Trong số những nữ nhân Dương Khai từng quen biết, nếu luận về tư chất xuất sắc nhất, tiểu sư tỷ Hạ Ngưng Thường hoàn toàn xứng đáng.
Dù sao thể chất nàng đặc thù, thân mang Dược Linh Thánh Thể, sở hữu ưu thế mà thường nhân khó lòng sánh kịp, có khả năng đạt tới tương lai vô hạn.
Kế đến là Nữ Vương Yêu Mị Phiến Khinh La, yêu nữ này cũng là thể chất đặc thù, nhưng thể chất nàng có chút tỳ vết, không có tác dụng lớn như Hạ Ngưng Thường.
Còn đại sư tỷ Tô Nhan của Lăng Tiêu Các thuở xưa, thì xếp hạng thứ ba.
Đây là tình thế trời sinh bất lợi, không phải là tư chất của Tô Nhan không thể phát triển được.
Nhưng giờ này xem ra, ba nữ nhân này đều đã là tư chất tuyệt đỉnh, không phân biệt được cao thấp.
Hạ Ngưng Thường không cần phải nói, sau khi có Dược Linh Thánh Thể, lại luyện hóa căn nguyên của Thông Huyền đại lục, trở thành chủ nhân của Thông Huyền đại lục, cùng đại lục cộng sinh cộng vinh.
Tiền đồ của bất kỳ một vị Tinh Chủ nào cũng đều rạng rỡ bất phàm.
Mà Phiến Khinh La lại hấp thụ căn nguyên lực lượng của dị thú thượng cổ Thiên Nguyệt Ma Chu, chẳng những bù đắp chỗ thiếu sót của bản thân, khiến tư chất của nàng nâng cao một bước. Thiên Nguyệt Ma Chu cũng không phải là tồn tại bình thường, tuy rằng nó không thuộc về một loại Thánh Linh, nhưng tại thời kỳ thượng cổ, nó cũng có lực chiến đấu sánh ngang Thánh Linh, là tồn tại cấp bậc bá chủ không thể khinh thường.
Về phần Tô Nhan, có thêm căn nguyên Băng Phượng, lại tu luyện Băng Tâm Quyết tại Băng Tâm Cốc, sau đó tạo thành Băng Tinh Ngọc Thể, tiến vào Tạo Hóa Hàn Đàm, được tổ sư khai phái Băng Tâm Cốc Băng Vân truyền cho Huyền Sương Thần Kiếm, luận về tư chất cùng tiềm lực tuyệt đối không kém hai người trước.
Chứng minh tốt nhất chính là, tu vi của ba nữ nhân hiện nay đều là Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong!
Phiến Khinh La đang chuẩn bị xung kích Hư Vương Cảnh, Dương Khai tin Tô Nhan và Hạ Ngưng Thường cũng không nhàn rỗi.
Giờ này U Ám Tinh không có pháp tắc thiên địa áp chế, chỉ cần chuẩn bị đầy đủ, hai nàng cũng có thể tấn thăng đến Hư Vương Cảnh thuận lợi.
Nghĩ như vậy, Dương Khai lộ ra một chút mỉm cười.
Hắn chợt phát hiện, những nữ nhân thân cận với mình, thực lực và tư chất dường như không chênh lệch là bao, thậm chí bao gồm cả Tuyết Nguyệt.
Cũng không biết các nàng nếu giao thủ, rốt cuộc ai mạnh ai yếu.
Nghĩ tới đây, Dương Khai không khỏi kinh hãi, vội lắc đầu, xua tan ý niệm kinh người này đi. Bốn người này nếu đánh nhau, Dương Khai đoán chừng mình phải né tránh, chạy càng xa càng tốt.
Phiến Khinh La dù sao cũng đã vào thời khắc mấu chốt xung kích Hư Vương Cảnh, Dương Khai đương nhiên sẽ không quấy rầy, chỉ lặng lẽ quan sát một hồi, thu hồi thần niệm sau khi xác nhận nàng mọi sự thuận lợi.
