Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 197: CHƯƠNG 197: CỔ VÂN ĐẢO KINH BIẾN

Trên đại dương bao la, một bóng người đang vun vút bay đi. Sau lưng hắn là một đôi cánh lớn tựa cánh chim, nhưng đôi cánh này lại rực cháy như lửa, không khí nơi nó lướt qua đều bị thiêu đốt.

Dương Khai rời khỏi Ẩn Đảo đã được một ngày. Hắn bay ròng rã một ngày một đêm, tay xách hai bao lớn, một bao chứa đầy thiên tài địa bảo thu thập từ Ẩn Đảo, bao còn lại là những thứ gỡ xuống từ trên thạch giá.

Mang theo hai bao đồ này mà phi hành thật chẳng phải chuyện dễ chịu gì. Đã nhiều lần Dương Khai chỉ muốn ném quách chúng xuống biển cho rảnh nợ, nhưng cuối cùng lại không nỡ.

Dương dịch trong đan điền không ngừng tiêu hao, Dương Viêm Chi Dực quả thực ngốn quá nhiều nguyên khí. Chỉ trong một ngày mà đã mất gần hai trăm giọt Dương dịch, nếu không có sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, e rằng không đủ để Dương Khai bay về tới Hải Thành.

Đám dị trùng kia đều bị bỏ lại trên Ẩn Đảo. Tuy chúng rất nghe lời, đôi lúc cũng vô cùng hữu dụng, nhưng Dương Khai không có cách nào mang theo, đành phải nén đau từ bỏ.

Biển rộng vô biên, nước biển xanh thẳm dập dờn sóng vỗ, phản chiếu bầu trời xanh lam, khiến người ta bất giác cảm thấy bản thân thật nhỏ bé, lòng dâng lên nỗi kinh sợ.

Cũng may mấy ngày nay thời tiết đều tốt, nỗi lo gặp phải bão tố của Dương Khai đã không xảy ra.

Bay lâu như vậy, Dương Khai thật sự có chút mệt mỏi. Gió ngược tạt vào mặt khiến hắn gần như tê dại, thể lực tiêu hao nghiêm trọng, nhưng tinh thần lại không hề suy suyển. Dương Khai đoán điều này có liên quan đến Ôn Thần Liên. Đóa thánh phẩm chí tôn này đã được hắn thu vào cơ thể, không ngừng ôn dưỡng thần hồn, nên hắn mới không cảm thấy mệt mỏi về mặt tinh thần.

Híp mắt nhìn về phía trước, cách chừng năm mươi dặm dường như có bóng dáng một hòn đảo nhỏ. Dương Khai thần sắc chấn động, vội vàng tăng tốc bay tới.

Chẳng bao lâu sau đã đến nơi. Có Dương Viêm Chi Dực, tốc độ quả thật không chê vào đâu được.

Tới nơi, Dương Khai mới nhìn rõ đây căn bản không phải hòn đảo nào cả, diện tích chỉ vỏn vẹn mấy trượng vuông, cũng không biết vì sao lại nổi được trên mặt biển.

Hắn cũng không để tâm nhiều, vội vàng buông hai bao đồ xuống, cả người mềm nhũn, ngồi phịch trên tảng đá, thở hổn hển.

Mãi một lúc lâu sau, Dương Khai mới bình ổn lại hơi thở, hai tay ra sức xoa bóp mặt, cảm giác trên mặt mới từ từ khôi phục.

- Ha ha, công lực của Thiếu chủ còn chưa đến Chân Nguyên Cảnh, sau khi đột phá, có được Chân Nguyên hộ thể thì khi phi hành sẽ không khó chịu như vậy nữa.

Địa Ma mở miệng an ủi.

- Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao võ giả dưới Chân Nguyên Cảnh dù có phi hành bí bảo cũng không dám tùy tiện sử dụng rồi. Cảm giác này quả thật không dễ chịu chút nào.

Dương Khai không ngừng chép miệng.

- Thật ra Thiếu chủ như vậy đã là tốt lắm rồi. Nếu không phải lúc trước đã luyện hóa được vài giọt Ngưng Huyết Châu, khí huyết không đủ cường thịnh thì căn bản không thể duy trì được lâu như vậy.

Sau khi nghỉ ngơi hơn nửa ngày để hồi phục thể lực, Dương Khai lại lên đường.

Một ngày một đêm sau, cuối cùng Dương Khai cũng thấy được bóng dáng lục địa ở phía xa.

Dương Viêm Chi Dực sau lưng quá mức phô trương, hai bao đồ trong tay cũng không thể để lộ, nếu không chắc chắn sẽ rước phải họa sát thân. Hắn cố ý tìm một nơi hẻo lánh, sau khi xác định bốn phía không người mới hạ xuống.

Kiểm tra lại, Dương dịch trong đan điền chỉ còn lại mấy chục giọt. Hơn hai ngày qua, hắn đã tiêu tốn hơn bốn trăm giọt, một sự hao tổn mà nếu không chuẩn bị trước thì chắc chắn không thể chịu đựng nổi.

Nhìn quanh bốn phía, nơi này có vẻ rất lạ lẫm nhưng Dương Khai cảm thấy không cách Hải Thành quá xa, bởi vì khi còn trên thuyền của Vân Hà, ngày nào hắn cũng quan sát phương hướng, lần này rời khỏi Ẩn Đảo cũng là bay ngược lại con đường cũ.

Đi bộ một lúc lâu, cuối cùng hắn cũng lên được đường lớn.

Dương Khai lúc này toàn thân bụi bặm, y phục rách rưới, trông không khác gì một kẻ cùng khổ. Chỉ có điều trong hai bao đồ kia lại chứa những thứ đủ khiến người ta phải động lòng tham, nếu gặp phải thổ phỉ chặn đường, e là lại thêm phiền phức.

Men theo đường lớn đi về phía trước, đến một quán trà nhỏ, hỏi thăm hai vợ chồng bán nước, Dương Khai mới biết mình quả thật đã bay lệch hướng.

Nơi đây cách Hải Thành đến cả nghìn dặm.

Sau khi xác định lại phương hướng, Dương Khai lại triển khai Dương Viêm Chi Dực bay về phía Hải Thành.

Nơi đó, vẫn còn một mối ân oán chưa được giải quyết!

Một canh giờ sau, Dương Khai đã đến vùng phụ cận Hải Thành. Hắn không lập tức vào thành mà tìm đến căn nhà của hai ông cháu ven biển.

Cánh cửa rách nát hé mở, gió biển lùa vào khiến cả căn phòng lạnh lẽo vô cùng.

Bước vào trong, Dương Khai phát hiện bài trí trong phòng vẫn như cũ, nhưng lão nhân và tiểu cô nương đã không còn ở đó, hẳn là đã sớm rời đi.

Đêm đó khi rời đi, hắn đã đưa cho lão nhân rất nhiều ngân phiếu, đủ để hai ông cháu sống sung túc mấy đời. Chỉ cần ông cẩn thận một chút, sau này nhất định sẽ không phải chịu khổ nữa.

Tìm một nơi an toàn bí mật gần đó, giấu kỹ hai bao đồ, Dương Khai chỉ mang theo một gốc linh dược Địa cấp trung phẩm để đổi lấy chút ngân lượng.

Một ngày sau, Dương Khai xuất hiện ở Hải Thành.

Hắn không làm gì cả, chỉ đi khắp nơi dò la tin tức. Mấy ngày ròng rã, Dương Khai hỏi thăm đủ mọi chuyện, đến tối lại trở về căn nhà rách bên bờ biển.

Ba ngày sau, Dương Khai bắt đầu ra tay, mục tiêu của hắn chính là Vân Hà Tông! Tuy cái chết của ba mẹ con Khương gia không phải do Vân Hà Tông trực tiếp gây nên, nhưng ít nhiều cũng có liên quan. Huống chi, giữa Dương Khai và Vân Hà Tông vốn đã có mối thù không thể hóa giải. Cha mẹ của tiểu cô nương kia có lẽ cũng đã chết trong tay đám người Vân Hà này.

Một đêm, hắn lén lút bay ra ngoài, sắp đặt một phen.

Việc còn lại, hắn không cần nhúng tay, chỉ cần đứng xem kịch vui là được.

Sáng sớm, Cổ Vân Đảo.

Các đệ tử lần lượt tỉnh lại sau một đêm tu luyện, mỗi người một việc, xử lý chuyện lớn nhỏ trên đảo.

Là một thế lực lớn ở hải ngoại, Cổ Vân Đảo chiếm cứ ba hòn đảo nhỏ. So với thế lực của Vân Hà Tông, bất luận là tài lực hay tư chất của đệ tử môn hạ, đều mạnh hơn không chỉ một bậc.

Với nguồn tài nguyên của ba hòn đảo lớn này, các đệ tử cũng không chịu thua kém, mấy trăm năm qua kỳ tài lớp lớp xuất hiện. Tuy không thể tranh phong với các đại phái siêu nhiên như Thái Nhất Môn, nhưng cũng thanh danh hiển hách, uy danh truyền xa, hiếm có kẻ nào dám động tới.

Thế nhưng, đệ tử Cổ Vân Đảo đều biết tông môn mình có một bí mật không thể nói ra, đó là chuyện ba trăm năm trước từng làm mất một quyển vô thượng công pháp, đến nay vẫn chưa tìm lại được.

Bí mật như vậy, thế lực lớn nào ở hải ngoại cũng có.

Nhưng người trẻ tuổi lại rất hiếu kỳ với những chuyện thế này, hễ có chút manh mối là sẽ truy tìm ngọn nguồn. Một truyền mười, mười truyền trăm, mọi người đều rỉ tai nhau, trong lòng ai cũng biết rõ, chỉ là không dám thảo luận trước mặt các bậc trưởng bối mà thôi.

Cổ Vân Đảo có một đệ tử bình thường tên là Chung Diệu Khả, tư chất không tốt lắm, vào đảo mấy năm trời nhưng công lực cũng chỉ dừng ở Khí Động Cảnh tầng hai.

Nàng được sắp xếp ở một nơi hẻo lánh trên Cổ Vân Đảo, chuyên chăm sóc mấy con khổng tước trên đảo. Mấy con khổng tước này là sủng vật của một vị trưởng lão trong đảo. Ngày thường, ngoài việc chăm sóc chúng và khắc khổ tu luyện, nàng cũng không có việc gì khác. Nàng biết với tư chất bình thường của mình, muốn ngẩng cao đầu giữa một rừng nhân tài của Cổ Vân Đảo, e là còn khó hơn lên trời.

Nhưng nàng không hề oán trời trách đất, chỉ cố gắng làm tốt phận sự của mình.

Một buổi sáng thức dậy, như thường lệ, nàng mở cửa định đi cho mấy con khổng tước còn cao quý hơn cả mình kia ăn. Nhưng vừa bước ra khỏi cửa, nàng liền thấy trên cửa cắm một cây chủy thủ, dưới chuôi dao gài một phong thư.

Kỳ lạ, ai lại đem thư cắm ở nơi này?

Chung Diệu Khả lòng đầy nghi hoặc, nhưng vẫn lấy phong thư xuống. Cúi mắt nhìn, nàng chỉ thấy trên phong thư có một hàng chữ lớn: "Thư gửi Đảo chủ và các vị Trưởng lão Cổ Vân Đảo…"

Chung Diệu Khả bĩu môi, nàng tưởng sư huynh sư tỷ nào lại trêu đùa mình.

Việc thế này không phải chưa từng xảy ra. Nàng công lực thấp, địa vị thấp, lại không có quan hệ, người cũng chẳng xinh đẹp gì, nên mấy vị sư huynh sư tỷ đáng ghét luôn tìm cách ức hiếp, trêu chọc nàng.

Hơn nữa thư này còn viết một hàng chữ kỳ quái, gửi "Đảo chủ và các vị Trưởng lão…"

Nếu là gửi cho đảo chủ hay các bậc trưởng lão, sao lại cắm trên cửa phòng của mình! Chung Diệu Khả lồng ngực phập phồng, cảm thấy có chút tủi thân, những người đó thật sự quá đáng ghét.

