Các Luyện Đan Sư Hư Cấp kia cố kỵ thân phận của Tả Đức Đại Sư, không dám nói thêm gì với Dương Khai. Duy chỉ có Tông Ngạo không chút để ý, đi tới bên cạnh Dương Khai, thấp giọng hỏi thăm.
Dương Khai nhân cơ hội cũng hỏi thăm tình hình của Cốc Bích Hồ. Mấy ngày nay, Tông Ngạo vẫn luôn đợi trong tòa cung điện này, luôn chú ý đến biến hóa thương thế của Cốc Bích Hồ, nên đối với tình huống của nàng rõ như lòng bàn tay.
Dương Khai cũng nhận được không ít tin tức hữu dụng.
- Đúng rồi, tên kia là ai? Sao ta còn chưa nói gì, hắn đã không kịp chờ đợi nhảy ra công kích ta không ngừng? Dương Khai ra hiệu về phía nam nhân mũi ưng kia, lên tiếng hỏi.
Tông Ngạo thấp giọng đáp: - Người này tên là Chiêm Nguyên. Tư chất luyện đan của hắn tuy không tệ, nhưng vì thiếu lương sư chỉ dạy nên thành tựu không nhiều lắm. Hắn vốn không có tiếng tăm gì, sau đó nhờ cơ duyên xảo hợp, từng được Tả Đức Đại Sư chỉ điểm một phen, mới đột nhiên thông suốt, với tốc độ cực nhanh tấn thăng lên thân phận Luyện Đan Sư Hư Cấp Trung Phẩm. Bởi lẽ đó, hắn vẫn luôn tự nhận mình là học trò của Đại Sư. Có tầng quan hệ này, tự nhiên hắn không thể nghe lọt tai những lời ngươi nói!
- Thì ra là thế! Dương Khai nghe xong mới hiểu rõ.
Xem ra, Chiêm Nguyên không chỉ sùng kính Tả Đức, mà còn xem lão như ân sư của mình, nên địa vị của Tả Đức trong lòng hắn tự nhiên vô cùng trọng yếu. Dương Khai tuy rằng cũng không nói xấu Tả Đức điều gì, chỉ nói một câu Đại Sư có chút làm giá, nhưng cũng đủ khiến hắn khó có thể chấp nhận.
- Bất quá Tả Đức Đại Sư này... Ôi... thật khó nói! Tông Ngạo nói rồi, nhưng không nói hết.
Dương Khai lại hiểu lão muốn biểu đạt ý gì.
Đều là Luyện Đan Sư, với Tả Đức là bậc tiền bối thành đạt, Tông Ngạo dù thế nào cũng không thể bất kính với lão. Bất kính với Tả Đức chính là bất kính với Đan Đạo, nên có mấy lời đích thực Tông Ngạo không tiện nói ra khỏi miệng.
- Tóm lại, ngươi hãy cẩn thận một chút! Tuy rằng tiểu tử ngươi giờ đây đã là cường giả Hư Vương Nhị Tầng Cảnh địa vị cao quý, nhưng cũng tuyệt đối không nên coi thường lực lượng của một vị Luyện Đan Sư cấp Hư Vương. Lời nói không dễ nghe, nếu để Ngả Âu Hội Trưởng lựa chọn một người giữa ngươi và Tả Đức Đại Sư, ta đoán chừng có đến tám phần hắn sẽ lựa chọn Tả Đức Đại Sư!
- Ta hiểu được! Dương Khai mỉm cười.
Hai người đang thấp giọng trò chuyện, ngoài cửa bỗng nhiên có một võ giả thân mặc giáp trụ màu vàng vội vã chạy vào, ôm quyền, thần sắc ngưng trọng hướng về phía Ngả Âu nói: - Hội Trưởng! Tả Đức Đại Sư... đã đến rồi!
- Đến rồi? Ngả Âu hai tròng mắt phát sáng, phất tay, quát nhỏ: - Mau mời!
Nói xong, lại vội vàng bổ sung: - Không... để bổn tọa tự mình đi đón!
Khổ sở chờ đợi hơn nửa năm trời, mỗi thời mỗi khắc đều lo lắng bồn chồn, e sợ Cốc Bích Hồ không chống đỡ được đến khoảnh khắc Đại Sư giá lâm. Giờ phút này, Đại Sư rốt cục đã đến Thủy Thiên Thành, tảng đá lớn đè nặng trong lòng Ngả Âu lập tức buông xuống một nửa.
