Dương Khai nhìn hắn, cười khẽ:
- Ngươi dò hỏi chuyện này làm gì?
Tử Vô Cực trầm giọng nói:
- Thất Lạc Chi Địa nguy hiểm như vậy, ngay cả nhân vật kinh thiên vĩ địa như phụ thân cũng ngã xuống, đại ca hẳn là cũng khó mà bình an vô sự. Hắn có thể sống sót, có lẽ cũng là nhờ công lao của tôn giả, cho nên hiện tại cũng chỉ có tôn giả biết được tung tích của đại ca.
- Phải thì sao? – Dương Khai nhếch miệng. – Chẳng lẽ Vô Cực công tử muốn bổn tọa giao đại ca của ngươi cho ngươi xử trí?
Tử Vô Cực hoảng hốt xua tay:
- Không dám! Vô Cực tuyệt đối không có ý nghĩ này, đại ca và Vô Cực vốn là người một nhà, nay phụ thân đã ngã xuống, Vô Cực sao có thể nảy sinh dị tâm với đại ca? Có điều Vô Cực muốn hỏi một câu, lần này tôn giả ngài đến Tử Tinh, là do đại ca ủy thác sao?
- Buồn cười, bổn tọa là thân phận gì, dù hắn là thiếu chủ Tử Tinh, cũng không có quyền sai khiến hành động của bổn tọa. – Dương Khai cười lạnh.
Tử Vô Cực mừng rỡ không thôi:
- Vậy thì tốt rồi, nếu tôn giả có giao tình sinh tử với phụ thân, vậy đương nhiên không đành lòng nhìn cơ nghiệp Tử Tinh rơi vào tay kẻ khác. Nếu thật là vậy, phụ thân dưới suối vàng có biết, làm sao nhắm mắt được? Xin tôn giả giúp ta!
Dương Khai im lặng, ra vẻ trầm tư.
Tử Vô Cực vừa thấy có hy vọng, vội thừa thắng xông lên:
- Nếu như tôn giả đã gặp qua đại ca ta, đương nhiên cũng biết phẩm hạnh của hắn thế nào, không biết theo cách nhìn của tôn giả, vị trí chủ nhân Tử Tinh, do ai ngồi lên mới thích hợp?
Lúc nói lời này, Tử Vô Cực không còn che giấu dã tâm của mình, ánh mắt sáng rực.
Dương Khai nhàn nhạt nói:
- Tuy rằng tư chất của Tử Đông Lai không tồi, nhưng nói về tâm cơ, sự trầm ổn, quả thật không bằng ngươi. Hắn sẽ trở thành một cường giả, nhưng tuyệt đối không thể trở thành bá chủ một phương.
- Cảm tạ tôn giả khen ngợi! – Tử Vô Cực không khách khí nhận lấy, trầm giọng nói: - Tôn giả, phụ thân và đại ca đã mất tích gần hai năm, tuy rằng dư uy vẫn còn, nhưng bên phía đại trưởng lão vẫn luôn rục rịch, nếu còn kéo dài, tình hình của Tử Tinh sẽ không ổn. Nếu như tôn giả đã tiếp nhận Tôn Giả Lệnh mà phụ thân giao cho, Vô Cực sẽ coi ngài là người một nhà, nếu được tôn giả giúp đỡ, đại sự ắt thành!
- Ngươi nắm chắc như vậy? – Dương Khai nhíu mày.
Tử Vô Cực cười tự tin:
- Trên Tử Tinh, Tử gia ta mới là chính thống! Vô Cực giấu tài đã nhiều năm, hiện tại nếu dám đứng ra đối chọi với lão thất phu kia, tự nhiên sẽ không phải tay không. Hiện tại chỉ thiếu, là một vị nhân vật mấu chốt có thể đối đầu với lão thất phu kia! Mà tôn giả giá lâm, vừa lúc làm cho Vô Cực thấy được hy vọng!
Dương Khai kinh ngạc nhìn Tử Vô Cực, phát hiện mình vẫn đánh giá thấp kẻ này. Nghe hắn nói, có vẻ đã thu nạp không ít võ giả mạnh mẽ phục vụ cho mình.
Hắn lười để ý đến tranh chấp quyền thế trên Tử Tinh, dù sao mục đích của hắn là vì Tinh Đế Lệnh, tuy nhiên lần trước vì muốn vào Tử Tinh Cung mà đã đánh rắn động cỏ, nếu lần này có thể mượn tay Tử Vô Cực để lấy ra thứ đó, vậy cũng là một cách hay.
Vừa nghĩ vậy, Dương Khai giả vờ trầm tư.
Tử Vô Cực cũng không dám quấy rầy, chỉ có thể thấp thỏm lo lắng chờ đợi.
Hồi lâu sau, Tử Vô Cực chờ đến sốt ruột, Dương Khai mới bỗng nói:
- Vô Cực công tử thẳng thắn như thế, lại còn nhanh nhạy, làm bổn tọa rất yên lòng, tin rằng Tử Long dưới suối vàng có biết, cũng sẽ ngậm cười nơi chín suối.
