Cùng lúc Dương Khai vét sạch kho báu của Tử Tinh, bên trong từ đường Tử Tinh Cung, một cuộc minh tranh ám đấu khác cũng đang âm thầm diễn ra.
Tử Vô Cực đã quyết tâm lật bài ngửa với Công Tôn Lương ngay trong ngày hôm nay, nên đương nhiên không còn ẩn nhẫn nhượng bộ như trước. Hắn biểu lộ khí thế hăng hái, hùng hổ dọa người.
Công Tôn Lương nhận ra sự khác biệt này, nhưng lão cũng không để tâm, chỉ giữ thái độ thờ ơ lạnh nhạt.
Nhiều cao tầng Tử Tinh mơ hồ cảm nhận được bầu không khí khác lạ, thầm lo lắng đề phòng. May mắn thay, mọi việc vẫn diễn ra bình ổn, nghi thức tế thiên tế địa tiến hành suôn sẻ.
Nửa ngày sau, mọi người tề tựu trong từ đường, chuẩn bị tiến hành nghi thức tế tổ trang trọng cuối cùng.
Tế phẩm đã được chuẩn bị chu toàn. Các cao tầng Tử Tinh dựa theo địa vị và thực lực, chia thành bốn nhóm đứng trang nghiêm phía dưới. Công Tôn Lương ung dung giảng giải về công tích vĩ đại của chư vị tiền bối trong suốt lịch sử Tử Tinh. Bầu không khí trong từ đường trang trọng, uy nghiêm, khiến lòng mỗi người dâng lên cảm giác tự hào và kiêu hãnh khi là một phần của Tử Tinh.
Hồi lâu sau, Công Tôn Lương mới nghiêm nghị thần sắc, khẽ quát: - Liệt tổ liệt tông ở trên, hôm nay đệ tử Công Tôn Lương, xin thay mặt toàn bộ Tử Tinh hiến tế tổ tiên, nguyện tổ tiên linh thiêng phù hộ Tử Tinh ta thuận lợi phát triển, muôn đời không suy... Dâng hương!
Lập tức có người trình lên ba nén Long Tiên Hương đã chuẩn bị sẵn.
Công Tôn Lương vừa định nhận lấy, một tiếng quát khẽ vang lên: - Đại trưởng lão chậm đã!
Công Tôn Lương cau mày, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, khẽ híp mắt nói: - Nhị công tử nếu có chuyện gì muốn nói, hãy đợi lão phu dâng xong ba nén hương này... Nghi thức tế tổ không cho phép bất kỳ ai quấy nhiễu!
Tử Vô Cực mỉm cười: - Đại trưởng lão nói rất đúng! Bất quá Vô Cực cho rằng, ba nén hương này giao cho Đại trưởng lão e rằng không ổn!
- Lão phu chính là Đại trưởng lão Tử Tinh, dâng lên ba nén hương cho liệt tổ liệt tông mà thôi, có gì không ổn? Công Tôn Lương thản nhiên đáp, đôi mắt híp lại tỏa ra uy áp như thực chất, bức thẳng về phía Tử Vô Cực.
Tử Vô Cực bình tĩnh không sợ, vẫn giữ vẻ mặt không đổi sắc nói: - Năm ngoái nghi thức này đều do phụ thân đại nhân và đại ca chủ trì. Giờ đây phụ thân đại nhân cùng đại ca đều không ở Tử Tinh, chuyện này hẳn nên do Vô Cực làm!
- Nhị công tử muốn dâng lên ba nén hương này?
- Đúng vậy!
- Ha ha... Nhị công tử nói đùa. Chủ thượng và Thiếu chủ đều không ở Tử Tinh, lão phu thân là Đại trưởng lão Tử Tinh đương nhiên phải thay Chủ thượng và Thiếu chủ làm tròn phận sự. Chuyện này tự nhiên không cần Nhị công tử quan tâm, ngươi hãy lui ra đi!
- Đại trưởng lão! Trong cơ thể Vô Cực chảy xuôi huyết mạch của Tử gia, Tử Tinh lại là cơ nghiệp của Tử gia ta... chuyện này Vô Cực không thể nghe theo!
- Ngươi kiên trì như thế? Công Tôn Lương lạnh nhạt nhìn Tử Vô Cực.
- Hy vọng Đại trưởng lão thành toàn! Tử Vô Cực không kiêu ngạo không siểm nịnh nhìn thẳng đáp lời.
Công Tôn Lương cười lạnh ha ha, thầm vận chuyển Thánh Nguyên trong cơ thể. Lão cần phải tạo áp lực lên Tử Vô Cực, bởi dâng hương chỉ là một trình tự tế tổ, nhưng lại đại biểu cho ý nghĩa phi phàm. Nếu hôm nay lão thỏa hiệp, có nghĩa là chấp nhận địa vị của Tử Vô Cực, chuyện như vậy dĩ nhiên Công Tôn Lương sẽ không để xảy ra.
Nhưng điều Công Tôn Lương không ngờ tới là, ngay khi lão vừa vận chuyển Thánh Nguyên, bốn phía bỗng nhiên truyền đến một tràng tiếng "răng rắc" giòn giã.
Ngay sau đó, vô số tiếng kinh hô vang lên.
Công Tôn Lương sắc mặt trầm xuống, nhìn lướt qua nụ cười đắc ý của Tử Vô Cực, mơ hồ có chút dự cảm không ổn.
- Linh bài vỡ nát rồi!
- Cái gì?
- Ông trời của ta, linh bài các vị liệt tổ liệt tông lại vỡ nát rồi!
Bốn phía chợt vang lên tiếng la hét kinh hoàng của các cao tầng Tử Tinh. Công Tôn Lương quay đầu nhìn lại, khuôn mặt già nua trong phút chốc trở nên xanh mét.
Những linh bài được cung phụng trên đài, giờ phút này đa số đều đã vỡ vụn. Dù còn một số chưa tan nát, chúng cũng nứt ra vô số đường, dường như sắp sửa vỡ tan ngay lập tức.
Những linh bài này chính là đại biểu cho tổ tiên các đời Tử Tinh, những đại nhân vật đã làm ra cống hiến lớn lao cho Tử Tinh. Chủ nhân mỗi linh bài khi còn sống đều là cường giả lừng lẫy, là nhân vật khiến toàn bộ võ giả Tử Tinh kính phục.
Sau khi họ chết, hậu nhân đặt linh bài tại đây cung phụng, được muôn đời kính ngưỡng.
Họ chính là đại biểu cho một loại tinh thần, một loại tín ngưỡng.
Không ai dám bất kính đối với họ! Mặc dù là Tử Long, Chủ nhân Tử Tinh đương thời, bước vào trong này cũng phải một mực cung kính.
Nhưng giờ này, những tượng trưng, những tín ngưỡng đó, tất cả lại đều hóa thành bụi bặm.
Công Tôn Lương trong lòng chấn động mãnh liệt, phẫn nộ quay lại nhìn Tử Vô Cực.
Dù sao bên trong đó, cũng có linh bài của tổ tiên Công Tôn gia tộc lão.
Còn chưa chờ lão nói chuyện, Tử Vô Cực đã phun ra một ngụm máu tươi, vẻ mặt bi thương thống khổ tột cùng, chỉ tay vào Công Tôn Lương, run rẩy nói: - Đại trưởng lão... Ngài thật là thủ đoạn ác độc! Dù bất mãn Vô Cực kẻ dưới phạm thượng, trừng phạt nhẹ cũng đã đủ, cớ sao ngài lại phá nát cả linh bài của liệt tổ liệt tông? Trong mắt ngài, còn xem Tử Tinh này ra gì nữa không?
Công Tôn Lương ngẩn ra, ngay sau đó phẫn nộ quát: - Tử Vô Cực! Ngươi đừng nói hươu nói vượn...
- Ta nói hươu nói vượn? Tử Vô Cực lau máu tươi bên mép, cười lạnh nói: - Trong từ đường nhiều đại nhân đều nhìn rõ ràng, như thế nào lại bảo Vô Cực nói hươu nói vượn? Không sai, vừa rồi quả thật Vô Cực mạo phạm ngài, nhưng ngài... ngài cũng không đến mức làm như vậy chứ?
- Đại trưởng lão, ngài thật quá đáng! Mỗi linh bài của tổ tiên đều ký thác một đạo hồn niệm. Ngài phá hủy linh bài, chẳng khác nào diệt sát vật ký thác hồn niệm của tổ tiên, khiến các vị ấy chân chính tan thành mây khói... Ngài làm sao có thể vô lễ với họ như vậy! Lập tức có người phụ họa Tử Vô Cực, lớn tiếng la ó.
- Khi sư diệt tổ! Đại trưởng lão, ngươi đây là muốn làm cái gì?
- Đại trưởng lão, hãy cho chúng ta một lời giải thích!
Phía sau Tử Vô Cực, một đám võ giả rối rít đứng ra, chỉ trích Công Tôn Lương. Tử Vô Cực sắc mặt bi phẫn, tay ôm lồng ngực của mình, nhưng khóe mắt hắn lại bay múa tia sáng đắc ý.
Công Tôn Lương mặt trầm như nước. Đến lúc này, sao lão lại không biết mình đã bị người ta gài bẫy? Vừa rồi lão quả thật thúc giục Thánh Nguyên, nhưng chỉ nhằm mục đích răn đe Tử Vô Cực, khiến hắn không dám càn rỡ. Ai ngờ, chính sự dao động Thánh Nguyên đó lại khiến toàn bộ linh bài vỡ vụn.
Giải thích duy nhất, chính là những linh bài kia sớm đã bị động tay chân, mà Thánh Nguyên của lão chẳng qua là vật dẫn mà thôi.
- Tử Vô Cực! Lão phu đã coi thường ngươi. Không ngờ ngươi lại có can đảm đến mức này! Công Tôn Lương không hề biện giải, mà nhìn Tử Vô Cực với ánh mắt đầy thán phục. Dám động thủ trên linh bài tổ tiên, ngay cả Công Tôn Lương cũng chưa từng nghĩ tới chuyện tày trời như vậy, nhưng Tử Vô Cực lại làm được... Chỉ riêng điểm này, lão không thể không bội phục sự quả quyết và lòng dạ độc ác của Tử Vô Cực.
- Đại trưởng lão nói lời ấy có ý gì, Vô Cực nghe không hiểu. Còn xin Đại trưởng lão cho lời giải thích hợp lý với những linh bài này!
Tử Vô Cực cắn chặt vào sự kiện linh bài, thề sống chết muốn xé rách da mặt với Công Tôn Lương ngay trong ngày hôm nay!
- Giải thích? Công Tôn Lương cười lạnh không ngừng, ánh mắt quét qua từng cường giả phía sau Tử Vô Cực. Phàm là người bị lão nhìn lướt qua, không ai không biến sắc, hoảng sợ né tránh ánh mắt của lão.
Những người này tuy rằng đi theo Tử Vô Cực, bị lòng dạ và thủ đoạn của hắn chế phục, nhưng Đại trưởng lão dù sao cũng là Đại trưởng lão, uy nghiêm tôn sùng. Công khai đối nghịch với Công Tôn Lương như vậy, trong lòng bọn họ cũng có chút lo lắng.
Tử Vô Cực nhận ra điểm này, trong lòng thầm mắng một tiếng: tất cả đều là phế vật. Hắn vặn vẹo thân hình che chắn tầm mắt của Công Tôn Lương, nạt nhỏ: - Đại trưởng lão! Chẳng lẽ ngài thật sự xem thường chư vị tổ tiên Tử Tinh ta? Ngài cuồng vọng tự đại như vậy, còn có tư cách gì giữ chức Đại trưởng lão?
