Dương Khai càng suy ngẫm, càng cảm thấy khả năng này là rất cao.
Băng Vân Tổ Sư khai tông lập phái Băng Tâm Cốc, thực lực cường đại đến mức nào, Dương Khai không thể biết rõ. Nhưng từ rất lâu trước kia, Băng Tâm Cốc là đại tông môn uy chấn Tinh Vực, so với Hằng La Thương Hội, Kiếm Minh cùng Tử Tinh thì chỉ mạnh hơn chứ không hề kém.
Có điều vì thời gian quá lâu, các đệ tử không đủ tài năng, Băng Tâm Cốc mới dần xuống dốc. Ngay cả như thế, trong cốc vẫn có cường giả Hư Vương Cảnh trấn giữ.
Người có thể sáng lập ra tông môn như thế, thực lực làm sao kém được? Tông môn này đã truyền thừa một hai vạn năm rồi.
Nếu như nói Băng Vân đã sớm rời Tinh Vực, đến được Tinh Giới, vậy thì mọi chuyện có thể giải thích được.
Mà Yêu Trùng Mẫu Thể thi triển ra bí thuật Tuyết Nhược Thanh Thiên, tuyệt đối có liên quan đến Băng Vân, thậm chí Băng Nhai hình thành cũng rất có khả năng dính dáng tới nàng.
Nếu như Băng Vân còn sống, với tuổi tác cùng tư chất của nàng, đạt đến Đế Tôn Cảnh không khó. Mà ý cảnh còn sót lại trong này lại tương xứng với bí thuật cùng công pháp hệ băng mà Băng Tâm Cốc tu luyện.
Dương Khai từ từ rà soát manh mối, nhưng có phải thật như vậy không, hắn vẫn không biết chắc. Tối thiểu, suy đoán của hắn giải thích được vì sao Tuyết Nhược Thanh Thiên lại xuất hiện ở Tinh Giới.
Kiếm mang không ngừng đánh tới từ phía sau, Dương Khai nhanh chóng phát hiện một dấu hiệu khiến hắn thở phào nhẹ nhõm: Yêu Trùng Mẫu Thể truy đuổi dường như chỉ tinh thông một chiêu Tuyết Nhược Thanh Thiên, không biết sử dụng các bí thuật khác. Toàn bộ sát chiêu của nó đều là diễn hóa từ cơ bản Tuyết Nhược Thanh Thiên.
Điều này làm Dương Khai mừng rỡ, dù sao như vậy thì hắn có nắm chắc để đối phó.
May mắn thay, hắn tinh thông Lực Lượng Không Gian, nổi danh là kẻ khó bị tiêu diệt. Muốn đánh chết một võ giả như vậy là cực kỳ khó khăn.
Mặc kệ là Tinh Vực hay Tinh Giới đều như vậy, võ giả không muốn đắc tội nhất là những người như Dương Khai. Lực Lượng Không Gian cho phép bọn họ đi tới lui không để lại bóng dáng, nếu không thể một chiêu chết chắc, vậy nhất định sẽ rắc rối không ngớt.
Đối với kẻ địch như vậy, biện pháp giải quyết ổn thỏa nhất chỉ có hai: mau chóng giết đi, hoặc là biến chiến tranh thành hòa bình! Bằng không kẻ xui xẻo nhất định là bản thân.
Từ đáy vực một đường bay lên, Dương Khai đã mấy lần lượn quanh Quỷ Môn Quan. Vì không thể vận dụng Thần Niệm, hắn không biết thực lực Yêu Trùng Mẫu Thể mạnh cỡ nào, chỉ biết bây giờ mình không thể chống lại, tự nhiên bỏ đi lòng chiến đấu, chỉ muốn thoát khỏi kẻ này rồi tính sau.
Yêu Trùng Mẫu Thể không biết nổi điên vì điều gì, bám sát Dương Khai không tha. Thân hình to lớn vặn vẹo linh hoạt, nhảy qua lại vách đá Băng Nhai không chậm hơn Dương Khai bao nhiêu.
Khoảng chừng một nén nhang sau, Dương Khai mới bắn vọt ra khỏi Băng Nhai như một viên đạn pháo, rơi xuống đỉnh núi gần đó. Đến lúc này, hắn mới dám thở ra một hơi.
Không còn Đế Uy cùng Pháp Tắc Băng Hàn áp chế, cùng với ưu thế thiên nhiên của Yêu Trùng Mẫu Thể, cuối cùng cục diện không còn tồi tệ nữa.
Hắn quay lại, tập trung chờ đợi, hít vào một hơi.
Ngay sau đó, cái bóng to lớn trắng tuyết lao ra, rơi xuống cách Dương Khai mười mấy trượng.
Ở trên đỉnh núi quan sát Yêu Trùng Mẫu Thể, có thể nhìn rõ ràng hơn. Mặt mũi dữ tợn làm da đầu Dương Khai tê dại. Thần Niệm quét qua, Yêu Trùng Mẫu Thể toát ra dao động năng lượng không hề kém cạnh Biện Vũ Tình, thậm chí còn vượt trội hơn.
"Đế Tôn Cảnh?" Dương Khai kinh hãi.
Yêu Trùng Mẫu Thể này dù không phải Yêu Thú cấp bậc Đế Tôn Cảnh, e rằng cũng không kém bao nhiêu, chênh lệch hai đại cảnh giới với Dương Khai.
Chiến đấu với kẻ địch như vậy, không khác gì tự tìm đường chết! Dương Khai không khỏi may mắn mình không bị nó một chiêu lấy mạng lúc còn ở đáy vực.
Trên trán Dương Khai đang toát mồ hôi lạnh, không thể lau hết, bỗng nhiên hắn phát hiện một chuyện quỷ dị: Yêu Trùng Mẫu Thể kia dường như không có dao động sinh mệnh, ngay cả Khí Huyết cũng không có dấu hiệu lưu chuyển.
"Chết rồi?" Dương Khai không khỏi nhíu mày.
Không có dao động sinh mệnh, không có dấu hiệu Khí Huyết lưu chuyển, nói rõ Yêu Trùng Mẫu Thể này là vật chết. Nhưng làm sao một vật chết lại có thể linh hoạt đến vậy? Thậm chí còn thi triển ra bí thuật kiếm đạo Tuyết Nhược Thanh Thiên?
Nhưng mà điều này lại giải thích vì sao nó có dao động lực lượng Đế Tôn Cảnh, lại không thể thoải mái đánh chết Dương Khai. Nó chỉ là vật chết, không thể phát huy ra toàn bộ lực lượng Đế Tôn Cảnh có được.
Dương Khai lại quan sát kỹ càng, phát hiện dưới bụng của nó có một vết thương rõ ràng, là kiếm khí tổn thương, xuyên qua cả thân thể. Vết thương đầy mảnh băng, có thể thấy được nội tạng, nhưng quỷ dị không có máu chảy ra.
Quả nhiên là vật chết! Chẳng lẽ giống như Thi Linh Tộc? Linh hồn bất diệt, ở trong hoàn cảnh đặc thù dưới đáy Băng Nhai chết rồi sống lại?
Từ khi gặp Yêu Trùng Mẫu Thể, Dương Khai liền có rất nhiều khó hiểu. Hắn không có thời gian làm rõ, bởi vì Yêu Trùng Mẫu Thể xông lên liền nhanh chóng triển khai công kích.
Trường kiếm do năng lượng huyễn hóa vẽ một vòng tròn, mũi kiếm chỉ thẳng, Khí Kình sắc bén bùng nổ.
Trên bầu trời bỗng nhiên có tuyết rơi, to như lông ngỗng, trong khoảng trời đất như bị lớp tuyết trắng bao phủ.
Gió lạnh gào thét, lấy Yêu Trùng Mẫu Thể làm trung tâm, trong vòng mười dặm bị một mảnh băng hàn bao phủ. Bên trong phạm vi này, tất cả pháp tắc dường như không còn tồn tại, chỉ còn lại sự lạnh lẽo thấu xương.
Ở trong này, Yêu Trùng Mẫu Thể là chúa tể!
Đây chính là cường giả Đế Tôn Cảnh nắm giữ Lực Lượng Pháp Tắc, một ý niệm có thể xoay chuyển trời đất, một ý niệm có thể dời trăng chuyển sao.
Sắc mặt Dương Khai đại biến, liều mạng vận chuyển lực lượng ngăn cản, vẫn bị lạnh đến cằm đánh lập cập, cả người run run. Dưới đáy vực trúng một chiêu của đối phương, tuy rằng dùng Hư Vô hóa giải tổn thương chí mạng, nhưng không thể tránh né hoàn toàn, bị thương không nhẹ. Lúc này đối phương tung ra kiếm thế, hắn càng thêm thê thảm.
Trong mắt Yêu Trùng Mẫu Thể xẹt qua một tia sáng trắng quỷ dị, phát ra tiếng kêu sắc bén. Kiếm ý băng hàn càng kéo theo Pháp Tắc Thiên Địa gần đó chảy tới, khiến cho đỉnh núi không quá lạnh lại còn khó chịu hơn cả đáy vực.
Dương Khai mặt trầm như nước, ý thức được lần này mình đã chơi lớn rồi.
Hắn quả thật có thể chiến đấu vượt cấp, nhưng cũng phải có cực hạn. Đối mặt với Yêu Trùng Mẫu Thể có thể là Đế Tôn Cảnh, tinh thông một chiêu bí thuật kiếm đạo, cho dù hắn có bản lĩnh bằng trời cũng không thể chống đỡ được.
Hắn gần như đoán được, một kiếm của đối phương giáng xuống, cũng là lúc mình hồn phi phách tán.
Nguy cơ cận kề, hắn liều mạng thúc đẩy Lực Lượng Không Gian, muốn Thuấn Di rời đi. Nhưng điều khiến hắn tuyệt vọng là không gian xung quanh đã sớm bị Pháp Tắc Băng Hàn phong tỏa, bí thuật không gian của hắn lúc này lại không còn tác dụng gì.
Trong mắt Yêu Trùng Mẫu Thể xẹt qua một tia hung ác, giơ cao trường kiếm, Lực Lượng Pháp Tắc quấn quanh.
Giữa lúc sinh tử, một ý niệm chợt lóe lên trong đầu Dương Khai. Hắn vội tế ra một vật, truyền toàn bộ lực lượng vào đó, rồi ném thẳng về phía Yêu Trùng Mẫu Thể.
Đó là một món Bí Bảo hình vòng tay, bên trên có vô số hoa văn nhỏ sáng lên, ẩn chứa Đế Uy nồng đậm.
Dương Khai ném ra vòng tay, Yêu Trùng Mẫu Thể mặc kệ. Nhưng khi vòng tay nện về phía nó, phù văn bên trong lóe sáng, một cỗ lực lượng áp chế trời sinh bao phủ nó, Yêu Trùng Mẫu Thể đột nhiên rít lên.
Hai mắt nó run rẩy dữ dội, tràn đầy kinh hãi nhìn vòng tay, giống như chuột gặp mèo, thân thể khổng lồ run lên.
Vòng tay này, dường như có tác dụng khắc chế tự nhiên đối với Yêu Trùng Mẫu Thể.
*Keng...*
Vòng tay trực tiếp nện lên đầu Yêu Trùng Mẫu Thể. Dương Khai dùng sức dù mạnh, nhưng công kích cỡ này không thể tạo thành vết thương chí mạng tới nó. Tuy nhiên, uy năng trong vòng tay làm cho Yêu Trùng Mẫu Thể như gặp sét đánh.
Ý Cảnh băng hàn bao phủ trời đất đột nhiên tan rã, tuyết rơi đầy trời hóa thành những lưỡi dao sắc bén, không thể khống chế mà bắn ra khắp nơi.
Sắc mặt Dương Khai trắng nhợt, làm sao dám chần chờ? Hắn trực tiếp tế ra Huyền Giới Châu, trốn vào trong đó.
Ngay khi Dương Khai biến mất, tiếng nổ ầm ầm bùng phát. Ý Cảnh băng hàn cuồng bạo quét ngược lại, trút vào Yêu Trùng Mẫu Thể, liên tiếp nổ tung trong cơ thể nó.
*Oành ầm ầm....*
Yêu Trùng Mẫu Thể nổ văng tung tóe, nhưng không có máu. Thân thể trắng toát nháy mắt xuất hiện trăm ngàn lỗ thủng, ngay cả trường kiếm năng lượng trên càng cũng tán loạn.
Cắn Trả!
Khi thi triển bí thuật kiếm đạo tinh túy như thế, ngay lúc mấu chốt bị quấy nhiễu cắt ngang, toàn bộ uy năng bí thuật đã phản phệ lại Yêu Trùng Mẫu Thể, khiến nó phải chịu sát thương khủng bố.
*Xẹt xẹt xẹt....*
Bên trên Băng Nhai, mặt băng bị kiếm khí cắt tan nát, đỉnh núi bị lột mất một lớp. Có thể tưởng tượng nếu như Dương Khai còn ở đây, dù hắn thi triển toàn bộ thủ đoạn phòng ngự, cũng tuyệt đối không thể ngăn cản được uy năng như vậy, kết quả duy nhất sẽ là chết!
Tiếng ồn vang lên liên hồi, mặt băng vỡ vụn rơi xuống dưới Băng Nhai, đụng vào vách, không ngừng phát ra tiếng động.
Khoảng ba mươi nhịp thở sau, dị tượng trên đỉnh Băng Nhai mới ổn định.
Đến lúc này, Dương Khai mới chợt lóe, rời khỏi Huyền Giới Châu xuất hiện trở lại.
Cảnh tượng trước mắt làm hắn không khỏi nuốt nước miếng, thầm may mắn mình đã chạy nhanh.
Lại quan sát Yêu Trùng Mẫu Thể, Dương Khai mừng rỡ phát hiện nó nằm yên dưới đất. Thân thể vốn đã có vết thương chí mạng lúc này cũng nát bét, hiển nhiên đã chết không thể chết hơn.
Một luồng hào quang trắng toát trồi lên khỏi Yêu Trùng Mẫu Thể, vặn vẹo, trực tiếp ngưng tụ thành hình dạng một thanh trường kiếm.
Hình thái đó, có bảy, tám phần tương tự Huyền Sương Thần Kiếm của Tô Nhan.
"Thứ quỷ gì đây?" Dương Khai nhướng mày, đang muốn quan sát kỹ, hào quang trắng toát trực tiếp bắn về phía hắn, nhoáng cái lạnh băng áp sát người, khiến người ta kinh hồn bạt vía.
Nhưng mà cảm giác áp lực này không thể so sánh với Yêu Trùng Mẫu Thể mang tới cho Dương Khai.
Dương Khai cắn răng, tế ra Huyền Giới Châu, Thần Niệm mênh mông trào ra từ Thức Hải, bao phủ luồng hào quang trắng toát, quát lớn: "Vào cho ta!"
Ngay sau đó, hào quang trắng toát bị Thần Niệm của Dương Khai kéo vào trong Huyền Giới Châu.
ღ Từng câu chữ, một giấc mơ ღ Thiên Lôi Trúc gửi đến bạn nghe