Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 183: CHƯƠNG 183: XÀ HẠT TÂM TRÀNG

Vốn tưởng rằng tìm được Ẩn đảo, Vân Hà tông lần này ắt sẽ dương danh thiên hạ, nào ngờ con thuyền đã bị phá hủy. Như vậy, những người còn sống sót trên Ẩn đảo này dù có lấy được bảo bối gì, thì làm sao trở lại Vân Hà tông đây?

Không có con thuyền lớn kiên cố kia, cho dù là cao thủ Thần Du cảnh cũng đừng hòng vượt qua được ngàn dặm biển khơi này.

Trong lòng ba đệ tử Vân Hà tông tràn ngập đau buồn và bất an. Cả ba đều còn trẻ, căn bản chưa từng gặp phải hoạn nạn lớn đến vậy. Lần đầu tiên bị yêu thú biển tập kích, tận mắt chứng kiến vô số trưởng bối đồng môn bỏ mạng, sinh mệnh mong manh như con kiến. Nếu không phải do vận khí tốt, e rằng giờ này họ cũng đã thành mồi cho lũ yêu thú biển. May mắn thoát chết, giờ đây lại bị vây khốn trên hoang đảo này.

- Tình sư tỷ không cần lo lắng, sư đệ nhất định sẽ tìm cơ hội đưa các tỷ trở về.

Miêu Lâm vốn am hiểu đạo tán tỉnh, tuy trong lòng cũng hoang mang lo sợ, nhưng hắn biết đây là thời điểm tốt nhất để thể hiện, bèn vội vàng lên tiếng, lời lẽ vô cùng chân thành tha thiết.

Du Ngạo Tình vốn đang tâm trạng tồi tệ, nghe hắn nói năng huênh hoang như vậy, không khỏi cười lạnh một tiếng:

- Ngươi có bản lĩnh gì mà đưa ta rời khỏi đây? Ngươi ngăn được yêu thú tấn công thuyền lớn sao?

- Không thể.

Miêu Lâm bị chất vấn, sắc mặt lúng túng.

- Vậy ngươi có thể bay xa ngàn dặm sao?

Du Ngạo Tình lại ép hỏi.

- Cũng không thể...

- Không thể thì ngậm miệng lại!

Du Ngạo Tình trút hết lửa giận kìm nén mấy ngày qua, nếu không phải đang lúc hoạn nạn, e rằng ả đã ra tay với Miêu Lâm.

Trương Ngọc kia vội vàng khuyên giải:

- Tình sư tỷ đừng nóng giận, Miêu Lâm chỉ thuận miệng nói thôi.

- Hừ.

Du Ngạo Tình hất mái tóc, quay người đi dọc bờ biển, vừa đi vừa lạnh lùng nói:

- Không có bản lĩnh còn tỏ ra anh hùng, đúng là không biết lượng sức!

Trương Ngọc vội vàng đuổi theo.

Miêu Lâm có lòng tốt an ủi, lại bị Du Ngạo Tình châm chọc mỉa mai một trận, sắc mặt có chút khó coi, khẽ lẩm bẩm một câu, ánh mắt lóe lên vẻ oán độc. Sau đó, hắn quay đầu liếc nhìn Dương Khai, sát khí trào dâng, dường như định trút hết cơn giận lên người Dương Khai.

- Mang hắn theo!

Giọng nói lạnh như băng của Du Ngạo Tình từ phía trước truyền đến.

Miêu Lâm vội đáp một tiếng, hằm hè nhìn Dương Khai rồi đẩy hắn một cái.

Bốn người đi trên bãi biển. Mặc dù Du Ngạo Tình không nói sẽ làm gì, nhưng Dương Khai biết ả muốn tìm những đệ tử Vân Hà tông bị thất lạc trong lúc tháo chạy.

Đây không nghi ngờ gì là một quyết định đúng đắn. Bọn họ hiện tại thế đơn lực bạc, lại không có trưởng bối tọa trấn, tự nhiên nên tìm người tập hợp lại.

Nhưng đi dọc bãi biển cả ngày trời, cũng chỉ tìm thấy thêm bốn người gặp nạn. Hơn nữa trong đó chỉ có hai người là đệ tử của Vân Hà tông, hai người còn lại là dân thường. Những người khác không biết đã bị phân tán đến nơi nào.

Đội ngũ lớn mạnh lên tám người, nhưng thực lực cũng không tăng bao nhiêu, năm đệ tử của Vân Hà tông đều còn trẻ tuổi.

Hai đệ tử tìm được sau cùng cũng là một nam một nữ, nam tên Tề Nguyên, nữ tên La Thiên Thiên, thực lực cũng chẳng ra sao, chỉ khoảng Khí Động đỉnh phong và Ly Hợp cảnh.

Không tìm thấy các trưởng bối, Du Ngạo Tình có vẻ hoảng loạn. Trong năm đệ tử Vân Hà tông ở đây, thực lực của ả cao nhất, Ly Hợp cảnh tầng sáu, những người khác đều không bằng. Hơn nữa, bình thường ả cũng có địa vị khá cao trong tông môn, mọi người đương nhiên coi ả là chỗ dựa, đều trông mong ả dẫn dắt họ tìm một con đường sống. Trọng trách này đè nặng lên vai khiến ả không biết phải làm sao.

Ban đêm, ba người dân thường bị đệ tử Vân Hà tông sai đi nhặt củi, sau đó đốt lửa trại bên bãi biển. Mọi người tập trung lại thương thảo bước tiếp theo nên làm thế nào.

Có người đề nghị tiếp tục tìm các trưởng bối, có người đề nghị ở lại đây chờ người đến cứu, ý kiến không thống nhất.

Cuối cùng vẫn là Du Ngạo Tình lên tiếng:

- Nếu đã đến Ẩn đảo rồi, chúng ta cũng không thể lãng phí cơ duyên lần này. Ngày mai chúng ta vào đảo tìm kiếm, nói không chừng có thể gặp được các sư thúc. Cho dù không gặp được, nhưng nếu gặp được cơ duyên, biết đâu lại có thể rời khỏi nơi này, trở về Vân Hà.

Mọi người đều thấy Du Ngạo Tình nói rất có lý, hơn nữa của cải và cơ duyên cất giấu trong Ẩn đảo cũng là nguyên nhân lớn nhất khiến họ động lòng.

Dương Khai đợi họ thương thảo xong mới khúm núm lên tiếng:

- Thưa mấy vị cao nhân, nếu các vị vào đảo, có thể không mang theo ba người chúng ta được không? Chúng ta chỉ là ngư dân, lỡ bên trong gặp phải nguy hiểm gì cũng không thể chiến đấu như các vị, chỉ trở thành gánh nặng mà thôi...

Hai người dân thường kia cũng nghĩ vậy, có điều không đủ can đảm như Dương Khai để nói ra. Lúc này nghe hắn nói thế, tất cả đều mong chờ nhìn về phía Du Ngạo Tình.

Bọn họ biết, quyền quyết định nằm trong tay ả.

Trương Ngọc nhíu đôi mi thanh tú, gật đầu:

- Ừ, mang theo các ngươi đúng là vướng víu.

Vốn dĩ nàng cho rằng Du Ngạo Tình sẽ đồng ý bỏ lại ba người dân thường ở đây, nào ngờ Du Ngạo Tình suy nghĩ một hồi rồi lắc đầu, khẽ cười nói:

- Các ngươi là do Vân Hà tông ta đưa đến, để các ngươi ở đây, nói không chừng còn gặp phải nguy hiểm gì đó, chi bằng hãy cùng chúng ta hành động, còn có hy vọng sống sót ra ngoài.

Tiện nhân! Dương Khai thầm chửi trong lòng, hắn thừa biết Du Ngạo Tình đang có ý đồ gì. Ả đàn bà mặt đẹp dạ rắn rết này căn bản không có lòng tốt như vậy.

Trong lòng nghĩ thế, nhưng ngoài miệng hắn vẫn không ngớt lời cảm tạ, thầm than một tiếng e rằng mình vẫn phải cùng người của Vân Hà tông hành động thêm mấy ngày.

Như vậy cũng tốt, dù sao mình cũng không hiểu rõ Ẩn đảo này, vừa hay đi theo bọn họ thăm dò tình hình.

Thực sự đến lúc nguy hiểm, còn sợ không tìm được cơ hội chạy thoát sao.

Ban đêm, năm đệ tử Vân Hà tông thay phiên nhau gác đêm.

Ngày hôm sau, đoàn tám người liền tiến vào Ẩn đảo thăm dò.

Vừa lên đảo, Du Ngạo Tình liền lộ ngay mục đích thực sự của mình, sai một người dân thường đi trước dò đường, những người khác thì theo sau.

Người này tuy vô cùng sợ hãi, nhưng dưới sự uy hiếp của Du Ngạo Tình, không thể không tuân mệnh.

Mọi người lúc này mới biết tại sao Du Ngạo Tình một mực đòi mang theo những người thường này, hóa ra là để dùng dò đường.

Càng đi sâu vào trong, xung quanh đều là cổ thụ cao vút, cành lá xao động không ngừng, tiếng sột soạt làm người ta hoảng sợ bất an. Người dân thường đi phía trước như con chim sợ cành cong, bắp chân mềm nhũn ngã quỵ trên mặt đất, khóc lóc xin tha.

Mấy người Vân Hà tông mặc kệ, không ngừng đe dọa, rất lâu sau, người này mới lấy lại dũng khí tiếp tục đi.

Đến giữa trưa, phía trước bỗng nhiên xuất hiện một hàng cây ăn quả, trên cây kết đầy những quả đỏ rực, không ai biết đây là loại quả gì, chỉ ngửi thấy mùi rất thơm.

Đám người vừa mệt vừa đói, lúc này nhìn thấy nhiều quả như vậy đương nhiên muốn ăn, bất giác nuốt nước miếng.

La Thiên Thiên giơ tay ngắt một quả, đang muốn nếm thử, Du Ngạo Tình quát lạnh một tiếng:

- Khoan đã!

