưới Hư Vương Cảnh, dù đối mặt Hư Vương Cảnh cũng có thể đối phó được.

Có Cương Viêm Quỷ Chu canh giữ Cửu Thiên Thánh Địa, cuối cùng Dương Khai có thể yên tâm rời đi.

Chuyến này rời U Ám Tinh, trên đường hắn bố trí mấy tòa pháp trận không gian siêu cấp, hoàn toàn nối liền U Ám Tinh với các nơi cũ. Ngày sau qua lại dễ dàng, hay đến các hành tinh tu luyện khác cũng không còn là chuyện khó.

Hiện tại chỉ mới là bắt đầu, Dương Khai muốn trải rộng pháp trận không gian siêu cấp khắp Tinh Vực, để có thể kết nối với những hành tinh tu luyện thịnh vượng.

Nhưng chuyện này hao phí thời gian và công sức, hơn nữa tiêu hao rất nhiều Không Linh Tinh, nhất thời cũng không thể vội vàng được.

Sau khi sắp xếp ổn thỏa mọi chuyện tại Thông Huyền đại lục, Dương Khai mới dẫn Quỷ Tổ bước lên pháp trận không gian, truyền thánh nguyên vào, kích hoạt trận pháp vận chuyển.

Lâm Vũ Hào cùng Dịch Chính Khải cung kính tiễn biệt.

Thanh Mộc Tinh, Song Sa Đảo, trong hành cung của Dương Khai.

Bên trong cung điện sâu nhất, tỷ muội Hòa Tảo và Hòa Miêu đang ngồi đối diện nhau, không biết hai nàng đang tu luyện loại bí thuật đặc thù nào, hai tay chạm nhau, thánh nguyên giao hòa, không ngừng luân chuyển qua lại giữa hai người, linh khí bên ngoài cuồn cuộn tuôn vào các huyệt khiếu của các nàng.

Trong đại điện không gió, mái tóc và y phục của hai tỷ muội lại bay phần phật.

Đúng lúc này, pháp trận không gian siêu cấp trong đại điện bỗng nhiên vang lên tiếng động, trận pháp vốn tĩnh lặng bỗng nhiên tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Hòa Tảo Hòa Miêu lập tức bị kinh động, đều mở mắt, đứng dậy nhìn về phía pháp trận.

- Có người đến từ U Ám Tinh. Hòa Tảo trầm ngâm nói. Từ sau khi Dương Khai theo La Lam rời đi, trong khoảng thời gian này, không ngừng có võ giả Lăng Tiêu Tông từ U Ám Tinh đến đây. Mỗi người đều có tu vi Phản Hư tam tầng cảnh, thậm chí còn có một vị cường giả Hư Vương Cảnh. Hai tỷ muội dần nhận ra nội tình hùng mạnh của Lăng Tiêu Tông, càng thêm kiêu hãnh vì được gia nhập một tông môn như vậy. Lúc này thấy trận pháp khởi động, nàng liền nghĩ rằng có người của Lăng Tiêu Tông đến.

Nàng vừa dứt lời, giữa pháp trận hiện ra hai bóng người mờ ảo dần hiện rõ, theo sự vận chuyển của pháp trận, hai bóng người dần trở nên rõ ràng. Đợi đến khi ánh sáng tan biến, Dương Khai cùng Quỷ Tổ đồng thời hiện thân.

- A, là Dương Khai ca ca! Hòa Miêu vui vẻ hô lên.

Hòa Tảo gõ nhẹ đầu nàng, mắng yêu: - Là tông chủ!

Hòa Miêu thè lưỡi, vẻ mặt ngượng ngùng.

Hai tỷ muội nhanh chóng bước tới trước mặt Dương Khai, nhẹ nhàng hành lễ, đồng thanh hô: - Bái kiến tông chủ.

- Là các ngươi canh chừng chỗ này? Dương Khai quay đầu nhìn quanh một lượt, cười hỏi.

- Phải. Hòa Tảo ngọt ngào đáp lời.

- Cực khổ rồi. Dương Khai khẽ gật đầu với hai nàng.

Thẳng đến lúc này, Quỷ Tổ mới phục hồi lại từ trạng thái truyền tống khoảng cách xa, lắc đầu, vẻ mặt khó chịu nói: - Cảm giác này thật là không dễ chịu, luôn có cảm giác như sắp bị hư không cắn nuốt.

Cường đại như lão, cũng phải cảm thấy khó chịu khi truyền tống khoảng cách xa. Những người khác tu vi kém hơn, mỗi lần truyền tống đều phải mất một lúc để khôi phục, mới có thể ổn định hơi thở.