Đang lúc Dương Khai dự định an tâm điều tức một lát, bỗng nhiên lông mày khẽ nhướng, nhìn ra ngoài cửa, ngay sau đó, hắn mỉm cười.
Ngoài cửa huyên náo, dường như có chút động tĩnh.
Dương Khai vung tay lên, cửa phòng mở ra.
Một tiếng gọi duyên dáng truyền đến, một bóng người lảo đảo vọt vào trong phòng.
Rầm! Cửa phòng đóng sập.
Người đến dường như có chút cảnh giác, nhìn xung quanh, sau khi phát hiện gương mặt Dương Khai đang mỉm cười tủm tỉm nhìn nàng, không khỏi tức giận hừ một tiếng.
- Đến rồi thì vào đi, ở bên ngoài lén lút làm gì? Dương Khai bật cười khẽ khàng, đứng dậy hướng về phía nữ nhân đối diện vẫy tay, đi đến bàn rót cho nàng một chén trà.
Người đến chính là Bích Lạc, tỳ nữ luôn đi theo Phiến Khinh La.
Bích Lạc từ khi ở Phiêu Hương Thành của Thương Vân Tà Địa, luôn đi theo bên cạnh Phiến Khinh La. Sau khi trải qua Tế đàn, nàng cùng Phiến Khinh La đến Đế Thần Tinh, lần trước cũng theo Phiến Khinh La vào Đế Uyển rèn luyện.
Nữ nhân không thích nam nhân, chỉ yêu nữ nhân đồng tính này, Dương Khai có ấn tượng rất sâu sắc.
- Ai lén lén lút lút. Bích Lạc hừ nói, đôi mắt phượng trừng trừng nhìn Dương Khai, tựa như muốn ăn tươi nuốt sống hắn. - Cũng là ngươi đáng ghét, nếu đã phát hiện là ta, sao không gọi ta một tiếng, bỗng nhiên mở cửa, muốn dọa ta sợ à?
- Ừ, ta sai rồi. Ngồi xuống, uống trà. Dương Khai đương nhiên sẽ không ngu ngốc mà đấu võ mồm với nàng, đưa tay ra hiệu một chút.
Bích Lạc tức giận ngồi xuống, nâng chén trà lên uống một hơi cạn sạch, ngay sau đó ngồi ở chỗ kia không nói một lời.
Dương Khai chờ một hồi, cũng không biết nàng rốt cuộc đến tìm mình làm gì, đang định hỏi rõ, Bích Lạc chợt ngẩng đầu, đôi mắt đẹp lóe lên tia sáng kỳ dị, sáng rực nhìn hắn, thần tình có chút phấn chấn nói: - Ta nghe con gấu lớn kia nói, ngươi đã là Hư Vương lưỡng tầng cảnh?
- Con gấu lớn? Dương Khai mặt lộ vẻ cổ quái, nhưng trong đầu liền hiện lên hình dáng anh vợ tương lai Dục Hùng, bật cười gật gật đầu: - Phải.
- Chẳng trách nhìn ngươi hùng tráng hơn trước kia không ít. Bích Lạc tùy tiện đưa bàn tay ngọc vỗ vỗ vai Dương Khai, gương mặt vui vẻ: - Nữ Vương đại nhân quả nhiên không nhìn lầm người, tiểu tử rất có tiền đồ.
Dáng vẻ nàng có chút kỳ lạ, tựa như có chuyện gì đó.
Dương Khai khẽ mỉm cười.
Với thân phận và tu vi cảnh giới hiện tại của mình, trong thiên hạ ngoại trừ số ít những lão quái vật ẩn mình không xuất hiện, cũng chỉ có Bích Lạc dám nói chuyện với mình như vậy.
Nhưng Dương Khai cũng không giận, ngược lại có chút vui vẻ. Dù sao đều là từ thế giới bên kia đến đây, vốn có một loại cảm giác thân thiết.
- Ngươi tiếp tục cố gắng, nam nhân mà, phải có thực lực cường đại mới được, bằng không sau này sao bảo vệ được Nữ Vương đại nhân?
- Đúng đúng đúng. Dương Khai không ngừng gật đầu, tỏ vẻ thụ giáo.
Bích Lạc híp mắt nhìn hắn, trong con ngươi lóe lên tinh quang, tựa hồ vô cùng hài lòng với hắn.
Nhưng Dương Khai lại nhạy cảm phát hiện, dưới vẻ mặt vui vẻ của Bích Lạc, lại ẩn chứa chút buồn bã.
Khẽ trầm tư một chút, Dương Khai liền hiểu được Bích Lạc vì sao lại như thế, nghĩ một chút, mỉm cười nói: - Ngươi cũng không tệ, giờ đã là Phản Hư nhất tầng cảnh rồi.
Tư chất Bích Lạc thực ra cũng không tính là quá tốt, đặt trong thế giới bên kia, cũng chỉ thuộc loại tư chất bậc trung mà thôi, phóng mắt khắp Tinh Vực, tư chất của nàng e rằng cũng chỉ có thể miễn cưỡng xếp vào bậc trung.
Nhưng năm đó sau khi nàng thông qua Tế đàn theo Phiến Khinh La đi tới Đế Thần Tinh, gặp được hài cốt của Thiên Nguyệt Ma Chu, khi Phiến Khinh La hấp thu lực lượng căn nguyên của Thiên Nguyệt Ma Chu, nàng cũng được hưởng chút lợi ích, lại cộng với vật tư của Xích Nguyệt Lĩnh, mới có thể đạt được thành tựu Phản Hư Cảnh hôm nay.
Nếu không, nàng hiện tại e rằng vẫn chỉ là Thánh Vương Cảnh, hoặc có lẽ vẫn chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh mà thôi.
- Phản Hư nhất tầng cảnh là gì chứ. Bích Lạc tự cười mình. - Nữ Vương đại nhân sắp đột phá Hư Vương Cảnh rồi. Ta cũng không biết có thể đi theo đại nhân bao lâu nữa.
Quả nhiên!
Nghe nàng buồn bã nói đến chuyện này, Dương Khai lập tức biết mình đoán không sai. Bích Lạc rõ ràng là bởi vì chênh lệch giữa bản thân và Phiến Khinh La ngày càng lớn, nên mới có biểu hiện như thế.
Tuy nói tình nghĩa giữa nàng và Phiến Khinh La không hề tầm thường, nhưng nếu thực lực chênh lệch quá nhiều, nàng đi theo bên cạnh Phiến Khinh La cũng chỉ là gánh nặng.
Giống như lần trước đi Huyết Ngục thí luyện, nàng không có khả năng đồng hành bên cạnh Phiến Khinh La.
Lòng trung thành của nàng đối với Phiến Khinh La, sao có thể cam lòng để Phiến Khinh La phải lo lắng cho mình. Đến khi chênh lệch trình độ giữa nàng và Phiến Khinh La càng lớn, nói không chừng sẽ lặng lẽ rời đi.
Hiểu rõ điều này, trong lòng Dương Khai đã có tính toán, khẽ mỉm cười nói: - Có phải là Đế Thần Tinh không có công pháp và bí thuật tu luyện thích hợp cho Nhân tộc?
Bích Lạc gật gật đầu nói: - Ngươi nói không sai, nơi này là yêu tinh. Nữ Vương đại nhân có thêm căn nguyên của Thiên Nguyệt Ma Chu, xem như nửa Yêu tộc, cho nên tu luyện các bí điển tối cao của Yêu tộc cũng không thành vấn đề, nhưng ta lại không tìm được thứ thích hợp cho mình. Trong Xích Nguyệt Cung mặc dù có một số công pháp và bí thuật của Nhân tộc, nhưng cấp bậc đều không quá cao, ta cũng tìm và tu luyện qua thứ lợi hại nhất rồi, hiệu quả không được như ý.
Gương mặt Bích Lạc ảo não.
- Ta có. Dương Khai mỉm cười.
Bích Lạc lập tức ngẩng đầu nhìn hắn, trong đôi mắt đẹp toát ra hào quang kinh người, ngay sau đó không chút khách khí đưa tay ra nói: - Nhanh đưa cho ta, nhanh đưa cho ta, cả đời này ta sẽ ghi nhớ ngươi.
Dương Khai lập tức thấy kỳ lạ, thầm nghĩ lời nói này nghe có chút không ổn.
Bích Lạc dường như cũng đã nhận ra bản thân có chút đường đột, ngượng ngùng lè lưỡi một cái, đường hoàng nói: - Nếu thuận tiện, ngươi có thể truyền thụ cho ta, ta cả đời này ghi nhớ lòng tốt của ngươi. Sau này không bao giờ nói xấu ngươi trước mặt Nữ Vương đại nhân nữa.
- Ngươi còn nói xấu ta trước mặt Khinh La? Dương Khai giận đến tím mặt.
Bích Lạc bĩu môi: - Nữ Vương đại nhân một lòng một dạ với ngươi, ta nói gì nàng cũng đều cười.
- Ngươi đã nói gì với nàng? Dương Khai có chút chột dạ hỏi.
- Cái gì cũng đều nói, ta và Nữ Vương không có gì là không nói cả. Bích Lạc vẻ mặt vô tội nhìn Dương Khai, gương mặt ngây thơ.
- Bao gồm cả lần trong lầu các kia...
- Đừng nhắc chuyện đó nữa, đó là sỉ nhục cả đời của bổn cô nương. Bích Lạc mặt đỏ bừng, khi nói chuyện, không tự chủ được lè lưỡi liếm khóe miệng, dường như ở đó có thứ gì.
- Ôi, sự ngông cuồng của tuổi trẻ! Dương Khai nặng nề thở dài một tiếng.
Bích Lạc lập tức đứng ngồi không yên, nếu không phải trông chờ Dương Khai ban cho nàng một công pháp tu luyện của Nhân Tộc thích hợp, e là nàng đã sớm lao ra khỏi cửa. Mỗi khi nhớ lại việc năm đó, nàng đều hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống, không bao giờ gặp ai nữa.
Tuy rằng đã cách mấy chục năm, nhưng cho đến hôm nay nàng vẫn hồi tưởng rõ ràng mùi vị đặc thù đó...
- Thôi, chuyện này chúng ta đừng nhắc nữa, coi như chưa từng xảy ra. Dương Khai khoát tay.
Bích Lạc nép trên ghế gật đầu mạnh, vành tai đều nóng bừng lên, đỏ ửng.
- Ta xem ngũ hành của thân thể ngươi một chút! Dương Khai nói, không chút do dự đưa tay ra, ấn hai ngón tay vào cổ tay Bích Lạc.
Bích Lạc không nhúc nhích, tùy ý Dương Khai dò xét.
Một lát sau, Dương Khai mới lên tiếng nói: - Ồ, hỏa làm chủ ngũ hành, quả nhiên nằm trong dự liệu.
Bích Lạc luôn tùy tiện, tính khí cũng hấp tấp, quả nhiên phù hợp với thuộc tính hỏa.
- Công pháp ta tu luyện trước kia cũng là thuộc tính hỏa, cảm thấy tu luyện công pháp thuộc tính hỏa không hề kém cạnh những thứ khác.
- Đây là đương nhiên, thân thể mỗi người đều không giống nhau, căn cứ vào sự thịnh suy của ngũ hành, sự tương tác với năng lượng thiên địa cũng khác biệt. Ngũ hành của ngươi lấy hỏa làm chủ, đương nhiên phải tu luyện công pháp thuộc tính hỏa, ta xem có công pháp nào phù hợp cho ngươi không.
Sau khi nói xong, Dương Khai liền bắt đầu lật tìm trong nhẫn không gian của mình.
Bích Lạc gương mặt chờ mong, không dám lên tiếng quấy rầy.
❀ Lời văn AI nhẹ trôi — Thiên Lôi Trúc cùng ta rong chơi ❀