Một tháng gần đây, Khang Tư Nhiên sống chẳng dễ dàng gì. Đan Khí Các của Thất Diệu Thương Hội đối địch đã ra tay vô cùng đê tiện vô sỉ, bất chấp đạo đức nghề nghiệp, đào đi mất hai luyện đan sư trụ cột của hắn, khiến hắn khổ không tả xiết.
Nếu vì chuyện này mà Linh Đan Phường phải đóng cửa, tiền đồ của hắn ở Tử Nguyên Thương Hội cũng coi như chấm dứt.
Khó khăn lắm mới tìm được Dương Khai, vừa ký kết Thần Hồn Khế, nhen nhóm hy vọng hắn sẽ trở thành luyện đan sư thứ hai của Linh Đan Phường để ổn định lại cục diện, nào ngờ đúng lúc mấu chốt lại hay tin Phạm đan sư muốn rời đi.
Nếu Phạm đan sư thật sự đi mất, cục diện mà hắn tốn bao tâm sức mới ổn định được có thể sẽ sụp đổ, tiền đồ sau này khó mà tươi sáng.
Lòng hắn nóng như lửa đốt, vội dẫn Dương Khai chạy vào hậu viện. Còn chưa tới nơi đã nghe tiếng Phạm Hoằng la lớn:
- Ai dám cản ta? Phạm mỗ không làm nữa, cút ngay cho ta! Còn không mau tránh ra, đừng trách Phạm mỗ không khách khí!
Trong hậu viện, mấy tiểu nhị đang lựa lời khuyên can nhưng vẫn không thể ngăn cản được Phạm Hoằng.
Khang Tư Nhiên nghe thấy những lời này, lòng biết không ổn, vội vàng tăng tốc, thoáng chốc đã vào đến hậu viện, vừa hay bắt gặp cảnh Phạm Hoằng mặt đầy giận dữ, lực lượng toàn thân tuôn trào, sắp sửa ra tay.
Nhưng khi nhìn thấy Khang Tư Nhiên, Phạm Hoằng lại nhíu mày, sâu trong đáy mắt thoáng qua một tia áy náy.
- Phạm đan sư, ngài định làm gì vậy?
Dù trong lòng Khang Tư Nhiên đang bực bội vì đúng lúc này Phạm Hoằng lại gây thêm rắc rối, nhưng hắn không dám nói lời nặng nề, chỉ đành khổ sở hỏi.
Phạm Hoằng thở dài, nói:
- Khang chưởng quỹ, là Phạm Hoằng có lỗi với ngài, chỉ là Phạm mỗ đã quyết ý rời đi, xin Khang chưởng quỹ thứ lỗi.
- Phải chăng Phạm đan sư chê Khang mỗ trả thù lao không đủ? Hay là nơi khác ra giá cao hơn? Nếu là vậy, chúng ta có thể thương lượng lại!
Khang Tư Nhiên biết rằng điều quan trọng nhất lúc này là phải hiểu được lý do Phạm Hoằng muốn rời khỏi Linh Đan Phường, như vậy mới có thể đúng bệnh hốt thuốc.
- Khang chưởng quỹ nói vậy là làm nhục Phạm mỗ. Từ khi Phạm mỗ đến Phong Lâm Thành đã gia nhập Linh Đan Phường, luyện chế đan dược suốt mười năm, sớm đã coi nơi này như nhà mình. Dù nơi khác có ra giá cao hơn, Phạm mỗ cũng chẳng thèm để vào mắt!
Phạm Hoằng hùng hồn nói, như thể lời của Khang Tư Nhiên là một sự sỉ nhục lớn đối với hắn.
Khang Tư Nhiên cười khổ:
- Nếu không phải nguyên nhân này, vậy tại sao Phạm đan sư đang yên đang lành lại muốn rời đi?
Phạm Hoằng thở dài, nói:
- Khang chưởng quỹ, trong một tháng qua, Phạm mỗ ngày đêm luyện đan, đã đến mức dầu hết đèn tắt. Cứ kéo dài thế này, e rằng Phạm mỗ không thể chịu nổi. Khang chưởng quỹ xin hãy thứ lỗi, cho Phạm mỗ đi thôi.
Nghe vậy, Khang Tư Nhiên liền cứng họng.
Trong lúc hai người nói chuyện, Dương Khai cũng quan sát Phạm Hoằng, phát hiện đúng như lời hắn nói, người này tiêu hao quá độ, cả trạng thái lẫn tinh thần đều không tốt, dao động lực lượng trồi sụt bất ổn, tóc tai bù xù, hai mắt trũng sâu, vừa nhìn đã biết là mệt mỏi quá sức.
Mà thực lực của Phạm Hoằng không cao, chỉ là Phản Hư tam tầng cảnh đỉnh phong.
Với tu vi như vậy, Dương Khai ước chừng hắn có là luyện đan sư cấp Hư Vương thì tối đa cũng chỉ là cấp bậc Hư Vương hạ phẩm.
Dù sao khi luyện đan cũng cần lực lượng chống đỡ, lực lượng càng yếu thì càng không có hy vọng luyện chế được linh đan tốt. Nhưng các luyện đan sư thường xuyên tiếp xúc với linh thảo diệu dược, làm gì có thời gian tu luyện? Không tu luyện thì lấy đâu ra lực lượng mạnh mẽ? Không có lực lượng mạnh mẽ thì làm sao duy trì việc luyện đan với cường độ cao?
Điều này cũng trở thành một vòng luẩn quẩn ác tính của ngành luyện đan sư.
- Là Khang mỗ suy nghĩ không chu toàn, xin Phạm đan sư thứ lỗi!
Khang Tư Nhiên cũng biết một tháng qua Phạm Hoằng đã trả giá rất nhiều, nghe vậy liền vội khom người hành lễ.
Phạm Hoằng cả kinh:
- Khang chưởng quỹ quá lời rồi!
Khang Tư Nhiên lắc đầu:
- Là lỗi của Khang mỗ, nhưng bây giờ tốt rồi. Khang mỗ đã tìm được một vị luyện đan sư khác, không cần Phạm đan sư phải luyện chế linh đan cật lực như trước nữa. Thế này đi, ngài về nghỉ ngơi vài ngày, rồi hãy trở lại đan phường được không?
- Lại tìm được một luyện đan sư?
Phạm Hoằng nghe vậy thì ngạc nhiên, ánh mắt quét qua mấy người, cuối cùng dừng lại trên gương mặt xa lạ của Dương Khai.
Dương Khai mỉm cười nhìn hắn.
- Phạm đan sư đã trả giá vì đan phường, Khang mỗ tự nhiên ghi nhớ trong lòng, cảm kích không lời nào tả hết. Ngài cứ tạm nghỉ ngơi vài ngày, đợi khi nào cảm thấy khỏe hơn rồi trở về được không?
Khang Tư Nhiên thành khẩn nhìn Phạm Hoằng, dù thế nào cũng không muốn để hắn rời đi như vậy.
- Vậy...
Phạm Hoằng tỏ vẻ khó xử, có chút do dự.
Đúng lúc Khang Tư Nhiên chuẩn bị thừa thắng xông lên, khuyên nhủ Phạm Hoằng, thì phía sau truyền đến một giọng nói trong trẻo:
- Phạm đan sư có ở đây không? Đã đến giờ rồi, thiếp thân đích thân đến đón ngài đây.
Lời vừa dứt, sắc mặt Phạm Hoằng đại biến, vẻ tái nhợt vì tiêu hao quá độ bỗng đỏ bừng rồi chuyển sang tím tái như gan heo, lúng túng không thôi.
Khang Tư Nhiên lại ngẩn ra, rồi nghiến răng nghiến lợi nói:
- Trác Ngưng Ti!
Sắc mặt của hắn cực kỳ thống hận, dường như có thù hận gì đó rất lớn với nữ nhân tên Trác Ngưng Ti này.
Ánh mắt Dương Khai đảo một vòng, mơ hồ hiểu ra, cười hì hì nhìn Phạm Hoằng.
Phạm Hoằng cực kỳ không tự nhiên, ánh mắt đảo liên tục, môi run run, như đang thầm mắng ai đó.
Khi ánh mắt của Khang Tư Nhiên nhìn tới, Phạm Hoằng lại đỏ mặt, hận không thể tìm cái lỗ nào mà chui xuống.
- Lão hủ hiểu rồi!
Khang Tư Nhiên cười lạnh.
- Thì ra Phạm đan sư quả thật đã tìm được chỗ tốt hơn. Nếu đã vậy, sao ngài không nói sớm, lão hủ còn chúc mừng một phen, cần gì phải viện cớ làm chi?
Phạm Hoằng cắn răng, thẹn quá hóa giận nói:
- Khang chưởng quỹ nói lời này là có ý gì? Chẳng lẽ một tháng qua những gì Phạm mỗ bỏ ra là giả hay sao? Vì gấp rút chế tạo linh đan cho đan phường, Phạm mỗ đã mấy lần nôn ra máu. Nếu không có Phạm mỗ chống đỡ, Linh Đan Phường đã sớm đóng cửa rồi!
Hắn càng nói càng kích động, dõng dạc hùng hồn một hồi.
Khang Tư Nhiên nghe vậy, nhíu mày thật chặt, hồi lâu sau mới chậm rãi thở dài, cả người như già đi mấy tuổi, khẽ gật đầu:
- Phạm đan sư nói không sai, nếu không có ngài chống đỡ, quả thật Linh Đan Phường đã sớm đóng cửa.
- Hừ! Nếu ngươi đã hiểu, vậy không cần nói nhiều nữa.
Phạm Hoằng hừ lạnh.
- Phạm mỗ cũng phải suy nghĩ cho tiền đồ của mình, người không vì mình trời tru đất diệt, chắc Khang chưởng quỹ cũng hiểu. Khang chưởng quỹ, ngài bảo trọng, Phạm mỗ cáo từ!
Dứt lời, Phạm Hoằng đẩy những tiểu nhị đang cản đường, đi thẳng ra ngoài.
Lúc đi ngang qua Dương Khai, hắn quay đầu cười khẽ, có chút hả hê nói:
- Sau này ngươi thảm rồi.
Dương Khai nhún vai, chẳng hề bận tâm.
Khang Tư Nhiên đứng tại chỗ, trầm ngâm một hồi, rồi cũng quay người đi theo sau Phạm Hoằng.
Bên ngoài Linh Đan Phường, một mỹ phụ ăn mặc có phần hở hang đang cười hì hì đứng trước cửa lớn, bên cạnh còn có mấy mỹ tỳ. Nàng mỉm cười xinh đẹp, phong tình vạn chủng, làn da trắng tuyết lộ ra cùng khe rãnh nõn nà như ẩn như hiện đã thu hút ánh mắt của vô số võ giả đi ngang qua.
Nàng không những không để ý, mà còn hưởng thụ ánh mắt của những nam nhân đó, thỉnh thoảng lại liếc mắt đưa tình xung quanh, làm cho không ít nam nhân điên đảo thần hồn.
Phạm Hoằng vội vàng đi ra từ Linh Đan Phường, đến bên cạnh mỹ phụ, nhỏ giọng nói:
- Không phải đã nói ta sẽ tự qua đó sao, bây giờ ngươi đến đây làm gì?
Trác Ngưng Ti cười duyên, đôi môi đỏ mọng mấp máy:
- Sao vậy chứ, người ta đích thân đến đón ngươi, chẳng lẽ còn không được sao?
- Nữ nhân này... Ôi!
Phạm Hoằng tràn đầy bất đắc dĩ.
Trác Ngưng Ti nói:
- Nếu muốn người không biết, trừ khi mình đừng làm. Ngươi che giấu được nhất thời, chẳng lẽ giấu được cả đời? Vả lại, chỉ là đổi chỗ luyện đan thôi mà, có gì xấu hổ đâu chứ?
Phạm Hoằng sắc mặt âm trầm, không đáp lại.
Hắn biết Trác Ngưng Ti đến đây không phải để nghênh đón mình, mà là muốn đả kích sĩ khí của Linh Đan Phường, còn mình chỉ là một con cờ vừa hay bị Trác Ngưng Ti lợi dụng mà thôi.
Cho nên hắn biết mình nói gì cũng vô dụng.
Hai người đang nói chuyện thì Khang Tư Nhiên đi ra, ánh mắt như muốn phun lửa trừng trừng nhìn mỹ phụ duyên dáng kia.
Trác Ngưng Ti chợt kêu lên một tiếng, tay vỗ ngực:
- Ánh mắt của Khang chưởng quỹ thật là dữ quá đi, như muốn ăn tươi nuốt sống thiếp thân vậy. Nhưng mà Khang chưởng quỹ, ngài lớn tuổi như vậy, còn được không đó?
Nói đến câu cuối, nàng lại che miệng cười duyên.
- Trác chưởng quỹ!
Khang Tư Nhiên căn bản không bị mỹ sắc của nàng lay động, chỉ cười lạnh:
- Thật là thủ đoạn, lão hủ vô cùng bội phục.
- Ui da, Khang chưởng quỹ nói vậy là có ý gì, thiếp thân nghe không hiểu.
Trên bàn tay mảnh mai của Trác Ngưng Ti bỗng nhiên xuất hiện một cây quạt, nhẹ nhàng phe phẩy.
- Đều là người hiểu chuyện, cần gì phải giả vờ hồ đồ. Nhưng mà Trác chưởng quỹ nghĩ rằng như vậy có thể khiến Linh Đan Phường của ta đóng cửa, vậy thì ngươi sai hoàn toàn rồi.
Khang Tư Nhiên cười lạnh không thôi.
- Ha ha...
Trác Ngưng Ti cầm cây quạt cung nữ che đôi môi nhỏ, mắt nhìn vào Khang Tư Nhiên nói:
- Thiếp thân còn nhớ trong tay Khang chưởng quỹ chỉ có ba vị luyện đan sư cấp Hư Vương, có điều hiện tại hình như đều đã về dưới trướng Đan Khí Các của thiếp thân rồi. Chẳng lẽ bản thân Khang chưởng quỹ cũng là Đan Đạo đại sư, muốn đích thân lâm trận? Lão gia tử ngài tuổi không nhỏ, phải chú ý bảo trọng thân thể đó.
- Hừ! Phong Lâm Thành lớn như vậy, ngươi cho là khó tìm được luyện đan sư cấp Hư Vương lắm sao?
Khang Tư Nhiên nghe vậy liền cười.
Trác Ngưng Ti ngạc nhiên, nghi hoặc hỏi:
- Chẳng lẽ Khang chưởng quỹ còn có đan sư khác?
Phạm Hoằng kề lại gần, nói nhỏ bên tai Trác Ngưng Ti.
Trác Ngưng Ti nhíu mày, ánh mắt lập tức chuyển sang người Dương Khai, tức thì sáng ngời, cười duyên nói:
- Vị đan sư đại nhân này, xin hỏi quý tính đại danh?
- Dương!
- Thì ra là Dương đan sư, thiếp thân thất lễ rồi.
Trác Ngưng Ti mỉm cười, nói:
- Dương đan sư tuổi còn trẻ, tu vi không tầm thường, lại còn tinh thông luyện đan, thật khiến thiếp thân vô cùng ngưỡng mộ.
- Người ngưỡng mộ ta trước giờ đều không thiếu.
Dương Khai cười ha ha.
Trác Ngưng Ti khựng lại, có vẻ không ngờ Dương Khai lại vô sỉ như thế, nhưng cũng không để ý, vẫn tươi cười nói:
- Vậy không biết Dương đan sư có hứng thú đến Đan Khí Các luyện đan không, thiếp thân có thể cho Dương đan sư...
- Trác Ngưng Ti!
Nàng chưa nói hết lời, Khang Tư Nhiên đã giận dữ rống lớn.
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn