Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2017: CHƯƠNG 2017: CÔNG TÔN MỘC

Dương Khai hoàn toàn không nghĩ tới sẽ xảy ra chuyện như thế, nếu ở bên ngoài, nói không chừng vật này sẽ thực sự chạy thoát.

Nhưng nơi này dù sao cũng là Tiểu Huyền Giới của Huyền Giới Châu.

Cho nên Dương Khai chỉ hơi sững sờ, liền vươn tay tóm lấy.

Linh khí thiên địa trong Tiểu Huyền Giới linh động tùy tâm, thân ảnh nhỏ bé kia chỉ bay ra khoảng cách không đến ba trượng, liền bị lực lượng vô hình cố định tại chỗ, dù như vậy, nó cũng vẫn vùng vẫy không thôi, truyền ra từng tiếng rồng ngâm vang vọng.

Mãi đến lúc này, Dương Khai mới nhìn rõ diện mạo của nó.

Đây rõ ràng là Chân Long đã thu nhỏ vô số lần, hơn nữa còn là Hỏa Long cả người thiêu đốt ngọn lửa đỏ thẫm!

Dương Khai hoảng sợ, kinh hãi kêu lên: – Rồng con?

Nhưng rất nhanh, hắn liền phát hiện không phải thế, thứ trông như "rồng con" kia lại đang vặn vẹo, biến thành một giọt đỏ sẫm. Ước chừng lớn bằng móng tay út, nhưng lại như có dung nham, dù cách xa ba trượng, Dương Khai cũng có thể cảm nhận được nhiệt lượng nóng rực từ bên trong tỏa ra.

Dương Khai biến đổi sắc mặt, rất nhanh như chợt nhớ ra điều gì đó, kinh hãi thốt lên: – Long Huyết, là máu của Chân Long!

Đựng trong bình ngọc kia không phải là rồng con gì cả, mà là một giọt Long Huyết chân chính.

Từ cảnh tượng trước mắt có thể thấy được, đây rõ ràng là giọt máu của Hỏa Long! Nếu để cho võ giả tu luyện lực lượng hỏa hệ có được, đây tuyệt đối là lợi ích khổng lồ.

Nhưng nó đối với Dương Khai cũng không phải vô dụng.

Dương Khai tuy không phải chủ tu luyện lực lượng hỏa hệ, nhưng hắn thông qua Hóa Yêu Quyết lại có thể dung hợp bí bảo Long tộc, một Long Lân chân chính đã bị hắn tu luyện dung hợp vào trong cơ thể, ngự tại vị trí yếu hại trước ngực.

Hắn cũng sớm đã chuẩn bị dung hợp Long Cốt Kiếm vào trong cơ thể.

Long Cốt Kiếm lại là do một cây Long Tích Cốt chân chính và một quả Long Châu luyện hóa thành. Năm đó chỉ là tế luyện sơ sài, cũng không làm tổn hại căn cơ, cho nên dung hợp lại không thành vấn đề.

Dung hợp một Long Lân khiến Dương Khai có được lợi ích to lớn, hắn cũng chưa từng quên Long Cốt Kiếm, nhưng trước kia thực lực không đủ để dung hợp, sau đó thực lực tăng trưởng đáng kể, thì lại không có thời gian.

Giờ khắc này không ngờ có được một giọt máu Chân Long.

Nếu có thể dung hợp thích đáng, nói không chừng có thể có một phần Long uy của bản thân! Dù sao trong cơ thể hắn đang có nguồn gốc lực lượng Kim Thánh Long.

Dương Khai thần sắc biến đổi, trong lòng lại vô cùng vui sướng.

Mãi đến lúc này, hắn mới phát hiện, bình ngọc chứa Long Huyết tuyệt không phải vật phàm. Hơi cảm giác một chút, liền đã cảm nhận được cấm chế dày đặc trong bình ngọc, hơn nữa lại vô cùng phức tạp, khí lạnh này cực kỳ quỷ dị. Cầm trong tay không mảy may cảm giác, nhưng khi dùng thần niệm thăm dò, dường như có thể khiến thần thức đông cứng lại.

Cũng chỉ có dị bảo như vậy, mới có thể trói buộc một giọt Long Huyết.

Trầm ngâm suy tư một lát, Dương Khai cũng không vội vàng dung hợp.

Năm đó lợi dụng Hóa Yêu Quyết dung hợp Long Lân, khiến hắn chịu thống khổ cực lớn, cho nên trước hết hắn chuẩn bị đi tìm kiếm một chút vật liệu, rồi mới tính toán. Sau khi đã quyết định, hắn cẩn thận thu hồi Long Huyết lại, thân hình thoáng động, liền ra khỏi Tiểu Huyền Giới.

Mấy ngày kế tiếp, Dương Khai luôn lang thang khắp các cửa hàng lớn của Phong Lâm Thành, thậm chí ngay cả chợ đen cũng đi mấy chuyến.

Những vật liệu thân thể yêu thú mang từ Ngũ Sắc Bảo Tháp kia ra, đều được hắn bán đi, đổi lấy nguyên tinh phong phú, sau đó, hắn lại tiêu tốn không ít nguyên tinh thu mua rất nhiều điển tịch kỳ lạ, trở về động phủ, bế quan nghiên cứu.

Những điều đã gặp phải sau khi bản thân đi vào Tinh Giới, khiến hắn biết mình nhất định phải nhanh chóng tìm hiểu các loại tin tức trong Tinh Giới, cho nên những điển tịch này tuy rằng tạp nhạp, lại là những thứ mà hiện tại hắn đang cần đến.

Trong đó bao gồm giới thiệu các đại tông môn trong Tinh Giới, bí ẩn, thế lực phân bố, địa hình địa mạo, thậm chí còn có một vài sơ đồ minh họa.

Những tin tức này vốn dĩ là những tin tức khó có thể nghe ngóng, Dương Khai mất mấy ngày đọc lướt qua một lượt, cuối cùng cũng có hiểu biết sơ lược về Tinh Giới.

Mà trong đó có một vài điển tịch cũng ghi lại một vài tin tức cơ mật, nhưng Dương Khai cũng không biết là thật hay giả, đáng tiếc hắn cũng không tìm thấy ghi chép về Long tộc chân chính mà hắn quan tâm, chỉ biết ở trong Tinh Giới, có một Long Đảo, trên Long Đảo, cư trú vô số Long tộc.

Nhưng hắn lại tìm được không ít tin tức về việc dung hợp bí bảo Long tộc vào cơ thể.

Đa số đều nói cần công pháp đặc thù để phụ trợ, hơn nữa kết quả của mỗi người không giống nhau, có người có thể dung hợp thành công, nếu thể chất không đủ mạnh, cũng sẽ bị bí bảo Long tộc cắn trả mà chết.

Dương Khai cảm thấy bản thân có lẽ không vấn đề gì.

Công pháp đặc thù hắn có Hóa Yêu Quyết, phương diện thể chất hắn cũng đủ mạnh mẽ, hơn nữa lại có nguồn gốc lực lượng Kim Thánh Long, điều kiện dung hợp bí bảo Long tộc được trời ban tặng.

Nhưng chuyện này không thể vội vàng, ưu tiên hàng đầu của hắn ở hiện tại, chính là tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh!

Tấn thăng một đại cảnh giới, đủ để khiến thực lực của hắn biến đổi long trời lở đất.

Thời gian thoáng chốc, nửa tháng đã trôi qua.

Dương Khai ra khỏi động phủ, tới Linh Đan Phường, theo ước định trước đây với Khang Tư Nhiên, đi vào Linh Đan Phường làm luyện đan sư.

Mười ngày sau, khi Dương Khai luyện chế đủ linh đan rồi bước ra, Khang Tư Nhiên đã đứng chờ ở đó nở nụ cười.

– Khang chưởng quỹ.

Dương Khai hơi ôm quyền, cất tiếng chào.

– Dương đan sư, lần này lại làm phiền Dương đan sư rồi. Tâm trạng của Khang Tư Nhiên dường như rất tốt, nụ cười khiến khuôn mặt già này hằn sâu nếp nhăn.

– Chỉ là chuyện đã định, Khang chưởng quỹ không cần bận tâm. Dương Khai mỉm cười nói. – Nhìn thần sắc của Khang chưởng quỹ, có phải có chuyện gì vui hay không?

– Không có gì, chẳng qua là hai vị đan sư mà tổng bộ phái tới đã tới từ năm ngày trước.

– Thì ra là thế.

Trong lòng Dương Khai hiểu rõ, Khang Tư Nhiên luôn lo lắng về vấn đề cung cấp đan dược của Linh Đan Phường, tất cả các đan sư trong phường trước đây đều bị đối thủ Đan Khí Các lôi kéo đi, nếu không phải Dương Khai luyện đan mấy lần cho hắn, Linh Đan Phường e rằng sẽ phải đóng cửa. Hiện tại đan sư do tổng bộ của Tử Nguyên Thương Hội phái tới cũng đã tới, coi như nỗi lo trong lòng Khang Tư Nhiên đã được giải tỏa.

– Vậy xin chúc mừng Khang chưởng quỹ. Dương Khai mỉm cười nói.

Khang Tư Nhiên cười thầm nói: – Nếu Dương đan sư có thể tiếp tục luyện đan cho Linh Đan Phường, vậy lão hủ...

Dương Khai khoát tay nói:

– Khang chưởng quỹ, chuyện này ta e rằng không thể. Ta trước kia đã nói với ngươi, ta không phải là sống bằng nghề luyện đan, sở dĩ lần trước đáp ứng ngươi, cũng chỉ vì cần đan phương mà thôi. Bây giờ nếu hai vị đan sư do tổng bộ thương hội phái tới đã tới, như vậy sau này ta cũng sẽ không đến luyện đan nữa.

Khang Tư Nhiên nghe vậy, sững sờ rồi thở dài: – Như thế thật đáng tiếc, thật ra, với bản lĩnh của Dương đan sư, nếu có thể chuyên tâm luyện đan, thành tựu sau này e rằng sẽ không kém so với Đại sư Hoàng Phủ của tổng bộ.

Dương Khai mỉm cười.

– Nếu Dương đan sư đã từ chối, vậy lão hủ cũng không khuyên thêm nữa, số lượng linh đan ngươi đã luyện chế trước đây và lần này cũng không hề nhỏ, cần tính thành bao nhiêu Thánh Tinh lão hủ sẽ cẩn thận tính toán, đến lúc đó sẽ sai người đưa đến động phủ của ngươi.

– Đa tạ. Dương Khai gật đầu. – Vậy tại hạ xin cáo biệt.

Khang Tư Nhiên gật đầu, cùng Dương Khai bước ra ngoài.

Giữa đường, Khang Tư Nhiên bỗng nhiên nói: – Dương đan sư, lão hủ mạo muội hỏi một câu, ngươi có phải là rất cần các loại đan phương không?

– Đúng vậy, Khang chưởng quỹ có sao?

Dương Khai hai mắt sáng rực. – Nếu là Khang chưởng quỹ muốn bán đan phương nào mà ta không biết, ta có thể mua, về giá cả chắc chắn sẽ khiến ngươi hài lòng.

Khang Tư Nhiên cười nói: – Dương đan sư có đại ân với lão hủ, nếu lão hủ thực sự có đan phương, sẽ tặng ngươi luôn, hà tất phải nói đến giá cả chứ.

– Khang chưởng quỹ không có đan phương? Dương Khai vẻ mặt ngạc nhiên.

Khang Tư Nhiên cười bí hiểm nói: – Lão hủ mặc dù không có, nhưng lão hủ biết có nơi có thể có. Hơn nữa, nếu nơi đó là thật, không những có đại lượng đan phương, mà còn có thể có truyền thừa của một vị tông sư luyện đan.

– Là ý gì? Dương Khai nhướng mày.

– Như vậy đi, Dương đan sư đi theo ta, ta sẽ nói tỉ mỉ với ngươi. Khang Tư Nhiên suy nghĩ một lát, dẫn Dương Khai đi về phía phòng mình.

