Đêm khuya, Dương Khai trở về chỗ ở, vẻ mặt u sầu.
Chuyến đi hôm nay không mấy thuận lợi. Tuy hắn đã ghé thăm không ít cửa hàng, nhưng những nơi đó hoặc là coi đan phương như trân bảo, không dễ dàng trao cho người ngoài, hoặc là ra giá trên trời, khiến Dương Khai đành chịu. Hơn nữa, những đan phương mà các cửa hàng sẵn lòng bán đều là loại hiếm gặp, cơ bản không có tác dụng gì.
Những đan phương thực sự hữu ích thì đắt hàng, bọn họ căn bản không còn bày bán.
Dương Khai dĩ nhiên sẽ không làm kẻ ngốc.
Hắn cũng có thể hiểu được cách làm của những cửa hàng đó. Đan phương của mỗi cửa tiệm đều được vô số luyện đan sư dày công nghiên cứu, cải tiến mà thành, coi là bí mật thương nghiệp của riêng mình, làm sao có thể dễ dàng trao cho người ngoài?
Bởi vậy, hắn buộc phải thận trọng suy tính đề nghị của Khang Tư Nhiên.
Hai ngày kế tiếp, không có chuyện gì xảy ra.
Ngày thứ ba, Dương Khai một lần nữa đi tới Linh Đan Phường.
Khang Tư Nhiên dường như đã sớm dặn dò, tiểu nhị kia sau khi gặp Dương Khai lập tức ân cần tiến lên đón, vừa cười vừa nói: – Đại nhân ngài đã tới, mời vào bên trong, chưởng quỹ đã cung kính chờ đợi từ lâu.
Dương Khai khẽ gật đầu, ra hiệu cho hắn dẫn đường phía trước.
Vẫn như cũ, hắn bước vào sương phòng lần trước. Khang Tư Nhiên gặp Dương Khai quả nhiên giữ đúng lời hứa như đã ước định, vẻ mặt già nua nở nụ cười, nhiệt tình mời Dương Khai ngồi xuống. Sau khi ông ta rót trà cho Dương Khai, lập tức lấy ra một tờ giấy từ nhẫn không gian, đưa đến trước mặt Dương Khai và nói: – Đây là mục lục đan phương mà Dương công tử cần trước đó, công tử xem qua có hài lòng không?
Dương Khai cảm ơn, nhận lấy mục lục đan phương và xem xét.
Dương Khai chỉ lướt mắt qua, hắn không khỏi sáng mắt lên.
Bởi vì trên mục lục đan phương này lại bao gồm bốn mươi, năm mươi loại đan phương. Hắn từng cái một nhìn kỹ, đứng đầu danh sách bất ngờ lại là Nguyên Ngưng Đan mà hắn đang tìm kiếm.
Tiếp sau đó, tuy rằng phần lớn đan phương hắn đã sớm nắm giữ, nhưng những đan phương này đều không phải là bất biến. Căn cứ vào hoàn cảnh địa lý, vật liệu sản xuất và khu vực khác biệt, một loại đan phương có thể diễn sinh ra nhiều phiên bản khác nhau, hiệu quả của linh đan được luyện chế cũng ít nhiều có sự khác biệt.
Cho nên, mặc dù là đan phương mà hắn đã nắm giữ, hắn cũng có thể tham khảo kinh nghiệm từ những đan phương của Linh Đan Phường này, từ đó gia tăng cải tiến, cũng không phải là không có chút giá trị nào.
Bốn mươi, năm mươi loại đan phương, chỉ có khoảng mười mấy loại là hắn chưa có.
Tuy nhiên, kết quả như vậy đã khiến Dương Khai vô cùng hài lòng. Hắn gật đầu, đặt tờ giấy xuống.
Khang Tư Nhiên có đôi mắt tinh tường, luôn biết quan sát lời nói và sắc mặt. Làm sao ông ta lại không biết Dương Khai đã động lòng, lập tức lên tiếng hỏi:
– Dương công tử, có hài lòng với mục lục lão hủ cung cấp chứ?
Dương Khai mỉm cười: – Khang chưởng quỹ thật có lòng, những đan phương này có được cũng không dễ dàng nhỉ?
Khang Tư Nhiên cười đáp: – Dương công tử mắt sáng như đuốc, những đan phương này chỉ một phần nhỏ là của đan phường chúng tôi. Những thứ khác đều là lão hủ từ chỗ vài người bạn cũ mà có được, cũng không phải bí mật thương nghiệp gì, cho nên Dương công tử không cần bận tâm.
– Quý phường kinh doanh nhiều loại linh đan như vậy sao? Điều này có nghĩa là nếu ta ở đây luyện đan, cần phải luyện chế ra toàn bộ những linh đan này sao?
– Không không không. Khang Tư Nhiên vội vàng xua tay: – Linh đan mà đan phường chúng tôi kinh doanh chủ yếu là mười lăm loại đứng đầu trong mục lục này. Những loại khác chúng tôi không bán, chủ yếu là vì nhu cầu của võ giả không nhiều, cũng không có bao nhiêu lợi nhuận. Nhất là Nguyên Ngưng Đan, là một loại chủ lực của đan phường chúng tôi. Không phải lão hủ khoe khoang đâu, Nguyên Ngưng Đan do đan phường chúng tôi luyện chế, hiệu quả tối thiểu tốt hơn 10% so với Nguyên Ngưng Đan trên thị trường, được các võ giả Phong Lâm Thành săn đón.
– Vì sao như thế? Dương Khai vô cùng kinh ngạc.
Thật ra trước đó hắn cũng đã phát giác, rất nhiều võ giả tới Linh Đan Phường mua linh đan đều cần Nguyên Ngưng Đan. Mà những võ giả đó, không nghi ngờ gì đều là Hư Vương Cảnh.
Nghe vậy, Khang Tư Nhiên cười kiêu ngạo, sờ chòm râu một cái, làm vẻ thần bí đáp:
– Bởi vì đan phương của Nguyên Ngưng Đan chúng tôi là do Hoàng Phủ Đại Sư của tổng bộ tự mình ra tay cải tiến!
Sau khi nói xong, Khang Tư Nhiên dường như lại ý thức được Dương Khai có chút kiến thức còn hạn hẹp, vội vàng nói bổ sung: – Hoàng Phủ Đại Sư là một Luyện Đan Sư cấp Đế, ngay cả ở Tinh Giới cũng có danh tiếng lẫy lừng!
Dương Khai nghe vậy chấn động!
Giờ hắn mới hiểu được vì sao Nguyên Ngưng Đan của Linh Đan Phường nổi tiếng như thế, thì ra đan phương của họ do Luyện Đan Sư cấp Đế tự mình ra tay cải tiến. Kể từ đó, hiệu quả tốt hơn một chút so với Nguyên Ngưng Đan của người khác cũng là chuyện đương nhiên.
Tuy nhiên, đây đối với Dương Khai mà nói là tin tức tốt.
Bởi vì hắn hiện tại cần nhất chính là Nguyên Ngưng Đan, nắm giữ đan phương đã được Luyện Đan Sư cấp Đế cải tiến, dĩ nhiên cũng giúp ích vô cùng lớn cho hắn. Có lẽ, còn có thể theo dõi được huyền cơ nào đó từ trong đan phương cũng không chừng.
– Ha ha, Dương công tử, lão hủ thẳng thắn mà nói, không biết Dương công tử có muốn...
Khang Tư Nhiên cười híp mắt nhìn Dương Khai, lúc này ông ta cũng không vội vàng như trước nữa. Bởi vì ông ta đã nhìn thấu thần thái và giọng nói của Dương Khai, người này có lẽ sẽ tạm thời gia nhập Linh Đan Phường.
Quả nhiên không ngoài dự tính, Dương Khai nghe vậy gật đầu đáp: – Có thể vì quý phường luyện đan là vinh hạnh của Dương mỗ. Hai tháng tới, làm phiền Khang chưởng quỹ chiếu cố nhiều hơn.
– Nói hay lắm nói hay lắm! Khang Tư Nhiên cười ha hả. Vẻ lo lắng bao trùm gương mặt ông ta mấy ngày liên tiếp rốt cục đã quét sạch, tâm tình thật tốt.
