Tính mạng nằm trong tay người khác, người dân thường này cũng không thể không khuất phục trước uy thế của Du Ngạo Tình, run rẩy không thôi đi tới phía trước nhìn thoáng qua, mở miệng nói:
- Mấy vị cao nhân, đây chỉ là một gốc cây cỏ mà thôi.
Nghe hắn nói vậy, năm người Vân Hà không khỏi thần sắc khẽ biến, Trương Ngọc vội vàng hỏi:
- Loại cỏ như nào?
- Trắng như tuyết, thuần khiết vô ngần, rất đẹp mắt.
Người này đáp, lại hỏi một tiếng:
- Có cần tôi hái mang lại không?
- Ngươi chớ có động thủ!
Du Ngạo Tình quát lạnh một tiếng, lúc này mới dẫn mấy đệ tử Vân Hà tiến lên trước. Dương Khai cũng đi lên cùng, đợi tới gần, năm người đệ tử Vân Hà đều không tự chủ được mà phát ra một tiếng tán thưởng.
Kia thật đúng là một cây cỏ nhỏ trắng như tuyết, nhìn bắt mắt như mỹ ngọc, trong suốt như ngọc, long lanh lấp lánh, còn mơ hồ thấy dòng lưu chất phát ra huỳnh quang, đang chảy trong kinh mạch thân cây.
- Á!
Trương Ngọc kinh ngạc kêu lên:
- Là Băng Cơ Ngọc Cốt Thảo!
Trên mặt Du Ngạo Tình cũng hiện ra một nét tươi cười:
- Quả nhiên là vậy, Địa cấp thượng phẩm linh thảo!
La Thiên Thiên ở một bên cũng có chút kích động, Tề Nguyên và Miêu Lâm thì vẫn điềm tĩnh.
Truy cứu nguyên nhân, thực sự là do loại Băng Cơ Ngọc Cốt Thảo này là linh thảo chuyên dụng cho nữ giới. Cũng tinh diệu tựa Mỹ Nhân Nhụy mà Dương Khai lấy được trên bán đảo bên phải của Vân Hà, những nữ tử ăn Mỹ Nhân Nhụy sẽ trở nên xinh đẹp hơn, còn Băng Cơ Ngọc Cốt Thảo này có thể mang lại làn da trong sáng như ngọc, mềm mại tựa trẻ sơ sinh.
Phối hợp sử dụng hai loại, đủ để biến một người xấu thành mỹ nhân, như thay da đổi thịt hoàn toàn.
Mọi nữ tử đều thích đẹp, ba nàng ở đây ai mà không muốn mình trở nên xinh đẹp hơn? Gặp được Băng Cơ Ngọc Cốt Thảo này, đương nhiên là phải vui mừng thích thú.
- Mới tiến vào Ẩn đảo mà đã có được loại bảo bối này rồi, xem ra chuyến này chúng ta nhất định sẽ có thu hoạch lớn.
Miêu Lâm thần sắc phấn chấn hẳn lên.
Du Ngạo Tình cũng không chần chừ, khom lưng hái lấy Băng Cơ Ngọc Cốt Thảo này, sau đó từ trong người lấy ra một cái hộp ngọc tinh xảo, rồi cẩn thận đặt nó vào.
Trương Ngọc và La Thiên Thiên trơ mắt nhìn, muốn nói lại thôi.
Du Ngạo Tình cười nói:
- Đợi khi quay về tông môn, để người của Đan đường luyện chế thành đan dược, tuyệt đối sẽ không thiếu phần của hai vị sư muội.
Nàng cũng biết hiện tại không phải lúc gây tranh chấp trong tông môn, cho nên mới mở miệng trấn an.
Quả nhiên lúc này Trương Ngọc và La Thiên Thiên mới nở nụ cười rạng rỡ:
- Đa tạ Tình sư tỷ, đến lúc đó nếu thỉnh Đan đường luyện chế đan dược, còn phải nhờ sư tỷ ra mặt giúp đỡ mới được.
Lấy được một gốc linh thảo Địa cấp thượng phẩm, những lo lắng, nôn nóng của đoàn người Vân Hà phút chốc tan biến, mọi phiền muộn, bất an cũng dần tiêu tan, trở nên nhẹ nhõm, thoải mái hơn hẳn.
