Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1900: CHƯƠNG 1900: TA CHỜ

Thất Thải Mi Lộc, dị chủng thượng cổ, sớm đã tuyệt tích trên đời.

Nội đan của nó là một trong những vật liệu chính để luyện chế Thái Sơ Chuyển Hồn Đan, còn hương nang lại là một trong những vật liệu chính để luyện chế Vạn Niên Hương.

Vạn Niên Hương có khả năng an định tinh thần, một nén hương có thể cháy vạn năm không tắt. Khi võ giả tu luyện, nếu đốt một nén Vạn Niên Hương, có thể tránh khỏi sự quấy nhiễu của tâm ma, ý niệm thông suốt, cực kỳ hữu ích cho quá trình tu luyện.

Trong Thăng Long Điện của Lăng Tiêu Tông hiện nay, vẫn còn một nén Vạn Niên Hương sót lại, không ngừng tỏa hương thơm... đó là vật Dương Khai đã mang ra từ tầng thứ sáu Lưu Viêm Sa Địa năm xưa.

Đệ tử Lăng Tiêu Tông nếu cần bế quan đột phá, đều có thể đến Thăng Long Điện tiềm tu. Nơi đây không chỉ có Vạn Niên Hương, mà còn có Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ, một loại chí bảo võ đạo, sẽ trợ giúp các đệ tử cảm ngộ bản chất của võ đạo thiên đạo.

Có thể nói, những năm gần đây, tu vi của đệ tử Lăng Tiêu Tông tiến triển thần tốc, công lao không thể không kể đến Vạn Niên Hương và Cửu Khúc Tinh Ngọc Thụ. Nếu không có hai thần vật này, khẳng định tổng thể thực lực của Lăng Tiêu Tông hiện nay sẽ giảm sút một bậc.

Thất Thải Mi Lộc, toàn thân nó đều là bảo vật, bất kể là nội đan hay hương nang, đều cực kỳ khó tìm.

Nhưng không ngờ Hằng La Thương Hội lại tìm được một viên nội đan Thất Thải Mi Lộc. Ngay cả một nhân vật như Dương Khai cũng không khỏi khẽ rùng mình kinh ngạc.

Ngả Âu dứt lời, cũng từ trong nhẫn không gian lấy ra một viên nội đan tròn vo, tỏa ra hào quang bảy màu rực rỡ.

- Quả nhiên là nội đan của Thất Thải Mi Lộc! Tông Ngạo khẽ hô một tiếng, trong mắt toát ra tia sáng cuồng nhiệt, nhìn chằm chằm về phía trước.

Đối với bất kỳ luyện đan sư nào, loại vật liệu này đều đủ sức khơi dậy hứng thú mãnh liệt của họ. Chẳng có luyện đan sư nào lại không muốn dùng vật liệu trân quý để luyện chế đan dược, được tận mắt chứng kiến các loại vật liệu tự tay mình ngưng luyện dung hợp, cuối cùng thành đan... đây chính là niềm vui sướng hân hoan tột độ của mỗi một luyện đan sư.

- Đáng tiếc, viên nội đan này hẳn đã lưu giữ quá lâu, dược lực đã trôi mất không ít!

Tông Ngạo lại thở dài một tiếng, các luyện đan sư khác đều nhao nhao gật đầu, bày tỏ sự đồng tình với quan điểm của lão.

Bởi vì trên viên nội đan kia, dù có hào quang bảy màu, nhưng lại không mấy sáng rực, ngược lại còn có cảm giác hơi mờ nhạt, tựa như ánh nến chập chờn trong gió, có thể tắt bất cứ lúc nào.

- Đúng vậy! Hơn nữa... chúng ta cũng chỉ tìm được một viên nội đan, mà không tìm được hương nang của Thất Thải Mi Lộc. Nếu có hương nang làm phụ dược, hẳn hiệu quả sẽ tốt hơn một chút! Ngả Âu cũng không ngừng thở dài.

Bất kể nói thế nào, giờ đây vật liệu đã gom đủ, chỉ còn chờ Tả Đức, vị Tông sư cấp Hư Vương kia đến, là có thể khai lò luyện đan, cứu chữa cho Cốc Bích Hồ.

- Tiền bối! Vị Tả Đức đại sư kia, có cho biết khi nào sẽ đến không? Dương Khai nhìn Ngả Âu hỏi.

Ngả Âu cười khổ một tiếng: - Tin tức cho hay, mấy ngày gần đây lão sẽ tới Thủy Thiên Thành, còn cụ thể khi nào... ta cũng không thể xác định. Nhưng nếu đã chờ lâu như vậy, cũng không vội vàng trong nhất thời!

Mặc dù ông nói vậy, nhưng bất cứ ai cũng có thể nhận ra sự xao động cấp bách trong ánh mắt ông.

Nghĩ Ngả Âu đường đường là một cường giả Hư Vương lưỡng tầng cảnh, lại là Hội trưởng của Hằng La Thương Hội, từ trước đến nay chỉ có người khác chờ đợi ông, nào có khi nào phải nếm mùi vị chờ đợi người khác? Cũng chỉ có một luyện đan sư cấp Hư Vương như vậy mới có thể khiến ông phải cúi đầu. Dù trong lòng có cấp bách, xao động, buồn khổ đến mấy, ông cũng chỉ cố kiềm chế tâm tình, lẳng lặng chờ đợi.

- Vị đại sư này làm cao... thật đúng là rất lớn! Dương Khai khẽ cười nói.

Lời vừa nói ra, Ngả Âu không khỏi liếc nhìn Dương Khai một cái, vẻ mặt như thể 'ngươi đã biết rõ còn nói làm gì'.

Nhưng bỗng nhiên, một tiếng quát lớn vang lên: - Các hạ nói lời này có ý gì, chẳng lẽ là đang chỉ trích Tả Đức đại sư?

- Hả? Ta không có mà! Dương Khai quay đầu nhìn về nơi phát ra thanh âm, nói với vẻ vô tội.

Chỉ thấy bên kia, một người trung niên mũi ưng, mặc y phục luyện đan sư Hư Cấp, nhìn Dương Khai, bất mãn hừ lạnh nói:

- Tả Đức đại sư thân là luyện đan sư cấp Hư Vương, đương nhiên bận rộn nhiều việc, có chút chậm trễ là chuyện hiển nhiên... các hạ nói như vậy, có phải quá mức bất kính với đại sư hay không?

Dương Khai cau mày, trong lòng thầm biết vị luyện đan sư này hẳn là rất sùng kính người tên Tả Đức kia, nên không thích nghe người khác nói xấu nửa lời.

Cẩn thận quan sát kỹ dấu hiệu hắn đeo trên người, xác nhận đối phương là một luyện đan sư Hư Cấp trung phẩm, Dương Khai cũng lười dây dưa với hắn, chỉ cười ha hả nói: - Thật ra là tại hạ đã lỡ lời!

Dường như võ giả sùng kính cường giả lợi hại hơn, trên phương diện luyện đan sư, tình huống này còn rõ ràng hơn. Luyện đan sư Hư Cấp đã là nhân vật có địa vị cao được tôn sùng, luyện đan sư cấp Hư Vương lại càng không cần phải nói, phóng mắt nhìn khắp Tinh Vực cũng không có mấy vị.

Người sùng kính Tả Đức đại sư đếm không xuể, gã trung niên mũi ưng chính là một trong số đó, trong mắt không dung một hạt cát, sao có thể cứ thế từ bỏ ý đồ: - Các hạ tuy là cường giả Hư Vương Cảnh, nhưng bêu xấu Tả Đức đại sư cũng là lỗi nặng. Chuyện này không thể bỏ qua như vậy, nếu không, lan truyền ra ngoài sẽ bất lợi với danh tiếng của đại sư!

Bị hắn chụp mũ lên đầu như vậy, sắc mặt Dương Khai lập tức sa sầm: - Vậy ngươi muốn thế nào?

- Nói lời xin lỗi! Đợi Tả Đức đại sư đến đây, tự ngươi phải nói lời xin lỗi và bồi lễ với ngài!

- Ha! Dương Khai cười gằn một tiếng: - Sao nào? Danh tiếng của Tả Đức đại sư là danh tiếng, danh tiếng của bổn tọa thì không phải là danh tiếng sao?

Dương Khai tự xưng dù gì cũng là Hư Vương lưỡng tầng cảnh, có thân phận, địa vị và thực lực. Nhưng chỉ vì một câu lỡ lời không cố ý, lại phải nhận sai, nói lời xin lỗi một luyện đan sư chưa từng gặp mặt, chuyện như vậy làm sao hắn có thể làm?

