Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 200: CHƯƠNG 200: ĐÊM KHUYA ĐỘT NHẬP MIÊU GIA

Đặc biệt là mấy tháng gần đây, Miêu Hóa Thành cảm giác vận khí hanh thông, thu hoạch to lớn.

Đầu tiên là quả phụ của Khương gia dẫn theo một đống của cải đáng giá đến nương nhờ mình, khiến cho tài sản của Miêu gia chỉ trong một đêm tăng vọt gấp đôi. Sau đó lại dâng mai rùa thần bí cống cho Vân Hà tông, trưởng lão Vân Hà đích thân hứa hẹn sau này sẽ bồi dưỡng con trai Miêu Lâm của mình, còn ban thưởng cho hắn một ít đan dược để tu luyện.

Con trai được trọng dụng, Miêu Hóa Thành cũng cảm thấy hân hoan phấn khởi, đến chuyện thăm dò Ẩn Đảo quan trọng như vậy Vân Hà cũng giao cho con trai, qua đó có thể thấy được thành ý của Vân Hà tông.

Miêu Lâm từng nói với hắn, sau này nhất định phải lấy Du Ngạo Tình cô nương làm vợ, một khi con trai đạt được mục đích, Miêu Hóa Thành kia cảm giác mình cũng sẽ như thuyền lớn nước lên. Hắn đã tìm hiểu rõ ràng, Du Ngạo Tình là con gái độc nhất của một vị Trưởng lão của Vân Hà tông, nếu thật sự lấy được, tiền đồ Miêu gia ắt sẽ xán lạn.

Điều duy nhất khiến hắn ta cảm thấy day dứt chính là, phu nhân của Khương gia ngày đó phản kháng quá kịch liệt, khiến mình không thể chiếm đoạt. Nhớ tới thân hình nõn nà, đoan trang diễm lệ này, Miêu Hóa Thành có chút ảo não. Nếu không phải lúc đó quá mức tức giận, thì mình sao có thể đem nàng bán cho Thiên Kim Mãi, nhất định phải giữ lại chăm sóc tử tế, cho đến khi nàng ngoan ngoãn cam chịu làm vật tiêu khiển của mình.

Nữ nhân mà, một khi đã lên giường, muốn đùa nghịch thế nào cũng được, khiến nàng thỏa mãn, ắt sẽ khiến nàng vui đến quên cả trời đất.

Sau này khi Miêu Hóa Thành đến Thiên Kim Mãi tầm hoan hưởng lạc. Nghe tú bà nói người phụ nữ này lại dám cào mặt mình. Cương liệt trung trinh, không thể tiếp khách, vì vậy bất đắc dĩ đành bán lại cho Vân Hà tông.

Hừ, rơi vào tay Vân Hà tông, vậy còn có kết cục tốt đẹp sao? Miêu Hóa Thành cười lạnh, đúng là không biết điều, đáng phải chịu kết cục như vậy.

Nhấp một ngụm liệt tửu, Miêu Hóa Thành cười phá lên, mỗi tay ôm một giai nhân, trong lúc nhất thời lại có cảm giác vui sướng vì tiền đồ rộng mở.

Hai giai nhân một trái một phải. Đều là những cô nương gần đây hao phí tiền bạc mua về từ Thiên Kim Mãi, thanh tú xinh đẹp, nhìn là muốn nuốt chửng, Miêu Hóa Thành mấy ngày nay đều không ngừng giày vò các nàng.

Lúc này, ba người đang ngồi trên giường, trên giường là chiếc bàn nhỏ, trên bàn xếp mấy đĩa thức ăn. Miêu Hóa Thành vẫn còn khoác bộ y phục ngủ, hai giai nhân kia gần như trần truồng, chỉ độc một chiếc quần lót mỏng manh, thân hình mềm mại, kiều diễm lộ ra hơn phân nửa, eo thon duyên dáng, đùi ngọc thon dài, ngực nở mông cong, kiều diễm vô song.

Uống rượu mua vui, Miêu Hóa Thành thi thoảng lại sờ soạng thân thể thiếu nữ bên cạnh, ánh mắt dần trở nên mê ly, dục vọng bắt đầu trỗi dậy.

- Giải quyết cái bàn này đi, lão gia sẽ dạy hai nàng trò mới!

Miêu Hóa Thành vung tay, say khướt nói.

Hai giai nhân cười duyên, dọn dẹp bàn ăn và thức ăn trên đó xuống.

- Ha ha, lại đây!

Miêu Hóa Thành nở nụ cười dâm đãng vẫy gọi các nàng, đợi các nàng đi tới bên cạnh giường, lại kéo phịch các nàng vào lòng.

Chỉ hai ba phát, y phục lót của hai thiếu nữ đã bị cởi sạch.

Miêu Hóa Thành đặt hai nàng nằm song song trên giường. Cởi bỏ y phục, như mãnh thú vồ mồi, đè lên thân thể mềm mại của một giai nhân, đang định ra tay, ngoài cửa đột nhiên truyền đến tiếng kêu thảm thiết ngắn ngủi, thê lương vọng đến.

Tiếng thét này khiến Miêu Hóa Thành rùng mình, gần như lập tức bật dậy.

Chỉ nghe thấy bên ngoài có tiếng quát:

- Thằng nhãi ranh nào, dám đến Miêu gia giương oai!

Vừa dứt lời, một tiếng "phụp" vang lên. Đám hộ viện xung quanh nhất tề xuất động, tiếng gầm gừ phẫn nộ liên tục vang lên, rõ ràng là đang giao chiến. Miêu Hóa Thành không vội vã ra ngoài mà nghiêng tai lắng nghe, một lát sau, sắc mặt biến đổi, hắn ta phát hiện thực lực của kẻ này cực kỳ mạnh mẽ, đám hộ viện do hắn triệu tập từng tên một bị giết chết.

Dương Khai một thân hắc y, từ cửa chính Miêu gia đi tới, trên tay cầm một thanh đao thép vừa nhặt được, ánh đao lấp loé, mỗi nhát chém đều đoạt mạng một người!

Đám võ giả của tiểu gia tộc này căn bản không thể sánh bằng đệ tử Tông môn. Những hộ viện này đều là những kẻ tiền đồ võ đạo mờ mịt, từ bỏ tu luyện, sau đó quy phục các gia tộc này để kiếm miếng cơm manh áo.

Miêu gia cũng chẳng phải thế gia vọng tộc, những tên hộ viện do chúng mời tới, thực lực có thể mạnh đến đâu?

Mấy ngày trước Dương Khai đã tìm hiểu rõ ràng, người có công lực cao nhất trong Miêu gia là Miêu Hóa Thành, nhưng cũng chỉ vỏn vẹn ở đỉnh phong Ly Hợp cảnh mà thôi, các hộ viện khác cũng có vài người đạt Ly Hợp cảnh, nhưng đa số vẫn là Khí Động cảnh.

Những người này tư chất bình thường, tu luyện hai ba mươi năm, thậm chí lâu hơn nữa, mới đạt đến cảnh giới này, được Miêu Hóa Thành mời đến làm hộ viện, che chở cho gia tộc.

Khi Dương Khai xâm nhập bị đám hộ viện phát hiện, một phen giao thủ, trước sau chưa quá mười chiêu đã có mấy người mất mạng.

Với công lực Khí Động cảnh tầng chín, chỉ riêng cảnh giới này đã vượt xa rất nhiều hộ viện trong Miêu gia rồi, huống chi Dương Khai mang theo cơn thịnh nộ mà đến, toàn thân nguyên khí bạo động như sôi trào, sát khí kinh người, tựa yêu ma, đôi mắt đỏ tươi, đầy hung tàn trong đêm tối.

Sát khí này, khiến đám hộ viện Miêu gia kinh hãi khiếp vía.

Đối phó với Vân Hà tông, Dương Khai không thể không mượn tay Cổ Vân đảo. Nhưng đối phó với Miêu gia, Dương Khai phải tự mình động thủ. Ân oán chỉ có tự tay mình chấm dứt mới thật sự triệt để.

- Tiểu tử, rốt cuộc ngươi là ai? Thấy ngươi tuổi trẻ như vậy mà công lực không tệ, rốt cục là đệ tử của vị nào trên đảo?

Một hộ viện Ly Hợp cảnh của Miêu gia nhíu mày hỏi.

Ở cái tuổi này mà đã đạt đến đỉnh phong Khí Động cảnh, ngoại trừ đệ tử trên đảo ở hải ngoại, các gia tộc ở Hải Thành căn bản không thể bồi dưỡng được. Cho nên đám hộ viện này thực sự lo ngại, thế lực hải ngoại bất luận thế nào cũng không phải thứ Miêu gia có thể trêu chọc.

Nếu chẳng may giết người thanh niên này, sẽ gặp phải những phiền toái không đáng có, sự tình e rằng nguy rồi, tuy gã nhận ngân lượng của Miêu gia để làm việc, nhưng cũng không muốn rước họa vào thân.

Nhưng người này rất cổ quái, sau khi vào cửa không nói một lời, chỉ động thủ giết người, thực sự khiến người ta phẫn nộ. Oan có đầu nợ có chủ, cho dù ngươi đến Miêu gia đại khai sát giới thì cũng phải cho một lý do chứ?

- Người trẻ tuổi, rốt cuộc ngươi từ đâu tới? Có thể nói rõ không?

Người này cẩn trọng, bèn lên tiếng hỏi.

Dương Khai thần sắc lãnh đạm, tay cầm đao thép đẫm máu, từng bước từng bước tiến vào bên trong.

Mẹ kiếp! Thái độ của Dương Khai hoàn toàn chọc giận đám hộ vệ Miêu gia. Kẻ vừa lên tiếng chợt nổi giận gầm lên:

- Giết hắn cho ta!

- Nếu chẳng may hắn là đệ tử của một vị nào đó trên đảo thì sao?

Có người thấp thỏm lo âu.

- Kẻ này tà khí đầy người, hỏi cũng không nói, nhất định là điên rồi, trên đảo sao có thể có võ giả tà ác như thế này?

Lời này nói có lý, Dương Khai từ lúc tiến vào đến giờ không hề nói một câu, cũng chẳng trả lời câu hỏi của chúng, chỉ vừa đi vừa giết người, không phải điên thì là gì?

Trảm tà trừ ma, ai ai cũng có phận sự!

Vừa nghĩ đến đây, đám hộ vệ Miêu gia không chần chừ thêm nữa. Dưới sự dẫn dắt của mấy cao thủ Ly Hợp cảnh, tất cả liều chết xông lên.

Dương Khai vung tay lên, một luồng hắc khí bay ra, thanh đao thép trên tay lóe sáng, bổ tới đám hộ viện Khí Động cảnh trước mặt.

Đối phương lấy trường kiếm chống đỡ, nhưng không ngờ khi đao kiếm chạm nhau, trường kiếm lập tức gãy đôi. Trên đao thép tóe đầy ánh lửa, Chân Dương Nguyên Khí cực nóng lưu chuyển, không chỉ khiến kiếm gãy nát mà còn xé toạc thân thể gã ra làm đôi.

Máu tươi như mưa, nội tạng vương vãi khắp đất.

Hai cao thủ Ly Hợp cảnh bên cạnh đánh úp tới, còn chưa kịp tiếp cận Dương Khai, một tiếng cười "khặc khặc" cổ quái đã vang lên bên tai bọn chúng. Loại tiếng động câu hồn đoạt phách này khiến bọn họ sởn tóc gáy, cho rằng có cao thủ ẩn mình bên cạnh.

Chần chừ một chút, còn chưa kịp lấy hết dũng khí tiến đánh Dương Khai, thì Địa Ma đã điều khiển Phá Hồn Chùy tập kích tới trước mặt bọn họ.

Trong đêm đen, Địa Ma bí mật ra tay, cảm giác được nguy cơ giáng xuống, hai cao thủ Ly Hợp cảnh vội vàng ngăn cản, "đinh đinh" hai tiếng truyền ra, một kích của Địa Ma không thành, liền bật ngược trở lại.

Phá Hồn Chùy trong nháy mắt lại xuất hiện trước mặt đám hộ viện Khí Động cảnh tầng năm. Đánh thẳng vào ngực hắn, xuyên thấu qua lưng, đoạt lấy thần hồn của người này.

Trên bán đảo Vân Hà, Địa Ma đã cắn nuốt rất nhiều tà khí, ở trên Ẩn Đảo, lại thôn tính thần thức của tên thần trộm. Sức chiến đấu hiện tại của lão không thể đánh đồng với lúc trước, một cú đánh ra quá dễ dàng để giết chết một tên Khí Động cảnh. Huống chi, lão dung nhập vào Phá Hồn Chùy, dùng thần hồn mình điều khiển nó, khiến người ta càng khó lòng phòng bị.

Trong lúc Địa Ma phát uy, Dương Khai lại đánh chết hai hộ viện Khí Động cảnh, những võ giả Khí Động cảnh khác thấy Dương Khai hung tàn như vậy đâu còn dám lại gần? Duy chỉ còn lại ba người Ly Hợp cảnh tiến thoái lưỡng nan, vừa cảnh giác Dương Khai vừa đề phòng Địa Ma, mồ hôi túa ra ướt đẫm lòng bàn tay.

Ba người nhìn nhau, trong lòng dâng lên hung ác và phẫn nộ, chúng quát lớn:

- Tiểu tử chịu chết đi!

Ba tên đồng thời ra tay, Dương Khai giơ đao thép lên chống đỡ, Địa Ma phối hợp tác chiến, lấy hai đánh ba, ung dung không hề sợ hãi.

Một tiếng "két", thanh đao thép vỡ vụn. Tên võ giả Ly Hợp cảnh đang giao đấu với Dương Khai lảo đảo lùi ba bước, người còn chưa đứng vững, Dương Khai đã vọt đến trước mặt, một quyền hung mãnh đập thẳng vào ngực gã.

Binh! Binh! Binh!

Ba tiếng trầm đục truyền ra, yết hầu gã ngòn ngọt, một ngụm máu tươi phun ra.

Một kích đã khiến gã trọng thương, có thể thấy được uy lực của Viêm Dương Tam Điệp phát ra.

Hai tên kia chưa kịp đến cứu, Dương Khai đã nhanh chóng lùi lại, Địa Ma xông lên, thừa dịp nguyên khí trong cơ thể gã hỗn loạn, Phá Hồn Chùy xuyên thủng yết hầu gã, lướt qua trong cơ thể rồi lại bay ra.

- Ha ha ha! Cuối cùng cũng nuốt được thần hồn tên này!

Tiếng cười của Địa Ma vọng đến, nương theo là tiếng nhấm nuốt ghê rợn.

Hai tên Ly Hợp cảnh kia đột nhiên biến sắc, còn chưa kịp định thần, Dương Khai cách đó vài chục trượng đã lại xuất hiện trước mặt chúng.

Hai chưởng đỏ bừng như than hồng, đánh tới ngực hai tên.

Hai người này hú lên quái dị, nguyên khí hung mãnh tuôn trào, cùng lúc xuất chưởng chống đỡ.

Bốp! Bốp!

Sắc mặt Dương Khai trắng bệch, cấp tốc lùi lại. Hai người kia cũng chẳng khá hơn, chỉ cảm thấy lòng bàn tay đau như lửa đốt, hơn nữa luồng nguyên khí nóng bỏng hung mãnh ngang ngược đã chui vào trong cơ thể.

Không dám chậm trễ, vội vàng ngăn cản.

Hóa giải xong một luồng, còn lại hai luồng.

Ba luồng nguyên khí như sóng biển trùng điệp xông vào kinh mạch bọn chúng, khiến cánh tay chúng tuôn ra sương máu.

Tiếng kêu thảm thiết truyền ra, Dương Khai quay người lại, bộ pháp xuất quỷ nhập thần, vọt đến sau lưng hai tên kia, một quyền hung mãnh ập tới.

Binh! Binh! Binh!

Thân thể hai tên này giống như bao tải rách, lãnh trọn vài đòn mới vội vã né tránh. Dù vậy, Chân Dương Nguyên Khí vừa xâm nhập vẫn còn lưu lại trong cơ thể chúng.

Sắc mặt hai người đỏ bừng, dùng hết toàn lực hóa giải luồng nguyên khí cực nóng.

Địa Ma lại đánh tới, thừa dịp đối phương không đề phòng, dễ dàng đoạt mạng chúng!

✺ Dòng chữ AI ngân vang — Thiên Lôi Trúc chạm đến trái tim ✺

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!