Không lâu sau, hai người đã vào trong phòng, Khang Tư Nhiên sai người dâng trà, lúc này mới bắt đầu kể.

Nghe xong một lượt, Dương Khai mới biết, thì ra Khang Tư Nhiên có trong tay một tin tức, biết được sự tồn tại của một động phủ. Mà động phủ kia, có thể là động phủ của một vị tông sư luyện đan để lại.

Mà tin tức này, hắn đã biết từ rất nhiều năm trước, chỉ có điều thực lực có hạn, không đủ năng lực thâm nhập, nhưng cũng tìm hiểu rất nhiều, cũng tự mình đi dò xét, cơ bản nắm chắc tám phần là thật.

– Quả thật là động phủ của tông sư luyện đan? Dương Khai nghe vậy khiến lòng hắn nóng như lửa đốt, vội vàng hỏi: – Vậy không biết là vị tông sư nào?

– Công Tôn Mộc! Không biết Dương đan sư đã từng nghe qua danh tính người này chưa. Khang Tư Nhiên chậm rãi đáp.

– Công Tôn Mộc? Dương Khai nhướng mày, hồi tưởng lại những điển tịch mình đã xem mấy ngày trước, hình như mơ hồ từng thấy tên người này, nhưng không hề có miêu tả tỉ mỉ.

Khang Tư Nhiên nhìn thấy thần sắc của hắn, khẽ mỉm cười nói: – Dương đan sư nếu chưa từng nghe qua Công Tôn Mộc, vậy chắc chắn biết trong 10 vị Đế Tôn có một vị có thuật luyện đan xuất thần nhập hóa, đạt đến đỉnh cao tuyệt luân.

– Diệu Đan Đại Đế? Dương Khai nhướng mày.

– Không sai, trong 10 vị Đế Tôn, chỉ có Diệu Đan Đại Đế là dựa vào đan để nhập đạo, đạt đến cảnh giới vô thượng đỉnh phong, khiến người đời kính ngưỡng.

– Khang chưởng quỹ nói như thế, Công Tôn Mộc và Diệu Đan Đại Đế có quan hệ gì? Dương Khai trầm ngâm hỏi.

– Công Tôn Mộc kia, là một trong ba đại đệ tử dưới trướng của Diệu Đan Đại Đế! Khang Tư Nhiên mỉm cười.

Dương Khai không khỏi biến sắc mặt.

– Vốn dĩ bí mật này, lão hủ vốn không có tư cách biết được, nhưng những năm qua ta luôn tìm hiểu tin tức về động phủ kia, cho nên mới biết nhiều hơn người khác một chút. Công Tôn Mộc là đệ tử cuối cùng của Diệu Đan Đại Đế, cũng là người nhỏ tuổi nhất, Diệu Đan Đại Đế dường như vô cùng yêu quý hắn. Chỉ tiếc là không biết Công Tôn Mộc đã đắc tội gì với Diệu Đan Đại Đế, ba ngàn năm trước bị Đại Đế trục xuất khỏi sư môn, cuối cùng ẩn cư ở Nam Vực, kết quả tha hương mà bỏ mạng, thật đáng buồn đáng tiếc thay.

– Lai lịch của Công Tôn Mộc hiển hách như vậy, Khang chưởng quỹ sao có thể xác định đó là động phủ của hắn? Dương Khai tuy rằng lòng kinh hãi, nhưng vẫn cẩn trọng hỏi một câu.

Khang Tư Nhiên cười nói: – Đương nhiên có căn cứ của lão hủ. Nói thế này, năm đó khi Công Tôn Mộc bị Diệu Đan Đại Đế trục xuất khỏi sư môn có mang theo một tên người hầu, tên người hầu kia phụ trách chăm sóc cuộc sống của hắn, nhưng sau đó do tính tình Công Tôn Mộc trở nên thất thường nên hắn bị đuổi đi. Mà tin tức lão hủ có được, chính là từ hậu duệ của tên người hầu kia truyền lại.

☾ Bước vào thế giới chữ nghĩa — Thiên Lôi Trúc kể chuyện diệu kỳ ☽

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!