Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1840: CHƯƠNG 1840: LỜI GIẢI THÍCH BẰNG QUYỀN CƯỚC

"Buồn cười lắm sao?" Thủ vệ thành môn cũng cười híp mắt nhìn Dương Khai.

"Ngươi không phải đang nói đùa chứ?" Dương Khai nheo mắt nhìn hắn, phát hiện đối phương lại không hề sợ hãi mà nhìn thẳng vào mình.

Năm ngàn, mười ngàn thánh tinh này Dương Khai quả thực không hề để vào mắt. Hắn có thế lực Lăng Tiêu Tông hùng hậu làm hậu thuẫn, lại thường xuyên giết người cướp của, số thánh tinh trong nhẫn không gian tuy không dám nói có mấy trăm triệu, nhưng ít nhất cũng phải có một trăm triệu.

Nhưng đối phương được voi đòi tiên như vậy, Dương Khai lập tức không vui trong lòng.

"Ngươi cảm thấy ta đang nói đùa với ngươi sao? Tiểu tử, chẳng lẽ ngươi cũng là thám tử của thế lực địch phái tới Tử Tinh Thành ta?" Thủ vệ thành môn hừ lạnh một tiếng, khẽ vỗ vỗ thông hành lệnh trên tay, mắt nhìn chằm chằm Dương Khai, ý uy hiếp nồng đậm.

Lời vừa nói ra, các võ giả xếp hàng phía sau chờ vào thành đều biến sắc mặt.

Kết quả của nam nhân trung niên trước đó bọn họ tận mắt nhìn thấy, mới xảy ra chưa tới thời gian uống cạn nửa chung trà. Chẳng lẽ thanh niên y phục chỉnh tề này lại muốn đi vào vết xe đổ?

Lập tức từng ánh mắt nhìn về phía Dương Khai đều lộ vẻ thương tiếc.

"Muốn gán tội cho người khác, hà cớ gì không tìm được lý do!" Ngay lúc Dương Khai căm tức trong lòng, chuẩn bị đại náo một phen, sau lưng bỗng nhiên một người bước lên. Người kia khẽ đẩy Dương Khai một cái, đứng ở trước mặt thủ vệ thành môn, cười tủm tỉm nói: "Vị đại nhân này nói đùa, hắn tự nhiên không có khả năng là thám tử gì cả. Hắn là người của Ngũ Phương Thương Hội chúng ta, là theo ta cùng đi làm việc!"

Lời vừa nói ra, thủ vệ thành môn sửng sốt một chút, ngay cả Dương Khai cũng giật mình.

Hắn cau mày nhìn người đứng trước mặt mình, phát hiện đối phương lại là một nữ nhân. Bởi vì quay lưng về phía mình, nên không thấy rõ dung nhan, bất quá một mái tóc đen nhánh bện thành búi tóc ở sau gáy, lộ ra cần cổ thon dài trắng nõn. Nàng thân mặc trường quần tinh xảo, ôm sát vòng eo thon gọn, đường cong quyến rũ khiến người ta mơ màng.

Trong thời khắc này, lại có người nguyện ý thay mình ra mặt?

Dương Khai cảm thấy kỳ lạ, trong lòng ngược lại nhiều thêm một chút hảo cảm với nữ nhân này.

"Hội trưởng!" Nhưng ở phía sau lập tức truyền đến mấy tiếng kinh hô, âm điệu cực kỳ hoảng loạn. Một người trong đó lại bước vội lên phía trước, mở miệng nói: "Hắn..."

"Ngậm miệng!"

Nữ nhân kia quay đầu trừng mắt nhìn về phía người nói chuyện một cái.

Nữ nhân này dường như rất có uy tín trong đám người đó, một lời nói ra, người kia lập tức im bặt. Bất quá lại trợn mắt nhìn Dương Khai. Còn mấy nữ nhân đồng bạn, đều lộ vẻ khó coi.

"Vị đại nhân này, ngài cũng biết Ngũ Phương Thương Hội chúng ta thường xuyên tới Tử Tinh Thành giao dịch một chút hàng hóa, thế nào lại là thám tử không giải thích được. Đứa nhỏ trong nhà không hiểu chuyện, nếu có chỗ nào mạo phạm đại nhân, U Mộng ở đây bồi thường cho ngài, mong rằng vị đại nhân này rộng lòng bỏ qua!"

Vừa nói, nàng vừa từ trong nhẫn không gian lấy ra một cái túi, đặt trên tay thủ vệ kia.

"Đứa nhỏ trong nhà..." Dương Khai không khỏi sờ sờ mũi.

Thủ vệ khẽ nhấc lên áng chừng một chút, trong mắt sáng ngời, cười hà hà nói: "Ngũ Phương Thương Hội à? Ta cũng có nghe qua, nghe nói hội trưởng thương hội của các người tên là Hoa U Mộng? Chẳng lẽ chính là..."

Nữ nhân mỉm cười nói:

"Tiện danh nho nhỏ, không ngờ cũng có thể lọt vào tai đại nhân, thiếp thật vinh hạnh!"

"Hay lắm... hay lắm!" Thủ vệ kia hai mắt sáng lên nhìn gương mặt Hoa U Mộng, cười dâm đãng: "Nếu là Hoa hội trưởng ra mặt, lại nộp đủ thánh tinh, vậy cũng không phải không thể dàn xếp!"

"Đa tạ đại nhân!" Hoa U Mộng mừng rỡ.

"Bất quá..." Thủ vệ chợt đổi giọng, ánh mắt âm lãnh nhìn Dương Khai một cái, nói tiếp: "Nếu Hoa hội trưởng có thể đáp ứng ta hai điều kiện, chuyện này coi như bỏ qua, nếu không... Hừ hừ!"

Hoa U Mộng nụ cười cứng đờ, nhẹ giọng nói: "Đại nhân mời nói!"

"Ánh mắt của tiểu tử này ta rất không thích, còn nữa trước dám nói trêu đùa với ta, bảo hắn nói xin lỗi bồi lễ cho ta!" Thủ vệ mắt lạnh nhìn Dương Khai, sau đó lại đưa mắt nhìn sang Hoa U Mộng, cười dâm đãng một tiếng: "Điều thứ hai, Hoa hội trưởng đường xa tới đây, đợi sau giờ Hợi bổn tọa rảnh rỗi, muốn đón gió tẩy trần cho Hoa hội trưởng, không biết Hoa hội trưởng có nể mặt hay không? Cứ chọn Túy Phong Lâu ở thành đông là được!"

Hắn miệng hỏi như vậy, nhưng giọng nói kia lại căn bản không chấp nhận Hoa U Mộng từ chối.

Hoa U Mộng hơi biến sắc, cười gượng một tiếng nói: "Cái này... ngày khác hãy nói sau, trước hãy để tiểu tử này nói lời xin lỗi bồi lễ cho đại nhân!"

Khi nói chuyện, nàng quay đầu nhìn Dương Khai, không ngừng nháy mắt ra hiệu.

Đến lúc này, Dương Khai mới nhìn thấy dung nhan nàng.

Không khỏi trong mắt sáng ngời, nhìn ra, Hoa U Mộng tuy không phải sắc đẹp khuynh quốc khuynh thành, nhưng cũng vô cùng quyến rũ. Hơn nữa toàn thân nàng toát lên phong thái thành thục, có lẽ là hàng năm bôn ba ở bên ngoài, duy trì Ngũ Phương Thương Hội, nên toàn thân nàng đều tràn đầy một loại khí tức khó diễn tả, hơn nữa gần trong gang tấc, trên người nàng còn tản ra một mùi hương khiến người ta mê say.

Mùi thơm này không phải mùi phấn son, mà là mùi thơm tự nhiên của cơ thể.

Khó trách thủ vệ thành môn cứ nhìn chằm chằm vào nàng không chớp mắt, thì ra là nguyên nhân này.

Thời khắc này chẳng những Hoa U Mộng đang len lén nháy mắt ra hiệu cho hắn, mà các võ giả Ngũ Phương Thương Hội kia cũng đều trừng mắt nhìn về phía Dương Khai, trên mặt lộ rõ ý tứ "nếu ngươi dám không nghe lời, chúng ta sẽ đánh chết ngươi".

Dương Khai bất đắc dĩ cười.

Hắn cũng không nghĩ tới chỉ là vào thành, lại còn gây ra những chuyện này.

Bất quá ở thời điểm này hắn cũng không tiện chỉ trích cái gì, dù sao Hoa U Mộng cũng đang giúp mình...

Trầm ngâm chốc lát, Dương Khai ôm quyền hướng về phía Hoa U Mộng nói: "Hoa hội trưởng có ý tốt, tại hạ xin ghi nhớ trong lòng!"

Hoa U Mộng khẽ nhíu mày, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Quả nhiên, Dương Khai tiếp lời: "Bất quá chuyện này do ta mà ra, không liên quan đến các vị, xin Hoa hội trưởng đừng nhúng tay!"

Nói xong, cũng không để ý tới vẻ kinh ngạc của Hoa U Mộng, quay về phía thủ vệ thành môn kia cười khẩy nói: "Muốn ta nói xin lỗi bồi lễ với ngươi ư?"

"Hoa hội trưởng! Đây là chuyện gì? Xem ra tiểu tử này không phải người của Ngũ Phương Thương Hội a? Chẳng lẽ Hoa hội trưởng ăn nói bừa bãi, lừa gạt chúng ta? Ngươi hẳn biết tội gì chứ?"

Hoa U Mộng cũng không nghĩ tới mình có ý tốt, đối phương lại như kẻ ngốc, không hề cảm kích chút nào, trán nàng lập tức lấm tấm mồ hôi lạnh, vội vàng khoát tay nói: "Đại nhân hãy nghe thiếp giải thích, tiểu tử này hắn..."

"Không có gì đáng giải thích! Hoa hội trưởng, ngươi gây ra phiền toái lớn rồi! Chuyện này ngươi không cho ta một lời giải thích hợp lý, đừng mơ tưởng chuyện tốt đẹp!" Thủ vệ thành môn hung hăng quát một tiếng, không mảy may nể mặt Hoa U Mộng, gương mặt xinh đẹp của nàng chợt trắng bệch.

"Quả thật không có gì đáng giải thích!" Dương Khai cười lạnh, tiến lên một bước, vung tay đánh tới phía thủ vệ thành môn.

"Bốp..." một tiếng, thủ vệ thành môn bị tát văng ra mấy vòng, ngã nhào trên đất, gần như nửa hàm răng bị đánh văng, miệng đầy máu tươi.

"Đây là lời giải thích!" Dương Khai mắt lạnh nhìn hắn.

"A..." Hoa U Mộng ngây dại, trực giác mách bảo lần này đúng là chọc phải phiền toái lớn rồi! Nhất thời nàng tâm loạn như ma, không biết phải làm sao.

"Ngươi... ngươi dám đánh ta?" Thủ vệ thành môn từ dưới đất lảo đảo bò dậy, tay ôm quai hàm, kêu lên không rõ tiếng, nhưng trong mắt tràn đầy vẻ ác độc: "Ta chính là thủ vệ của Tử Tinh Thành, ngươi lại dám ra tay đánh ta?"

Chưa dứt lời, Dương Khai lại cách không vung một bàn tay.

Thủ vệ kia kêu thảm một tiếng, toàn bộ hàm răng còn lại đều văng ra.

"Thật to gan!" Mẫn chấp sự vốn nhắm mắt dưỡng thần cuối cùng cũng hành động. Thân hình lão khẽ động, cả người như chim ưng từ trời cao giáng xuống, bay đến gần đỉnh đầu Dương Khai. Thế trường của Phản Hư tam tầng cảnh chợt bùng nổ, bao phủ mười trượng quanh Dương Khai, đồng thời vỗ xuống một chưởng.

Hoa U Mộng cùng mấy võ giả Ngũ Phương Thương Hội đều không khỏi khẽ kêu đau. Dưới áp lực cực lớn này, thân mình họ đều lún xuống, thánh nguyên trong cơ thể không thể vận chuyển, hai người thực lực hơi yếu thiếu chút nữa hộc máu tại chỗ.

"Dám ở Tử Tinh Thành ta động thủ đả thương người, đúng là không coi lão phu ra gì!" Mẫn chấp sự gầm lên, sát khí bừng bừng, có xu thế một chưởng đoạt mạng Dương Khai.

"Ngươi là cái thá gì, mà phải để ta xem trọng ngươi?" Dương Khai cười lạnh không ngừng: "Vốn ta không muốn tự dưng gây chuyện, nhưng các ngươi lại ỷ thế hiếp người, tự tìm đường chết!"

Trong lúc nói chuyện, lật tay vung ra một chưởng.

"Ầm..." Hai chưởng va chạm, một năng lượng khổng lồ khuếch tán ra ngoài. Mẫn chấp sự vốn trên khuôn mặt già nua khí thế hung hăng cùng sát khí bùng nổ, chợt hiện lên vẻ kinh hãi, ngay sau đó giống như một bao tải rách nát bị đánh bay ra ngoài.

"Răng rắc..." Trong cơ thể lão truyền ra tiếng xương cốt gãy lìa từng đoạn, giữa không trung phun ào ào máu tươi.

"Oa..."

Ngoài cửa thành, vang lên một tràng tiếng kêu kinh ngạc lẫn kinh sợ.

Xung đột giữa Dương Khai và thủ vệ thành môn, Hoa U Mộng điều giải, mọi người đều tận mắt chứng kiến. Vốn tưởng rằng Dương Khai gặp tai vạ, không ngờ cuối cùng gặp tai ương lại là thủ vệ thành môn cùng Mẫn chấp sự kia.

Chỉ một chưởng, Mẫn chấp sự liền bị đánh bay ra ngoài, ngã xuống đất, sống chết không rõ.

Mọi người đều nhìn Dương Khai như nhìn quái vật.

Mẫn chấp sự ở trong Tử Tinh tuy địa vị không cao, nhưng dù gì cũng là thân phận một chấp sự. Có thể đảm nhiệm chức vị như thế trong cự đầu Tử Tinh này, tối thiểu cũng là cường giả Phản Hư tam tầng cảnh.

Phản Hư tam tầng cảnh mà bị một chưởng đánh bay, thanh niên này phải có tu vi cường đại đến mức nào? Chẳng lẽ là Hư Vương Cảnh?

Ý niệm này vừa hiện lên, mọi người đều giật nảy mình, không thể bình tĩnh nổi nữa.

Dù sao Hư Vương Cảnh là chiến lực đứng đầu nhất cả Tinh Vực. Mạnh như Tử Tinh e rằng cũng không muốn tùy tiện trêu chọc một vị cường giả Hư Vương Cảnh.

Hết thảy chuyện xảy ra quá nhanh, nhanh đến mức suy tư của mọi người đều không theo kịp. Hoa U Mộng hội trưởng Ngũ Phương Thương Hội kia há hốc miệng nhỏ nhắn, trong đôi mắt đẹp đầy vẻ kinh hãi, thật lâu không thể hoàn hồn.

Nơi cửa thành, vốn còn hơn mười người thủ vệ, chuẩn bị theo Mẫn chấp sự ra tay bắt giữ Dương Khai cùng đám người Ngũ Phương Thương Hội. Nhưng vừa thấy Mẫn chấp sự sống chết không rõ, sao còn dám tiến lên? Tất cả đều cứng người tại chỗ, hai mặt nhìn nhau, lo lắng đề phòng, e sợ Dương Khai ra tay tàn sát.

Lúc này Dương Khai mới đưa tay chụp một cái, hút trở về toàn bộ số thánh tinh trước đó mình giao nộp và cái túi của Hoa U Mộng... hừ lạnh một tiếng nói: "Cho ngươi năm ngàn ngươi không cần, nếu đã không cần, vậy ta lấy lại vậy. Hoa hội trưởng! Đây là vật của ngài!"

Khi nói chuyện, ném cái túi kia về phía Hoa U Mộng.

Hoa U Mộng ngây ngốc nhận lấy, không biết tại sao, cảm giác cái túi này giống như củ khoai lang bỏng tay...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!