Nếu không có truyền tống lệnh mà Dương Khai luyện chế riêng, bất cứ ai dám bước lên pháp trận không gian đều sẽ bị trục xuất vào hư không vô tận, cả đời cũng không tìm được lối ra.

- Vị này là... Hòa Tảo nhíu mày liếc nhìn Quỷ Tổ, khí tức tà ác âm u trên người Quỷ Tổ khiến nàng vô cùng khó chịu, vừa nhìn đã biết không phải hạng người lương thiện. Nàng không hiểu vì sao Dương Khai lại đi cùng với một người như vậy.

- Hắc hắc, hai tiểu nha đầu này là đệ tử trong tông môn sao? Không đợi Dương Khai giải thích, Quỷ Tổ đã chủ động cất lời.

- Phải, Hòa Tảo, Hòa Miêu cùng sư phụ của họ là Nguyệt Hi, đều đã được ta thu nhận vào Lăng Tiêu Tông. Dương Khai gật đầu, vừa vẫy tay gọi hai nàng: - Mau tới đây bái kiến thái thượng trưởng lão của bổn tông.

- Thái thượng trưởng lão? Hòa Tảo Hòa Miêu cả kinh, căn bản không ngờ lão già từ đầu đến cuối đều toát ra khí tức tà ác này lại là thái thượng trưởng lão của tông môn.

Nhưng nếu Dương Khai đã nói vậy, thì tự nhiên sẽ không sai được.

Lập tức thu liễm tâm tư, nghiêm mặt cúi đầu trước Quỷ Tổ, đồng thanh hô: - Đệ tử bái kiến thái thượng trưởng lão!

- Ha ha ha ha! Quỷ Tổ cười to một trận, vô cùng đắc ý, cố gắng nặn ra một nụ cười hòa ái, vung tay lên: - Miễn lễ miễn lễ, hai tiểu nha đầu này không tệ. À, cũng là lần đầu gặp mặt, lão phu tặng các ngươi chút quà ra mắt.

- A? Hòa Tảo Hòa Miêu ngạc nhiên một chút, liền nhìn sang hỏi ý Dương Khai.

Dương Khai quái dị nhìn Quỷ Tổ, cảm thấy lão hẳn là đã cô độc quá lâu, đột nhiên trở thành thái thượng trưởng lão Lăng Tiêu Tông, lại có đệ tử cung kính với mình như thế, khiến lão già này đắc ý quá đà.

Bằng không, gặp đệ tử tông môn, sao có thể tùy tiện ban phát lộc như vậy?

Thái thượng trưởng lão của tông môn nào cũng không hào phóng như thế.

Thái thượng trưởng lão, đều là tồn tại tượng trưng, là đối tượng cho các đệ tử kính ngưỡng sùng bái, chỉ có đệ tử lập được công lao lớn hay tư chất xuất chúng, mới có tư cách gặp mặt, được chỉ điểm một phen, ban thưởng một chút, mang ơn cảm đức.

Còn giống như Quỷ Tổ, dù có vẻ ôn hòa của thái thượng trưởng lão, nhưng lại mất đi uy nghiêm.

Nhưng lão thích vậy, Dương Khai làm sao ngăn cản được? Liền mỉm cười nói: - Nếu là thái thượng trưởng lão ban thưởng, các ngươi cứ nhận lấy.

Hòa Tảo Hòa Miêu mới mừng rỡ cảm tạ: - Đa tạ thái thượng trưởng lão.

- Ừ. Quỷ Tổ cười khẽ, như đã sớm chuẩn bị sẵn, lấy ra hai chiếc khóa đồng, vung tay lên, mỗi chiếc lướt nhẹ về phía Hòa Tảo và Hòa Miêu, miệng nói: - Đây là bí bảo Đồng Tâm Tỏa, không phải dùng để chiến đấu, mà là để hỗ trợ tu luyện. Hai ngươi hãy chia nhau luyện hóa một chiếc, ngày sau tu luyện có Đồng Tâm Tỏa hỗ trợ, có thể hợp nhất tâm thần, hiệu suất tu luyện sẽ tăng gấp bội.

- Thái thượng trưởng lão ra tay thật bất phàm.

Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, tuy rằng cấp bậc bí bảo này không cao, chỉ có dao động Hư cấp trung phẩm mà thôi, nhưng bí bảo hỗ trợ tu luyện là cực kỳ hiếm có, hơn nữa đặc biệt thích hợp cho những người có quan hệ huyết thống như Hòa Tảo và Hòa Miêu.

Hiển nhiên Quỷ Tổ cũng nhìn ra quan hệ thân mật của hai nàng, mới cố tình ban tặng Đồng Tâm Tỏa.

Quỷ Tổ mỉm cười, đúng dáng vẻ cao nhân.

Hòa Tảo Hòa Miêu cũng cầm lấy Đồng Tâm Tỏa, mừng rỡ ngắm nghía.

- Gọi sư phụ các ngươi đến gặp ta, ta có một số chuyện muốn hỏi. Dương Khai nói xong, dẫn Quỷ Tổ rời đại điện, đi đến tẩm cung.

Không lâu sau, Nguyệt Hi vội vã chạy tới. Nàng nghe Hòa Tảo Hòa Miêu nói về Quỷ Tổ, cho nên khi gặp Quỷ Tổ cũng không hề bất ngờ, tự nhiên hành lễ cung kính.

- Tông chủ, chuyến này thu hoạch thế nào? Trong tẩm cung, Dương Khai cùng Quỷ Tổ chia nhau ngồi xuống, Nguyệt Hi đứng một bên, nhẹ nhàng hỏi.

- Còn được, trong thời gian ta không có mặt, hành cung có gì bất thường không? Có kẻ nào không biết sống chết mà tới gây chuyện không? Dương Khai uống ngụm trà, nhàn nhạt hỏi han.

- Không hề xảy ra chuyện như vậy. Hiện tại trên Thanh Mộc Tinh đều biết, Song Sa Đảo được La Lam tiền bối trực tiếp che chở bảo hộ, tự nhiên không có kẻ nào đui mù dám đến chịu chết. Các võ giả trên đảo cũng sống bình yên, mỗi tháng đều có tiến cống thánh tinh.

- Bình yên là tốt rồi, vậy bên phía Lăng Tiêu Tông có ai đến không?

- Đệ tử đang muốn bẩm báo với tông chủ chuyện này. Nguyệt Hi khẽ cười, dung nhan tràn đầy phong vận.

- Từ sau khi tông chủ rời đi, bên phía Lăng Tiêu Tông có không ít người đến, đệ tử đã ghi lại danh sách, mời tông chủ xem qua.

Nói rồi, bước lên, đưa ra một tờ giấy da thú.

Dương Khai đảo mắt nhìn qua, phát hiện trên đó có tên của Tiền Thông, Dương Tu Trúc, Lâm Ngọc Nhiêu, Sở Hàn Y, Mặc Vũ. Ngoài Tiền Thông đã đạt Hư Vương Cảnh, những người khác đều là Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong.

Mục đích bọn họ đến đây, không cần nói cũng biết, là muốn mượn pháp tắc thiên địa của Thanh Mộc Tinh để xung kích gông cùm Hư Vương Cảnh.

- Hả, đại trưởng lão cũng đến đây sao? Dương Khai thấy tên Diệp Tích Quân ghi trên đó, không khỏi khiến hắn khó hiểu. Diệp Tích Quân đã từng nói, một khi Đại Đế chưa tỉnh, nàng sẽ không rời Lăng Tiêu Tông. Hiện tại nàng lại đến Thanh Mộc Tinh, chẳng lẽ là....

Nghĩ đến đây, Dương Khai nghiêm mặt, vội vàng hỏi: - Đại trưởng lão đến đây từ khi nào?

- Diệp đại trưởng lão đã đến đây từ ba tháng trước.

- Có biết bọn họ hiện đang ở đâu không?

Nguyệt Hi thấy Dương Khai vội vàng, giống như có chuyện khẩn cấp vậy, liền lúng túng đáp: - Đệ tử chỉ biết hiện tại Tiền điện chủ đang ở Thanh Mộc Cung kế bên, tham khảo ảo diệu Hư Vương Cảnh cùng La tiền bối. Về phần những người khác... tông chủ thứ tội, đệ tử không biết bọn họ đã đi nơi nào. Mỗi vị trưởng lão đến đây đều nói với đệ tử là muốn tìm một nơi bí ẩn để bế quan, cho nên...

- Ừm, chuyện này không thể trách ngươi được, ngươi không cần tự trách. Dương Khai an ủi. Mấy người Diệp Tích Quân đến đây tự nhiên là có mục đích đột phá Hư Vương Cảnh, sẽ phải tìm một nơi bế quan thích hợp. Thanh Mộc Tinh rộng lớn như vậy, bọn họ tùy tiện tìm một góc, Nguyệt Hi làm sao biết được?

✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!