Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1897: CHƯƠNG 1897: TA ĐI XEM THỬ THẾ NÀO

- Phụ thân mấy ngày nay lo lắng trăm bề, làm gì cũng chẳng thấy vui, hy vọng những tin tức này có thể khiến người vui vẻ hơn, ta phải mau đi nói cho người biết... Tuyết Nguyệt vẻ mặt phấn chấn nói.

Dương Khai kinh ngạc nhìn nàng, hồ nghi hỏi:

- Nếu ta nhớ không lầm, không phải cô nương rất căm hận Ngả Âu hội trưởng sao? Sao bây giờ lại quan tâm như vậy?

Tuyết Nguyệt mỉm cười:

- Đó là chuyện lúc trước, ta hận người, bởi vì ta phải luôn luôn giữ vững hình tượng này, không thể dùng dung mạo thật để gặp người, không thể sống theo ý muốn của bản thân. Nhưng bây giờ thì khác... Trên đời này... có một người biết rõ thân phận của ta, có thể dùng ánh mắt bình thường để đối đãi với ta, như vậy là đủ rồi! Huống chi, người làm vậy cũng là muốn bảo vệ ta, người là cha ta, ta không có lý do gì để oán hận người!

Lúc nói những lời này, Tuyết Nguyệt cười rất ngọt ngào, dường như nỗi bất hạnh đè nặng trên thân bao năm qua, vì sự xuất hiện của Dương Khai mà tan thành mây khói.

Dương Khai cũng nhớ lại, ở Thất Lạc Chi Địa nàng từng nói: trên đời này chỉ cần có một người, đối đãi với nàng như một nữ nhân bình thường, là nàng đã thỏa mãn lắm rồi.

Dương Khai hơi biến sắc, chợt phát hiện yêu vật nữ giả nam trang trước mặt này, lại có yêu cầu đơn giản đến thế.

- Ngả Âu hội trưởng rốt cuộc đã gặp chuyện gì? – Dương Khai hỏi.

Tuyết Nguyệt thần sắc ảm đạm, thấp giọng nói:

- Là chuyện của tiểu nương...

- Tiểu nương... – Dương Khai ngạc nhiên, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, hẳn là chính thê hiện tại của Ngả Âu hội trưởng.

Mẫu thân của Tuyết Nguyệt sớm đã qua đời, vậy nên chính thê hiện tại của Ngả Âu, nàng tự nhiên phải xưng hô như thế.

Tuyết Nguyệt chua xót cười:

- Phụ thân tuy hùng bá một phương, nhưng trước nay đối với chuyện tình cảm lại vô cùng coi trọng. Nhất là đối với tiểu nương, người vô cùng sủng ái, cũng là nữ nhân người yêu thương nhất. Một năm trước, lúc tiểu nương bế quan đột phá Hư Vương Cảnh đã xảy ra sự cố, dẫn tới tẩu hỏa nhập ma, kinh mạch đứt từng khúc, suýt nữa thì mất mạng. Lúc ấy phụ thân đã dùng thần thông để trấn áp nguy cơ, nhưng vẫn không thể giúp tiểu nương toàn thân trở ra. Sau lần đó, tiểu nương liền hôn mê bất tỉnh, sinh mệnh ngàn cân treo sợi tóc! Một năm qua, phụ thân vẫn luôn tìm mọi cách muốn tiểu nương tỉnh lại, nhưng không thành công!

- Đột phá Hư Vương Cảnh mà xảy ra sự cố... – Dương Khai kinh hãi kêu lên, ý thức được vấn đề vô cùng nghiêm trọng.

Một võ giả Phản Hư tam tầng cảnh, nếu ở thời điểm mấu chốt này mà xảy ra sự cố thì rất dễ mất mạng, tiểu nương của Tuyết Nguyệt sở dĩ không chết, hoàn toàn là nhờ vào thực lực cường đại của Ngả Âu.

Hội trưởng Hằng La Thương Hội chính là một cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh đã thành danh từ lâu.

- Khi đó thân thể tiểu nương đã hư hại nghiêm trọng, căn bản là vô lực hồi thiên, nhưng phụ thân đã dùng một món báu vật nghịch thiên, cưỡng ép kéo tiểu nương từ Quỷ Môn Quan trở về, duy trì sinh cơ cho bà. Nửa năm trước, người lại dùng thần vật kia, mới tu bổ lại thân thể cho tiểu nương.

Lúc Tuyết Nguyệt nói lời này, nàng vẫn luôn nhìn Dương Khai, tuy không nói rõ rốt cuộc Ngả Âu đã dùng vật gì, nhưng Dương Khai cũng biết, bảo vật có thể giúp người ta cải tử hồi sinh trong thiên hạ chỉ có vài loại.

Bất Tử Nguyên Dịch chính là một trong số đó!

Lúc trước ở Thất Lạc Chi Địa, trên cây Bất Lão Thụ tổng cộng sinh ra ba giọt Bất Tử Nguyên Dịch, ba vị Hư Vương lưỡng tầng cảnh đã thương nghị tại chỗ và chia nhau: trong đó một giọt Nghê Quảng đoạt được, một giọt Tử Long đoạt được, giọt cuối cùng Quỷ Tổ không có cách nào chiếm được.

Cuối cùng Dương Khai nhổ cả cây Bất Lão Thụ, giọt kia cũng tặng cho Quỷ Tổ.

Mà giọt của Tử Long thì đã bị Dương Khai thu lấy.

Nửa năm trước Ngả Âu hội trưởng vận dụng thần vật, khẳng định chính là Bất Tử Nguyên Dịch.

Bất Tử Nguyên Dịch đủ để xương trắng sinh thịt, người chết sống lại, là thánh dược chữa thương trân quý nhất trên đời, là vật mà ngay cả Hư Vương tam tầng cảnh cũng phải thèm muốn.

Mang trên mình một giọt Bất Tử Nguyên Dịch, chẳng khác nào mang thêm một mạng! Ngả Âu có thể không chút do dự cho tiểu nương của Tuyết Nguyệt uống vào, có thể thấy được tình cảm sâu đậm của ông đối với bà.

- Tiểu nương mặc dù giữ được mạng sống, nhưng vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Thời gian kéo dài như vậy, phụ thân cũng đã tìm rất nhiều luyện đan đại sư đến chẩn đoán, chính người cũng cẩn thận quan sát, cuối cùng đưa ra một kết luận: thần hồn của tiểu nương đã bị tổn thương vĩnh viễn, trừ phi có thể luyện chế được linh đan cấp Hư Vương giúp tu bổ thần hồn, nếu không hoàn toàn không có khả năng tỉnh lại. Hơn nữa... cho dù luyện chế được loại linh đan đó, khả năng tiểu nương tỉnh dậy cũng không lớn. Phụ thân mấy ngày nay gần như vì chuyện của tiểu nương mà lo đến bạc đầu, ta nhìn thấy... cũng rất khó chịu!

Dương Khai lẳng lặng lắng nghe, đã hiểu rõ ngọn nguồn sự tình, trầm giọng hỏi:

- Những luyện đan đại sư kia có nói phải luyện chế linh đan gì mới có tác dụng không?

- Thái Sơ Chuyển Hồn đan! – Tuyết Nguyệt trầm giọng nói.

Dương Khai suy nghĩ một chút liền biết linh đan này cần những tài liệu gì, có tác dụng ra sao, bởi vì đan phương của Thái Sơ Chuyển Hồn đan có ghi lại trong Đan Đạo Chân Giải, hắn không khỏi ngạc nhiên nói:

- Đây là linh đan thượng cổ, Hằng La Thương Hội quả nhiên nhân tài như mây, ngay cả loại linh đan này cũng biết!

Nếu hắn không phải tình cờ có được Đan Đạo Chân Giải trong Đế Uyển, cũng sẽ không biết nhiều đan phương linh đan thượng cổ như vậy.

Vậy mà Hằng La Thương Hội bên này lại có người biết rõ... không hổ là một trong ba thế lực lớn nhất Tinh Vực, nội tình quả không thể xem thường.

- Huynh cũng biết sao? – Tuyết Nguyệt kinh ngạc nhìn Dương Khai, bỗng nhiên đôi mắt đẹp sáng ngời, mở miệng nói: - Đúng rồi, huynh là Luyện Đan Sư mà!

Năm đó nàng bị Huyền Âm Quỳ Thủy ăn mòn đến hôn mê, chính là nhờ Dương Khai luyện chế được một viên linh đan có đan vân cứu sống. Nhiều năm qua, tuy nàng một lòng hướng về Dương Khai, nhưng vẫn luôn rối bời không biết làm sao tìm được hắn, làm sao thổ lộ lòng mình, hoàn toàn quên mất một thân phận khác của Dương Khai.

Cho tới giờ khắc này, mới bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Nhưng rất nhanh, ánh sáng trong đôi mắt xinh đẹp của Tuyết Nguyệt lại ảm đạm xuống, thất vọng nói:

- Thái Sơ Chuyển Hồn đan kia nghe nói là linh đan cấp Hư Vương trung phẩm, phải do Luyện Đan Sư cấp Hư Vương ra tay mới có cơ hội luyện chế thành công. Mặc dù huynh là Luyện Đan Sư, có lẽ cũng...

Tuyết Nguyệt không nói hết câu sau, cũng không phải nàng không tin tưởng bản lĩnh của Dương Khai, chỉ là danh tiếng của Luyện Đan Sư cấp Hư Vương thật sự quá mức dọa người, phóng mắt khắp Tinh Vực cũng là nhân vật hiếm có như lông phượng sừng lân, còn thưa thớt hơn cả võ giả Hư Vương tam tầng cảnh.

Dương Khai tuổi còn trẻ đã đạt tới Hư Vương lưỡng tầng cảnh, có tu vi võ đạo cường đại như vậy, làm sao có thể có trình độ cao trên đan đạo được?

Dương Khai cũng không giải thích nhiều, chỉ hỏi:

- Tiểu nương của cô nương ngày thường đối với cô thế nào?

- Tiểu nương đối với ta dĩ nhiên là rất tốt! Sau khi mẫu thân qua đời, ta luôn ở bên cạnh bà lớn lên... bà dạy ta tu luyện, dạy ta làm người, bà cũng biết bí mật của ta, trước kia lúc còn nhỏ, thỉnh thoảng bà còn lén sau lưng phụ thân trang điểm cho ta... – Trong đôi mắt đẹp của Tuyết Nguyệt hiện lên vẻ hồi tưởng, trên mặt lộ ra nụ cười ấm áp, dường như đang nhớ lại chuyện gì đó ngọt ngào: - Nhưng mỗi lần trang điểm xong, cũng phải nhanh chóng khôi phục nguyên dạng, phụ thân không thích nhìn thấy dáng vẻ nữ nhi của ta!

Dương Khai khẽ gật đầu, từ trong miêu tả của Tuyết Nguyệt, cũng có thể tưởng tượng ra tiểu nương nhất định là một người vợ hiền mẹ tốt.

- Ta đi xem thử, thế nào? – Dương Khai đề nghị.

- Huynh muốn đi sao? – Tuyết Nguyệt ngạc nhiên nhìn hắn: - Vậy cũng tốt! Dù sao huynh cũng là một Luyện Đan Sư, có lẽ trao đổi nhiều hơn với các luyện đan sư kia, có thể tìm ra cách hóa giải triệu chứng của tiểu nương. Thương hội chúng ta cũng có cung phụng đại sư cấp Hư Vương của mình, hơn nửa năm trước phụ thân đã phái người đi mời rồi!

- Hơn nửa năm trước đã phái người đi mời, đến bây giờ còn chưa tới sao? – Dương Khai kinh ngạc hỏi.

- Huynh cũng quá xem thường cái giá của một Luyện Đan Sư cấp Hư Vương rồi. Vừa rồi huynh không nghe ta nói sao: vị đại sư kia là thân phận cung phụng của thương hội chúng ta! Chính huynh cũng có tông môn, hẳn là biết hai chữ "cung phụng" này đại biểu cho ý nghĩa gì!

- Hiểu rõ! – Dương Khai khẽ gật đầu.

Địa vị của cung phụng gần giống như Thái Thượng Trưởng Lão, chỉ có điều còn tự do hơn Thái Thượng Trưởng Lão một chút.

Cung phụng nhận được thù lao vô cùng phong phú từ tông môn hoặc thế lực nào đó, ngày thường cũng không cần làm gì, dù tông môn gặp phải đại nạn ngập đầu, thậm chí họ đều có thể khoanh tay đứng nhìn, không ai có thể chỉ trích điều gì.

Nhưng Thái Thượng Trưởng Lão thì khác, tuy địa vị cũng vô cùng cao quý, ra lệnh một tiếng, đệ tử tông môn nào dám không theo, nhưng đó là phải cùng sống cùng chết với tông môn, tông môn gặp nạn, Thái Thượng Trưởng Lão tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn.

Từ một ý nghĩa nào đó mà nói, địa vị của cung phụng thậm chí còn cao hơn Thái Thượng Trưởng Lão, bởi vì cung phụng có được lợi ích, nhưng không nhất định phải gánh vác nguy hiểm.

Cũng có thể nói thế này: Thái Thượng Trưởng Lão là người trong nhà, cung phụng là người ngoài được mời đến.

Với thực lực khổng lồ của Hằng La Thương Hội, lại thêm danh tiếng của Ngả Âu, mà hơn nửa năm trước đã phái người đi mời, cho tới giờ khắc này vẫn không thấy hiện thân, có thể tưởng tượng vị Luyện Đan Sư cấp Hư Vương kia làm cao đến mức nào.

Dù vậy, Hằng La Thương Hội bên này cũng không dám có nửa lời oán hận, Ngả Âu cũng chỉ thận trọng thúc giục mấy lần mà thôi, e sợ chọc giận vị đại sư kia không vui.

Thế mà đến hôm nay, vị đại sư kia vẫn chậm chạp không hiện thân, nhưng lại có tin tức truyền đến, mấy ngày gần đây lão sẽ giá lâm Thủy Nguyệt Tinh.

Ngả Âu chờ đợi lòng nóng như lửa đốt, nào có tâm tình gì mà đi gặp Thần Đồ, đây cũng là nguyên nhân Thần Đồ đợi mấy ngày ở Thủy Thiên Thành rồi đành tiu nghỉu quay về.

Thần Đồ ngay cả mặt Ngả Âu còn không thấy, làm sao có thời gian nói ra chuyện của Dương Khai.

- Dù sao đi nữa, cứ đến xem thử đã! – Dương Khai đề nghị.

- Được, ta dẫn huynh đi, tin rằng nếu tiểu nương biết sự tồn tại của huynh, tất nhiên cũng sẽ rất vui mừng cho ta! – Tuyết Nguyệt nói xong, khẽ lau khóe mắt, chực trào nước mắt.

Tiểu nương ở trong lòng nàng chiếm một vị trí vô cùng quan trọng, thậm chí còn quan trọng hơn cả phụ thân của mình.

- Đừng khóc! Lát nữa ra ngoài bị Thần Đồ nhìn thấy, còn không biết hai chúng ta ở trong này đã làm gì đấy! – Dương Khai tiến lên trước, thay nàng lau khóe mắt.

Động tác ôn nhu cùng thanh âm trầm thấp làm cho hai gò má Tuyết Nguyệt ửng hồng...

Cánh cửa đại sảnh ầm ầm mở ra, Dương Khai cùng Tuyết Nguyệt một trước một sau đi ra.

Ba người Thần Đồ đang ở trước cửa nghe lén vội vàng nhảy lùi lại, vẻ mặt đầy hồ nghi quan sát Dương Khai và Tuyết Nguyệt.

Ngay sau đó, trong lòng Thần Đồ liền trầm xuống...

Hắn bất ngờ phát hiện, giờ khắc này đôi mắt của tam đệ mình lại hoe đỏ, dường như vừa mới khóc, trên gương mặt tuấn mỹ khiến nữ nhân cũng phải ghen tị hâm mộ kia, còn lưu lại vệt ửng hồng khiến người ta mơ màng...

⚡ Dịch giả AI, chữ nghĩa bay — Thiên Lôi Trúc ở đây hôm nay ⚡

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!