Công pháp bí thuật trên tay Dương Khai đều là vơ vét được từ trong bảo khố của Tử Tinh.
Thứ được cất giữ trong bảo khố của Tử Tinh, sao có thể là vật tầm thường? Có thể nói, mỗi một bộ công pháp, mỗi một quyển bí thuật đều là bí mật bất truyền của Tử Tinh.
Vốn dĩ Dương Khai định mang những thứ này về Lăng Tiêu Tông cho các đệ tử tùy ý lựa chọn, nhưng nếu Bích Lạc đã cần, hắn đương nhiên sẽ không keo kiệt. Sau khi tìm kiếm cẩn thận, hắn liền lấy ra một quyển công pháp thích hợp nhất với nàng.
Không lâu sau, trên tay Dương Khai đã xuất hiện một quyển điển tịch cổ xưa, hắn thuận tay đưa cho Bích Lạc, nói:
- Hỏa Ô Thiên Duệ Bảo Quyển này rất hợp với ngươi, xem thử đi.
Bích Lạc mừng rỡ, vội vàng lật xem.
Dương Khai vừa giải thích:
- Bộ công pháp này gồm ba thiên thượng, trung, hạ, vô cùng hoàn chỉnh. Chỉ riêng thượng thiên đã đủ cho ngươi tu luyện đến Phản Hư tam tầng cảnh, ngưng tụ thánh nguyên thuộc tính hỏa vô cùng tinh thuần. Trung thiên có thể giúp ngươi đạt tới Hư Vương lưỡng tầng cảnh. Nếu ngươi tìm được nội đan hoặc căn nguyên của Hỏa Ô, luyện hóa dung nhập vào cơ thể thì uy lực công pháp sẽ tăng lên một bậc, tu luyện đến Hư Vương tam tầng cảnh cũng không phải là chuyện khó. Hạ thiên thì bao gồm các loại bí thuật thần thông phụ trợ, ngươi có thể tự mình cân nhắc tu luyện.
Lúc tìm kiếm công pháp vừa rồi, Dương Khai cũng đã xem lướt qua, cảm thấy nó quả thực rất thích hợp với Bích Lạc nên mới lấy ra.
Điểm mạnh mẽ của Hỏa Ô Thiên Duệ Bảo Quyển này nằm ở chỗ có thể tìm kiếm nội đan hay lực lượng căn nguyên của Hỏa Ô để tăng cường uy lực.
Hỏa Ô cũng là một loại dị thú thượng cổ, tuy không nổi danh bằng Chân Long Chân Phượng, thậm chí còn kém hơn cả Thiên Nguyệt Ma Chu, nhưng cũng ngang cấp với Giải Trĩ. Nghe đồn loại dị thú thượng cổ này còn mang một tia huyết mạch của Hỏa Phượng, chẳng hay thật giả thế nào.
Nếu có nội đan hay lực lượng căn nguyên của Hỏa Ô hỗ trợ, uy lực của công pháp này có thể tăng lên ít nhất một thành.
Đây tuyệt đối là một sự gia tăng sức mạnh khó có thể tưởng tượng.
Nghe Dương Khai nói vậy, Bích Lạc mừng rỡ không thôi, mặt mày hớn hở lật xem công pháp, nóng lòng muốn lập tức bắt đầu tu luyện.
Nội đan cùng lực lượng căn nguyên của Hỏa Ô ở nơi khác có thể rất khó tìm, nhưng nơi này là Đế Thần Tinh, là thiên đường của Yêu tộc, nói không chừng vẫn còn di mạch của Hỏa Ô tồn tại.
Chính vì lẽ đó, Dương Khai mới cố ý chọn bộ công pháp này cho Bích Lạc.
Bích Lạc lướt xem rất nhanh, sau đó mới trịnh trọng cất "Hỏa Ô Thiên Duệ Bảo Quyển" vào không gian giới, ánh mắt long lanh nhìn Dương Khai, dịu dàng nói:
- Cảm ơn ngươi!
- Không cần khách sáo. - Dương Khai cười khẽ. - Ngươi có thể thường xuyên bầu bạn với Khinh La, không rời không bỏ, phải là ta cảm ơn ngươi mới đúng.
- Ta bầu bạn bên cạnh đại nhân là chuyện nên làm. Ân tình này ta xin ghi nhớ, ngày sau nếu có cơ hội, nhất định sẽ báo đáp.
Dương Khai không nói gì thêm.
Bích Lạc vội nói:
- Vậy ngươi nghỉ ngơi đi, ta đi tìm hiểu công pháp này.
- Đi đi. - Dương Khai phất tay.
Đợi Bích Lạc rời đi, Dương Khai ngẫm nghĩ một lát, lấy ra lò luyện đan Tử Hư Đỉnh, lại lấy ra không ít dược liệu quý giá, mở lò luyện đan ngay trong phòng.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mấy ngày sau.
Một ngày nọ, khi Dương Khai đang luyện đan, bên tai bỗng văng vẳng giọng nói của Xích Nguyệt:
- Tiểu tử, đến tẩm cung của ta một chuyến!
Dương Khai nghiêm mặt, vội ngẩng đầu, mỉm cười đáp:
- Tiền bối đợi một chút.
Đợi luyện xong lò đan trong tay, Dương Khai mới thu dọn mọi thứ rồi đi về phía tẩm cung của Xích Nguyệt.
Lần trước hắn từng đến tẩm cung của Xích Nguyệt một lần nên tự nhiên quen đường, không cần ai dẫn lối.
Nhưng khi hắn bước vào tẩm cung, lại phát hiện gian sương phòng trong cùng có một tầng kết giới ngăn trở, bên trong truyền ra dao động lực lượng huyền diệu. Xuyên qua kết giới, Dương Khai mơ hồ thấy được bóng dáng của Xích Nguyệt.
Hắn lập tức hiểu ra, Xích Nguyệt vẫn đang bế quan, chỉ là phân ra một luồng tâm thần để gọi mình mà thôi.
- Ta nghe Dục Hùng nói, lần này ngươi cố ý đến Đế Thần Tinh? Tìm ta có chuyện gì sao? - Giọng nói của Xích Nguyệt truyền ra từ phía trước.
Dương Khai nói:
- Một lời khó nói hết, thế này đi, tiền bối xem ngọc giản này là biết.
Nói rồi, Dương Khai lấy ra một chiếc ngọc giản, truyền thần niệm vào, khắc thông tin vào trong đó rồi ném về phía trước.
Kết giới mở ra một khe hở nhỏ, nuốt lấy ngọc giản rồi im ắng khép lại.
Trong sương phòng không có động tĩnh gì, Dương Khai biết Xích Nguyệt đang xem xét ngọc giản nên cũng không thúc giục, chỉ lẳng lặng chờ đợi.
Một lát sau, trong sương phòng bỗng truyền ra dao động năng lượng bất ổn, dường như Xích Nguyệt đã bị kích thích gì đó, khiến cho thánh nguyên cũng trở nên không yên. Nhưng dù sao nàng cũng sắp thăng cấp Yêu Vương, tâm thần khẽ động liền áp chế được sự bất thường này.
Giọng nói run run truyền ra từ sương phòng, có vẻ không thể tin nổi:
- Ngươi đã tận mắt gặp Tinh Không Đại Đế? Còn chung sống với ngài ấy mười mấy năm?
- Đại Đế thì ta đã gặp, nhưng người chung sống với ta là một bộ pháp thân của Đại Đế, không phải bản thể.
- Tuy bổn cung tin rằng ngươi sẽ không lừa gạt ta, nhưng chuyện này thực sự quá khó tin. Không phải bổn cung hoài nghi ngươi, nhưng... ngươi có chứng cứ gì không?
Dương Khai gật đầu:
- Tiền bối có hoài nghi cũng là chuyện thường tình. Nếu nói chứng cứ... những thứ này có đủ không?
Vừa nói, Dương Khai vừa lấy ra bảy tấm Tinh Đế Lệnh, đồng thời tế ra Tịch Diệt Lôi Châu!
Đế uy mênh mông tràn ngập, Dương Khai vội phóng ra Vực trường, áp chế luồng Đế uy này trong phạm vi quanh người mình để không quấy nhiễu đến Xích Nguyệt.
Nhưng Xích Nguyệt vẫn chấn động:
- Ngươi lại thu thập được nhiều Tinh Đế Lệnh đến thế? Còn hạt châu tỏa ra thuộc tính lôi kia là gì?
- Đế Bảo! Tịch Diệt Lôi Châu. - Dương Khai bình thản giải thích. - Đây là vật cũ của Đại Đế, nhưng ngài ấy đã tặng cho ta rồi.
- Đó là Đế Bảo! - Xích Nguyệt kinh hô. Nếu không phải đang trong thời khắc bế quan trọng yếu, chỉ sợ nàng đã lao ra xem cho kỹ. Dù vậy, giọng nói của nàng vẫn toát lên sự rung động không thể tưởng tượng nổi.
- Quả nhiên tiền bối đã từng nghe qua về Đế Bảo.
- Bổn cung đã sống ngần này tuổi, có gì mà chưa từng nghe qua? - Xích Nguyệt hừ lạnh, nhưng rất nhanh lại chuyển sang giọng điệu hâm mộ: - Ngươi lại được Đại Đế tặng cho bảo vật, xem ra những lời trong ngọc giản không phải là giả.
- Tiểu tử tự nhiên sẽ không dùng chuyện này để nói đùa với tiền bối. - Dương Khai thành khẩn nói.
- Ừm, theo như ngươi nói, Tinh Vực giống như của chúng ta còn có rất nhiều? Chỉ là vì có lực cách giới tồn tại nên chúng ta không thể dò xét? Cũng không thể đi đến các Tinh Vực khác?
- Điểm này ta cũng không thể xác nhận, nhưng đây là do chính miệng Đại Đế nói.
- Nếu là Đại Đế nói, vậy hẳn là không sai. Trên Tinh Vực, còn có Tinh Giới? Trên Hư Vương Cảnh, còn có tầng thứ cao hơn?
- Đúng vậy!
- Ha ha... - Xích Nguyệt bỗng nhiên bật cười, trầm giọng nói: - Quả nhiên bổn cung không đoán sai! Con đường võ đạo làm gì có điểm dừng, ai dám xưng là kẻ đứng trên đỉnh phong? Trên Hư Vương Cảnh, quả nhiên còn có một con đường rộng lớn hơn!
Nàng nói với vẻ phấn chấn, như vui mừng vì phỏng đoán của mình đã được chứng thực.
Dương Khai hiểu rằng, đối với bất kỳ võ giả nào có lòng cầu tiến, việc võ đạo có điểm cuối rõ ràng là một sự đả kích và giày vò. Bây giờ biết được bí ẩn này, bất cứ võ giả nào khao khát sức mạnh đều sẽ không vì thế mà nản lòng, ngược lại còn kích thích thêm lòng ham muốn tìm tòi.
- Tiểu tử, ngươi cố ý đến Đế Thần tìm bổn cung, là vì việc mở ra con đường đến Tinh Giới còn thiếu người đúng không? - Xích Nguyệt đột nhiên hỏi.
- Phải. - Dương Khai gật đầu. - Theo lời Đại Đế, muốn mở ra con đường đến Tinh Giới, đầu tiên cần tập hợp đủ chín tấm Tinh Đế Lệnh. Điểm này không có vấn đề, trên tay ta đã có bảy tấm.
- Còn hai tấm còn lại thì sao?
- Một tấm ở Hằng La Thương Hội, tấm còn lại ở Kiếm Minh!
- Ngươi có cách lấy được chúng không? Ngươi nên biết, đây là vật của Đại Đế, hai thế lực lớn này đều không phải dạng dễ đối phó, e rằng ngươi sẽ không dễ dàng thành công.
- Chuyện do người làm mà. - Dương Khai cười khẽ.
- Được, ngươi cứ đi thu thập trước đi. Nếu không được, đợi bổn cung thăng cấp Yêu Vương sẽ đích thân đến chủ tinh của hai thế lực lớn đó đòi Tinh Đế Lệnh, đến lúc đó ta xem bọn chúng có dám không đưa không. - Xích Nguyệt ngạo nghễ nói.
Dương Khai tối sầm mặt:
- Chuyện này cứ giao cho ta là được, sẽ không thành vấn đề.
- Vậy còn yêu cầu thứ hai, cần tập hợp đủ sáu vị Hư Vương tam tầng cảnh, ngươi định tìm ở đâu?
- Chuyện này... Tạm thời chỉ có một mình tiền bối. Nhưng xem ra tiền bối cũng đã đồng ý giúp một tay, vậy tiểu tử cũng đỡ phải nhiều lời.
Sở dĩ Dương Khai đến Đế Thần Tinh chính là muốn tìm Xích Nguyệt hỗ trợ. Hắn biết Xích Nguyệt đã sớm là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, sau khi có được Hư Niệm Tinh của Phong Lôi Yêu Vương thì sẽ bắt đầu đột phá Hư Vương tam tầng cảnh. Bây giờ còn xa mới đến kỳ hạn mười năm với Quỷ Tổ, cho nên hắn mới muốn đến Đế Thần Tinh nói chuyện với Xích Nguyệt.
Vốn hắn đã chuẩn bị một tràng giải thích để thuyết phục Xích Nguyệt.
Nhưng qua lời nói của Xích Nguyệt, Dương Khai hiểu rằng nàng cực kỳ hứng thú với chuyện này, căn bản không cần hắn phải khuyên bảo.
- Đồng ý, sao lại không đồng ý! Hư Vương Cảnh không phải là điểm cuối võ đạo của bổn cung, Đại Đế mới là mục tiêu cuối cùng. Cơ hội tốt như vậy, bổn cung sao có thể bỏ qua. Nhưng mà... nhìn khắp Tinh Vực, cũng chưa chắc đã gom đủ sáu vị Hư Vương tam tầng cảnh, chuyện này hơi khó làm.
Xích Nguyệt cũng hiểu, so với việc tập hợp đủ chín chiếc Tinh Đế Lệnh, việc tìm đủ sáu vị Hư Vương tam tầng cảnh còn khó hơn gấp bội.
Bởi vì không ai biết những Hư Vương tam tầng cảnh đó đang ẩn náu ở nơi nào, muốn tìm ra họ quả thực quá khó.
Tử Tinh tuy có Cuồng Sư Tông, nhưng với ân oán giữa Dương Khai và Tử Tinh, Cuồng Sư Tông chắc chắn sẽ không đồng ý, mà Dương Khai cũng sẽ không đời nào dẫn hắn theo.
- Chuyện này thật ra cũng không quá khó. - Dương Khai cười khẽ. - Tiền bối là một người, tiểu tử bất tài cũng xin tính là một. Ngoài ra, trong tông môn của ta còn có một người đang đột phá Hư Vương tam tầng cảnh, nếu thành công thì đã có ba người rồi.
- Ba người... vẫn còn thiếu một nửa!
Dương Khai cười khẽ:
- Ta tin rằng nếu tung tin tức trong ngọc giản này ra ngoài, khẳng định sẽ có người chủ động tìm tới cửa. Tiền bối cũng hiểu, trong Tinh Vực này, những lão quái vật ẩn thế không xuất hiện kia, chẳng phải đều vì muốn truy tìm cảnh giới võ đạo cao hơn sao? Bây giờ ta có thể chỉ cho họ một con đường sáng, ta tin chắc rằng họ sẽ tranh nhau tìm đến.
- Thì ra ngươi đã sớm có tính toán.
- Đương nhiên, đó là hạ sách. Nếu thật sự không tìm đủ người thì mới phải làm vậy. Tất nhiên, ta vẫn hy vọng có thể chọn được những người phù hợp.