Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 1954: CHƯƠNG 1954: TUYẾT NHƯỢC THANH THIÊN

Vô tình đoạt được dị bảo Băng Hoa, tâm tình Dương Khai sảng khoái vô cùng.

Vật này quả thật vô dụng đối với hắn, nhưng hắn lại có thể dùng nó để đổi lấy tài nguyên tu luyện khổng lồ, nhất là hiện tại hắn đang thiếu thốn Nguyên Tinh.

Nếu có thể tìm được một phòng đấu giá uy tín, bán đi ba trái Băng Quả, Dương Khai ước chừng trong thời gian ngắn sẽ không còn phải lo lắng về việc thiếu thốn Nguyên Tinh nữa.

Đáy vực không phải nơi có thể ở lâu, bởi vậy sau khi đoạt được Băng Hoa, Dương Khai lập tức chuẩn bị rút lui.

Đúng lúc này, một tiếng rít sắc bén đột ngột vang lên bên tai, ngay sau đó, một luồng sáng trắng toát từ xa bắn tới, nổ vang như sấm sét, khí thế hung bạo ngút trời.

Ánh mắt Dương Khai co rụt, cảm giác nguy cơ cực lớn dâng lên trong lòng, nháy mắt liền thi triển thuấn di né tránh.

Xẹt...

Luồng sáng trắng xuyên phá hư không, xé toạc mặt đất thành một khe nứt khổng lồ, băng đá văng tung tóe, uy thế kinh hồn bạt vía.

- Kẻ nào! Dương Khai theo bản năng cho rằng có cường giả nào đó ẩn nấp dưới đáy Băng Nhai đánh lén mình, bởi vì chiêu thức đột ngột vừa rồi khiến hắn cảm nhận rõ ràng đây là một bí thuật kiếm đạo, luồng sáng trắng kia hiển nhiên ẩn chứa kiếm mang ý cảnh băng hàn cực độ!

Nhưng vừa thốt ra lời, hắn đã cảm thấy không đúng. Nơi này là đáy Băng Nhai, mình lợi dụng bí thuật Hư Vô, ăn gian xâm nhập xuống đáy, nếu thật có người ẩn nấp ở dưới đây, vậy thực lực của kẻ đó phải khủng bố đến mức nào?

Cường giả như vậy, đối phó với mình còn cần phải đánh lén hay sao?

Cho nên hắn vội vàng nhìn về phía phát ra công kích.

Vừa nhìn, liền bị dọa đến giật mình.

Phía trước lại một đạo kiếm mang trắng toát, ý cảnh băng hàn lạnh thấu xương ập tới, lực lượng pháp tắc cuồn cuộn bắn ra xung quanh, mạnh mẽ đến mức không thể chống đỡ!

Không thể chống đỡ! Dương Khai nháy mắt đưa ra phán đoán, lại thi triển thuấn di né tránh.

Nơi đây là đáy vực, hắn phải luôn chú ý đến Đế uy cùng ý cảnh băng hàn áp chế, phải duy trì bí thuật Hư Vô, mới không bị nghiền chết. Hiện tại lại đột nhiên xuất hiện công kích cuồng bạo như vậy, Dương Khai ứng phó vô cùng luống cuống.

Tránh né công kích thứ hai, Dương Khai mới tranh thủ nhìn kỹ về hướng phát ra công kích.

Đợi nhìn rõ là thứ gì công kích mình, ánh mắt Dương Khai trợn trừng, trong lòng chấn động mạnh, kinh hô: - Sao lại thế được?

Đánh lén mình không phải người, mà là một con yêu trùng. Yêu trùng có hình dáng như bọ hung, trên lưng có vỏ cứng, vốn có màu xanh đậm, không biết có phải vì ở dưới đáy vực quá lâu, làm cho toàn thân nó có màu trắng như tuyết.

- Thực Linh Yêu Trùng? Không phải chứ? Dương Khai quả thật không tin nổi mắt mình.

Thực Linh Yêu Trùng không phải đặc sản của Tinh Giới, cũng có tồn tại trong Tinh Vực, cho nên Dương Khai nhận ra loại Kỳ Trùng Dị Trĩ này. Thực Linh Yêu Trùng cái gì cũng ăn, phàm là thứ có linh khí đều có thể thành thức ăn của nó.

Bí bảo, bảo giáp, thân thể võ giả, Thánh Tinh... Hơn nữa chúng gặm nhấm đều không nhìn phòng ngự, thậm chí cấm chế thượng cổ uy năng mạnh mẽ cũng có thể bị cắn nuốt.

Ở Tinh Giới cố hương, có một truyền thuyết, trên một hành tinh tu luyện có vùng đất phong ấn thượng cổ, phong ấn một tồn tại hung tàn. Chính vì một đám Thực Linh Yêu Trùng ăn mất năng lượng của phong ấn thượng cổ, mới để cho hung tàn kia chạy ra, khiến cho hành tinh tu luyện này chìm vào mưa máu, chết chóc vô số.