Vẫn còn phải chờ đến khi Đại Sư luyện chế được Thái Sơ Chuyển Hồn Đan, lúc đó mới có thể cứu tỉnh Cốc Bích Hồ khỏi hôn mê.
Nói dứt lời, Ngả Âu sửa sang lại y phục rồi nhanh chóng bước ra ngoài.
Những người khác trong điện đương nhiên cũng không dám sơ suất. Gần như tất cả những ai đợi ở đây đều là Luyện Đan Sư, nghe nói Tả Đức đã tới, đâu còn kiềm chế được, đều rối rít đi theo Ngả Âu ra ngoài, muốn diện kiến tôn nhan Đại Sư.
Nam nhân mũi ưng tên Chiêm Nguyên kia, lúc đi ngang qua Dương Khai, còn hung tợn trừng mắt nhìn hắn một cái, trên mặt mang một nụ cười dữ tợn, bộ dáng dường như đang nói: Đại Sư đã đến, ngươi chết chắc rồi!
Dương Khai bĩu môi, không để ý đến hắn.
- Đi thôi, tốt hơn là nên ra đón tiếp một chút. Nếu để Đại Sư nhìn thấy chúng ta đứng bất động ở đây, chỉ sợ lại sẽ chọc giận lão, gây sóng gió không đáng có! Tông Ngạo lắc đầu cười khổ một tiếng, không nhanh không chậm bước ra ngoài.
Dương Khai suy nghĩ một chút, cũng đi theo ra ngoài.
Ngoài điện, với Ngả Âu cầm đầu, mười mấy vị Luyện Đan Sư Hư Cấp đứng ở phía sau, xếp thành một hàng ngang, tất cả đều ngẩng đầu nhìn trời.
Từ xa xa trên bầu trời, một điểm sáng đang với tốc độ cực nhanh bay tới đây, hiển nhiên là đang sử dụng một loại bí bảo phi hành nào đó.
Người dám ở Thủy Thiên Thành này sử dụng bí bảo phi hành không nhiều, người dám rêu rao gây chú ý như vậy lại càng lác đác không có mấy... nhưng Tả Đức Đại Sư tuyệt đối có tư cách này, hơn nữa không ai dám nói gì.
Dương Khai vốn tưởng rằng đối phương điều khiển Tinh Toa mà đến.
Nhưng nhìn kỹ, lại phát hiện không phải như thế.
Điểm sáng kia cách đại điện tuy rằng khá xa, nhưng với tu vi thị lực của Dương Khai vẫn nhìn thấy rõ ràng. Đó là một chiếc kiệu lớn tạo hình kỳ lạ, trước sau có bốn người khiêng, tổng cộng tám người. Dưới chân họ sinh gió, nâng chiếc kiệu lớn nhanh chóng bay tới đây, kéo theo một chuỗi quầng sáng.
Tám người khiêng kiệu kia không ngờ tất cả đều là thiếu nữ tuổi thanh xuân, vóc người thướt tha, dung mạo xinh đẹp.
Bản thân chiếc kiệu cũng trang sức vô cùng xa hoa, ghế nằm rộng rãi. Trên ghế có hai thân ảnh, một già một trẻ. Lão già râu tóc bạc trắng, dường như đang nhắm mắt dưỡng thần, ung dung tự tại. Người trẻ là một thiếu nữ, đang đứng trên cỗ kiệu hết nhìn đông tới nhìn tây, có vẻ rất tò mò với mọi thứ xung quanh.
- Chiếc Phi Tinh Trục Nguyệt Kiệu này là Hằng La Thương Hội đặc biệt chế tạo cho Đại Sư. Tốc độ của nó so với Tinh Toa tốt nhất còn nhanh hơn một chút. Những cô gái kia cũng đều là do Hằng La Thương Hội cung phụng cho Đại Sư. Vật này gần như đã trở thành dấu hiệu đặc trưng của Đại Sư! Tông Ngạo ở một bên nhỏ giọng giải thích với Dương Khai.
