Trời đất ơi! Chuyện gì thế này!
Hai người này ở bên trong rốt cuộc đã làm những gì? Tam đệ, một kẻ được mệnh danh là ác ma, sao lại có biểu hiện kỳ lạ đến vậy? Thần Đồ thậm chí từ khóe mắt Tuyết Nguyệt còn thấy được một vẻ phong tình quyến rũ đến mê hoặc!
Sâu trong nội tâm Thần Đồ không ngừng kêu rên, ánh mắt nhìn Dương Khai cũng hoàn toàn thay đổi.
Một bên, Lê Nặc cùng Xuân di cũng đều ngây người như phỗng, không biết nên nói gì cho phải.
Tuyết Nguyệt hiển nhiên cũng hiểu rõ nhất định là ba người này đã hiểu lầm, vẻ ngượng ngùng nơi khóe mắt càng thêm rõ rệt, đôi mắt nàng mơ hồ, tựa như có tật giật mình.
- Thần Đồ huynh, ta theo Tuyết Nguyệt đi Thủy Thiên Thành một chút!
- À... Thần Đồ đáp lại một cách máy móc, căn bản không nghe rõ Dương Khai đang nói gì.
- Vậy xin cáo từ trước! Dương Khai mỉm cười, ôm quyền nói: - Ngũ Phương Thương Hội bên kia, làm phiền Thần Đồ huynh nhiều hơn!
Sau khi nói xong, hắn nháy mắt ra hiệu cho Tuyết Nguyệt, hai người liền tế ra Tinh Toa, bay vút lên không.
Thẳng đến bóng dáng hai người khuất dạng, đám người Thần Đồ mới chợt bừng tỉnh.
Thần Đồ vỗ đùi, vẻ mặt đưa đám nói:
- Xong rồi xong rồi, tam đệ sao lại không tự trọng đến vậy, lại làm ra chuyện như thế... Còn Dương huynh nữa... Ôi...
Hắn bóp trán than thở cho cả hai.
Xuân di cùng Lê Nặc cũng đều có thái độ tương tự.
- Cái này ta cũng xong rồi! Thần Đồ ôm đầu rên rỉ, ngồi chồm hổm dưới đất chẳng còn chút hình tượng nào.
- Nhị công tử, chuyện này liên quan gì tới ngài chứ?
Lê Nặc tò mò nhìn hắn.
- Dương huynh là người ta mang về đây. Sớm biết hắn có thói quen kỳ lạ như thế, lại quen thân với tam đệ, thì đánh chết ta cũng không dẫn hắn tới Thủy Nguyệt Tinh. Lần này xong rồi, phụ thân vẫn muốn ta và tam đệ sớm ngày cưới vợ, nối dõi tông đường trong nhà, nhìn tam đệ như vậy, đâu còn có thể nối dõi tông đường gì nữa... Sau này chẳng phải gánh nặng này sẽ đổ lên đầu một mình ta sao? Thần Đồ oán trách, vẻ mặt như bị áp lực ngàn cân đè nén.
Lê Nặc khẽ hé miệng cười nói: - Phận làm con, nối dõi tông đường là chuyện hiển nhiên, nhị công tử còn buồn phiền gì chứ!
Thần Đồ ngẩng đầu, nghiêm túc nhìn Lê Nặc, bỗng nhiên nói: - Vậy thì cô nương hãy sinh cho ta đứa bé đi!
Lê Nặc mặt đỏ lên, lườm Thần Đồ một cái, rồi sải bước chân nhỏ chạy đi.
Phía sau truyền đến tiếng Thần Đồ vọng theo: - Có đáp ứng hay không, cô nương phải trả lời một câu chứ! Chạy cái gì?
Xuân di ở một bên lắc đầu không ngừng, đầy mặt bất đắc dĩ!
- - - - - - - - - - - -
Thủy Thiên Thành, chính là thành trì phồn hoa và linh khí nồng đậm nhất trên Thủy Nguyệt Tinh, bất kỳ Võ Giả nào muốn đi vào cũng phải bỏ ra một khoản Thánh Tinh xa xỉ làm lộ phí. Mà muốn ở lại trong thành trì, cũng phải nộp số lượng Thánh Tinh tương ứng mới được.