Đương nhiên, đó chỉ là truyền thuyết mà thôi, thật giả không thể tra xét, nhưng không có lửa làm sao có khói, có thể thấy được chỗ khó chơi của Thực Linh Yêu Trùng.

Cũng may tốc độ trưởng thành của thứ này cực kỳ chậm, võ giả cũng hiểu tính nguy hại của nó, cho nên một khi phát hiện đều sẽ dốc sức đánh chết.

Dương Khai cũng thấy qua Thực Linh Yêu Trùng, cho nên liếc qua là nhận ra.

Nhưng mà... hắn gặp qua Thực Linh Yêu Trùng cũng chỉ cỡ con sâu, không thể làm hại tới võ giả.

Còn con Thực Linh Yêu Trùng trắng toát trước mắt, lại cao gấp hai lần người thường, cao to hùng tráng, chỉ là hai cái càng đã làm Dương Khai chịu áp lực lớn.

- Yêu trùng mẫu thể! Sắc mặt Dương Khai trầm xuống.

Thực Linh Yêu Trùng không phải tồn tại nhỏ bé, kết cấu của chúng giống loài kiến, trong một đám Thực Linh Yêu Trùng có một mẫu thể, toàn bộ Thực Linh Yêu Trùng đều nghe theo hiệu lệnh của nó.

Con trước mặt tuyệt đối là yêu trùng mẫu thể!

Kinh khủng nhất là con yêu trùng mẫu thể trắng toát này có hai cái càng lớn, trong đó một cái càng còn có năng lượng ngưng tụ thành thanh kiếm sắc bén, toát ra ánh sáng trắng.

Dương Khai nhìn đến choáng váng.

Ở dưới đáy Băng Nhai, bỗng nhiên xuất hiện một con yêu trùng mẫu thể to lớn như vậy đã đủ không thể tưởng tượng, mà con yêu trùng mẫu thể này còn tự chủ ngưng tụ ra trường kiếm năng lượng.

Đây là chuyện gì thế này?

Hai chiêu công kích giống y như bí thuật kiếm đạo vừa rồi, rõ ràng là do yêu trùng mẫu thể này đánh ra.

Ngay cả Dương Khai từng trải qua bao sóng gió, tri thức không ít, nhất thời vẫn cảm thấy đầu óc trống rỗng, không thể lý giải. Cảnh tượng trước mắt hoàn toàn lật đổ thường thức của hắn, phá hủy mọi tri thức, khiến hắn không tài nào tìm được một cách giải thích hợp lý.

Linh trí của Thực Linh Yêu Trùng rất thấp, dù cho sinh trưởng mấy chục ngàn năm, cũng không thể tiến hóa đến mức hiểu được thi triển bí thuật kiếm đạo.

Nhưng từ hai lần phát ra kiếm mang chứa đựng ý cảnh, trình độ bí thuật kiếm đạo của nó còn không thấp! Hai kiếm này tuyệt đối có phong phạm đại sư.

Còn một điểm làm Dương Khai cảm thấy khó hiểu - hắn mơ hồ cảm thấy hai kiếm này, hoặc là chiêu bí thuật kiếm đạo này, có chút quen thuộc.

Trong khi hắn thất thần, yêu trùng mẫu thể lại giơ cao trường kiếm năng lượng trên càng, trong đôi mắt nhỏ xẹt qua tia sáng lạnh lẽo nhìn chằm chằm Dương Khai, ẩn chứa sự miệt thị mang tính nhân hóa, sau đó băng hàn cùng pháp tắc xung quanh quấn quanh trường kiếm năng lượng.

Ánh sáng trắng lóe lên, kiếm mang xé ngang bầu trời, xé nát hư không, tựa như rồng bay lượn!

Chưa tới người, Dương Khai đã khó thở vô cùng, nơi hắn đứng dường như bị đóng băng, không gian đông cứng lại.

Đây là kiếm ý, một loại kiếm ý chí hàn tối cao! Năng lượng thiên địa hóa thành vô số kim băng cực nhỏ, điên cuồng bắn phá Dương Khai.

Tuyết, bỗng nhiên rơi xuống.

Dương Khai lại kinh hãi hô to: - Tuyết Nhược Thanh Thiên!

Sâu thẳm trong lòng hắn rung động tột đỉnh, làm sao cũng không ngờ tới ở Tinh Giới lại có thể chứng kiến chiêu bí thuật kiếm đạo này. Hắn biết rõ chỗ mạnh mẽ của bí thuật này, cho nên không chút chần chừ, hai tay đẩy ra, vô số đạo Nguyệt Nhận lập tức nghênh đón.

Oành ầm ầm...

Ý cảnh băng hàn đụng vào lực lượng không gian, phát ra tiếng nổ vang dội, cả Băng Nhai rung chuyển. Tuy rằng Dương Khai nghiên cứu bí thuật không gian đạt đến trình độ không ai sánh bằng, nhưng bản thân hắn lại chỉ là Hư Vương tam tầng cảnh, hơn nữa môi trường ác liệt dưới đáy Băng Nhai còn có tác dụng tăng cường bí thuật kiếm đạo mà yêu trùng mẫu thể thi triển ra.

Cho nên hai chiêu bí thuật vừa chạm vào nhau, Nguyệt Nhận ầm ầm tan vỡ, không tài nào chống lại kiếm mang.

Kiếm mang trắng xóa xé toạc mọi sự chống đỡ của Dương Khai, đánh thẳng vào mặt hắn.

Dương Khai nghẹt thở, vội vàng vận chuyển bí thuật Hư Vô, thân thể hòa tan vào hư không.

Vù vù vù...

Vô số kim băng cùng kiếm mang xuyên qua chỗ Dương Khai, trực tiếp phá vỡ Hư Vô của hắn.

Thân thể mờ ảo của Dương Khai lại hiện ra, tuy rằng dung hợp bản thân vào hư không mà tránh né phần lớn công kích, nhưng lại không thể hoàn toàn ngăn cản được ý cảnh băng hàn.

Dương Khai hiện hình, cả người lạnh băng, mặt tím ngắt, còn không kịp tập trung tinh thần đối phó yêu trùng mẫu thể, Đế uy cùng pháp tắc băng hàn đã ập tới.

Dương Khai hoảng hốt, vội vàng thi triển Hư Vô để né tránh sát khí cuồng bạo.

Không thể ở lại chỗ này, tiếp tục ở đây, tuyệt đối chỉ có đường chết!

Dương Khai hạ quyết tâm, thân thể vừa hóa Hư Vô, điên cuồng thúc đẩy lực lượng thuấn di liên tiếp, lao vút lên trên, hòng thoát khỏi nơi đây.

Dù không quay đầu, Dương Khai cũng biết yêu trùng mẫu thể đang bám theo, bởi vì từng đạo kiếm mang bay vụt lên từ đằng sau lưng. Nếu không phải hắn tinh thông bí thuật không gian, chỉ sợ hoặc là bị đông thành tượng đá, hoặc là bị chém giết tại chỗ.

- Không thể nào, điều này không hợp lý! Dương Khai vừa chạy, vừa tránh né công kích, vẻ mặt vẫn còn không thể hiểu được.

Nguyên nhân không khác, chính là yêu trùng mẫu thể thi triển ra bí thuật kiếm đạo làm hắn không hiểu nổi.

Mấy lần quan sát bí thuật, Dương Khai xác định, quả thật mình đã thấy qua chiêu này.

Tuyết Nhược Thanh Thiên!

Rõ ràng là bí thuật mà Tô Nhan từng thi triển trước mặt mình.

Những ngày ở Lăng Tiêu Tông, Dương Khai ngẫu nhiên cũng sẽ đấu hai chiêu với Tô Nhan, không chỉ một lần thấy Tô Nhan thi triển Tuyết Nhược Thanh Thiên, cho nên đối với bí thuật này hắn có ấn tượng rất sâu sắc.

Sau khi đến Tinh Giới, lại thấy được chiêu bí thuật này từ một con mẫu thể Thực Linh Yêu Trùng, làm sao Dương Khai không giật mình?

Yêu trùng mẫu thể biết thi triển bí thuật này đã đủ làm người ta chấn động, mà còn thi triển bí thuật mà Tô Nhan nắm giữ, nếu không phải nội tạng đau rát, Dương Khai khẳng định mình đang nằm mơ.

Nhưng nói lại, yêu trùng mẫu thể này nắm giữ và lý giải bí thuật Tuyết Nhược Thanh Thiên này, Tô Nhan quả thực không thể so sánh được.

Dù sao lúc đó Tô Nhan là Hư Vương nhất tầng cảnh, bí thuật này là nàng học được ở Băng Tâm Cốc Xích Lan Tinh.

Cùng một chiêu bí thuật, xuất hiện ở hai nơi khác nhau, giải thích duy nhất là có truyền thừa trung gian, là ai dẫn dắt?

Bí thuật này rốt cuộc là từ Tinh Giới lưu truyền xuống, hay là từ Tinh Vực truyền lên?

Trong đầu Dương Khai xẹt qua rất nhiều ý tưởng, nhưng vẫn không tìm ra cách giải thích hợp lý.

Nhưng hắn nhanh chóng nhớ tới một chuyện, Tô Nhan đã từng nói, nàng học tất cả ở trong Băng Tâm Cốc, đều là do Băng Vân tổ sư khai phái Băng Tâm Cốc sáng chế, ngay cả Huyền Sương Thần Kiếm mà nàng mang ra cũng là bội kiếm năm xưa của Băng Vân.

Ký ức bị phong bụi bỗng chốc được khơi gợi, Dương Khai nhớ năm đó ở Băng Tâm Cốc Xích Lan Tinh, Tông chủ Băng Lung đã từng nói, tổ sư khai phái Băng Vân rất có thể không chết, bởi vì trong cấm địa hàn đàm chỉ có Huyền Sương bội kiếm, mà không có Hư Niệm Tinh của Băng Vân.

Chẳng lẽ....

Băng Vân tổ sư khai phái Băng Tâm Cốc, cũng tới Tinh Giới?

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!