Đột nhiên, hắn cảm thấy gã trung niên mũi ưng này quá đỗi buồn cười.

- Ngươi chỉ là một võ giả nhỏ nhoi, làm sao có thể so sánh với đại sư! Gã trung niên mũi ưng lại không hề sợ hãi thân phận Hư Vương Cảnh của Dương Khai, gương mặt khinh bỉ nhìn hắn.

Dương Khai hí mắt nói: - Võ giả nhỏ nhoi như ta đây, có thể thoải mái lấy tính mạng của ngươi!

Gã trung niên mũi ưng biến sắc, vội vàng nhìn về phía Ngả Âu, kinh hãi nói: - Hội trưởng đại nhân, kẻ này lớn lối ương ngạnh như thế, chẳng những xem thường, không coi Tả Đức đại sư vào đâu, lại còn dám uy hiếp ta, xin Hội trưởng đại nhân chủ trì công đạo!

Dương Khai nói: - Ngả Âu Hội trưởng... cũng là võ giả nhỏ nhoi!

Gã trung niên mũi ưng lập tức há hốc miệng.

Ngả Âu khẽ há miệng cười, ngẩng đầu nhìn trời!

Lời nói của gã trung niên mũi ưng này khiến ông rất không hài lòng. Ông vốn vì thương thế của Cốc Bích Hồ mà tâm phiền ý loạn, giờ khắc này làm sao còn để ý đến thỉnh cầu của luyện đan sư Hư Cấp trung phẩm này?

Huống chi, lời nói của Dương Khai vừa rồi ông cũng rất đồng tình. Lão già Tả Đức kia vốn từ trước đến nay làm cao rất lớn, những năm qua, phàm là khi yêu cầu lão luyện đan, thương hội không lần nào không phải đổ nhiều máu huyết.

Phát hiện tâm tư của Ngả Âu, gã trung niên mũi ưng sắc mặt lập tức khó coi, biết vừa rồi mình đã hơi nói hươu nói vượn, chẳng những mắng Dương Khai, còn đắc tội với Ngả Âu, lập tức vô cùng hối hận. Tuy nhiên, hắn vẫn cứ mạnh miệng nói: - Cho dù ngươi có thể lấy tính mạng của ta thì sao chứ? Ta với ngươi ngày xưa không oán, ngày nay không thù. Nếu ngươi dám ra tay, nhất định sẽ bị người thiên hạ chê cười là kẻ không biết xấu hổ! Đừng quên, ta chính là luyện đan sư. Nếu ngươi dám giết ta, để xem ngày sau còn có ai luyện đan cho ngươi!

- Thật ngại quá, ta cũng là một luyện đan sư! Dương Khai mỉm cười.

- Chỉ bằng vào ngươi ư? Gã trung niên mũi ưng không ngừng cười lạnh: - Ta không phủ nhận ngươi có thiên phú võ đạo cao tuyệt, tuổi còn quá trẻ mà đã có thể giao phong một chiêu với Ngả Âu Hội trưởng, chỉ rơi vào thế hạ phong. Nhưng vậy thì tính sao? Tất cả thời gian và tinh lực của ngươi đều dành cho võ đạo, thì trên đan đạo lại có được bao nhiêu trình độ? Chỉ với bản lĩnh của ta cũng đủ để bỏ xa ngươi tám con phố!

Lời của hắn mặc dù không dễ nghe, nhưng cũng là suy nghĩ trong lòng của tất cả mọi người ở đây.

Mặc dù ai nấy đều biết Dương Khai là luyện đan sư, nhưng không ai biết trình độ của hắn trên đan đạo cao đến mức nào. Ngay cả Tông Ngạo cũng không biết cấp bậc luyện đan sư của Dương Khai cao bao nhiêu. Dù sao, tinh lực của một người là có hạn, có thể đạt được thành tựu cao trên võ đạo như vậy đã đủ để kiêu ngạo rồi!

Dương Khai bật cười lắc đầu: - Thôi thôi, ta không muốn nhiều lời với ngươi nữa, cứ coi như thế đi!

Hắn thật sự không có tâm tình dây dưa với hạng người như thế.

- Hừ! Không tự lượng sức! Thấy Dương Khai nhượng bộ, gã nam nhân mũi ưng chẳng những không thu lại dáng vẻ kiêu căng, ngược lại càng lớn lối hơn. Hắn nghĩ rằng đối phương thật sự kiêng kỵ thân phận luyện đan sư của mình nên không dám động thủ, càng không e dè nói: - Chuyện giữa ta và ngươi cứ thế bỏ qua, nhưng chuyện ngươi bêu xấu Tả Đức đại sư, nhất thiết phải có lời giải thích!

- Ngươi vẫn chưa xong sao? Dương Khai sắc mặt chợt lạnh xuống: - Ngươi cần lời giải thích gì? Tả Đức là cha ngươi hay là gia gia ngươi? Ta chỉ nói lão hơi làm cao một chút, ngươi liền lải nhải không ngừng như vậy! Chẳng lẽ ta nói sai sao? Theo ta biết, Ngả Âu Hội trưởng hơn nửa năm trước đã phái người đi mời lão, cho đến hôm nay còn chưa hiện thân. Đây không phải là làm cao thì là cái gì?

Lời nói này hoàn toàn đúng phóc trong tâm khảm Ngả Âu.

Tuy rằng Ngả Âu cũng thầm tức giận Tả Đức chậm chạp không đến, nhưng dù sao có việc cầu người, cũng chỉ có thể nghĩ trong lòng thôi, không dám nói ra miệng. Thế nhưng, qua nhiều ngày như vậy, trong lòng ông cũng không biết đã mắng Tả Đức bao nhiêu lần, gần như mắng tới tổ tông mười tám đời nhà lão.

Giờ đây nghe Dương Khai nói ra, ông chỉ cảm thấy cơn tức tích tụ trong lòng lại tiêu tan không ít, nhìn Dương Khai lại thuận mắt hơn nhiều.

- Ngươi dám gọi thẳng tục danh của đại sư! Gã nam nhân mũi ưng hô lớn.

Dương Khai không khỏi bật cười khẩy một tiếng, với vẻ không hề có chút tôn kính nào đối với luyện đan sư cấp Hư Vương, cười lạnh nói: - Không phải chỉ là một luyện đan sư cấp Hư Vương thôi sao, gọi tên lão thì sao chứ?

- Ngươi ngươi ngươi... Gã nam nhân mũi ưng tức đến ngực đau, một bàn tay không ngừng run rẩy chỉ vào Dương Khai, quay đầu về phía Ngả Âu nói: - Hội trưởng đại nhân! Hắn trắng trợn bất kính với đại sư như thế, chẳng lẽ ngài không quản? Chuyện này nếu để Tả Đức đại sư biết được, nhất định sẽ tức giận!

- Này... Ngả Âu chợt trở nên ngưng trọng, nhìn Dương Khai có chút cầu khẩn nói: - Bằng hữu, chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không được chứ!?

Tuyết Nguyệt cũng ở một bên, ánh mắt van cầu nhìn Dương Khai.

Bọn họ đều sợ chuyện nơi đây thật sự truyền đến tai Tả Đức. Với tính khí của lão già kia, nhất định sẽ mượn đề tài này mà phát huy, mặc dù không đến mức quay đầu bỏ đi, nhưng khẳng định sẽ gây khó dễ cho Hằng La Thương Hội một phen.

Dương Khai gật đầu: - Nếu tiền bối đã lên tiếng, tiểu tử tự nhiên phải tuân theo! Bất quá, nếu còn có kẻ dám lải nhải không ngừng, thì đừng trách tiểu tử dạy dỗ một trận!

- Dĩ nhiên! Ngả Âu nhàn nhạt gật đầu, trao cho Dương Khai một ánh mắt cảm kích.

Gã nam nhân mũi ưng sắc mặt âm trầm như nước, nhìn Dương Khai đầy căm hận, dường như còn muốn nói gì. Nhưng khi nhìn thấy hai tròng mắt Dương Khai đầy hung quang, hắn lại không dám càn rỡ, chỉ nói: - Ngươi hãy đợi đấy, đợi Tả Đức đại sư đến đây, sẽ cho ngươi biết thân phận!

- Ừm... Ta chờ! Dương Khai gật đầu.

Bầu không khí vốn hòa hợp bị gã nam nhân mũi ưng làm náo loạn như vậy, bỗng nhiên trở nên gượng gạo, có vẻ có chút lúng túng mất tự nhiên...

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!