Cứ như bọn họ không phải lâm nạn đến đây, mà là đến tìm kiếm bảo vật.
Nhưng không thể không nói, Ẩn đảo này không biết bao năm không có người đặt chân đến, thực sự sinh trưởng rất nhiều thiên tài địa bảo quý hiếm. Mọi người đi lại trên đảo hai ngày, đã thu hoạch được hơn mười loại kỳ hoa dị thảo, đều là hàng Địa cấp trung phẩm trở lên, thậm chí ở đây còn tìm thấy một hai gốc Thiên cấp thảo dược.
Có thu hoạch, năm người Vân Hà càng thêm hăng hái, tràn đầy khí thế.
Một hôm, đang trong lúc hành tẩu, phía trước đột nhiên xuất hiện một đám sương mù dày đặc, che khuất tầm nhìn của mọi người.
Đám sương mù này có vẻ cổ quái, người dân thường dẫn đầu phía trước khựng bước, nét mặt chần chừ, sợ hãi quay đầu nhìn Du Ngạo Tình.
- Tiếp tục đi!
Du Ngạo Tình không chút phản ứng, trên dung nhan tuyệt mỹ ánh lên vẻ vô tình.
Người kia bất đắc dĩ, đành phải tiếp tục tiến lên.
Nhưng thân thể hắn vừa chạm vào đám sương mù, lập tức truyền đến một trận âm thanh xèo xèo quỷ dị. Hắn thét lên một tiếng cực kỳ bi thảm, ngắn ngủi mà dồn dập, ngay sau đó cả người tê liệt ngã vật xuống, không ngừng co quắp giãy giụa.
Mọi người đột nhiên biến sắc, nhất tề lùi về phía sau, hoảng sợ nhìn theo sự biến đổi của người kia.
Chỉ thấy người kia tựa như bị ném vào một chảo dầu đang sôi sùng sục, lại giống như bị nung chảy trên ngọn lửa cháy bừng bừng, trên người không ngừng bốc lên từng đợt khí trắng, máu thịt rời khỏi xương cốt, lả tả trên mặt đất, hóa thành một vũng máu đỏ sậm.
Chưa đầy năm nhịp thở, một người sống máu thịt tiêu tán, biến thành một đống xương khô tản trên mặt đất.
Trong không khí tràn ngập một mùi vị quái dị khó tả.
- Oẹ...
Trương Ngọc và La Thiên Thiên sợ tới mức khuôn mặt xinh đẹp đều trắng bệch, thân mình cong gập lại nôn mửa. Miêu Lâm và Tề Nguyên mặc dù đỡ hơn, nhưng cũng không tốt là mấy.
Hàng mi dài của Du Ngạo Tình bất an lay động, khuôn mặt cùng đôi môi đột nhiên mất đi huyết sắc, trở nên vô cùng tái nhợt. Nàng tuy hoa dung thất sắc, nhưng vẫn không đến nỗi như Trương Ngọc và La Thiên Thiên.
Người dân thường đứng cạnh Dương Khai kia bắp chân mềm nhũn, ngã khuỵu xuống đất.
Ở đây, người duy nhất giữ được bình tĩnh chỉ có Dương Khai. Cho dù như vậy, hắn vẫn cảm thấy xương cốt ớn lạnh từ lòng bàn chân dâng thẳng lên.
Vừa rồi nếu là ta đi trước, e rằng cũng có kết cục này.
Tuy nhiên nói gì thì nói, nếu là Du Ngạo Tình thật sự ép mình đi vào, Dương Khai cũng sẽ không mạo hiểm.
- Trong sương mù này có kịch độc!
Du Ngạo Tình có chút cứng ngắc quay người lại, thản nhiên liếc nhìn mọi người, cố giữ vẻ điềm tĩnh, rung giọng nói:
- Chúng ta lách qua!
Lúc nãy chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng như vậy, mọi người đương nhiên vội vàng muốn rời khỏi đây, lập tức theo sát bước chân Du Ngạo Tình.
Đi khỏi được vài dặm đường, mọi người mới đi chậm lại.
Sống sót sau kiếp nạn này, mấy đệ tử Vân Hà đều tràn đầy cảm kích nhìn Du Ngạo Tình. Nếu không phải tỷ ấy thận trọng, e rằng trong số đệ tử Vân Hà lần này đã có một người bỏ mạng trong đám sương mù kia, mà người đó, rất có thể chính là mình.
Trải qua chuyện này, bọn họ càng thêm bội phục quyết định mang theo mấy người dân thường đi dò đường của nàng.
Dương Khai biết đã đến lúc mình nên tìm cơ hội rời đi rồi. Bằng không nếu lại gặp phải hung địa hiểm ác như vừa rồi, nhất định mình sẽ bị Du Ngạo Tình bắt đi thăm dò. Còn ở cùng với đám người này, sớm muộn gì mình cũng sẽ bị nữ nhân lòng dạ rắn rết kia hại chết.
Hiện tại chỉ thiếu một cơ hội, một lần làm cho bọn họ luống cuống tay chân, không rảnh chú ý đến hắn!
Khi đám người đang nghỉ ngơi, một trận tiếng động xào xạc đột nhiên truyền đến bên tai. Dương Khai nhướn mày, cảm thấy có điều không ổn.
- Tiếng gì vậy?
Miêu Lâm có chút thần hồn nát thần tính, bỗng đứng bật dậy.
- Có tiếng động sao?
Tề Nguyên nghiêng tai lắng nghe.
- Suỵt, tất cả đừng lên tiếng, cẩn thận lắng nghe!
Du Ngạo Tình rõ ràng đã nghe thấy gì đó.
Mọi người nín thở, chỉ nghe thấy bốn phương tám hướng truyền đến tiếng vù vù quái dị, nghe như tiếng đàn ong bay lượn, nhưng âm thanh này rõ ràng còn lớn hơn tiếng đàn ong.
Tiếng vù vù nhanh chóng đến gần, không chỉ như vậy, dưới chân thậm chí cũng truyền đến tiếng xào xạc. Định thần nhìn kỹ, chỉ thấy trên mặt đất có vô số sợi dây nhỏ, đang tập trung kéo đến chỗ mọi người, tựa như có vật gì đó dưới lòng đất đang nhanh chóng tập kích.
- Không hay rồi, đi mau!
Du Ngạo Tình sắc mặt chợt biến, kinh hãi hô lên một tiếng, rồi vội vã bỏ chạy.
Mấy người đệ tử Vân Hà nhanh chóng chạy theo sau. Dương Khai dù đang muốn tìm cơ hội chạy trốn, nhưng cũng không muốn sớm bại lộ. Huống hồ, hắn còn chưa làm rõ địch thủ là ai, nên đương nhiên muốn mượn tay đệ tử Vân Hà điều tra trước.
Tốc độ của mấy người đều rất nhanh, sau khi Du Ngạo Tình hạ lệnh, liền nhanh chóng chạy ra ngoài. Không chạy được bao xa, sau lưng đột nhiên truyền đến một tiếng thét thảm thiết.
Mọi người quay đầu nhìn lại, bỗng chốc kinh hồn bạt vía.
Chỉ thấy người dân thường lạc sau cùng kia, lúc này bị một đám côn trùng màu đen quái dị chừng bằng một miệng bát bao vây. Trong tiếng hét thảm, y phục đều bị xé toạc, máu thịt văng tung tóe, chỉ sau một lát liền ngã vật xuống đất bỏ mạng.
Tròng mắt của mấy người run lẩy bẩy, bọn họ tuy là người luyện võ nhưng căn bản chưa từng biết đến loại dị trùng hung ác này, nỗi khủng hoảng khiến bọn họ không biết phải làm sao.
Nhận thấy sự lợi hại của đám dị trùng kia, năm người Vân Hà lúc này chạy càng nhanh hơn, cũng không ai chú ý đến Dương Khai nữa. Thoát thân còn không kịp, ai còn rảnh mà để ý đến hắn?
Chạy không bao lâu Du Ngạo Tình đột nhiên dừng bước, mấy người đuổi theo phía sau vội vàng hỏi:
- Sao vậy?
- Phía trước cũng có, chúng ta bị bao vây rồi!
Du Ngạo Tình sắc mặt trắng bệch.
Mọi người định thần nhìn kỹ, quả nhiên nhìn thấy phía trước có âm thanh vù vù, dị trùng màu đen che kín trời đất đang bay tới.
- Giết!
Du Ngạo Tình dứt khoát.
Mấy người Vân Hà vội vàng rút vũ khí, theo nàng tiến đến giết đám dị trùng.
Đám dị trùng này quân số đông, nhưng đẳng cấp hẳn là rất thấp. Năm người Vân Hà hợp lực, xông vào liều chết một trận, băm vằm đám dị trùng thành từng mảnh, rơi rụng xuống đất.
Điều này làm cho bọn họ không khỏi nhen nhóm chút hy vọng, ra tay càng thêm dũng mãnh.
Dương Khai theo ngay sau bọn họ, có lẽ do công kích của năm người Vân Hà đã thu hút sự chú ý của đám dị trùng kia, nên hắn vẫn bình an vô sự, chưa bị dị trùng để mắt đến.
- Địa Ma, đây là thứ quỷ quái gì?
Dương Khai một bên vừa tiến lên vừa mở miệng hỏi.
- Lão nô chưa từng thấy qua.
- Ngươi cũng chưa từng thấy qua?
Dương Khai không nói gì.
Địa Ma bất đắc dĩ:
- Xin thiếu chủ thứ lỗi, lão sống lâu như vậy nhưng vẫn chưa từng thấy qua...
Lão ma này, trong lúc sinh tử nguy cấp thế này mà vẫn còn tâm trạng huyên thuyên!
Đúng vào lúc này, Dương Khai đột nhiên nhìn thấy Tề Nguyên đang đưa tay về phía hắn, túm lấy cổ áo định ném hắn đi.
Phía Tề Nguyên có quá nhiều dị trùng, trong lúc nhất thời không cách nào ứng phó, nên nảy ra ý định lấy Dương Khai ra làm tấm bia đỡ đạn.
Dương Khai nét mặt lạnh lùng, biết không thể tiếp tục ẩn mình. Hai tay hắn bắn ra, túm lấy cánh tay Tề Nguyên. Trong khoảnh khắc Tề Nguyên dồn sức vung ra, Dương Khai lật người một cái, hóa giải lực đạo, vừa tiếp đất đã cong người, vung thẳng Tề Nguyên về phía đám dị trùng.
- A!
Tề Nguyên thần sắc kinh ngạc, không hiểu vì sao mình lại bị văng ra ngoài. Ngay sau đó, thân thể hắn lập tức bị đám trùng bao vây, tiếng kêu thảm thiết truyền ra.
- Tề Nguyên!
Trương Ngọc kinh hoàng thét lên một tiếng, chợt trừng mắt lạnh lùng nhìn Dương Khai.
Dương Khai cười lạnh một tiếng, chân nguyên dương nguyên khí toàn thân bạo phát, trên người hồng quang chói mắt, tựa như một hỏa cầu đang bùng cháy.
Bốn người Vân Hà bị biến cố bất ngờ này làm cho chết lặng, căn bản không thể ngờ một kẻ tầm thường luôn cùng họ hành động mấy ngày qua, lại có biến hóa như thế.
Không để ý tới bốn người Vân Hà, Dương Khai xông thẳng đến chỗ Tề Nguyên bị quăng ra, kết liễu hắn.
Đàn dị trùng nhanh chóng bao vây hắn, nhưng khi đối mặt với dòng chân dương nguyên khí cực nóng, những dị trùng có cánh này căn bản không chịu nổi một đòn, rơi rụng xuống như sủi cảo chìm, còn chưa kịp tới gần Dương Khai đã không thể bay nổi nữa.
Bốn người Vân Hà mở to mắt trừng trừng nhìn Dương Khai với nguyên khí cực nóng bùng phát, giết ra một lỗ hổng, tiêu sái rời đi.
- Hả...
Miêu Lâm kinh hãi không khép được miệng lại.
- Đừng phân tâm, theo ta giết chúng!
Du Ngạo Tình hằm hằm trừng mắt nhìn bóng lưng Dương Khai, răng ngà nghiến chặt như sắp cắn nát.
Hóa ra tên này không phải kẻ tầm thường, mà là một võ giả che giấu thực lực!
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