Dương Khai cười ha hả: - Tông Ngạo Đại Sư tiến thêm một bước cũng là Luyện Đan Sư cấp Hư Vương, ngày sau nhất định cũng có thể hưởng đãi ngộ như thế!
Tông Ngạo có chút khinh thường lắc đầu: - Lão phu chỉ muốn truy tìm Đan Đạo, những ngoại vật này không cần cũng được!
Dương Khai khẽ gật đầu, không nói thêm gì.
Chốc lát sau, Phi Tinh Trục Nguyệt Kiệu kia liền bay tới trước đại điện, vững vàng hạ xuống. Ngả Âu một thân quần áo chỉnh tề, còn chưa mở miệng nói chuyện, từ trên cỗ kiệu kia liền bắn nhanh ra một bóng người.
Kèm theo tiếng cười khúc khích như tiếng chuông bạc, thân ảnh uyển chuyển chọc người mơ mộng kia liền nhào tới bên cạnh Dương Khai, ôm lấy một người đứng cạnh hắn, vùi đầu vào trong ngực người kia, tham lam mà khoa trương hít mấy hơi.
Mọi người đều thất kinh! Không biết là người nào lại không hiểu lễ phép như thế, trước mặt mọi người làm ra chuyện không biết xấu hổ như vậy... tất cả đều nhìn vào bóng người uyển chuyển kia.
Đợi sau khi thấy rõ ràng một màn trước mắt, không ít người lộ ra vẻ cười thầm hiểu trong lòng. Còn Dương Khai lại vô cùng ngạc nhiên, ngẩn người tại chỗ.
Bởi vì hắn phát hiện bóng người uyển chuyển từ bên trong kiệu bắn ra, ôm không phải ai khác, mà chính là Tuyết Nguyệt đang đứng cạnh mình!
Tuyết Nguyệt giờ phút này dáng vẻ cực kỳ lúng túng, hiển nhiên cũng không ngờ tới trước mặt mọi người tại đây, lại phát sinh chuyện như vậy. Đẩy cũng không tiện, không đẩy cũng không phải, trong lúc nhất thời tay chân luống cuống, cứng người tại chỗ.
Dương Khai giận dữ, theo bản năng muốn tiến lên "dạy dỗ" đối phương một trận, để đối phương biết nữ nhân của mình là không thể xâm phạm.
Bất quá nghĩ lại, đối phương cũng là một cô gái, ngược lại cũng không có mất mát gì.
Cô gái kia như con mèo nhỏ ôm sát Tuyết Nguyệt hít vài cái, lúc này mới ngẩng đầu lên, lộ ra một khuôn mặt hoa nhường nguyệt thẹn, dịu dàng nói: - Tuyết Nguyệt ca ca, đã nhiều năm không gặp, huynh có nhớ muội không?
Tuyết Nguyệt khóe miệng co quắp, ha ha cười khan mấy tiếng, nói: - Thì ra là Tả Linh muội muội... Ta cứ tưởng người nào lớn mật như vậy! Ừm... Tả Linh muội muội trước hãy buông ta ra rồi hãy nói chuyện!
- Hì hì! Cô gái tên Tả Linh kia rất nghe lời buông tay ôm Tuyết Nguyệt, đứng cách nàng một trượng, híp mắt quan sát đánh giá trên dưới, gật đầu nói: - Mấy năm không gặp, Tuyết Nguyệt ca ca càng ngày càng anh tuấn thần võ, không trách được những cô gái trong Tinh Vực kia đều nhớ mãi không quên, vô cùng si mê ca ca như thế!
Trong lời này lộ ra một chút mùi vị chua cay ghen tuông, mà lại nói thẳng khen ngợi Tuyết Nguyệt như chuyện lẽ đương nhiên... người hơi có chút đầu óc đều hiểu đây là chuyện gì xảy ra.
Nha đầu tên Tả Linh này, chỉ sợ sớm đã yêu thích Tuyết Nguyệt.
Ngẫm lại cũng không kỳ quái. Tuyết Nguyệt thân là tình nhân trong mộng của các thiếu nữ cả Tinh Vực, nên một tiểu cô nương mê say là chuyện đương nhiên.
Hơn nữa nghe ý trong lời nói của Tả Linh, dường như hai người đã quen biết nhau từ trước.