- Ý của tôn giả là... – Tử Vô Cực vừa mừng vừa sợ nhìn Dương Khai.
- Muốn ta giúp ngươi, không phải không được. Thân là tôn giả, tự nhiên phải góp sức cho Tử Tinh. Bổn tọa cũng không phải người máu lạnh, không thể nhìn cơ nghiệp Tử Tinh rơi vào tay người khác, chỉ là...
- Tôn giả có yêu cầu gì, cứ việc nói thẳng, nếu như Vô Cực có thể làm được, nhất định không từ chối! – Tử Vô Cực nhanh nhảu nói ngay, không chờ Dương Khai nói hết lời.
- Tốt lắm. – Dương Khai hài lòng gật đầu. – Bổn tọa chỉ có hai yêu cầu. Đầu tiên là bổn tọa muốn vào kho báu của Tử Tinh các ngươi, lấy một món đồ trong đó, đây là thứ mà phụ thân ngươi đã hứa cho ta!
- Kho báu! – Tử Vô Cực cả kinh, sau đó cười khổ nói: - Tôn giả có điều không biết, Vô Cực cũng biết đôi chút về kho báu Tử Tinh, nó nằm ở nơi được phòng hộ nghiêm ngặt nhất Tử Tinh Cung. Tuy rằng Vô Cực có thể đến gần, nhưng không có chìa khóa thì không thể mở ra, Vô Cực cũng chưa từng vào kho báu, nơi đó chỉ có phụ thân và đại ca từng đi vào.
- Ta có chìa khóa.
Dương Khai nói:
- Chuyện này không cần nhị công tử tốn sức.
- Chìa khóa của phụ thân ở trên tay tôn giả? – Tử Vô Cực ngạc nhiên không thôi.
- Phải! – Dương Khai gật đầu.
Tử Vô Cực hơi biến sắc, không biết đã nghĩ tới điều gì, nhưng nhanh chóng thu liễm, gật đầu nói:
- Nếu là vậy, chuyện này không khó làm. Vô Cực thân là nhị công tử tự nhiên có quyền đến gần kho báu, chuyện này cứ giao cho ta là được.
- Tốt lắm! – Dương Khai gật đầu hài lòng. – Chuyện thứ hai, là thả những người của Hằng La Thương Hội.
Tử Vô Cực nghe vậy, vẻ mặt buồn bực, bất đắc dĩ nói:
- Tôn giả có điều không biết, những người đó không phải do Vô Cực bắt, mà là do đại trưởng lão làm, người trông giữ đều là thân tín của lão.
- Đương nhiên ta biết là hắn làm. – Dương Khai hừ lạnh. – Hiện tại nhị công tử lo thân còn chưa xong, nào còn lòng dạ chống lại người của Hằng La Thương Hội. Tuy nhiên bổn tọa rất hiếu kỳ, đại trưởng lão làm như vậy là vì sao?
Sắc mặt Tử Vô Cực âm trầm, nói:
- Nếu như Vô Cực không đoán sai, có lẽ cũng là thủ đoạn của lão thất phu đó nhắm vào ta.
- Nói cho rõ ràng! – Dương Khai nhướng mày.
- Hằng La Thương Hội là một thế lực khổng lồ, so với Tử Tinh thì chỉ mạnh chứ không yếu. – Tử Vô Cực nhẹ giọng nói. – Lần này trong số những người đến Tử Tinh, người dẫn đầu hình như là con trai của hội trưởng Hằng La Thương Hội, đại trưởng lão làm vậy, nếu như Hằng La Thương Hội biết được thì tự nhiên sẽ có hành động. Chuyện này có thể lớn có thể nhỏ, nếu nói lớn, là xung đột giữa hai thế lực lớn, rất có thể dẫn tới hai bên đại chiến. Nếu nói nhỏ, vậy không đáng kể, chỉ cần những người đó không nguy hiểm đến tính mạng là được. Nếu như bên Hằng La Thương Hội nhận được tin tức tới đòi người, đại trưởng lão chỉ cần tùy tiện giao ra một kẻ chịu tội thay, là có thể chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không, tin rằng Hằng La Thương Hội cũng sẽ không muốn vì chuyện nhỏ này mà xung đột trực tiếp với Tử Tinh. Dĩ nhiên, người bị giao ra chịu tội phải có đủ sức nặng, hạng vô danh tiểu tốt tự nhiên không thể dập tắt được lửa giận của Hằng La Thương Hội!
- Vậy kẻ chịu tội đó, hẳn sẽ là ngươi? – Dương Khai hiểu ra.
- Ngoài ta ra, trên Tử Tinh còn ai gánh vác nổi? – Tử Vô Cực cười lạnh không thôi. – Nếu Vô Cực bị giao ra, vậy Tử Tinh thật sự phải đổi chủ.
- Thì ra là thế.
Cuối cùng Dương Khai cũng hiểu được vì sao bỗng nhiên Tử Tinh lại gây khó dễ cho Thần Đồ, thì ra là thủ đoạn đối phó Tử Vô Cực của đại trưởng lão, chỉ có thể nói Thần Đồ ra cửa không xem ngày, tự đâm đầu vào vòng xoáy thị phi.
- Cho nên mới nói, nếu như tôn giả muốn cứu người, vậy trước tiên phải đối phó lão thất phu kia!
- Ta hiểu rồi. – Dương Khai gật đầu.
- Tôn giả, ngài với mấy người Hằng La Thương Hội kia... có quen biết? – Tử Vô Cực không nhịn được hiếu kỳ, hỏi.
Dương Khai nhàn nhạt liếc hắn.
Tử Vô Cực liền cười gượng:
- Vô Cực lắm miệng.
- Được rồi, bây giờ bổn tọa muốn biết, nhị công tử định đối phó đại trưởng lão thế nào, ngươi đừng nói với ta là còn chưa có kế hoạch chi tiết.
- Tự nhiên là có!
Tử Vô Cực toát ra thần sắc phấn chấn.
- Vô Cực chuẩn bị đã lâu, chỉ chờ đợi ngày này tới, hiện tại được tôn giả giúp sức, tất nhiên đại sự sẽ thành, kế hoạch của Vô Cực là thế này...
Sau đó, Tử Vô Cực nói ra kế hoạch của mình.
Dương Khai mặt không đổi sắc mà nghe, trong lòng thầm kinh ngạc, hắn không thể ngờ với thủ đoạn cùng năng lực của Tử Vô Cực mà vẫn có thể nhẫn nhịn mãi đến nay mới lộ ra bộ mặt thật, hơn nữa trên Tử Tinh, cường giả bị hắn thu phục lại nhiều vô số.
Bản lĩnh ẩn mình của tiểu tử này quả thật là cao.
Nghe xong, Dương Khai im lặng ngẫm nghĩ, cảm thấy kế hoạch này thật sự chặt chẽ, liền nhìn Tử Vô Cực với ánh mắt khác xưa:
- Nếu Tử Tinh có thể được nhị công tử quản lý, ngày sau nhất định sẽ càng thêm huy hoàng.
- Tôn giả quá khen. – Tử Vô Cực cười khiêm tốn.
- Được rồi, thời gian không còn sớm, hôm nay đến đây thôi, đợi tới ngày đó, bổn tọa sẽ tự tìm nhị công tử.
- Vô Cực cung tiễn tôn giả! – Tử Vô Cực đứng dậy, cúi người chào.
Rời khỏi phòng, Dương Khai nói với Lê Nặc một tiếng, liền dẫn Hoa U Mộng trở về Ngũ Phương Thương Hội.
Trong sương phòng, Tử Vô Cực không che giấu được thần sắc mừng rỡ, im lặng cười dài.
Quý Quân đi vào thấy hắn như thế, liền vui vẻ:
- Công tử, đã bàn bạc ổn thỏa với vị đại nhân đó rồi sao?
Tử Vô Cực gật đầu.
Quý Quân đấm vào lòng bàn tay, phấn chấn nói:
- Quá tốt, ém mình bấy lâu, cuối cùng cũng có thể ngẩng cao đầu mà làm người. Nhưng mà công tử, có thể tin được vị đại nhân đó không?
Nghe Quý Quân hỏi vậy, Tử Vô Cực cũng thu lại vẻ mặt:
- Hẳn là được. Vị đại nhân này không có lòng trung thành sâu đậm với Tử Tinh ta, cho nên sẽ không trung thành với một bên nào, chỉ cần thỏa mãn yêu cầu của hắn, hắn sẽ để ta sai khiến. Nhưng dù là nói vậy, cũng không thể không đề phòng... Quý lão, theo ta trở về Tử Tinh Cung, đi gặp mẫu thân.
Quý Quân biến sắc:
- Công tử muốn mời vị kia ra tay?
Tử Vô Cực nói:
- Không sai, Tử Tinh ta không phải chỉ có một vị tôn giả.
...
Dẫn Hoa U Mộng về đến Ngũ Phương Thương Hội, Dương Khai bắt đầu bế quan, đồng thời căn dặn người của Ngũ Phương Thương Hội, trong thời gian này không được chạy lung tung.
Thật ra không cần hắn nói, lúc Hoa U Mộng mang về hơn hai trăm triệu Thánh tinh, đám người Hạ Kinh Vũ đều kinh ngạc đến ngây người.
Số lượng Thánh tinh lớn như vậy, ngày xưa bọn họ chỉ nghe người ta nói tới mà thôi, căn bản không thể tưởng tượng mình sẽ có được, nhưng hôm nay sự thật lại bày ra trước mắt.
Không ai dám tin đây là thật.
Chừng nửa ngày sau, mọi người mới tiếp nhận sự thật này, do Hoa U Mộng sắp xếp, chia ra hai mươi triệu Thánh tinh đi mua vật tư tu luyện quý giá.
Những ngày sau đó, mọi người của Ngũ Phương Thương Hội đều bế quan tu luyện, nào có rảnh rỗi mà chạy lung tung?
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang