Vài ngày trước, trong lúc ngẫu nhiên đi qua một hung hiểm chi địa, Dương Khai đã cảm nhận được bảo vật thuộc tính dương. Tuy nhiên, bởi nơi đó được đánh dấu đặc biệt trên bản đồ, nên Dương Khai không dám đặt chân tới.
Giờ đây xem ra, e rằng phải liều mình một phen rồi. Toàn bộ những vật phẩm thuộc dương trên đảo này đều đã được hắn thu thập hết. Muốn có đủ bốn trăm giọt Dương Dịch, ngoài nơi đó ra, chẳng còn chốn nào khác có thể tìm thấy.
Cũng không biết nơi đó có bao nhiêu yêu thú đang trấn giữ.
Nhất định phải cẩn thận một chút mới được. Nếu chẳng may đụng phải hai con ưng khổng lồ như vài ngày trước, cho dù Dương Khai có Dương Viêm Chi Dực cũng khó thoát khỏi sự truy sát của bọn chúng.
Mất cả một ngày trời, hắn mới đặt chân đến vòng ngoài của nơi nguy hiểm kia.
Dương Khai suy nghĩ hồi lâu, lúc này mới hạ lệnh cho đám dị trùng phòng bị cẩn mật, cẩn thận phán đoán tình thế, ứng biến linh hoạt với bất cứ tình huống nào có thể phát sinh. Chỉ khi đã vạch ra phương án chu toàn, hắn mới có thể khởi hành.
Dương Nguyên Ấn nơi ngực truyền đến phản ứng cực nóng, phía trước mấy trăm trượng quả thật tồn tại một chí dương chi vật, hơn nữa cấp bậc không hề thấp, năng lượng dồi dào, đủ để hắn luyện hóa ra bốn trăm giọt Dương Dịch.
Thành hay bại chính là ở lần mạo hiểm này. Đến giờ phút này, Dương Khai cũng không còn gì phải sợ hãi nữa, từng bước một đi về phía Dương Nguyên Ấn cảm ứng được.
Trong không khí dường như có mùi máu tanh nồng, bốn phía còn có dấu vết yêu thú thường xuyên lui tới. Tất cả đều cho thấy phía trước ẩn chứa nguy hiểm lớn.
Phía trước một trăm trượng, mùi tanh càng thêm nồng nặc. Dương Khai mơ hồ nhìn thấy phía trước cách đó không xa có một khối nham thạch lớn màu đỏ sậm sừng sững.
Dương Nguyên Ấn cảm ứng được dương khí, chính là dương khí phát ra từ tảng đá kia.
Dương Khai chợt mừng rỡ khôn xiết trong lòng, lập tức cảm thấy có hy vọng có thể về nhà. Một khối dị thạch chí dương lớn như vậy, nếu hấp thu toàn bộ dương khí trong đó thì bốn trăm giọt Dương Dịch dễ dàng có được rồi. Tảng đá kia hẳn là có chút tương tự với Dương Viêm Thạch mà Huyết Chiến Bang khai thác, nhưng tốt hơn nhiều so với Dương Viêm Thạch.
Tiếp tục tiếp cận về phía trước, Dương Khai nhìn thấy phía dưới nham thạch, có một cửa động không quá sâu hun hút. Trong cửa động có một yêu thú uy mãnh, một đôi mắt màu tím nhìn chằm chằm hắn.
Dương Khai giật mình, vạn lần không ngờ hành tung lại bị bại lộ như vậy.
Nhưng con yêu thú kia lại không hề có ý định truy đuổi Dương Khai. Nó chỉ phủ phục trong động, nhìn hắn với ánh mắt đầy ác ý.
Đây là sào huyệt của nó, là căn cơ sinh tồn, nguồn gốc cường đại của nó. Nếu không đến lúc vạn bất đắc dĩ, nó chắc sẽ không rời khỏi đây.
Đi về phía trước ba mươi trượng, yêu thú kia gầm gừ uy hiếp, đôi mắt màu tím đầy vẻ hung tàn.
Nó chậm rãi đứng lên, đi từng bước ra khỏi cửa động.
Đến giờ phút này, Dương Khai mới nhìn thấy rõ chân thân của nó. Đây là một con yêu thú có bộ dáng giống như sói, chẳng qua toàn thân là bộ lông màu đỏ sậm, hàm răng trên khóe miệng sắc bén như đao, hướng về phía Dương Khai nhe răng trợn mắt.
Áp lực vô hình ập xuống. Dương Khai gần như không thở nổi.
Yêu thú lục giai! Tuyệt đối là yêu thú lục giai! Không hề kém cạnh so với con ưng khổng lồ hắn thấy cách đó vài ngày. Một con yêu thú như vậy, cho dù Dương Khai dốc hết sức cũng không có khả năng đánh chết nó.
Chậm rãi khom người, Dương Khai vừa cảnh giác động tĩnh của yêu thú này, vừa nhặt tảng đá bên chân lên.
Ngay sau đó, dùng toàn lực ném tảng đá về phía con yêu thú kia.
Khiêu khích trắng trợn như vậy đã hoàn toàn chọc giận con lang yêu đỏ sậm kia. Dương Khai chỉ thấy hồng quang vừa lóe lên trong tầm mắt, yêu thú này đã cách mình hơn ba mươi trượng.
Tốc độ thật nhanh! Sắc mặt Dương Khai trầm xuống, không chút do dự vội vàng xoay người, thi triển thân pháp, nhanh chóng rút lui.
Sau lưng truyền đến tiếng gió gào thét. Là yêu thú kia đang nhanh chóng tiếp cận, tóc gáy Dương Khai dựng đứng. Gió lạnh lùa khắp sống lưng, hắn tăng tốc đến cực hạn, không ngừng chớp động né tránh.
- Thiếu chủ, tình thế nguy cấp, nó sắp đuổi tới rồi!
Địa Ma kinh hồn bạt vía kêu lên.
- Giúp ta một tay!
Dương Khai không dám phân tâm, tiếp tục chạy vội về phía trước. Địa Ma nghe vậy liền hành động, cầm Phá Hồn Chùy hóa thành một luồng hắc khí lao thẳng về phía lang yêu.
Yêu thú kia phản ứng nhanh nhẹn, đang chạy liền vội há miệng, cắn lấy Phá Hồn Chùy.
Địa Ma bị dọa đến nỗi kêu lên thảm thiết. Lang yêu cũng không thể cắn đứt Phá Hồn Chùy, phát hiện ra thứ này cứng rắn khó nhai, liền nhổ ra.
Địa Ma vẫn chưa khỏi sợ hãi.
Một hồi trì hoãn này lại giúp Dương Khai kéo dài khoảng cách.
Bay lượn về phía trước chạy khoảng trăm trượng, cuối cùng đã tới vị trí đã bố trí. Dương Khai không chạy nữa mà xoay người nhìn con yêu thú kia, đúng lúc nhìn thấy nó đang nhào đến phía mình, thân hình lơ lửng giữa không trung, hàm răng lóe sáng khiến người ta phải khiếp sợ.
Hai chân chuyển động, Dương Khai vọt đến phía trước vài chục trượng.
Không đợi hắn đứng vững gót chân, lang yêu lại tiếp tục nhào tới. Tốc độ của nó không hề chậm hơn Phệ Thiên Trùng hôm đó. Dương Khai trong phút chốc cảm thấy áp lực ập xuống, lại thi triển thân pháp, bắt đầu giao chiến với nó.
Địa Ma cuối cùng cũng hành động, phối hợp với Dương Khai phân tán sự chú ý của lang yêu, thoáng chốc đã hóa giải cục diện lúng túng của Dương Khai.
Một người một ma, cùng với lang yêu giao chiến trong phạm vi mười trượng. Nhiều lần Dương Khai suýt nữa bị nó vồ tới, nhưng trong phút cuối lại biến nguy thành an. Dù vậy, toàn thân Dương Khai cũng vẫn ướt đẫm mồ hôi.
Với công lực Khí Động cảnh cửu tầng mà muốn đối phó với một yêu thú lục giai, thì thực sự có chút quá sức. Nếu không có thân pháp tương trợ, e sớm đã bị yêu thú này cắn chết rồi.
Nhưng để có thể rời khỏi Ẩn Đảo, Dương Khai không thể không mạo hiểm một phen.
Sau một nén nhang giằng co, Dương Khai nhìn xung quanh, lúc này mới mỉm cười. Dương Viêm Chi Dực sau lưng đã xoạt một tiếng mở ra, bay lên trời cao.
- Địa Ma, ngươi và đám trùng đi ngăn giữ nó, ta đi đây!
Dương Khai dặn dò một tiếng, sau đó chuyển hướng bay về phía khối đá lớn đó.
- Thiếu chủ, ngươi nhanh một chút, lão nô thật sự sợ bị nó nuốt mất.
Địa Ma hoảng loạn. Tuy rằng ẩn thân trong Phá Hồn Chùy không gặp nguy hiểm, nhưng nếu chẳng may bị nó nuốt vào thật thì cũng thật đáng lo.
Yêu thú này nhìn chằm chằm phương hướng Dương Khai rời đi, dường như nó đã phát giác được hắn muốn xâm phạm nơi nương thân của mình, bất giác gầm lên một tiếng giận dữ, chạy vội đuổi theo.
Nhưng vừa chạy chưa được bao xa, nó đã lao đầu vào trong đám sương mù.
Một hồi "xoẹt xoẹt" truyền ra, lang yêu kêu thảm thiết, vội vàng lui ra phía sau, sợ hãi nhìn đám sương mù trắng xóa trước mặt.
Đám sương mù này quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của Dương Khai. Mạnh mẽ như yêu thú lục giai cũng không thể tùy ý ra vào, tính ăn mòn mạnh đủ để cản trở bước tiến của nó.
Lang yêu cũng là yêu thú thông minh, biết lực sát thương của đám sương mù rất lớn, vội vàng thay đổi phương hướng, định lách sang hướng khác. Nhưng sau khi lách được một vòng, mới phát hiện trong phạm vi hơn mười trượng nơi đây không biết từ lúc nào đã bị sương mù bao phủ, che trời phủ đất, khiến nó không còn đường lui.
Đây chính là bố trận Dương Khai đã dàn ra trước đó. Trước tiên sai đám dị trùng phun ra một vòng sương mù, cố ý chừa lại một khe hở để dẫn lang yêu vào, sau đó lại đóng kín khe hở lại. Bản thân hắn sẽ thi triển Dương Viêm Chi Dực ung dung rời đi.
Từ đầu đến cuối, hắn không hề có ý định giết chết yêu thú lục giai hùng mạnh này, cũng không thể đánh chết, chỉ cần vây khốn nó là được.
Xào xạc…
Tiếng vang dưới đất truyền đến khiến người ta da đầu tê dại, khắp mặt đất đều sôi sục lên. Chợt, vô số dị trùng từ bên trong chui ra, hung hãn không sợ chết phát động công kích lang yêu.
Lang yêu phẫn nộ gào rú, toàn thân bùng lên ánh lửa, đám dị trùng chưa kịp tiếp cận đã rơi xuống đất.
Địa Ma không dám tới gần, chỉ ở một bên không ngừng bay lượn, phân tán sự chú ý của lang yêu.
Bên kia, Dương Khai đã bay tới bên cạnh khối đá lớn, vươn hai tay ấn lên tảng đá, điên cuồng vận chuyển Chân Dương Quyết, dương khí trong tảng đá liền ào ạt tràn vào cơ thể.
Khối đá lớn này chứa năng lượng chí dương, quả thật tốt hơn rất nhiều so với Dương Viêm Thạch. Khó trách lang yêu kia tu luyện ở chỗ này, tảng đá này đối với nó cũng cực kỳ hữu ích.
Năng lượng chí dương ào ạt đổ vào cơ thể, chỉ trong nháy mắt, kinh mạch đã căng trướng.
Tí tách…
Một giọt Dương Dịch thành hình, rơi vào đan điền.
Tí tách…
Dương Khai cảm thấy như cả đời mình chưa từng nghe qua âm thanh êm tai đến thế. Dương Dịch trong đan điền gia tăng với tốc độ kinh người.
Ba trăm hai mươi giọt, ba trăm năm mươi giọt, ba trăm tám mươi giọt…
Không đến trăm hơi thở, Dương Khai cuối cùng cũng hoàn thành mục tiêu đã định. Năng lượng chí dương trong tảng đá lớn, gần như đã bị hắn hấp thụ mất một phần mười.
Nhưng Dương Khai không hề dừng tay, vẫn tiếp tục vận chuyển Chân Dương Quyết.
Tiếng gào thét của lang yêu truyền đến, mang theo sự phẫn nộ ngút trời và sát khí ngập tràn. Dù sao nó cũng là yêu thú lục giai, Dương Khai không biết vòng sương mù kia có thể giữ nó trong bao lâu. Nếu như nó bất chấp thương tích mà lao tới, đám dị trùng cũng không ngăn được.
Một khắc sau, Dương Dịch trong đan điền đã có hơn năm trăm giọt. Số lượng này, tuyệt đối đủ để hắn bay tới Hải Thành.
Đúng lúc này, một luồng hắc khí đột nhiên bay tới, chính là Phá Hồn Chùy. Địa Ma vội vàng nói:
- Thiếu chủ, mau chạy đi, con thú kia đang lao tới!
Còn chưa dứt lời, Dương Khai liền thấy một bóng hình đỏ rực đang tiếp cận mình, nó đã lao ra ngoài.
Lớp hỏa quang rực cháy trên người lang yêu đã ngăn cản vòng sương mù ăn mòn, chỉ là nó đã bị thương nhẹ.
Trăm trượng, tám mươi trượng, năm mươi trượng, ba mươi trượng…
Lang yêu tốc độ như gió.
Xoạt một tiếng, Dương Viêm Chi Dực sau lưng Dương Khai lại triển khai. Trước khi lang yêu dốc toàn lực vồ tới, hắn đã nhanh chóng vọt lên không trung.
Cúi đầu nhìn, cặp mắt màu tím của lang yêu đang chằm chằm nhìn mình, từ cổ họng không ngừng phát ra tiếng gầm gừ.
Dương Khai nhếch miệng cười:
- Cám ơn nhé, kỳ thực cũng chẳng tổn hao bao nhiêu dương khí của ngươi, chỉ rút đi hai phần mười, chẳng cần phải ghi hận làm gì?
Như thể hiểu được lời nói của Dương Khai, thái độ đắc ý lại còn khoe mẽ này của hắn đã chọc tức con lang yêu, nó gầm rú liên tục.
Dương Khai không muốn quần thảo với nó nữa, duy trì Dương Viêm Chi Dực này cũng tiêu hao nguyên khí rồi. Dương Viêm Chi Dực rung lên, nhanh chóng bay đi.
Lang yêu cũng rất thức thời, biết mình không thể làm gì được kẻ địch biết bay này, nên đương nhiên không truy đuổi theo.
Bay về chỗ cũ, Dương Khai thu lại túi càn khôn chứa thiên tài địa bảo, dẫn theo đám dị trùng còn sống sót đi đến Cô Phong.
Hai ngày sau, Dương Khai mới đến Cô Phong, vào trong sơn động gỡ từng vật phẩm trên thạch giá xuống. Mấy thứ này tuy hắn không dám tùy tiện luyện hóa, nhưng cũng không thể để chúng lại đây.
Nếu biết tận dụng, mỗi thứ nơi đây đều có thể trở thành đại sát khí! Hiện giờ Dương Dịch đã có đủ, đã đến lúc rời khỏi Ẩn Đảo này rồi!