Bên trong thành lại mở ra các nhà ở lớn nhỏ khác nhau, cung cấp cho Võ Giả thuê.
Cả Thủy Thiên Thành, quả thực là một cỗ máy kiếm tiền, mỗi một ngày đều có thể kiếm một lượng lớn Thánh Tinh.
Tuyết Nguyệt dẫn Dương Khai đi tới Thủy Thiên Thành, cũng không cần lấy ra chứng minh thân phận, Võ Giả thủ vệ liền cung kính cho nàng vào, đồng thời tò mò quan sát Dương Khai, không rõ Dương Khai có lai lịch ra sao, mà lại đi cùng Tam thiếu Tuyết Nguyệt đại danh đỉnh đỉnh.
Vào bên trong thành, nơi Tuyết Nguyệt đi qua, không ngừng có tiếng thiếu nữ reo hò, dừng chân ngắm nhìn, trên mặt họ đều lộ ra vẻ mê muội; cũng có thiếu nữ to gan, ăn mặc hở hang, liếc mắt đưa tình, hiển lộ phong tình quyến rũ; bất quá phần lớn thiếu nữ đều là dáng vẻ ngượng ngùng, lặng lẽ quan sát Tuyết Nguyệt, tự mình mơ mộng chuyện tình duyên.
Thậm chí còn có nam nhân cũng lộ vẻ si mê, lẳng lặng nhìn nàng.
Tuyết Nguyệt dường như sớm đã thành thói quen, đưa mắt ra hiệu cho Dương Khai, sau đó lập tức bay vút lên không, bay đi hướng trung tâm Thủy Thiên Thành.
Dương Khai nín cười, bay theo sau nàng.
Hai người mới vừa đi, liền có một người cầm một chồng họa phẩm vọt ra giữa đường phố, hô to: - Bán họa phẩm Tam công tử, xuất từ tay danh gia, thần thái và dáng vẻ không khác gì người thật. Có nó, là có thể ngày đêm đối mặt với Tam công tử; có nó, giống như Tam công tử bầu bạn bên cạnh... Một ngàn Thánh Tinh một tấm, muốn mua thì nhanh chân lên!
Khi nói chuyện, hắn một tay mở ra một bức họa.
Trên bức họa kia là một người mặt như ngọc, phong thái tuấn lãng, cầm trong tay quạt xếp, áo trắng như ngọc, tóc dài như mực, chính là Tuyết Nguyệt chứ ai. Trên bức họa, Tuyết Nguyệt hơi nhếch khóe miệng, dường như đang mỉm cười nhìn người xem.
Trong khoảnh khắc, vô số thiếu nữ ùa lên, vây kín người bán họa phẩm, trong đó thậm chí không ít nam nhân.
- Cho ta một tấm!
- Ta muốn hai tấm!
- Nhanh lên, tiền trao cháo múc! Đây là một ngàn Thánh Tinh!
- Ô ô, cho ta một tấm đi! Lão bà ta bảo, lần này mà không mua được, sẽ không cho ta bước vào nhà! Ô ô, Tam thiếu, ta hận ngươi!
- Con bà nó, người nào sờ ngực lão nương, đứng ra cho lão nương, có gan làm mà không có gan thừa nhận sao?
- Ồn ào gì thế, những bức họa này lão tử bao hết! Một nam nhân cao lớn thô kệch, râu quai nón rậm rạp, vừa vận Thánh Nguyên, đẩy văng mọi người ra ngoài, trực tiếp đưa cho người bán họa phẩm một chiếc Nhẫn Không Gian, sau đó đoạt lấy toàn bộ họa phẩm còn lại, hai tròng mắt quét nhìn bốn phía, đầy khí phách, hừ lạnh nói: - Đám phàm phu tục tử các ngươi, hãy nhìn xem Tam thiếu có thân phận gì? Cũng chỉ có anh hào cái thế như lão tử đây mới có thể xứng với Tam thiếu!
"Ụa..." Trên bầu trời, Tuyết Nguyệt lảo đảo, suýt chút nữa thì ngã nhào.
Tuy rằng đã bay khá xa, nhưng với tu vi của nàng, tự nhiên cũng nghe rõ ràng âm thanh bên dưới, không khỏi rùng mình nổi da gà.
Dương Khai tò mò nhìn nàng: - Mỗi lần cô nương xuất hiện, đều sẽ dấy lên phong ba như vậy ư?
- Không kém bao nhiêu đâu! Tuyết Nguyệt nói với vẻ mặt bất đắc dĩ: - Cho nên thông thường, ta sẽ không lộ diện!
Khi nói chuyện, nàng liếc nhìn Dương Khai đầy ẩn ý nói tiếp: - Buồn cười lắm sao?
- Ta không có cười nha! Dương Khai nghiêm trang trả lời.
- Hừ! Nếu huynh dám cười ra tiếng, ta sẽ không tha cho huynh đâu!
- Ta thật không có cười... Ha Ha Ha!
"Rắc rắc..."
Tuyết Nguyệt nghiến hàm răng trắng muốt gần như muốn vỡ vụn.
Thủy Thiên Thành nơi trung tâm nhất, linh khí ngập tràn, dày đặc đến mức gần như hóa thành thực thể, chỉ kém một bước nữa là có thể đạt đến trình độ linh khí hóa sợi.
Mà ở chỗ này, có một dãy cung điện nguy nga tráng lệ sừng sững, đây cũng là trung tâm của Hằng La Thương Hội, nơi đây không chỉ là trung tâm quyền lực mà còn là trung tâm tài phú tối thượng.
Tại góc tây bắc của dãy cung điện, bên trong một cung điện, một nam nhân vóc người khôi ngô, khí thế hùng tráng tựa sư tử đang chau mày, bước đi bước lại đầy bất an, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn ra phía ngoài, dường như là đang đợi người nào.
Nỗi lo âu hiện rõ trên mặt người này, chân mày nhíu chặt, tựa hồ vĩnh viễn không thể giãn ra.
Trong đại điện còn có một số người khác, nhìn phục sức của họ, hiển nhiên là một đám Luyện Đan Sư Hư cấp trở lên, dù ở bất kỳ đâu cũng là những nhân vật cực kỳ tôn quý.
Nhưng những Luyện Đan Sư này lại không ai dám mở miệng nói chuyện, sợ chọc giận nam nhân khôi ngô kia không vui.
Không gì khác, bởi vì nam nhân này là chủ nhân của Hằng La Thương Hội, là Hội trưởng Ngả Âu!
Luyện Đan Sư Hư cấp tuy rằng thân phận tôn quý, nhưng cũng không sánh bằng người chủ của Hằng La Thương Hội; huống chi, bọn họ đối với tình huống nữ nhân trong điện kia bó tay không có cách nào, đều tự thấy mất thể diện, còn ai dám chủ động tìm xui xẻo nữa.
Ngả Âu vốn dáng người to lớn, eo gấu lưng hổ, tạo cho người khác áp lực cực mạnh, lúc này tâm tình phiền não, thỉnh thoảng không tự chủ toát ra dao động Thánh Nguyên của Hư Vương Cảnh tầng hai, làm cho các Luyện Đan Sư trong đại điện kêu khổ thấu trời, nhưng lại không dám nhắc nhở.
Bất chợt, Ngả Âu dừng lại bước chân, đôi mắt sáng rực nhìn ra ngoài.
Ngay sau đó, ông lộ vẻ mặt vui mừng, bước nhanh ra đón, vội vàng lên tiếng hỏi thăm: - Đúng là Tả Đức đại sư tới?
Trước đại điện, hai luồng sáng hạ xuống, lộ ra thân ảnh, một người là Tuyết Nguyệt, một người là Dương Khai.
Nghe câu nói của Ngả Âu, Dương Khai theo bản năng quay đầu lại nhìn thoáng qua, lại phát hiện sau lưng cũng không có người nào, nhưng Tuyết Nguyệt hiểu ý, vội vàng giải thích: - Cha, không phải Tả Đức đại sư tới!
- Không phải Tả Đức đại sư! Ngả Âu sắc mặt trầm xuống, ánh mắt lạnh lùng nhìn lướt qua Dương Khai, ngay sau đó phẫn nộ quát lớn về phía Tuyết Nguyệt: - Nếu không phải Tả Đức đại sư, ngươi dẫn hắn tới đây làm gì, ngươi nghĩ nơi này là địa phương nào?
Bị Ngả Âu quát mắng khiển trách, Tuyết Nguyệt cũng không dám phản bác, chỉ cúi thấp đầu khẽ nói: - Thật xin lỗi cha, nhưng vị bằng hữu này của con cũng là một vị Luyện Đan Sư, cho nên...
- Luyện Đan Sư! Ngả Âu sắc mặt hơi giãn ra, lúc này mới nhìn kỹ Dương Khai lần nữa, khi nhận ra tu vi của Dương Khai, ông liền kinh ngạc thốt lên: - Hư Vương Cảnh tầng hai!
Cho đến giờ phút này ông mới phát hiện ra, cảnh giới tu vi của Dương Khai, lại ngang bằng với mình.
Ông có chút không dám tin, lại dò xét một phen, xác nhận mình không hề nhìn nhầm, lúc này ông mới nghi hoặc hỏi: - Nguyệt Nhi, khi nào thì ngươi có bằng hữu như vậy?
Ông cảm thấy Dương Khai rất xa lạ, Tuyết Nguyệt tuy rằng tư chất không tầm thường, nhưng đến nay cũng chỉ là Phản Hư Cảnh tầng ba, hoàn toàn không thể quen biết được một bằng hữu Hư Vương Cảnh tầng hai, nên ông rất tò mò muốn biết điều này.
- Hắn chính là con đã nói với cha... Dương Khai! Tuyết Nguyệt khẽ đáp, vừa trả lời vừa lặng lẽ quan sát biểu cảm của Ngả Âu.
- Tiểu tử Dương Khai, ra mắt Ngả Âu Hội trưởng! Dương Khai ôm quyền, không nhanh không chậm chào một tiếng.
Tuy rằng hắn có chút không vui vì Tuyết Nguyệt vừa rồi vô duyên vô cớ bị trách mắng, nhưng đứng ở trước mặt hắn, dù sao cũng là phụ thân của Tuyết Nguyệt và Thần Đồ, nên về mặt lễ phép cũng không thể thiếu sót.
- Dương Khai? Ngả Âu nhướng mày, bỗng nhiên như là nhớ ra điều gì, khẽ hô: - Ngươi chính là tên Dương Khai kia?
- Xem ra Ngả Âu Hội trưởng có biết về ta! Dương Khai khẽ nhíu mày, sự thay đổi trên nét mặt Ngả Âu khiến hắn cảm thấy có gì đó không ổn.
- Biết, rất biết! Ngả Âu trầm giọng đáp lại, đột nhiên, bộc phát Thánh Nguyên, tung một chưởng chụp thẳng về phía Dương Khai.
Nhìn theo tư thế đó, dường như là muốn bắt giữ Dương Khai!
- Cha! Tuyết Nguyệt biến sắc thốt lên. Không biết vì sao phụ thân của mình vừa gặp mặt đã ra tay với Dương Khai.
Dương Khai lập tức lạnh mặt, đưa tay đẩy Tuyết Nguyệt qua một bên, đồng thời tung ra một chưởng, trong lòng bàn tay, Thánh Nguyên cuồn cuộn khởi động, xoay tròn, tích chứa một lực lượng dồi dào để chống cự.
"Ầm..."
Trong đại điện truyền ra tiếng nổ vang trời, lực lượng của hai vị Hư Vương Cảnh va chạm kịch liệt giữa không trung, cuốn lên cuồng phong, càn quét khắp bốn phía.
Chốc lát, bụi bặm lắng xuống, Dương Khai lùi lại ba bước, Ngả Âu lùi lại hai bước.
Trong trận giao phong này, Ngả Âu hơi chiếm thế thượng phong...
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa