Xử lý xong chuyện trong Tiểu Huyền Giới, Dương Khai mới thu thần hồn về, chậm rãi mở mắt.
Hờ hững liếc nhìn Tử Vô Cực đang đứng đó, Dương Khai nói:
- Nhị công tử, mời ngồi.
Tuy vừa rồi đang xử lý chuyện trong Tiểu Huyền Giới, nhưng hắn vẫn nhận ra sự có mặt của Tử Vô Cực, vì vậy cũng không lấy làm kinh ngạc.
Thấy hắn ôn hòa như vậy, Tử Vô Cực trong lòng vui mừng, vội nói:
- Trước mặt đại nhân, Vô Cực đứng là được rồi.
Dương Khai híp mắt nhìn hắn, thản nhiên nói:
- Dù sao Vô Cực công tử cũng là nhị công tử của Tử Tinh, thân phận địa vị phi phàm, đứng nói chuyện e rằng không ổn.
Lúc này Tử Vô Cực mới chắp tay, nói với thái độ đúng mực:
- Nếu vậy, Vô Cực xin mạn phép.
Nói rồi, hắn liền ngồi xuống đối diện Dương Khai, chủ động cầm lấy ấm trà, rót cho Dương Khai một chén, dáng vẻ vô cùng ân cần.
Dương Khai cười khẽ:
- Bổn tọa phải cảm tạ nhị công tử đã ngầm giải vây trước.
Tử Vô Cực ngẩn ra, nhưng nhanh chóng hiểu được Dương Khai đang nói đến chuyện gì, vội vàng đáp:
- Tôn giả quá lời rồi, Khương Siêu chẳng qua chỉ là một tên hề nhảy nhót, to gan dám mạo phạm tôn giả, thật đáng chết vạn lần. Tuy Vô Cực đã dặn dò phó thống lĩnh Khúc Chính đuổi hắn đi, nhưng vì đại trưởng lão thế lớn, cuối cùng vẫn bị bọn họ bảo lãnh đi, không thể trừng trị được gì.
Dương Khai cười ha hả:
- Nhị công tử cũng đã nói, Khương Siêu chỉ là một tên hề, bổn tọa sao lại đi chấp nhặt với hắn?
Tử Vô Cực liền chắp tay:
- Tôn giả đại nhân đại lượng, Vô Cực vô cùng bội phục.
Dương Khai phất tay:
- Thôi những lời khách sáo đi, lần này nhị công tử nhờ Lê Nặc bí mật sắp xếp, không biết tìm ta có chuyện gì?
Tử Vô Cực nghiêm mặt, nói:
- Vô Cực nghe nói Tử Tinh xuất hiện vị tôn giả thứ ba, thực lực cường đại, đây là phúc lớn của Tử Tinh, trong lòng vô cùng ngưỡng mộ...
- Nói vào trọng điểm!
Tử Vô Cực khựng lại, trầm ngâm một lúc lâu mới đứng dậy, cúi người bái lạy:
- Vô Cực khẩn cầu tôn giả giúp ta nắm quyền kiểm soát Tử Tinh!
Sắc mặt hắn kiên định, giọng nói đanh thép, nhưng khi thốt ra những lời này, trán lại rịn ra mồ hôi hột, rõ ràng nội tâm đang vô cùng căng thẳng và giằng xé.
Nói xong, thấy đối phương không đáp lại, Tử Vô Cực lặng lẽ ngẩng đầu lên, liền bắt gặp Dương Khai đang nhìn mình với nụ cười đầy ẩn ý. Nụ cười ấy sâu xa khó lường, ánh mắt tuy không mang theo chút áp lực nào, nhưng lại sắc bén như một lưỡi kiếm có thể xuyên thấu vạn vật, nhìn thấu tận tâm can hắn.
Trong lòng Tử Vô Cực run lên, bỗng có ảo giác như mọi bí mật đều bị nhìn thấu, hắn cắn răng, trầm giọng hô lớn:
- Tôn giả, khẩn cầu Tôn giả ra tay tương trợ Vô Cực!
- To gan! – Dương Khai vỗ bàn, giọng nói lạnh như băng.
Tử Vô Cực rùng mình, kinh ngạc nhìn Dương Khai.
Dương Khai cười lạnh:
- Nhị công tử, không ngờ ngươi lại dám có ý nghĩ đại nghịch bất đạo như vậy! Ngươi đã biết bổn tọa là tôn giả của Tử Tinh, biết tôn giả là kẻ dưới một người trên vạn người, có lúc còn đại diện cho chủ nhân Tử Tinh. Ngươi lại dám nói những lời này trước mặt bổn tọa, là muốn lật đổ ách thống trị của phụ thân ngươi, hay là muốn ép bổn tọa phải ra tay với ngươi?
Tử Vô Cực nói:
- Tôn giả bớt giận, thân là nhị công tử của Tử Tinh, Vô Cực vẫn hiểu quy củ này, có điều...
- Có điều gì? – Dương Khai híp mắt nhìn hắn, Vực trường lặng lẽ bao phủ, với tư thế như chỉ cần hắn nói sai một lời là sẽ đại khai sát giới.
Mồ hôi trên trán Tử Vô Cực tuôn rơi như mưa, hắn lần đầu tiên cảm nhận được hơi thở của tử vong. Bị Vực trường của Dương Khai áp chế, đầu óc hắn như trống rỗng, bất giác quỳ rạp xuống đất.
Vào thời khắc mấu chốt, hắn cắn mạnh đầu lưỡi, khiến cho đầu óc tỉnh táo lại trong giây lát, trầm giọng nói:
- Nếu là lúc bình thường, Vô Cực tuyệt đối không dám có ý nghĩ không an phận này. Tử Tinh do Tử gia ta cai quản qua nhiều thế hệ, phụ thân Tử Long của ta là bá chủ thiên hạ, là người mà Vô Cực sùng bái và kính trọng nhất, Vô Cực sao dám bất kính với ngài? Nhưng... phụ thân đã ngã xuống, đại ca không rõ tung tích, Tử Tinh không thể một ngày không có người cai quản, vào lúc này nếu Vô Cực không đứng ra, thì còn ai có thể đứng ra nữa?
- Ngươi vừa nói gì? – Dương Khai híp mắt lại, nhìn chằm chằm Tử Vô Cực, trong lòng dấy lên một tia sát khí.
Hắn tuyệt đối không ngờ rằng, Tử Vô Cực lại biết chuyện Tử Long đã ngã xuống.
Tuy không rõ hắn biết được bằng cách nào, nhưng nhìn thần thái và lời nói của đối phương, đây chắc chắn không phải là suy đoán, mà là sự thật đã được nắm chắc.
Nhưng chuyện này, ngoài Dương Khai và Quỷ Tổ ra, không một ai hay biết. Tử Vô Cực làm sao biết được? Dương Khai nghĩ mãi không ra.
Tử Vô Cực dường như đã bình tĩnh hơn, nói năng cũng mạch lạc, không hề sợ hãi nhìn thẳng vào mắt Dương Khai:
- Tôn giả không cần gạt Vô Cực, chuyện phụ thân ngã xuống đã mấy ngày, Vô Cực đã biết rồi.
Nói xong, hắn lại cười khổ:
- Chắc hẳn tôn giả đang nghi ngờ làm sao Vô Cực biết được. Chuyện này cũng đơn giản thôi, phụ thân ta có một chiếc Nguyên Mệnh Đăng, người còn thì đèn còn, người mất thì đèn tắt. Trong thiên hạ này, chỉ có một người biết đến sự tồn tại của chiếc đèn đó, chính là mẫu thân của Vô Cực! Ngay cả đại ca Tử Đông Lai cũng không hề hay biết về Nguyên Mệnh Đăng.
- Nguyên Mệnh Đăng? – Dương Khai nhướng mày, tuy chưa từng nghe qua thứ này, nhưng cũng đoán được nó hẳn giống như Băng Hồn Châu mà Tô Nhan đã ngưng luyện, người còn thì châu còn, người mất thì châu vỡ.
- Không sai. – Tử Vô Cực nghiêm mặt gật đầu. – Mặc dù phụ thân có không ít thê thiếp, nhưng người ngài yêu thương nhất vẫn là mẫu thân của Vô Cực. Vì vậy, Nguyên Mệnh Đăng này vẫn luôn do bà bảo quản. Sau khi Nguyên Mệnh Đăng dập tắt, mẫu thân đã lập tức báo cho Vô Cực biết.
- Nếu Tử Long coi trọng mẫu thân ngươi như vậy, tại sao lại không bồi dưỡng ngươi làm người kế vị? – Dương Khai cười lạnh.
Tử Vô Cực cười khổ:
- Tôn giả đến Tử Tinh chưa lâu, có lẽ vẫn chưa hiểu rõ. Ở Tử Tinh, dĩ nhiên phụ thân là người đứng đầu, nhưng dưới phụ thân, đại trưởng lão là người quyền thế nhất, mà mẫu thân của đại ca ta, lại chính là con gái của đại trưởng lão...
- À, ta hiểu rồi. – Dương Khai gật đầu, nói cho cùng vẫn là do Tử Long thỏa hiệp, thảo nào một kẻ phẩm chất kém cỏi như Tử Đông Lai cũng có thể trở thành thiếu chủ Tử Tinh. Trước kia Dương Khai còn tưởng do Tử Long quá nuông chiều hắn, thì ra bên trong còn có nguyên do khác.
- Tôn giả có vẻ không hề kinh ngạc trước tin phụ thân ngã xuống, xem ra đã sớm biết chuyện này? – Tử Vô Cực nhìn Dương Khai, thăm dò hỏi.
- Cớ sao lại nói vậy? – Dương Khai hỏi ngược lại.
- Ha ha! Trước đó phụ thân dẫn đại ca ra ngoài, chính là đến Thất Lạc Chi Địa trong truyền thuyết... Nơi đó vô cùng nguy hiểm, đầy rẫy hiểm nguy, cho dù là phụ thân cũng không chắc có thể toàn thân trở ra, hẳn là phụ thân đã ngã xuống ở đó... Mà trong khoảng thời gian này, tôn giả lại đột nhiên xuất hiện ở Tử Tinh Thành, trước đây Vô Cực chưa từng nghe qua về sự tồn tại của ngài. Vô Cực suy đoán, hẳn là ngài đã quen biết phụ thân trong Thất Lạc Chi Địa, đồng thời cũng tại đó trở thành vị tôn giả thứ ba của Tử Tinh. Có lẽ lúc phụ thân ngã xuống, ngài cũng có mặt tại hiện trường, cho nên bây giờ mới không hề kinh ngạc.
- Phân tích rất hợp tình hợp lý! – Dương Khai gật đầu tán thưởng, nhưng ngay sau đó sắc mặt lạnh đi, sát khí tuôn trào. – Nhưng nếu là ta giết Tử Long thì sao, Vô Cực công tử có từng nghĩ đến khả năng này?
Sắc mặt Tử Vô Cực biến đổi, nhưng hắn không quá hoảng loạn, mà bình tĩnh đáp:
- Vô Cực đương nhiên cũng đã nghĩ tới, nhưng điều này không thể nào. Không phải Vô Cực nghi ngờ thực lực của tôn giả, nếu tôn giả có thể được phụ thân thừa nhận và giao cho Tôn Giả Lệnh, tự nhiên là thủ đoạn thông thiên, thực lực cường đại. Nhưng với một nhân vật như phụ thân, tôn giả muốn giết ngài, liệu bản thân có thể toàn thân trở ra không? Cho nên, cái chết của phụ thân, hẳn là không liên quan đến tôn giả.
Suy đoán của Tử Vô Cực cũng không có vấn đề gì, chỉ là hắn đã đánh giá quá thấp thực lực của Dương Khai, hơn nữa tình huống lúc đó không phải một mình Dương Khai đối đầu với Tử Long, mà còn có Quỷ Tổ và pháp thân cùng giáp công.
- Ngoài ra, còn một nguyên nhân quan trọng hơn, đó là đại ca của ta vẫn còn sống. Nếu phụ thân thật sự do tôn giả giết chết, đại ca chắc chắn không thể nào thoát được.
- Đại ca ngươi cũng có Nguyên Mệnh Đăng? – Dương Khai ngạc nhiên hỏi.
- Đương nhiên là có. – Tử Vô Cực gật đầu.
Dương Khai không khỏi thầm thấy may mắn, may mà thần hồn của Tử Đông Lai chưa bị hủy diệt, nếu không chuyến đi đến Tử Tinh này của mình, chỉ sợ đã là tự chui đầu vào lưới.
Nghĩ vậy, ánh mắt Dương Khai dần trở nên ôn hòa, cảm khái nói:
- Vô Cực công tử, ngươi rất thông minh! Nếu ta là Tử Long, nhất định sẽ bồi dưỡng ngươi làm người kế vị!
Tử Vô Cực mừng rỡ, khiêm tốn nói:
- Tôn giả quá khen, Vô Cực chẳng qua là đang cố gắng tồn tại mà thôi!
Dương Khai thở dài:
- Ngươi nói không sai, Tử Long quả thật đã ngã xuống ở Thất Lạc Chi Địa. Ta và Tử Long quen biết nhau ở đó, cũng cùng hắn trải qua một phen sinh tử, hắn mời ta gia nhập Tử Tinh, bổn tọa cũng đã đồng ý. Nào ngờ trong chốn quỷ quái đó lại có một con chim thần Thất Diệu Khổng Tước, ngay cả Hư Vương tam tầng cảnh cũng không thể chống lại nghiệt súc đó. Phụ thân ngươi nhất thời không để ý, bị Thất Diệu Thần Quang bao phủ, liền ngã xuống, bổn tọa vô cùng đau lòng.
Nghe Dương Khai nói vậy, Tử Vô Cực liền khóc rống lên, vẻ mặt vô cùng bi thương, nước mắt không ngừng tuôn rơi...
Dương Khai lạnh lùng nhìn hắn, trong lòng không khỏi thầm bội phục.
Tử Vô Cực này tuyệt đối là một nhân tài. Tuy hắn khóc lóc thảm thiết, đau khổ tột cùng, nhưng chính vì vậy mà lại mang đậm màu sắc diễn kịch.
Dù sao hắn cũng không phải vừa mới biết tin phụ thân mình ngã xuống, mà đã sớm biết qua Nguyên Mệnh Đăng dập tắt. Bây giờ lại diễn một màn này trước mặt Dương Khai, rõ ràng là có ý diễn kịch, hơn nữa Dương Khai cũng không chắc hắn có tin vào câu chuyện bịa đặt này của mình hay không.
Nhưng bất kể hắn có tin hay không, lúc này Dương Khai chỉ có thể đi một bước tính một bước.
Khóc một hồi, Tử Vô Cực mới nín khóc, lau nước mắt, run giọng nói:
- Để tôn giả chê cười rồi.
- Chuyện thường tình thôi, nhị công tử hãy nén bi thương! – Dương Khai lên tiếng an ủi.
- Tôn giả, Vô Cực còn một chuyện không rõ, mong tôn giả vui lòng chỉ giáo. – Tử Vô Cực nhanh chóng khôi phục lại, như thể đang biến đau thương thành sức mạnh.
- Cứ nói. – Dương Khai thản nhiên đáp.
- Đại ca của ta... hiện giờ đang ở đâu?
Tử Vô Cực khẽ giọng hỏi.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe