Trong lòng Cổ Phong vẫn còn một nỗi nghi hoặc: rốt cuộc kẻ nào đã âm thầm chủ đạo mọi việc? Lão ta già đời thành tinh, thừa biết kẻ đứng sau chắc chắn có ân oán với Vân Hà Tông, muốn mượn đao giết người, nên mới cố ý tiết lộ tung tích của Hóa Sinh Phá Nguyệt Công.
Nếu không, sao mọi chuyện lại trùng hợp đến thế?
Cổ Phong dù biết rõ ngọn ngành, nhưng lại không thể không thuận theo ý nguyện của kẻ đó, cam tâm trở thành lưỡi đao sát phạt trong tay hắn. Bởi lẽ, Hóa Sinh Phá Nguyệt Công thực sự quá đỗi quan trọng đối với Cổ Vân Đảo.
Kẻ này rốt cuộc là ai? Với tâm cơ và thủ đoạn thâm sâu đến vậy, quả nhiên không thể xem thường.
Giờ khắc này, trong một tửu lầu tại Hải Thành, Dương Khai ngồi gần cửa sổ, tay bưng chén rượu, ánh mắt xa xăm dõi về Vân Hà Đảo, thần sắc lãnh đạm.
Vừa uống rượu vừa dùng bữa.
Từ sáng đến tối, Dương Khai vẫn ngồi yên tại chỗ, không hề nhúc nhích.
Trận chiến trên Vân Hà Đảo kéo dài từ sáng đến tối, đệ tử bị thảm sát gần như không còn một ai, chỉ sót lại vài kẻ may mắn lọt lưới.
Chiến tích hiển hách thay! Hai trăm người của Cổ Vân Đảo tiến đánh, chỉ tử thương hơn ba mươi, lại tiêu diệt hoàn toàn một Tông môn hạng ba. Cái giá này, quả thực quá đỗi xứng đáng!
Khi bóng đêm buông xuống, Dương Khai đặt lại thỏi bạc, chậm rãi rời khỏi tửu lầu.
Tất cả những gì hắn làm, chẳng qua chỉ là ném bộ Hóa Sinh Phá Nguyệt Công vào Vân Hà Tông, rồi lấy một trang sách mang đến Cổ Vân Đảo.
Chỉ vậy mà thôi!
Chỉ trong chớp mắt, Vân Hà đã bị diệt vong!
Hải Thành, Thiên Kim Mãi Túy Lâu.
Đây là nơi tìm hoan mua lạc, một chốn ô uế dơ bẩn. Các cô nương tô son trát phấn, ăn vận diêm dúa, hoa cài phấp phới, y phục lộ liễu, phong tư vô hạn, tay vịn lan can, cười nói vẫy gọi khách.
Ngoài cửa lớn, vô số cô nương hương sắc lộng lẫy công khai mời chào khách, không ngớt các đấng bậc dáng vẻ đạo mạo, áo quần bảnh bao bị lôi kéo vào trong lầu.
Khắp nửa con đường đều ngập ngụa mùi son phấn nồng đậm và hương nữ nhân.
Dương Khai một mình bước đến trước Thiên Kim Mãi Túy Lâu, vừa định cất bước vào trong, một thiếu nữ tuổi chừng mười bảy mười tám đã tiến đến trước mặt. Nàng mày thanh mắt tú, lớp trang điểm nhạt không thể che lấp đi vẻ thanh tú vốn có.
Thiếu nữ với đôi mắt đẹp trông mong, cười tươi duyên dáng, nhẹ nhàng hành lễ:
- Công tử, đêm an lành!
Âm thanh trong trẻo dễ nghe khiến hai mắt Dương Khai khẽ sáng lên.
Nói đến đây, kể từ lần chật vật áp chế cơn dục vọng trước Du Ngạo Tình trên Ẩn Đảo, đã qua không ít thời gian. Cùng với sự tăng tiến trong tu luyện và công lực, độc Hợp Hoan Công lại càng trở nên mạnh mẽ. Lúc này, nhìn thấy thiếu nữ trước mặt, Dương Khai không khỏi có chút tâm thần lay động.
Nơi đây, chỉ cần có tiền, mọi chuyện đều có thể, không hề có bất kỳ ràng buộc đạo đức nào. Mọi người đến đây mua vui, thỏa mãn dục vọng, chẳng qua chỉ là một cuộc giao dịch. Sau một đêm, không ai nhớ ai, đây chính là nơi tốt nhất để giải phóng dục vọng.
Nhưng nghĩ đến thiếu nữ nhìn như thanh thuần này đã bị không biết bao nhiêu kẻ vấy bẩn, Dương Khai lại cảm thấy vô vị.
Thiếu nữ thấy sắc mặt Dương Khai, thản nhiên cười nói:
- Công tử là lần đầu đến chốn này sao?
Dương Khai khẽ đỏ mặt, mạnh miệng đáp:
- Không phải.
Thiếu nữ tuy tuổi không lớn, nhưng đã làm nghề này lâu năm, ít nhiều cũng có chút nhãn lực, tự nhiên không vạch trần Dương Khai. Nàng tiến lên phía trước, vươn cánh tay ngọc khoác lên tay Dương Khai, nói:
- Công tử nếu muốn tìm hoan mua lạc, có thể để nô tỳ hầu hạ, được không?
Dương Khai thản nhiên gật đầu, thần sắc vẫn lạnh lùng.
Thiếu nữ khẽ cười, dẫn Dương Khai đi vào trong. Lúc bước đi, bộ ngực đầy đặn của nàng còn vô tình chạm vào cùi chỏ Dương Khai.
Bị nàng kích thích, hơi thở Dương Khai có chút nặng nề. Thiếu nữ càng khẳng định suy đoán của mình: vị công tử này nhất định là lần đầu tiên đến chốn này.
Vừa vào đại sảnh, một luồng nhiệt khí đã ập vào mặt. Đã là xuân lầu, cảnh tượng bên trong ắt hẳn có chút khó coi. Bốn phía vách tường đều điêu khắc bích họa, bình phong và bàn ghế trong đại sảnh cũng bày biện những hình vẽ khiến người ta phải mơ màng tưởng tượng.
Dương Khai đảo mắt nhìn một vòng, không khỏi kinh hãi.
Hóa ra… hóa ra còn có nhiều chuyện thiên kỳ bách quái vượt quá sức tưởng tượng đến vậy!
- Ừm, khi trở về… Ta thích một nữ nhân lớn tuổi một chút.
Thiếu nữ sửng sốt nhưng không giận. Mỗi người một sở thích, đàn ông nàng từng gặp qua không phải một trăm thì cũng tám mươi, rất nhiều người đều có ham muốn đặc thù.
- Vậy nô tỳ gọi một tỷ tỷ cho công tử nhé?
Thiếu nữ dịu dàng trưng cầu ý kiến Dương Khai.
- Không cần làm phiền, gọi tú bà của các ngươi vào đây.
Dương Khai khẽ ho một tiếng.
Thiếu nữ lập tức há hốc mồm.
Khách đến đây tìm hoan mua lạc chưa từng có ai đề cập yêu cầu như vậy. Tú bà trong xuân lầu, tuy nói lúc trẻ cũng là cô nương tiếp khách, nhưng hương sắc đã tàn phai, đã lâu rồi không ai hỏi thăm, chính vì không còn khả năng tiếp khách nên mới trở thành tú bà.
Thiếu nữ chần chừ hỏi:
- Công tử nhất định muốn gọi má vào sao?
- Mau đi gọi!
Dương Khai tiện tay ném ra một thỏi bạc.
Lúc này thiếu nữ mới gật đầu:
- Vậy công tử xin chờ một chút, không biết má có đồng ý không, nô tỳ đi hỏi trước một tiếng.
Vị công tử này… tuổi không lớn lắm, sao lại thích người già? Tú bà của Thiên Kim Mãi Túy Lâu, tuổi gần bốn mươi, cũng ngang tuổi mẹ của vị công tử kia. Khẩu vị của người này quả thực quá đặc biệt!
Nhưng khách muốn nữ nhân nào là quyền của hắn, thiếu nữ tự nhiên sẽ không chỉ trích. Thiên Kim Mãi Túy Lâu mở cửa để làm ăn, chỉ cần kiếm được tiền là được.
Dương Khai ở trong phòng đợi một lát, cửa phòng liền mở ra. Hắn lạnh lùng nhìn vào, thấy một nữ nhân dáng người mập mạp, son phấn sặc sụa, ăn mặc diêm dúa bước vào.
Lúc trẻ bà ta hẳn là có chút tư sắc, nhưng đến tầm tuổi này, thân thể phát phì, sức hấp dẫn khi còn trẻ cũng biến mất, chỉ còn lại một thân đầy đặn.
Vừa rồi nghe thiếu nữ kia bẩm báo có một thiếu gia muốn bà ta bồi rượu, tú bà tất nhiên vô cùng vui mừng, vội vàng chạy tới.
Đi vào lại thấy là một công tử tướng mạo tuấn tú, tú bà càng thích thú, thầm nghĩ: lão nương ta hóa ra vẫn còn chút sức hấp dẫn.
Tú bà tiến lên trước, cười tươi, ân cần tiếp đón:
- Vị công tử này…
Lời còn chưa dứt, Dương Khai liền giơ tay ấn bà ta xuống ghế ngồi.
Xoẹt…
Một thanh dao sắc bén cắm phập xuống trước mặt tú bà.
Sắc mặt tú bà bỗng chốc trắng bệch, trừng to mắt nhìn con dao, cả người run rẩy.
- Vị công tử này… ngươi muốn làm gì?
Tú bà cũng là người khôn khéo, đến giờ làm sao không biết Dương Khai không phải muốn đến tìm hoan mua lạc, e rằng là đến gây rối.
- Ta hỏi bà vài việc.
Dương Khai kéo ghế lại, ngồi đối diện, giọng trầm thấp.
- Công tử cứ hỏi, nếu nô tỳ biết nhất định không dám giấu giếm.
Tú bà hoảng sợ nói.
- Khoảng ba bốn tháng trước, các ngươi có phải đã mua một mỹ phụ tầm ba mươi tuổi?
Dương Khai nheo mắt nhìn tú bà.
Tú bà cười gượng:
- Công tử hỏi thật không rõ ràng, nô tỳ làm sao nhớ rõ? Trong lầu thường xuyên có người bị bán vào.
- Là người của Miêu Gia bán vào.
Sắc mặt tú bà hơi đổi.
Dương Khai thu nét mặt bà ta vào đáy mắt, tiếp tục hỏi:
- Người ấy còn cào nát mặt mình, thề sống chết không tiếp khách, sau đó lại bị bán đến Vân Hà Tông! Nói rõ như vậy, bà đã nhớ ra chưa?
Tú bà lắc đầu lia lịa:
- Không có người mà công tử nói…
Dương Khai vung tay tát một cái, tiếng vang giòn giã truyền ra, trên mặt tú bà in rõ vết bàn tay.
- Thật sự không có…
Lại một cái tát nữa.
- Công tử…
Bốp!
- Nô tỳ không dám gạt người!
Bốp!
- Nô tỳ nhớ ra rồi!
Tú bà khẩn trương lên tiếng để tránh bàn tay lỗ mãng kia lại hạ xuống, đánh cho mình mặt mày tối sầm, sao bay đầy trời, răng nanh đều muốn rụng rời. Cứ tiếp tục mạnh miệng nữa, không chừng sẽ bị đánh chết. Người trẻ tuổi trước mặt này vừa nhìn đã biết là người luyện võ, một người bình thường như mình làm sao có thể chống cự?
- Quả thực có một người phụ nhân như vậy, nhưng thân thể cô ta không hề bị vấy bẩn, hơn nữa khuôn mặt cô ta cũng là tự mình cào, không hề liên quan đến chúng tôi.
- Ta biết.
Dương Khai khẽ gật đầu, lại tiếp tục hỏi:
- Vậy… là ai đã đánh cô ta? Bức cô ta tiếp khách?
- Vâng… Phải…
Tú bà thần sắc sợ hãi, vạn không ngờ rằng người mỹ phụ kia lại là người có chỗ dựa vững chắc.
- Là ai!
Dương Khai rút dao găm trước mặt bà ta ra, thản nhiên dùng để cạo móng tay.
- Là nô tỳ đánh… Công tử tha mạng, công tử tha mạng! Nô tỳ chỉ là đánh nàng ta vài roi mà thôi. Phàm là cô nương bị bán vào trong lầu, nếu không đồng ý tiếp khách đều bị dạy dỗ như vậy. Nô tỳ không biết cô ta là người của công tử, nếu biết, đánh chết nô tỳ cũng không dám đối xử như vậy với cô ta!
Tú bà vừa nói vừa quỳ sụp xuống, dập đầu như băm tỏi.
Dương Khai hít sâu một hơi, đặt dao găm lên cổ bà ta, thần sắc lạnh lùng.
- Đừng, đừng!
Tú bà hét lên ầm ĩ.
- Những gì nô tỳ biết đã nói hết với công tử rồi, xin công tử tha mạng!
Vừa dứt lời, con dao trên tay Dương Khai vẽ một đường cong, máu tươi bắn ra, sắc mặt tú bà dần trở nên ảm đạm, thân thể ngã xuống đất.
Lau khô máu tươi trên dao găm, Dương Khai đứng dậy rời khỏi phòng, nhanh chóng bước ra ngoài.
Thiếu nữ lúc nãy đưa hắn vào thấy hắn liền chạy tới, không khỏi hé miệng cười hỏi:
- Công tử chơi có vui không?
Dương Khai không để ý đến, thái độ này không khỏi khiến thiếu nữ sửng sốt. Nàng vội vàng chạy lên gian phòng ở lầu ba, đẩy cửa vào, chỉ thấy dưới đất toàn máu tươi, tú bà ngã trên mặt đất bất tỉnh nhân sự.
Tiếng thét chói tai truyền tới, toàn bộ Thiên Kim Mãi Túy Lâu lập tức trở nên hỗn loạn.
Hải Thành, Miêu Gia, đèn đuốc sáng trưng.
Miêu Gia chuyển đến Hải Thành cũng không phải đã lâu, nhưng Miêu Hóa Thành này cũng có chút thủ đoạn và bản lĩnh. Mọi việc đều thuận lợi, lại cưới tiểu thư nhà Ân Thương, sinh con đẻ cái, cắm rễ trên mảnh đất này. Những năm gần đây còn phát triển không nhỏ. Gia tộc tuy không lớn nhưng mỗi năm đều có thu hoạch hai ba mươi vạn lượng bạc, không cần lo lắng cơm áo, cuộc sống cũng coi như tự tại.
✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn