- Đi thôi, còn ngẩn ngơ cái gì! Dương Khai nở nụ cười, dẫn đầu bước về phía trước!
- A... Hoa U Mộng toàn thân thẫn thờ, hoàn toàn mơ màng không tự chủ được. Nghe Dương Khai gọi, nàng liền bước chân đi theo hắn tiến vào bên trong Tử Tinh Thành; mấy võ giả Ngũ Phương Thương Hội cũng đều vội vàng theo sau.
Đám thủ vệ còn lại nơi cửa thành sao dám ngăn trở, nhìn Dương Khai như nhìn mãnh thú, rối rít tránh lui. Các võ giả xếp hàng bên ngoài chờ vào thành vừa thấy có cơ hội liền như ong vỡ tổ vọt tới phía trước.
Chỗ cửa thành chỉ trong thoáng chốc đã trở nên hỗn loạn, mười mấy thủ vệ cũng không ngăn cản được. Một hồi lâu, mới có người hoàn hồn lại: - Mau mau đi xem thương thế của Mẫn chấp sự thế nào!
Hắn vừa nhắc nhở, mấy người khác mới hoàn toàn tỉnh lại, vội vàng kéo một đám đến bên cạnh Mẫn chấp sự, ân cần dò xét thương thế của lão.
- Truyền tin cho... Lộ Thiên Phong đại nhân! Mẫn chấp sự nói một chữ liền phun ra một búng máu, nói xong một câu không biết trong miệng phun ra bao nhiêu máu, trực tiếp ngất đi.
Tên thủ vệ nói chuyện lúc trước mới vội vội vàng vàng lấy ra truyền tin la bàn, truyền thần niệm vào, nghiến răng nghiến lợi nói: - Tiểu tử, ngươi chết chắc rồi! Dám ở Tử Tinh Thành ta đánh người, dù là Thiên Vương lão tử tới cũng không thể cứu ngươi được!
Các thủ vệ khác đều đưa mắt nhìn theo bóng lưng Dương Khai rời đi, trên mặt đầy oán độc.
Dương Khai náo loạn một trận như vậy, bọn họ tất nhiên sẽ bị trách phạt. Tự nhiên phải gánh chịu tai họa như vậy, làm sao có thể không oán hận?
Đã bao nhiêu năm qua, không ai dám tới Tử Tinh Thành làm càn. Hôm nay không ngờ ở cửa thành lại trở thành trò cười cho thiên hạ như vậy. Chuyện này nếu không xử lý thỏa đáng để răn đe, tất nhiên sẽ bị giới võ giả thiên hạ nhạo báng, cũng ảnh hưởng đến uy danh của Tử Tinh. Loại hậu quả này không phải bọn họ gánh vác nổi.
Cửa hàng Ngũ Phương, trong một gian phòng ở hậu viện.
Đám người Hoa U Mộng ngơ ngác ngồi đó, trên mặt mỗi người đều lộ vẻ hoảng sợ như đại họa sắp ập đến.
Dương Khai cũng ngồi ở đây ngắm nhìn, gương mặt ung dung, không hề có chút giác ngộ mình là kẻ gây chuyện, thái độ thoải mái tự tại giống như mình tới đây du ngoạn.
- Tiểu tử, làm sao ngươi cũng đi theo tới đây? Trầm mặc thật lâu, mới có một người đầu trọc bỗng nhiên kịp phản ứng, quay đầu trợn mắt nhìn về phía Dương Khai, trong hai mắt tràn đầy ác ý.
- Đúng vậy, làm sao ngươi cũng ở đây? Một võ giả nam khác rốt cục cũng tỉnh hồn lại, kinh ngạc nhìn Dương Khai.
- À này... Tại hạ mới đến, không quen với cuộc sống nơi đây, hơn nữa vừa rồi được Hoa hội trưởng thịnh tình mời mọc, tại hạ cung kính không bằng tuân mệnh vậy! Dương Khai mỉm cười, hơi làm giải thích.
- Ta? Hoa U Mộng mơ hồ nhìn Dương Khai, suy nghĩ một chút, khẽ gật gật đầu nói:
- Đúng đúng... Là ta nói!
Từ nơi cửa thành về tới đây, một đám người Ngũ Phương Thương Hội đều như người mất hồn, hoàn toàn rơi vào trạng thái không biết làm sao. Cũng khó trách, Ngũ Phương Thương Hội chỉ là một thế lực nhỏ trong Tinh Vực, sinh tồn trong khe hở giữa các quái vật lớn, đâu có lần nào tới Tử Tinh Thành này mà không phải thận trọng từng li từng tí, sợ rước họa vào thân... Thế mà lần này, lại ở cửa thành đánh Mẫn chấp sự và tên thủ vệ kia trọng thương thổ huyết, sống chết chưa rõ.
Chuyện như vậy đối với Ngũ Phương Thương Hội mà nói, quả thực như trời sập.
Mọi người ngay cả Dương Khai cùng đi theo đến Ngũ Phương Thương Hội cũng không có phát hiện. Hoa U Mộng cũng mãi đến bây giờ mới trấn tĩnh lại, hít một hơi thật sâu, đôi mắt đẹp phức tạp nhìn Dương Khai, trầm ngâm chốc lát nói: - Hồng tỷ, làm phiền tỷ dẫn hắn xuống, sắp xếp cho hắn một gian khách phòng để nghỉ ngơi!
Phía dưới, một mỹ phụ ăn mặc đẹp đẽ từ từ đứng dậy, vâng một tiếng, sau đó ra hiệu mời Dương Khai, nói: - Đi theo ta!
- Làm phiền! Dương Khai khẽ gật gật đầu với nàng, mới đứng dậy đi theo.
- Hội trưởng... Thấy Dương Khai sắp rời đi, gã đầu trọc liền vội vàng kêu lên một tiếng.
Hoa U Mộng trừng mắt nhìn hắn, gã đầu trọc lập tức im bặt, không dám nói thêm, chỉ có thể tức giận nhìn theo bóng lưng Dương Khai, thầm nghiến răng nghiến lợi.
Dương Khai theo mỹ phụ kêu Hồng tỷ kia một đường đi tới trước, không ngừng quan sát xung quanh, một hồi lâu mới cười ha hả khẽ nói: - Vị phu nhân này, quý thương hội dường như có nội tình phi phàm đó nha!
- Dựa vào đâu mà ngươi nói vậy? Mỹ phụ quay đầu lại nhìn Dương Khai, sắc mặt lạnh như tiền.
- Tuy rằng ta là lần đầu tiên tới Tử Tinh Thành, nhưng nếu nơi đây là tổng đà Tử Tinh, thì tất nhiên là tấc đất tấc vàng... quý thương hội có thể sở hữu một mảnh đất rộng lớn như vậy, tất nhiên tài lực hùng hậu!
Trong mắt mỹ phụ nổi lên một chút vẻ cảnh giác, hờ hững nói:
- Đây là thành quả của hội trưởng và mọi người nỗ lực hơn hai mươi năm mới gây dựng được, không biết bao nhiêu huynh đệ tỷ muội đã bỏ mạng nơi Tinh Vực. Chúng ta ở trong Tử Tinh Thành cũng chỉ có một chỗ dung thân này mà thôi, nói gì đến chuyện tài lực hùng hậu... hơn nữa... lần này còn rước lấy phiền toái lớn như vậy, sau này Ngũ Phương Thương Hội ta còn không biết có thể đứng vững ở nơi đây nữa hay không?!
Dương Khai cười đầy áy náy: - Xin lỗi, đã khiến quý thương hội rước lấy phiền phức!
- Ngươi biết là được rồi! Mỹ phụ sắc mặt hơi dịu đi, không nói thêm gì, tiếp tục đi phía trước dẫn đường.
Không lâu sau, họ đến một gian khách phòng, mỹ phụ đẩy cửa phòng nói: - Chính là chỗ này, nơi đây đơn sơ, ngươi tạm thời ở lại đây!
- Đa tạ! Dương Khai hơi khom người tạ ơn.
Mỹ phụ xoay người rời đi, đi ra vài bước lại quay đầu.
- Phu nhân còn có gì dặn dò?
Dương Khai nghi hoặc nhìn nàng.
Mỹ phụ khẽ hé đôi môi anh đào: - Đương gia chúng ta trời sinh tâm địa thiện lương, không thể nhìn người khác bị ức hiếp. Rất nhiều huynh đệ tỷ muội chúng ta đều bởi vì nhận ân huệ của nàng, cảm kích đại đức nên nguyện ở lại bên cạnh nàng. Ta cũng vậy, nếu không có đương gia, mười năm trước ta đã chết. Lần này nàng đứng ra thay ngươi, ta sẽ không trách cứ gì, nhưng... nếu như cao tầng Tử Tinh Thành truy cứu đến cùng, ta hy vọng ngươi có thể chủ động đứng ra gánh chịu tất cả, đừng để họa đổ lên đầu đương gia, nàng thực sự là người tốt. Ta không cần biết ngươi có thực lực mạnh đến đâu, nếu vì chuyện này mà khiến đương gia gặp bất trắc gì, cho dù ta hóa thành quỷ cũng sẽ không buông tha ngươi!
Dương Khai sắc mặt hơi ngưng trọng, nghiêm nghị nói: - Ta hiểu được!
- Chỉ hy vọng như thế! Mỹ phụ nói xong, xoay người rời đi.
Trong gian phòng trước đó, gã đầu trọc Diêu Khánh nóng nảy bất an đi đi lại lại, sốt ruột như kiến bò chảo nóng.
- Diêu thúc có thể ngồi yên một lát được không? Thúc đi đi lại lại khiến ta hoa cả mắt! Bên phải, một nữ nhân chừng hai mươi tuổi, nhìn gã đầu trọc bất đắc dĩ nói.
- Chuyện đã đến nước này, làm sao có thể yên ổn được? Gã đầu trọc giận dữ quát lên: - Chuyện vừa rồi cũng không phải ngươi không chứng kiến, lần này chỉ sợ chúng ta xong đời rồi!
Bên trên, Hoa U Mộng nhẹ đưa tay xoa trán, cười khổ không thôi, nàng cũng không nghĩ tới hôm nay mình lại rước lấy phiền toái như vậy. Ý ban đầu chỉ là không muốn thấy Dương Khai nhận lấy kết cục bi thảm như người trung niên trước đó, đâu ngờ Dương Khai lại cương nghị bất khuất đến thế, lại dám ra tay đánh người, hơn nữa còn là đánh thủ vệ và chấp sự của Tử Tinh Thành.
- Diêu Khánh, ngồi xuống đi! Việc đã đến nước này, phiền não cũng vô ích! Hoa U Mộng cũng bị gã đầu trọc Diêu Khánh kia khiến hoa cả mắt, không thể không bảo hắn ngồi xuống.
Nàng nói, lúc này Diêu Khánh mới giậm chân một cái, đi trở về ngồi xuống ghế của mình, nhưng dưới mông lại như có ngàn vạn mũi kim châm chích, thế nào cũng không thể ngồi yên, không ngừng nhúc nhích, sắc mặt cố nén đến khó coi.
Hoa U Mộng đưa mắt nhìn trên người một lão già hơi lớn tuổi phía dưới, từ khi đi vào đối phương một mực nhắm mắt, không nói một lời, thoạt nhìn rất là thâm sâu khó lường.
Nàng nhìn đối phương, mở miệng nói: - Hạ thúc, trong thương hội, người từng trải nhất, kiến thức uyên bác nhất chính là thúc. Cục diện trước mắt này, không biết Hạ thúc có biện pháp nào hóa giải không?
Hạ Kinh Vũ từ từ mở mắt, trầm ngâm một hồi lâu mới thở dài nói:
- Khó khăn lắm!
- Ngay cả Hạ thúc cũng không có cách nào sao? Hoa U Mộng trái tim lạnh như chìm xuống đáy vực.
Hạ Kinh Vũ cười khổ không thôi: - Lão phu tuy luôn tự xưng là người đa mưu túc trí trong thương hội, nhưng lão phu cũng chỉ là một võ giả Thánh Vương tam tầng cảnh, thực lực thấp kém, rất nhiều thủ đoạn đều không thể phát huy tác dụng. Hội trưởng cũng đâu phải không biết lần này chúng ta đã đắc tội với ai...
Hoa U Mộng đôi mắt đẹp tối sầm lại, trên mặt hiện lên vẻ chua xót vô vàn. Trước kia thương hội cũng từng trải qua không ít kiếp nạn, nhưng dưới sự sắp xếp thỏa đáng và mưu tính của Hạ Kinh Vũ đều bình yên vượt qua... Nhưng lần này, ngay cả Hạ Kinh Vũ cũng bó tay không có cách nào.
- Hội trưởng, lần này người quá lỗ mãng rồi! Hạ Kinh Vũ chậm rãi lắc đầu.
- Hạ thúc, ngài đừng nói hội trưởng như vậy! Hội trưởng nàng cũng chỉ là một phen ý tốt, không phải cố ý! Nữ nhân trẻ tuổi kia nhẹ giọng nói, không đành lòng thấy Hoa U Mộng bị trách cứ.
- Lão phu cũng không phải muốn xem thường hội trưởng, chư vị đang ngồi đây, ai mà chẳng nhận ân huệ của hội trưởng? Nếu hội trưởng không có tấm lòng nhiệt thành này, e rằng cũng không có Ngũ Phương Thương Hội hôm nay, cũng không có chư vị ngồi đây! Hạ Kinh Vũ chậm rãi nói.
Mọi người đều nhẹ gật gật đầu, thầm biểu lộ đồng ý, chính nhờ tấm lòng thiện lương của Hoa U Mộng này, bọn họ mới còn sống sót đến nay.
- Chỉ là lần này... Than ôi... Hạ Kinh Vũ thở dài một tiếng nặng nề, một lát sau, lão ngẩng đầu nhìn Hoa U Mộng nói: - Kế sách lúc này, chỉ có hai con đường có thể đi!
Hoa U Mộng trong đôi mắt đẹp sáng ngời, khẽ mỉm cười nói: - Đã biết ngay Hạ thúc có biện pháp, xin Hạ thúc nói rõ!
Diêu Khánh cùng nữ nhân trẻ tuổi kia cũng đều vội vàng nhìn lại hướng Hạ Kinh Vũ, với vẻ mặt đầy mong đợi.
- Hội trưởng quá lời rồi! Lão phu nói hai con đường này cũng không nhất định có thể hóa giải được nguy cơ của thương hội, nhưng... tạm thời cứ thử một lần xem sao!
Hạ Kinh Vũ đưa tay vuốt chòm râu, trầm giọng nói: - Điều thứ nhất chính là... giao tên tiểu tử kia cho Tử Tinh Thành!
Hoa U Mộng khẽ nhíu mày.
- Chuyện là do tên tiểu tử kia gây ra, người cũng là tên tiểu tử kia đánh. Chỉ cần chúng ta giao tên tiểu tử kia ra, có lẽ có thể giúp Ngũ Phương Thương Hội tránh thoát trách nhiệm chính, cùng lắm là bị trách phạt một chút, không đến mức thương gân động cốt. Thời gian còn dài, chỉ cần hội trưởng vô sự, Ngũ Phương Thương Hội ta chung quy sẽ có ngày tái quật khởi!
- Không sai! Hạ thúc nói đúng, cứ làm như vậy! Ta sẽ lập tức đi bắt tên tiểu tử kia, giao cho Tử Tinh Thành! Diêu Khánh không đợi Hoa U Mộng tỏ thái độ, liền vội vàng đứng phắt dậy.
Hoa U Mộng trừng mắt nhìn hắn một cái: - Ngồi xuống!
Diêu Khánh rụt cổ lại, ngoan ngoãn ngồi xuống, có thể thấy, Hoa U Mộng có quyền uy rất lớn trước mặt hắn...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn