Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 185: CHƯƠNG 185: NHẬP ÚNG

Lúc trước thấy đám người Du Ngạo Tình đối phó một cách luống cuống tay chân, Dương Khai còn tưởng đám dị trùng kia rất khó nhằn, nhưng sau khi tự mình ra tay mới phát hiện mọi chuyện không phải như thế.

Cũng có thể đối với bọn người Du Ngạo Tình, chúng rất khó đối phó, nhưng với hắn thì lại dễ như trở bàn tay.

Đôi cánh của những sinh vật nhỏ bé này yếu ớt vô cùng, cấp bậc lại thấp. Hắn vừa mới xông đến, thậm chí còn không cần ra tay, chỉ riêng luồng dương khí nóng bỏng tỏa ra từ cơ thể cũng đủ để thiêu rụi đôi cánh của chúng.

Mất đi khả năng bay lượn, chúng căn bản không thể tạo thành mối uy hiếp lớn nào cho Dương Khai.

Ưu thế duy nhất của chúng chính là số lượng đông đảo, hơn nữa còn có thể đào hang, luồn lách dưới lòng đất, hành động vô cùng nhanh nhạy, thường xuyên trồi lên từ dưới chân để tấn công hắn.

Thân pháp triển khai, Dương Khai nhanh chóng thoát khỏi vòng vây của đám dị trùng, xông về phía trước vài dặm rồi đột nhiên dừng lại.

Hắn phát hiện trước mặt mình có một đám sương mù mờ mịt chắn lối, giống hệt đám sương mù đã hòa tan người dân thường lúc trước.

Sao lại thế này? Mình lại quay về chỗ cũ sao? Dương Khai có chút không dám chắc, vội vàng chạy men theo rìa đám sương, hy vọng có thể tìm được một kẽ hở để lao ra ngoài.

Nhưng nửa canh giờ sau, khi một bộ xương khô xuất hiện ngay trước mặt, sắc mặt hắn không khỏi biến đổi.

Bộ xương khô này chính là của người dân thường bị hòa tan lúc trước.

Vẫn chưa từ bỏ ý định, hắn tiếp tục chạy, một lát sau, sắc mặt Dương Khai chợt trầm xuống.

Cách đó không xa lại là một cỗ thi thể, nhưng thi thể này đã bị cắn xé đến mức không còn ra hình người. Bộ y phục trên người thi thể, Dương Khai nhận ra, chính là y phục của đệ tử Vân Hà.

Hơn nữa, nhìn thanh vũ khí bên cạnh, có thể đoán được người này chính là gã Tề Nguyên bị chính mình ném ra ngoài lúc trước!

Chạy nửa ngày trời không ngờ lại quay về chỗ cũ, một vùng đất rộng hơn mười dặm vuông bốn phía đều đã bị đám sương mù kịch độc kia bao vây.

Đến lúc này, Dương Khai mới biết đám dị trùng kia không dễ đối phó như vẻ bề ngoài. Đúng là chúng không chịu nổi dương khí nóng bỏng của hắn, nhưng không biết chúng đã dùng bản lĩnh gì mà có thể dùng kịch độc phong tỏa cả một vùng đất rộng lớn thế này.

Trừ khi phá vỡ được đám sương mù, bằng không căn bản không thể thoát ra.

Mình có thể chống đỡ nổi sự ăn mòn của đám sương mù kia không? Trong lòng Dương Khai không chút tự tin, suy nghĩ hồi lâu, hắn quyết định thử một lần.

Đến bên cạnh đám sương mù, thần sắc hắn ngưng trọng, từ từ đưa tay ra. Chân Dương Quyết vận chuyển đến cực hạn, thậm chí cả Bất Khuất Chi Ngao cũng đã được vận dụng.

Ngón tay vừa chạm đến sương mù, Dương Khai đã như bị điện giật, vội rụt tay về.

Tiếng “xèo xèo” từ đầu ngón tay truyền đến, hắn cúi đầu nhìn, sắc mặt trầm xuống.

Một mảng thịt trên đầu ngón tay suýt nữa đã bị hòa tan, cơn đau buốt thấu tim gan ập tới, Dương Khai dứt khoát cắt bỏ miếng thịt đó.

Xé một mảnh vải từ y phục để băng bó vết thương, hắn hít sâu một hơi, quan sát xung quanh.

Vừa rồi mình đã tách khỏi đám người Du Ngạo Tình ở gần đây, nhưng bây giờ họ ở đâu? Màn sương bao vây bốn phía, không ai có thể thoát ra, nơi này cũng không thấy thi thể của ai khác, vậy bọn họ đã đi đâu?

Xào xạc, vù vù…

Vô số dị trùng dường như ngửi được mùi máu tươi, lại một lần nữa vây đến chỗ Dương Khai.

Thần sắc Dương Khai biến đổi, chân dương nguyên khí bùng ra khỏi cơ thể, lao vào tàn sát đám dị trùng.

Vẫn nhẹ nhàng dễ dàng như lúc trước, cánh của bọn dị trùng bị thiêu hủy, rơi lả tả xuống đất, nhưng số lượng của chúng dường như không hề giảm bớt, ngược lại càng lúc càng nhiều. Có trời mới biết nơi này rốt cuộc ẩn giấu bao nhiêu dị trùng, chúng che trời phủ đất, nhiều vô số kể.

Dương Khai một bên vừa chạy vừa giết đám sinh vật nhỏ bé kia. Hắn chạy khắp một vùng rộng hơn mười dặm, nhưng vẫn không tìm thấy bất kỳ lối thoát nào. Lòng hắn không khỏi dấy lên một nỗi lo lắng.

Dương dịch trong đan điền tuy không ít, đủ để duy trì việc đại khai sát giới như thế này, nhưng thể lực của bản thân cũng có hạn. Nếu như thể lực cạn kiệt, cho dù có nhiều dương dịch đến đâu cũng chỉ có thể khoanh tay chờ chết.

- Thiếu chủ, loại yêu trùng này thông thường đều có Trùng Vương, cũng giống như ong mật vậy.

Thời khắc mấu chốt, Địa Ma lên tiếng.

- Ý ngươi là gì?

Giữa lúc cấp bách, Dương Khai tranh thủ hỏi.

- Ý lão nô là, nếu có thể khống chế được Trùng Vương, thì có khả năng thoát khỏi nơi này.

- Ngươi biết Trùng Vương ở đâu không?

- Khụ khụ… Lão nô không biết.

Dương Khai không có tâm trạng trách cứ Địa Ma nói mấy lời vô nghĩa, nhưng lời nói của lão lại khiến hắn nảy ra một khả năng.

Có thể… đám dị trùng vây công mình không phải để giết mình, mà là một kiểu săn mồi!

Việc đám người Du Ngạo Tình mất tích mà không để lại thi thể chính là minh chứng tốt nhất. Mấy đệ tử Vân Hà kia rất có khả năng đã bị đám dị trùng bắt đến một nơi nào đó.

Mà nơi đó, hẳn là sào huyệt của dị trùng!

Ong mật cũng vậy, một số ong thợ ra ngoài thu thập mật hoa, sau đó mang về dâng lên cho ong chúa hưởng dụng. Vậy có thể lý giải hành vi của đám dị trùng kia cũng là đang “thu thập mật hoa” không?

Càng nghĩ càng thấy có khả năng, một kế hoạch táo bạo dần hình thành trong đầu.

Cẩn thận cân nhắc khả năng thành công của kế hoạch, một lúc lâu sau, Dương Khai đột nhiên thu lại chân dương nguyên khí, thở dốc nhìn đám dị trùng.

Dương Khai không phản kháng nữa, đám dị trùng kia cũng không còn tấn công, mà chỉ tầng tầng lớp lớp vây quanh hắn.

- Thiếu chủ, người đang làm gì vậy?

Địa Ma kinh hãi thất sắc.

- Làm một thử nghiệm!

Dương Khai mặt trầm như nước, hắn đoán chắc mình không thể thoát khỏi đám sương mù bao vây bên ngoài. Cứ tiếp tục đánh như vậy sớm muộn gì cũng mất mạng, chi bằng nhân lúc còn sức phản kháng, hãy tương kế tựu kế.