La Thiên Thiên dừng tay lại, nghi hoặc nhìn ả:

- Sao vậy?

Du Ngạo Tình mặt lạnh như tiền, cầm lấy quả cây, đôi mắt đẹp đảo qua ba người dân thường.

Vừa nhìn ánh mắt của ả, mọi người đều biết ả muốn làm gì.

Trong tình huống không biết quả này có độc hay không, phương pháp tốt nhất chính là tìm người ăn thử. Hai người dân thường kia đều hoảng hốt, không dám đối diện với ả, Dương Khai cũng làm bộ như vậy.

Du Ngạo Tình nhìn trúng Dương Khai, ả đi tới trước mặt hắn, nhét quả cây vào tay hắn rồi ra lệnh:

- Ăn nó đi.

Dương Khai nén giận, cúi đầu nhìn quả cây trong tay, đưa lên chóp mũi ngửi một cái. Trực giác mách bảo hắn quả này không có độc, nhưng vạn vật trên đời, có lợi ắt có hại, ai mà nói chắc được?

- Ăn đi, không có độc.

Tiếng của Địa Ma truyền đến.

- Tiểu nha đầu này lòng dạ hiểm độc thật.

- Ngươi biết thứ này à?

Dương Khai không yên tâm hỏi lại.

- Ừ.

Nếu như Địa Ma không nhắc nhở, Dương Khai lúc này cho dù có bị bại lộ thân phận cũng phải làm loạn một trận. Nhưng Địa Ma đã nói không có độc, vậy đương nhiên có thể ăn, dù sao thì hắn cũng đói rồi.

Trong lòng đã rõ, nhưng nét mặt hắn vẫn tỏ ra khó xử, nhìn quả cây trong tay như thể đó là độc dược đáng sợ nhất. Dưới sự thúc giục nhiều lần của Du Ngạo Tình, Dương Khai mới bất đắc dĩ cắn một miếng.

Mùi vị rất thơm mát, vào miệng ngọt lành, có chút giống quả hồng chín, nhưng cứng hơn nhiều.

- Ăn nhiều một chút.

Du Ngạo Tình mặt lạnh căn dặn.

- Địa Ma, sau này nếu ta giết được ả đàn bà này, linh hồn của ả cứ để ta từ từ hành hạ.

Dương Khai căm tức nghĩ.

- Lão nô tuân lệnh.

Địa Ma khà khà đáp lời.

Chờ cho Dương Khai ăn hết quả cây, bảy người còn lại đều không có động tĩnh gì, chỉ giương mắt theo dõi phản ứng của hắn.

Nửa canh giờ sau, thấy Dương Khai không sao, Du Ngạo Tình mới thở phào nhẹ nhõm, phất tay nói:

- Có thể ăn rồi, chúng ta tạm nghỉ ở đây, lát nữa đi tiếp.

Nghe ả nói vậy, Miêu Lâm và Tề Nguyên vội lên trước hái quả. Ba nữ đệ tử Vân Hà tông thì không động, lát sau, Miêu Lâm và Tề Nguyên đã hái được một đống quả mang tới, ân cần đưa cho ba nàng.

Miêu Lâm vừa ăn vừa tấm tắc khen:

- Vẫn là Tình sư tỷ suy nghĩ chu toàn, lần này nếu không có tỷ, e rằng bọn đệ sống không được mấy ngày đã bị độc chết rồi.

Trương Ngọc cũng phụ họa:

- Đúng vậy, sớm đã nghe nói Tình sư tỷ trí tuệ hơn người, hôm nay được diện kiến, quả nhiên danh bất hư truyền.

Nghe hai người khen ngợi như vậy, khuôn mặt lạnh băng của Du Ngạo Tình cũng chợt hiện lên một nụ cười nhàn nhạt.

Năm người của Vân Hà tông ở bên kia ngấu nghiến ăn, Dương Khai và hai người dân thường bên này cũng không nhàn rỗi, không ngừng đút trái cây vào miệng.

Hàng cây ở đây kết không ít quả, tám người ăn xong rồi lại mang theo, hái sạch không còn một quả.

Ăn uống no nê, lại tiếp tục lên đường. Có lẽ là do vừa rồi Dương Khai đã gánh không ít nguy hiểm khi ăn thử quả cây, nên lần này người đi đầu dẫn đường vẫn chưa đến lượt hắn, mà đổi lại là một người dân thường khác.

Đi được không lâu, Tề Nguyên đột nhiên chỉ vào một bên đường nói:

- Nhìn bên kia, có cái gì đó đang phát sáng!

Mọi người nhìn theo hướng hắn chỉ, quả thật phát hiện trong bụi cây bên kia có một chút ánh sáng lấp lóe.

- Qua xem xem.

Du Ngạo Tình ra lệnh.

Rất nhanh, mọi người liền đi tới chỗ phát sáng cách đó ba mươi trượng. Du Ngạo Tình lại thận trọng sai một người dân thường qua dò xét, còn mình thì đứng yên tại chỗ.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!