Tình cảnh của Linh Đan Phường hiện giờ có thể nói là khốn khó, bởi vì Nguyên Ngưng Đan mở ra thị trường tiêu thụ tốt đẹp, cho nên Linh Đan Phường khách hàng không ngừng đổ về. Trước đó có ba vị Luyện Đan Sư cấp Hư Vương trấn giữ, luyện chế linh đan còn miễn cưỡng đủ tiêu thụ. Đến sau khi hai người trong số đó bị Thất Diệu Thương Hội Đan Khí Các lôi kéo, người còn lại cuối cùng phải tăng giờ làm việc, liều mạng luyện chế nhưng vẫn không đủ cung ứng.
Lúc này, Nguyên Ngưng Đan của Linh Đan Phường hoàn toàn cung không đủ cầu, khiến rất nhiều khách hàng cũ tới mua đan dược oán trách không ngừng.
Kinh doanh chú trọng lâu dài, một khi thiếu hụt nguồn cung cấp thì rất có khả năng mất đi nhiều khách hàng, đây đối với Linh Đan Phường mà nói là đả kích chí mạng.
Lúc này cuối cùng cũng tốt, có Dương Khai gia nhập, tuy rằng sẽ không thể lập tức khôi phục bình thường, nhưng cuối cùng cũng có thể tạm thời xoay sở. Còn lại chỉ cần chống đỡ hai tháng này, chờ đợi bên phía tổng bộ điều tới hai vị Luyện Đan Sư, thì mọi sự đều tốt đẹp.
– Dương công tử, lão hủ là người làm ăn, cho nên có gì nói nấy, thẳng thắn rõ ràng, nếu có chỗ đắc tội, xin Dương công tử thứ lỗi. Sau khi mừng rỡ, Khang Tư Nhiên bỗng nhiên trở nên nghiêm túc.
– Khang chưởng quỹ có lời gì mời nói!
– Ừ, những đan phương này Dương công tử có thể quan sát và tham khảo thêm. Thậm chí có thể ghi chép, nhưng không thể tiết lộ cho người khác, nhất là đan phương của Nguyên Ngưng Đan. Lão hủ cần Dương Khai dùng lạc ấn linh hồn cùng ta ký kết khế ước, không biết Dương công tử có thể đáp ứng không?
– Cái này dĩ nhiên có thể. Dương Khai sảng khoái gật đầu.
– Như thế rất tốt. Vậy thì mời Dương công tử xem qua phần khế ước này có cần sửa đổi gì không?
Khang Tư Nhiên sớm có chuẩn bị, trực tiếp lấy ra khế ước đã chuẩn bị sẵn từ nhẫn không gian.
Khế ước này cũng không biết được chế tạo từ loại tài liệu gì, Dương Khai trong chốc lát căn bản không nhận ra, nhưng trên khế ước lại mơ hồ chảy xuôi một luồng năng lượng dao động.
Dương Khai cầm khế ước trên tay xem xét, phía trên viết rõ ràng trách nhiệm và nghĩa vụ mà song phương phải thực hiện. Đặc biệt nhấn mạnh về những đan phương đó, tuyệt đối không cho phép Dương Khai tiết lộ bí mật của chúng.
Sau một lúc lâu, Dương Khai mới gật đầu nói: – Không thành vấn đề.
Khang Tư Nhiên nói: – Vậy thì mời Dương công tử cùng lão hủ cùng nhau đóng xuống lạc ấn thần hồn trên khế ước này là xong chuyện.
Khi nói chuyện, ông ta dẫn đầu phát ra thần thức lực, đóng lên khế ước kia. Dương Khai tuy rằng chưa từng làm qua như vậy, nhưng có Khang Tư Nhiên làm mẫu trước, ngược lại cũng học là biết ngay.
Chờ đến sau khi thần hồn của hai người khắc xuống hoàn toàn vào trong khế ước, khế ước đó bỗng nhiên không lửa mà tự bùng cháy. Theo khế ước đốt cháy, từng luồng lực lượng vô danh tách thành hai phần, lần lượt tràn vào thức hải của Dương Khai và Khang Tư Nhiên.
Trong khoảnh khắc đó, Dương Khai cảm thấy trong thức hải của mình xuất hiện một tầng cấm chế vô hình. Cấm chế đó lúc bình thường không ảnh hưởng chút nào đến hắn, nhưng nếu hắn có ý định tiết lộ những bí mật không nên tiết lộ, ắt hẳn sẽ gặp phải sự cắn trả của cấm chế.
Vật này thật sự có chút thần kỳ! Dương Khai trong lòng âm thầm nghĩ ngợi, cũng không biết rốt cuộc là vị cường giả bản lĩnh thông thiên nào đã khai thác ra, đối với người làm ăn không nghi ngờ gì là có trợ giúp cực lớn.
Khang Tư Nhiên biết kiến thức của Dương Khai còn hạn hẹp, ở một bên chủ động giải thích: – Loại Thần Hồn Khế này được lưu truyền từ U Hồn Cung, chính là do U Hồn Đại Đế nghiên cứu ra. U Hồn Đại Đế là một trong mười Đại Đế Tôn, ông ta nghiên cứu ra loại Thần Hồn Khế này có thể bảo đảm sự thành tín của khế ước giữa hai bên. Dương công tử ngày sau nếu đi ra ngoài du lịch, bất đắc dĩ cần hợp tác với người xa lạ thì có thể ký kết loại Thần Hồn Khế này. Tuy nhiên vật này giá trị không hề thấp. Một tấm khế ước tối thiểu cần một trăm năm mươi ngàn Nguyên Tinh hạ phẩm, hơn nữa có giá mà không có thị trường, rất khó thu mua được.
– Đắt như vậy sao! Dương Khai không khỏi biến sắc. Hắn ở Bích Vũ Tông giúp người luyện đan một tháng, mới kiếm được ba mươi ngàn Nguyên Tinh hạ phẩm mà thôi. Một trăm năm mươi ngàn Nguyên Tinh tương đương với việc hắn cần phải luyện chế năm tháng, hơn nữa còn chưa chắc đã mua được.
– Ha ha, một tấm Thần Hồn Khế này của lão hủ cũng chỉ vô tình thu được khi trải qua một phen nguy hiểm trước đây.
Gương mặt của Khang Tư Nhiên hiện lên vẻ đau xót.
Tuy rằng không đành lòng cứ thế vận dụng Thần Hồn Khế của mình, nhưng vì bảo vệ Linh Đan Phường, Khang Tư Nhiên cũng không có lựa chọn nào khác.
– Dương Đan Sư, hai tháng sắp tới xin chiếu cố nhiều hơn. Khang Tư Nhiên thu lại vẻ đau xót, gương mặt ôn hòa, chắp tay mỉm cười về phía Dương Khai.
– Ngài cũng vậy! Dương Khai đáp.
– Ừ, nếu ký kết xong Thần Hồn Khế, vậy chúng ta tiếp tục nói chuyện thù lao đi. Khang Tư Nhiên nói xong liền ngồi xuống. Vừa rồi Thần Hồn Khế chỉ là bảo đảm Dương Khai sẽ không tiết lộ đan phương mà thôi, thù lao cũng không viết ở trên đó, điều này cần Khang Tư Nhiên và Dương Khai trao đổi cặn kẽ.
Đúng lúc này, phía ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
Khang Tư Nhiên nhướng mày, quát lạnh: – Chuyện gì?
Ông ta đã dặn dò rõ ràng, hôm nay muốn cùng Dương Khai trao đổi chuyện đại sự, bất kỳ kẻ nào cũng không được quấy rầy, nhưng không ngờ vẫn như cũ có tiểu nhị không biết điều, điều này khiến ông ta vô cùng bực bội.
– Chưởng quỹ, xong rồi! Phạm Đan Sư muốn rời khỏi đan phường chúng ta. Phía ngoài truyền đến thanh âm thất kinh của tiểu nhị.
– Cái gì? Khang Tư Nhiên bật dậy, gương mặt xanh mét, xen lẫn vẻ ngạc nhiên, hiển nhiên vô cùng bất ngờ.
– Chưởng quỹ ngài mau đi xem thử đi, Phạm Đan Sư nói ông ta không làm nữa.
– Thật là buồn cười! Khang Tư Nhiên nổi giận không nén được, nghe vậy vội vã tiến ra phía ngoài, đợi đến khi tới cửa, chợt nhớ tới Dương Khai, mở miệng hỏi: – Dương Đan Sư có cùng đi không?
– Có thể sao?
– Đương nhiên có thể, hiện giờ ngươi cũng không phải người ngoài!