Nếu suy đoán của hắn là đúng, thì ít nhiều vẫn còn một tia hy vọng sống.

Giằng co một lúc, đám dị trùng đột nhiên tách ra khoảng chục con bay về phía Dương Khai.

Địa Ma hô to:

- Thiếu chủ, người không thể ngồi chờ chết như vậy được!

- Câm miệng!

Dương Khai không muốn nghe lão làm ồn, hắn tập trung toàn bộ tinh thần vào đám dị trùng đang lao tới, cả người căng cứng như dây cung, sẵn sàng ra tay ngay khi phát giác có điều không ổn.

Nhưng điều làm hắn vui mừng là, sau khi đám dị trùng bay đến, chúng lại không có ý định giết hắn, mà dùng thân mình vừa đẩy vừa kéo, đưa hắn đi về một hướng.

Quả nhiên là vậy! Khóe miệng Dương Khai khẽ nhếch lên một nụ cười.

Như vậy, có thể giải thích tại sao không thấy thi thể của mấy người Du Ngạo Tình. Có lẽ những người đó cũng đã đánh đến kiệt sức rồi bị đám dị trùng bắt lại.

Cảnh tượng bị hàng nghìn con dị trùng vây quanh trông có vẻ kinh người, nhưng Dương Khai vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên, đi theo hướng chúng lôi kéo.

Không bao lâu sau, hắn được đưa tới trước một cái hố lớn.

Trong cái hố lớn này có một huyệt động đen ngòm, trông như cái miệng đẫm máu của mãnh thú, vô cùng dữ tợn.

Dương Khai nhìn thấy một mảnh vải rách trước cửa động, màu sắc và chất liệu có chút quen mắt, chính là của Du Ngạo Tình.

Bọn họ quả nhiên đã bị bắt tới đây.

Phỏng đoán trong lòng đã hoàn toàn được chứng thực, Dương Khai không còn gì phải lo lắng nữa, không đợi đám dị trùng thúc giục, hắn liền chủ động nhảy vào huyệt động.

Mùi tanh hôi khó ngửi xộc vào mũi. Huyệt động này quanh co khúc khuỷu, dưới đất đều là những đường hầm do bọn dị trùng đào, nhìn qua không thấy có gì khác biệt.

Trong lúc đi, Dương Khai vừa để ý phương hướng, vừa âm thầm để lại ký hiệu.

Trong đường hầm, thỉnh thoảng có thể thấy rất nhiều dị trùng đi qua đi lại. Hơn nữa, dị trùng nơi đây không chỉ có loại to bằng miệng bát, loại trùng này dường như còn được phân chia thành nhiều chủng loại, có loại cao lớn như người, cũng có loại to bằng chậu rửa mặt hoặc thùng chứa nước, trông rất kinh người.

Chết tiệt, mình lại rơi vào sào huyệt của đám yêu trùng này! Đợi khi tìm được Trùng Vương của các ngươi, nhất định sẽ cho các ngươi biết tay! Dương Khai thầm nghĩ trong lòng.

Dương Khai bị đám dị trùng dẫn đi trong đường hầm hồi lâu, lúc này mới tới một không gian rộng rãi.

Chỗ này nói là một hang động cũng không ngoa, có điều đây lại là nơi đám dị trùng cất giữ “lương thực”, bởi vì Dương Khai vừa mới bước vào đã phát hiện mấy người của Vân Hà, tất cả đều bị bắt tới đây.

Nhiều ánh mắt đổ dồn về phía Dương Khai, hắn còn nghe được những tiếng cười lạnh hả hê trên nỗi đau của người khác, chính là do Miêu Lâm phát ra.

Mấy người Vân Hà ít nhiều đều mang thương tích, đang uể oải ngồi dưới đất, ánh mắt không chút thiện cảm nhìn Dương Khai.

Đám dị trùng áp giải Dương Khai đến đây liền rời đi, còn bên ngoài cửa động, mấy con dị trùng to lớn hơn cả người thường đang canh gác, rõ ràng là để đề phòng những người này bỏ trốn.

Vào trong động, Dương Khai cũng chẳng thèm để ý đến mấy người Vân Hà, tự tìm một góc khuất khoanh chân ngồi xuống.

Du Ngạo Tình lạnh lùng nhìn chằm chằm Dương Khai, thấy hắn nhắm mắt ngưng thần, căn bản không có ý định nói chuyện, lúc này mới không nhịn được, bèn lên tiếng hỏi:

- Ngươi rốt cuộc là ai!

Dương Khai mở mắt, thản nhiên liếc nhìn ả.

- Vì sao phải trà trộn lên thuyền của Vân Hà chúng ta, lại còn che giấu thực lực bản thân? Trăm phương nghìn kế như vậy, mục đích của ngươi là gì?

Du Ngạo Tình liên tiếp đặt câu hỏi.

Dương Khai khinh miệt nhìn ả, chậm rãi nói:

- Thứ nhất, không phải ta muốn trà trộn lên thuyền của các ngươi, là người của Vân Hà các ngươi mang ta tới. Thứ hai, nếu ta không che giấu thực lực, liệu còn có thể sống đến bây giờ sao? Thứ ba, ta trăm phương nghìn kế cũng chỉ vì muốn giữ mạng. Nữ nhân kia, ngươi lấy tư cách gì mà lên mặt chất vấn ta? Nếu không phải người của Vân Hà các ngươi bắt người khắp nơi, ta sao lại đến nơi này?

- Ngươi dám nói chuyện với ta như vậy!

Du Ngạo Tình cười lạnh một tiếng.

- Ngươi cho rằng mình rất cao quý sao?

Dương Khai khinh thường.

- Tình sư tỉ, không cần tốn lời với hắn, lúc nãy hắn đã giết Tề Nguyên sư huynh!

Miêu Lâm oán hận trừng mắt nhìn Dương Khai:

- Chúng ta phải báo thù cho Tề sư huynh!

- Ha ha!

Dương Khai cười lớn.

- Ngươi cười cái gì?

Miêu Lâm nghiến răng nghiến lợi nhìn Dương Khai.

- Có phải ngươi không biết chữ “chết” viết thế nào không?

- Ngu ngốc!

Dương Khai khinh miệt nhìn hắn.

- Lúc làm việc trên thuyền, ta đã nghe thấy nữ nhân này nói với Du trưởng lão của các ngươi, đợi tìm được Ẩn Đảo sẽ ném ngươi xuống biển lớn. Nực cười là ngươi không hề hay biết!

Du Ngạo Tình sắc mặt thoáng bối rối, vội vàng nói:

- Ta không có nói!

Nói xong, ả liếc nhìn Miêu Lâm, giải thích:

- Ngươi đừng nghe hắn nói xằng bậy!

Miêu Lâm nhìn Dương Khai:

- Ngươi cho rằng ngươi ăn nói bừa bãi, phỉ báng Tình sư tỉ mà ta lại tin ngươi sao? Tình sư tỉ, tỷ không cần giải thích, ta biết tỷ sẽ không làm vậy.

Du Ngạo Tình lúc này mới gật gật đầu.

- Có nói hay không, trong lòng ả tự biết rõ.

Dương Khai lạnh lùng nói, rồi nhìn Du Ngạo Tình:

- Ngươi tốt nhất đừng có động thủ, nếu không sẽ kinh động đến đám trùng kia đấy!

Du Ngạo Tình hít sâu một hơi, nén sát khí trong lòng xuống. Ả biết Dương Khai nói không sai, lúc mấy người nói chuyện đã kinh động đến mấy con dị trùng khổng lồ canh gác bên ngoài, lúc này chúng đang ngó đầu vào.

Nàng tuy rất muốn giết Dương Khai, nhưng thật sự không dám động thủ.

Một trận đấu khẩu chẳng có ý nghĩa gì, Dương Khai cũng chỉ muốn găm một cái gai vào lòng Miêu Lâm mà thôi. Dù sao hiện tại số người của bọn chúng khá đông, nếu chúng thật sự đồng lòng đối phó mình, e rằng mình khó lòng chống đỡ. Chỉ có làm cho bọn chúng nghi kỵ lẫn nhau mới có thể bảo đảm an toàn cho bản thân.

✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!