Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1868: CHƯƠNG 1868: ĐỊA MẠCH TINH, LONG LÂN

Thu hoạch khổng lồ, nhưng Dương Khai lại không tìm được vật mình cần.

Tuy nhiên, hắn cũng không vội, mà đưa mắt nhìn những chiếc hộp được bố trí ở một góc không mấy nổi bật.

Có tổng cộng ba chiếc hộp, xếp thành hàng ngang. Nếu không đoán sai, hẳn là Tinh Đế Lệnh được cất trong một trong số đó.

Tinh Đế Lệnh liên quan đến mấu chốt để hắn đi Tinh Giới tìm kiếm võ đạo cao hơn, tự nhiên Dương Khai rất mực chú ý.

Hiện tại trong tay hắn đã có sáu cái, cộng thêm một cái của Tử Tinh, vậy là bảy cái. Vẫn còn hai cái có manh mối, chỉ cần gom đủ là sẽ mở ra con đường đi đến Tinh Giới.

Đối với chiếc của Tử Tinh, hắn nhất định phải lấy.

Đứng trước ba chiếc hộp, Dương Khai quan sát một hồi, xác nhận xung quanh không có cấm chế gì, mới đưa tay mở chiếc hộp đầu tiên.

Mở ra, bên trong là một thứ giống khối tinh thạch.

Dương Khai lộ vẻ cổ quái, quan sát kỹ một hồi, lại phát hiện mình không nhận ra đây là gì. Khối tinh thạch này có hình tròn, tinh khiết không tì vết, nhìn tựa như thánh tinh.

Nhưng nó tuyệt đối không phải thánh tinh.

Bởi vì một khối thánh tinh không thể nào được cất giữ trong bảo khố Tử Tinh.

Dương Khai lấy viên tinh thạch hình tròn ra khỏi hộp, vẻ mặt càng thêm cổ quái. Hắn phát hiện thứ này không hề có chút dao động năng lượng, tựa như một khối thủy tinh vô dụng.

Nhưng khi hắn thả thần niệm tra xét, sắc mặt lại đại biến, kinh ngạc thốt lên: – Mạnh mẽ đến vậy sao?

Trong nháy mắt, hắn cảm nhận được trong viên tinh thạch tầm thường này lại có dao động năng lượng mà hắn không thể tưởng tượng!

Năng lượng khổng lồ mênh mông như biển rộng cuộn trào, thần niệm của hắn chảy vào, có cảm giác không thấy điểm cuối, khiến hắn khiếp sợ.

– Chẳng lẽ đây thật sự là thánh tinh? Dương Khai có chút không chắc. Hắn cảm nhận được trong tinh thạch chứa đựng năng lượng không có tạp chất, có thể cho võ giả hấp thu luyện hóa, dùng hỗ trợ tu luyện, tác dụng như thánh tinh bình thường. Nhưng nào có thánh tinh nào chứa đựng năng lượng mạnh mẽ đến nhường này?

Hắn thử vận chuyển công pháp, hấp thu năng lượng trong tinh thạch, rất thuận lợi, năng lượng bên trong thông qua bàn tay chảy vào người.

Dương Khai liền cảm thấy cả người sảng khoái, như toàn thân bao bọc trong năng lượng khổng lồ.

Chỉ hấp thu trong nháy mắt, Dương Khai phát hiện mình hấp thu lượng năng lượng tương đương một trăm khối thánh tinh, mà khối tinh thạch tròn này lại không hề biến đổi, dường như bên trong chứa đựng năng lượng vô cùng vô tận.

– Nó sẽ không phải là Địa Mạch Tinh đó chứ? Dương Khai chợt nhớ tới truyền thuyết mình từng nghe qua, ánh mắt sáng lên.

Địa mạch là nơi linh khí dưới lòng đất hội tụ, hình thành điểm tập trung năng lượng đặc thù, không thể di chuyển. Nơi có địa mạch, linh khí thiên địa thường nồng đậm hơn. Những thế lực nhỏ, gia tộc tông môn, đều thích đặt tổng đà trên nơi có địa mạch, như vậy mới làm môn hạ đệ tử có hoàn cảnh tu luyện tốt.

Càng là tông môn hùng mạnh, càng thích chiếm lĩnh địa mạch tốt.

Địa mạch chia thành nhiều loại. Địa mạch hạ đẳng kém nhất cũng không hiếm, núi non sông ngòi có khắp nơi. Địa mạch khá hơn một chút thì hiếm hơn, địa mạch phẩm chất cao thì lại càng ít ỏi.

Vị trí Lăng Tiêu Tông hiện tại, sâu trong lòng đất ẩn chứa địa mạch thượng phẩm nhất, nên linh khí thiên địa mới dày đặc đến vậy.

Địa mạch chẳng những phân chia nhiều cấp, còn có phân chia kích cỡ. Có địa mạch diện tích rộng lớn, có địa mạch chỉ vài ba dặm, kiểu nào cũng có.

Mà trong truyền thuyết, còn có một loại địa mạch cực phẩm nhất, tất cả năng lượng thiên địa ngưng tụ một chỗ, trải qua năm tháng dài đằng đẵng, ngưng tụ thành hình dáng tinh thạch, đây cũng chính là Địa Mạch Tinh!

Địa mạch không thể di chuyển, nhưng mà Địa Mạch Tinh lại có thể mang theo người.

Mang theo một viên Địa Mạch Tinh, chẳng khác nào luôn mang theo một địa mạch thượng phẩm bên mình. Võ giả dựa vào nó tu luyện, không những không cần thánh tinh, mà tốc độ tu luyện còn tăng gấp trăm ngàn lần.

Thứ như Địa Mạch Tinh, Dương Khai cũng chưa từng thấy qua, chỉ nghe trong truyền thuyết.

Nhưng hiện tại, ở trong bảo khố Tử Tinh, lại có một viên có thể là Địa Mạch Tinh!

Đây chính là bảo vật nghịch thiên. Tuy rằng chỉ có thể dùng cho một người, không như địa mạch thông thường có thể cung cấp cho cả gia tộc hay tông môn cùng sử dụng, nhưng có nó, võ giả tu luyện muốn không nhanh cũng khó.

Cầm viên Địa Mạch Tinh này, Dương Khai nở nụ cười mãn nguyện.

Đến cảnh giới như hắn, trên đời đã hiếm có thứ gì khiến hắn động lòng, nhưng Địa Mạch Tinh này tuyệt đối là một trong những thứ đó.

Cất Địa Mạch Tinh vào nhẫn không gian, Dương Khai không suy nghĩ nhiều, mở chiếc hộp thứ hai.

Mở ra, trong hộp có một chiếc lệnh bài đặc biệt, trên đó tỏa ra đế uy. Mặt trước khắc một chữ "Đế" nổi bật, chẳng phải Tinh Đế Lệnh thì là gì?

Dương Khai không chút khách khí thu vào.

Đến đây, chiếc Tinh Đế Lệnh thứ bảy đã tới tay.

Dương Khai đưa mắt nhìn chiếc hộp cuối cùng.

Hai hộp trước, một cái cất Địa Mạch Tinh, một cái cất Tinh Đế Lệnh, đều là vật phẩm vô cùng quý giá, tự nhiên Dương Khai tràn đầy mong chờ vào hộp thứ ba.

Mở hộp ra, Dương Khai còn chưa nhìn bên trong là gì, bỗng nhiên biến sắc, điên cuồng thúc đẩy công pháp, cố gắng áp chế dòng máu đang sôi trào.

Đồng thời, có tiếng rồng gầm mờ ảo, vang vọng ra từ trên người hắn.

Long Cốt Kiếm Tích Thúy không bị khống chế tự động bay ra, hóa thành cự long lượn lờ trước mặt hắn, đôi mắt rồng trợn trừng, chăm chú nhìn chiếc hộp thứ ba, ánh mắt phức tạp.

Sắc mặt Dương Khai ngưng trọng nhìn Long Cốt Kiếm hóa thành cự long, tay bấm pháp quyết, trong lòng khẽ động, mới thu nó về thân. Nhưng huyết mạch trong người vẫn cuộn trào mãnh liệt, sâu thẳm trong tâm hồn không ngừng vang lên âm thanh, tựa như có thứ gì đó trong chiếc hộp thứ ba đang kêu gọi hắn.

Dương Khai cẩn thận nhìn vào hộp, phát hiện bên trong chứa một chiếc vảy to cỡ bàn tay.

Vảy như vảy cá, bên trên có hoa văn phức tạp, khí tức man hoang thượng cổ khiến lòng người kinh sợ tỏa ra.

– Long Lân! Dương Khai kinh hãi hô lên: – Đây là Long Lân!

Hắn không thể nào ngờ được, bên trong chiếc hộp thứ ba lại là một mảnh vảy rồng, một Long Lân chân chính!

Hắn mang trong mình căn nguyên Kim Thánh Long, tu luyện Hóa Yêu Quyết của Yêu tộc, lại có Long Tích Cốt cùng Long Châu luyện hóa thành Long Cốt Kiếm Tích Thúy. Trên đời này nói về sự hiểu biết Chân Long, e rằng không ai có thể sánh bằng Dương Khai.

Cho nên vừa thấy được chiếc vảy này, Dương Khai liền nhận ra đó là Long Lân chân chính.

Là một mảnh vảy rớt ra từ Thánh Linh thượng cổ Chân Long trong truyền thuyết!

Long uy trên vảy nồng đậm như thực chất, sinh ra cộng hưởng mạnh mẽ với căn nguyên Kim Thánh Long trong người Dương Khai, khiến huyết mạch của hắn sôi trào không thể yên ổn.

Thánh Linh thượng cổ, chỉ tồn tại trong truyền thuyết. Chân Long, Chân Phượng, Kỳ Lân, Tỳ Hưu, đều thuộc hàng Thánh Linh thượng cổ. Nhưng rốt cuộc chúng có tồn tại hay không, thì không ai biết, cũng không ai từng thấy.

Nếu không phải Dương Khai có được căn nguyên Kim Thánh Long cùng Long Cốt Kiếm, cũng có Dương Viêm đích thân làm chứng, e rằng cũng sẽ có hoài nghi.

Căn nguyên Kim Thánh Long của hắn có được tại Long Cốc trên Thông Huyền Đại Lục, Long Cốt Kiếm thì ở Lưu Viêm Sa Địa, tất cả đều mang lịch sử xa xưa. Giờ đây, trong bảo khố Tử Tinh, hắn lại tìm thấy một mảnh Long Lân.

Ánh mắt Dương Khai sáng ngời, trong lòng phấn chấn khôn nguôi.

Một mảnh Long Lân như vậy, thậm chí ngay cả Long Cốt Kiếm, đối với người khác cũng chỉ là nguyên liệu luyện khí cực tốt, hay một bí bảo thượng hạng mà thôi. Nhưng đối với Dương Khai, lại mang ý nghĩa càng thêm phi phàm.

Không gì khác, Xích Nguyệt Lĩnh Chủ đã trao cho hắn Hóa Yêu Quyết. Nửa bộ phận đầu là mượn căn nguyên Kim Thánh Long để diễn hóa hình thái thân thể Chân Long, trở nên càng thêm mạnh mẽ, nhưng đó cũng chỉ là diễn hóa mà thôi.

Còn nửa bộ sau, lại giảng giải cách dung hợp các bộ phận thân thể Yêu tộc thượng cổ, để chân chính sở hữu thần thông của những Yêu tộc đó.

Ví dụ như mảnh Long Lân này, nếu Dương Khai có thể dung hợp vào thân, vậy sẽ có được phòng ngự cường hãn như Chân Long.

Thậm chí Long Cốt Kiếm Tích Thúy, Dương Khai cũng có thể dung hợp vào người, biến xương sống thành long cốt chân chính.

Đây là sự tăng cường không thể tưởng tượng, một khi thành công, thực lực của Dương Khai sẽ tăng vọt đáng kể.

Có điều trước kia hắn chưa đủ thực lực, không dám hành động. Long Cốt Kiếm vẫn luôn được dùng như một bí bảo. Hiện tại hắn đã đạt đến Hư Vương Lưỡng Tầng Cảnh, xem như đã có tư cách dung hợp.

Nếu có thể dung hợp toàn bộ Long Cốt Kiếm cùng Long Lân, Dương Khai sẽ có thể thi triển một phần thần thông của Chân Long.

Đó là chuyện gần như không tưởng.

Vốn dĩ hắn tưởng cả đời cũng khó gặp được vật liệu thân thể Chân Long, không thể ngờ lại tìm thấy một mảnh Long Lân ở nơi đây.

Hít sâu mấy hơi, ổn định sự hưng phấn, Dương Khai cầm lấy Long Lân. Không ngờ hắn còn chưa chạm tới, trên Long Lân đã tỏa ra một luồng lực lượng kinh người đánh thẳng về phía Dương Khai.

Luồng lực lượng đó hóa thành một lá chắn vô hình, chặn đứng tay Dương Khai, xương tay hắn vang lên tiếng rắc rắc, suýt chút nữa nổ tung, không thể tiến tới.

Dương Khai lộ vẻ bất ngờ, hừ lạnh một tiếng:

– Hóa Long!

Dứt lời, ánh sáng vàng bùng lên, long khí cuồn cuộn trào ra từ thân thể hắn. Cánh tay Dương Khai chợt bành trướng, bên trên hiện ra Long Lân ngưng kết từ Thánh Nguyên, nhìn sống động như thật, bàn tay cũng sắc nhọn như vuốt rồng.

Long uy tràn ngập, tiếng gầm cuồn cuộn.

Dù là một mảnh Long Lân chân chính, nhưng đã rơi rụng vô số năm. Huống hồ Dương Khai còn sở hữu căn nguyên Kim Thánh Long, thứ mà Chân Long bình thường không thể sánh bằng, một miếng Long Lân nhỏ bé làm sao có thể ngăn cản hắn?

Lực lượng phong tỏa hành động của Dương Khai, dưới khí tức lực lượng căn nguyên Kim Thánh Long, liên tục tan vỡ.

Trong không trung vang lên tiếng nổ trầm đục.

Dương Khai thuận lợi nắm lấy Long Lân, cầm lên quan sát một hồi, mới mỉm cười đặt Long Lân trở lại chiếc hộp, rồi ném vào trong nhẫn không gian.

Long uy tiêu tán, Dương Khai cũng thu hồi bí thuật hóa long. Bảo khố Tử Tinh lại trở về vẻ bình thường, có điều nhìn quanh, bảo khố vốn đã không lớn giờ đây lại trống rỗng, không còn thứ gì, trông thật tiêu điều.

Ngoài cửa, Quý Quân lo lắng không yên đi đi lại lại, thỉnh thoảng liếc nhìn cửa mật điện, nhưng vẫn không thấy Dương Khai xuất hiện.

Tên khốn đó chắc chắn đã vét sạch bảo khố rồi! Trong lòng Quý Quân hiểu rõ, nhưng bất lực ngăn cản, cảm thấy tim mình đang rỉ máu.

ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!