Trong lòng buồn bực, nhưng nàng vẫn mở phong thư ra, lấy ra một trang sách ố vàng.

Đưa mắt nhìn, nàng khẽ lẩm nhẩm:

- Hóa Sinh Phá Nguyệt Công?

Đọc dòng chữ, thần sắc nàng sững sờ.

Sao nghe có chút quen quen? Hơn nữa trang sách ố vàng này trông đã rất cũ, ít nhất cũng là một món đồ cổ mấy trăm năm rồi.

- Hóa Sinh Phá Nguyệt Công?

Chung Diệu Khả lại lẩm nhẩm một lần nữa, trong đầu chợt lóe lên điều gì đó, tròng mắt đột nhiên trợn tròn, nét mặt hiện rõ vẻ không thể tin nổi. Hai bàn tay nàng bất giác run lên, cứ như trang sách trên tay đột nhiên trở nên vô cùng nóng bỏng.

Đây không phải… không phải là tên của quyển vô thượng công pháp đó sao? Nàng từng nghe người ta bàn tán, bộ công pháp mà Tông môn đã thất lạc ba trăm năm trước, chính là Hóa Sinh Phá Nguyệt Công.

Mới vài ngày trước, nàng còn nghe vị Trưởng lão đến thăm lũ khổng tước kia lẩm bẩm, nếu không phải Hóa Sinh Phá Nguyệt Công bị thất lạc, thì tốc độ tu luyện của mấy vị sư huynh sư tỷ thiên tư xuất chúng kia còn nhanh hơn rất nhiều.

Đây là thật hay giả? Chung Diệu Khả lập tức tâm thần hoảng loạn, gần như muốn bật khóc.

Nhìn lại trang sách ố vàng, nàng vội nhét nó lại vào trong phong thư, quên cả việc chăm sóc khổng tước, vội vã co chân chạy đi.

Ngay cả những lời chế giễu, đùa cợt của mấy vị sư huynh sư tỷ gặp trên đường, Chung Diệu Khả cũng không hề để vào tai.

Chạy một mạch hơn mười dặm, cuối cùng nàng cũng tới được nơi ở của chủ nhân đám khổng tước – Hàn Chiếu, Hàn Trưởng lão.

Còn chưa vào trong đã bị hai vị sư huynh chặn lại.

- Làm gì?

Một người trong đó lạnh giọng quát.

Chung Diệu Khả thở hồng hộc, mãi một lúc sau mới bình ổn lại, ôm ngực run giọng nói:

- Hai vị sư huynh, muội muốn gặp Hàn trưởng lão, có chuyện quan trọng cần bẩm báo.

Nàng tuy địa vị thấp, thực lực yếu, nhưng cũng biết chuyện này vô cùng hệ trọng, không dám nói lung tung về tin tức của Hóa Sinh Phá Nguyệt Công.

Sư huynh kia cười nhạt nói:

- Trưởng lão đang bế quan, không gặp bất cứ ai.

- Thật sự có chuyện gấp cần bẩm báo.

Chung Diệu Khả sốt ruột muốn chết, vừa nói vừa định xông vào trong, nhưng lại bị sư huynh kia kéo lại.

- Một tiểu nha đầu nuôi khổng tước như ngươi, có thể có chuyện gì quan trọng chứ?

Một người khác khẽ cười, hiển nhiên là có chút khinh thường vị sư muội này.

Chung Diệu Khả phồng má, trừng mắt nhìn hai vị sư huynh, nhưng bọn họ không cho đi, nàng cũng không vào được. Trong lúc không biết phải làm thế nào, nàng vội nghĩ cách khác, cũng không biết tại sao lá gan đột nhiên lại lớn đến vậy, hai tay đặt bên miệng làm loa, lấy hết sức bình sinh hét lớn:

- Hàn trưởng lão, không hay rồi, khổng tước của người chết hết rồi!!!!

✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!