- Đây mới là điều ngươi muốn nói, đúng không? Công Tôn Lương cười trong cơn phẫn nộ tột cùng: - Tiểu tử ngươi quả thật rất giỏi. Nếu không có Tử Long và Đông Lai, tương lai Tử Tinh dưới sự lãnh đạo của ngươi không hẳn không thể phát triển thêm một tầng... Đáng tiếc... Ngươi chú định chỉ là một tên hề nhảy nhót mà thôi. Tiểu tử ngươi muốn giải thích ư? Lão phu sẽ giải thích cho ngươi!
Dứt lời, Công Tôn Lương tiến lên một bước, đưa tay chộp thẳng về phía Tử Vô Cực.
Thấy Công Tôn Lương ra tay, Tử Vô Cực không sợ hãi mà còn lấy làm mừng. Trên mặt hắn vẫn tỏ ra hoảng hốt thất thố, vừa lùi lại vừa hô lớn: - Công Tôn Lương! Ngươi thật sự muốn ra tay ngay trong từ đường ư? Đây là đại bất kính với chư vị tổ tiên, chẳng khác nào phản bội Tử Tinh! Dù hôm nay ngươi phạm lỗi nặng, nhưng dù sao ngươi cũng là Đại trưởng lão. Nếu ngươi có thể quay mặt vào tường sám hối mười năm trong từ đường, chưa hẳn không thể được tha thứ. Cần gì phải khăng khăng một mực như thế!
- Càn rỡ! Lão phu làm việc, không cần ngươi nói! Công Tôn Lương quát lạnh, không hề xem Tử Vô Cực vào đâu.
Ngay lúc lão sắp chộp được Tử Vô Cực, bỗng nhiên một bóng người như quỷ mị từ bên ngoài vọt vào, chắn ngang giữa lão và Tử Vô Cực.
Công Tôn Lương biến sắc, lập tức chuyển trảo thành chưởng, đánh thẳng ra phía trước.
Người đến cũng tung một chưởng nghênh đón.
Hai chưởng chạm nhau, không hề có tiếng động, hai bóng người đồng thời bật lùi về sau.
Phải đến khoảnh khắc này, không gian nơi hai người đối chưởng mới truyền đến tiếng năng lượng nổ tung dữ dội, bắn tung tóe vào hư không. Cả từ đường trong phút chốc sụp đổ, bên ngoài Tử Tinh Cung cũng xảy ra một trận đất rung núi chuyển.
"Vù Vù Vù..." Các cường giả Tử Tinh rối rít từ trong phế tích bay vọt ra, mỗi người đều giống như chết cha chết mẹ nhìn lại phía dưới.
Ngôi từ đường sừng sững mấy vạn năm trên Tử Tinh, được tất cả võ giả Tử Tinh coi là địa phương thần thánh, hôm nay lại bị phá hủy nát tan!
Trong lòng mỗi người đều trào ra cảm giác không dễ chịu, sắc mặt khó coi.
Trong hư không, Tử Vô Cực mặt không còn chút máu, lòng vẫn còn hoảng sợ không thôi.
Dù mọi chuyện đều nằm trong kế hoạch, nhưng khoảnh khắc Công Tôn Lương ra tay, hắn đã cảm nhận được sự khủng bố như ngày tận thế... Trước mặt cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, hắn căn bản không có chút lực phản kháng nào.
Thực lực, chỉ có thực lực, mới là lực lượng chân chính. Tử Vô Cực ngầm nắm chặt hai đấm, trong lòng nảy sinh ý ác độc.
Bên kia, Công Tôn Lương híp mắt nhìn lại phía trước, nhìn thân ảnh chắn trước người Tử Vô Cực kia.
Đó là một nam nhân thoạt nhìn chừng ba mươi tuổi, dáng người ôn nhu văn nhã, khí vũ hiên ngang, có vẻ trưởng thành trầm ổn, nhưng nơi khóe mắt lại ẩn chứa sự tang thương của thế thái nhân tình...