- Tả Linh muội muội quá khen! Tuyết Nguyệt cười khan.
Nếu không có Dương Khai ở đây thì thôi, nhưng cố tình Dương Khai lại đứng cạnh nàng nhìn một màn này. Tuyết Nguyệt cảm nhận được ánh mắt của hắn, toàn thân nàng giống như mèo cào, khó chịu muốn chết.
- Linh Nhi, không được vô lễ! Phía sau truyền tới một thanh âm uy nghiêm. Tả Đức từ trên cỗ kiệu chậm rãi đứng dậy, trầm giọng quát.
Tả Linh hướng về phía Tuyết Nguyệt thè cái lưỡi nhỏ nhắn, thấp giọng nói: - Gia gia gọi muội rồi, đợi lát nữa tìm Tuyết Nguyệt ca ca nói chuyện!
Nói xong, thân mình nàng nhoáng một cái, như con mèo linh hoạt bay tới trên kiệu, cung kính đỡ Tả Đức bước xuống.
Dương Khai nhìn Tuyết Nguyệt khẽ mỉm cười, nụ cười cực kỳ cổ quái.
Tuyết Nguyệt nổi giận, trừng mắt nhìn hắn, hàn quang bắn ra bốn phía.
- Cung nghênh Đại Sư, Đại Sư cực khổ rồi! Cho tới lúc này, Ngả Âu Hội Trưởng mới tìm được cơ hội nói chuyện, hướng về phía Tả Đức ôm quyền chào.
- Ra mắt Đại Sư! Đại Sư một đường cực khổ! Các Luyện Đan Sư Hư Cấp cung kính thi lễ.
- Ha Ha... Lão xương cốt này đã già rồi, trên đường hơi có chút lắc lư... làm phiền chư vị đợi lâu! Tả Đức hơi ôm quyền đáp lại.
Dương Khai cách không xa đánh giá vị Đại Sư này, phát hiện đối phương thoạt nhìn vô cùng tầm thường, giống như một lão già bình thường. Tu vi cũng chỉ có Phản Hư Nhị Tầng Cảnh mà thôi, nhưng trong lúc giơ tay nhấc chân, đều kèm theo một mùi dược hương nhàn nhạt, hiển nhiên là do hàng năm tiếp xúc với đan dược.
Xem theo bề ngoài, vị Tả Đức Đại Sư này ngược lại cũng rất bình dị gần gũi.
"Có lẽ đối phương thật có chuyện gì, nên chậm trễ hơn nửa năm không thể tới cũng nên..." Dương Khai thầm nghĩ trong lòng: "Nếu không Ngả Âu Hội Trưởng đã mời, đối phương không đến mức cứ kéo dài đến bây giờ!"
- Đại Sư đường dài mệt nhọc, có cần bổn tọa sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho ngài không? Ngả Âu ân cần hỏi han.
- Ừm! Như thế cũng tốt! Lão phu quả thật có chút mệt mỏi! Tả Đức không ngờ lại gật đầu đồng ý.
Ngả Âu lập tức ngây ngẩn cả người, kinh ngạc nhìn Tả Đức, thầm nghĩ: "Ta chẳng qua là khách sáo một câu, ngươi sao lại coi là thật? Chẳng lẽ ý lo lắng trên mặt ta còn chưa đủ rõ ràng hay sao? Hay là ngươi già cả mắt mờ nên không phát hiện?"
Các Luyện Đan Sư Hư Cấp kia, cũng đều hơi cau mày.
Bất cứ người nào cũng đều cảm thấy hành động của Tả Đức Đại Sư lần này có chút không ổn.
Để cho người khác chờ hơn nửa năm thì thôi đi, ngài là Luyện Đan Sư cấp Hư Vương, có tư cách làm giá này. Nhưng giờ đây nếu đã đến, tự nhiên là nên mau mau mở lò luyện đan, cứu người quan trọng hơn!
Hơn nữa đoạn đường đến đây mặc dù đường xá xa xôi, nhưng lão nhân gia ngài có Chiến Hạm, lại có Phi Tinh Trục Nguyệt Kiệu đưa đón, hoàn toàn không cần dùng lực lượng của mình, sao lại mệt nhọc?
Sắc mặt của Ngả Âu đã có chút khó coi...