Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2018: CHƯƠNG 2018: TRƯƠNG GIA

Năm đó Công Tôn Mộc thân phận lẫy lừng, nên ngay cả người hầu bên cạnh cũng có thực lực không tầm thường. Sau khi bị Công Tôn Mộc đuổi đi, người này liền ẩn cư tại Nam Vực, lấy vợ sinh con, khai chi tán diệp, sáng lập nên gia tộc của riêng mình.

Thế nhưng đời này truyền sang đời khác, tư chất của con cháu đời sau tốt xấu bất nhất, cuối cùng gia tộc cũng dần suy tàn.

Mãi cho đến hơn trăm năm trước, gia tộc này chỉ còn lại một truyền nhân duy nhất. Người này không may bị kẻ thù truy sát, tuy được Khang Tư Nhiên cứu giúp nhưng đáng tiếc lúc đó thương thế đã quá nặng, Khang Tư Nhiên cũng đành lực bất tòng tâm.

Trước khi qua đời, người truyền nhân này cũng đã thẳng thắn nói ra bí mật được lưu truyền trong gia tộc.

Đây cũng chính là lý do vì sao Khang Tư Nhiên lại biết được tin tức về động phủ của Công Tôn Mộc, quả thật có chút ly kỳ phức tạp.

Nhưng Dương Khai nghe xong cũng không hề hoài nghi.

Thứ nhất, qua thời gian tiếp xúc, hắn cảm thấy Khang Tư Nhiên là người đáng tin, không phải hạng gian xảo, chẳng cần phải lừa gạt mình. Thứ hai, trên đời này vốn có vô số cơ duyên xảo hợp, chính bản thân hắn cũng đã trải qua không ít lần.

Suy nghĩ một lát, Dương Khai nói:

- Nếu đó thật sự là động phủ của Công Tôn Mộc thì quả thật rất đáng để đi một chuyến. Nhưng mà... vì sao Khang chưởng quỹ lại tìm đến ta? Trong thương hội nhân tài như mây, người có thực lực cao hơn ta chắc chắn không ít chứ? Mời những người đó đi chẳng phải sẽ chắc chắn hơn sao?

Khang Tư Nhiên cười ha hả:

- Dương đan sư quá lo xa rồi. Tổng bộ thương hội của ta quả thật nhân tài như mây, cường giả Đạo Nguyên Cảnh nhiều vô số kể. Mời bọn họ đi cùng, bất luận là khả năng thành công hay mức độ an toàn đều sẽ tăng lên rất nhiều, nhưng nếu thật sự làm vậy... lão hủ đây còn thu được bao nhiêu lợi ích chứ? Dương đan sư nên biết, đây là hành động cá nhân, không phải chuyện của thương hội. Nếu thật sự để cường giả ở tổng bộ biết được, e rằng lão hủ đến chút canh cũng chẳng húp được. Lão hủ vẫn luôn tính toán tìm một người có thực lực tương đương mình để đồng hành, điểm này mong Dương đan sư thông cảm.

Dương Khai khẽ gật đầu:

- Ta hiểu nỗi băn khoăn của Khang chưởng quỹ.

- Dương đan sư có thể thấu hiểu, thật sự là may mắn của lão hủ. Không biết ý của Dương đan sư thế nào...

Dương Khai mỉm cười:

- Nếu đã liên quan đến Luyện Đan Sư Công Tôn Mộc, tại hạ đương nhiên cũng rất hứng thú.

Khang Tư Nhiên vui mừng nói:

- Nếu vậy thì cứ quyết định thế nhé. Tuy nhiên, lão hủ còn một chuyện muốn nhờ.

- Khang chưởng quỹ cứ nói.

Khang Tư Nhiên nghiêm mặt nói:

- Nếu trong động phủ đó còn sót lại Đạo Nguyên đan, lão hủ muốn được ưu tiên lấy một viên!

- Chuyện này không thành vấn đề.

Dương Khai không cần suy nghĩ, vui vẻ đồng ý ngay.

Khang Tư Nhiên ngẩn ra, dường như không ngờ Dương Khai lại đồng ý nhanh như vậy, không khỏi lộ vẻ cảm kích:

- Đa tạ Dương đan sư. Lão hủ tự biết tư chất mình kém cỏi, nếu không có Đạo Nguyên đan trợ giúp, e rằng cả đời này cũng đừng mong tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh. Nhưng Đạo Nguyên đan lại hiếm có đến mức nào? Lần này Ngũ Sắc Bảo Tháp mở ra, lão hủ cũng không có duyên với ba trái Đạo Nguyên Quả kia, nếu không phải vậy, lão hủ cũng đã không vội vàng muốn đi thăm dò động phủ đó. Nhưng Dương đan sư cứ yên tâm, bất kể bên trong có Đạo Nguyên đan hay không, tất cả những thứ liên quan đến luyện đan đều sẽ thuộc về Dương đan sư. Về phần những thứ khác, đến lúc đó hai ta sẽ thương lượng phân chia.

- Được.

Dương Khai gật đầu.

- Khi nào chúng ta lên đường?

- Tạm thời định là một tháng sau. Sau một tháng, lão hủ sẽ cung kính chờ đợi Dương đan sư tại đan phường. Trong vòng một tháng này, lão hủ cần chuẩn bị một chút. Sắp tới trong thành sẽ tổ chức một buổi đấu giá, lão hủ muốn tham gia xem có thu hoạch được gì không. Không biết Dương đan sư có hứng thú đi cùng?

Khang Tư Nhiên hỏi.

- Trong thành sắp tổ chức đấu giá sao?

Dương Khai ngạc nhiên.

- Đúng vậy.

Khang Tư Nhiên cười ha ha:

- Lần này các võ giả của Phong Lâm Thành đã thu được không ít thứ tốt trong Ngũ Sắc Bảo Tháp, cho nên Thành chủ đại nhân muốn tổ chức một buổi đấu giá để mọi người có cơ hội trao đổi vật phẩm với nhau. Biết đâu tại buổi đấu giá này, lão hủ lại có thể nhìn thấy Đạo Nguyên Quả. Hiện giờ Dương đan sư cũng đã là Hư Vương tam tầng cảnh, có lẽ cũng nên sớm chuẩn bị Đạo Nguyên đan rồi nhỉ?

- Quả thật là cần. Khi nào buổi đấu giá bắt đầu, tổ chức ở đâu?

Dương Khai hỏi.

...

Nửa canh giờ sau, Dương Khai rời khỏi Linh Đan Phường.

Dương Khai không khẳng định sẽ tham gia buổi đấu giá, chỉ nói với Khang Tư Nhiên rằng nếu lúc đó rảnh rỗi thì sẽ đến góp vui. Khang Tư Nhiên dĩ nhiên không có ý kiến gì.

Rời khỏi Linh Đan Phường, hắn suy nghĩ một chút rồi không trở về động phủ mà đi thẳng ra ngoài thành.

Không lâu sau, rời khỏi Phong Lâm Thành, Dương Khai xác định phương hướng rồi ngự không bay về phía bắc.

Cách Phong Lâm Thành chừng ba mươi dặm có một trang viên, bên trong nhà cửa san sát, diện tích rộng lớn, có cầu nhỏ suối chảy quanh co, khung cảnh vô cùng trang nhã.

Dương Khai từ trên không trung hạ xuống, thần niệm quét qua trang viên này, lẩm bẩm:

- Hẳn là ở đây rồi.

Sở dĩ hắn đến đây là vì lời hẹn ước với Trương Cao Hiên trong Ngũ Sắc Bảo Tháp. Trương gia cũng được xem là một gia tộc có chút danh tiếng ở Phong Lâm Thành, nên hắn chỉ cần hỏi thăm một chút là biết được vị trí của Trương gia.

Cơ nghiệp của Trương gia không đặt trong Phong Lâm Thành mà ở bên ngoài. Dù sao ở Phong Lâm Thành tấc đất tấc vàng, muốn tìm một nơi đủ rộng cho cả gia tộc thì chi phí không hề nhỏ. Nhưng xây dựng ở bên ngoài thì lại khác, tuy thiên địa linh khí không quá nồng đậm nhưng cũng đủ để cung cấp cho một tiểu gia tộc.

Dương Khai liếc mắt qua liền biết Trương gia có người am hiểu một chút về trận pháp, đã bố trí một trận pháp đơn giản để hội tụ thiên địa linh khí.

Gia chủ Trương gia là Trương Cao Hiên đã lấy được một trái Đạo Nguyên Quả, về tình về lý, Dương Khai cũng phải đến đây một chuyến để giao lại di vật và lời trăn trối của y.

Trước đó không có thời gian nên mới kéo dài đến tận bây giờ.

Đến trước cửa chính, Dương Khai đang định lên tiếng gọi thì bất ngờ từ trong cửa bắn ra hai đạo quang mang, khí thế sắc bén ập thẳng vào mặt hắn.

Phía sau hai đạo quang mang, hai bóng người lao vút ra, mỗi người tay bắt ấn quyết, hai mắt đỏ ngầu, ánh nhìn tựa như có thù không đội trời chung với Dương Khai, chỉ hận không thể lập tức giết người tại chỗ.

Dương Khai kinh ngạc.

Tuy nhiên, công kích của đối phương chẳng là gì đối với hắn. Dù sao tu vi của hai người này không cao, một người là Phản Hư lưỡng tầng cảnh, một người là nhất tầng cảnh, dù có dốc hết toàn lực thì cũng chẳng thể uy hiếp được hắn.

Vì vậy, hắn vẫn đứng yên tại chỗ, chỉ khẽ búng ngón tay.

“Bụp bụp” hai tiếng vang lên, hai đạo quang mang đang bắn về phía hắn bỗng nổ tung.

Thấy vậy, hai người kia sững sờ, nhưng vẫn hung hãn xông tới với vẻ mặt quyết tử, đồng thời vận dụng bí thuật, mỗi người phun ra một ngụm tinh huyết khiến khí tức tăng vọt.

Dương Khai nhíu mày, không đợi hai người kia tế ra bí bảo, hắn liền phóng thích Vực trường của mình.

Trong nháy mắt, hai người kia như bị một ngọn núi đè lên người, toàn thân cứng đờ không thể động đậy, nhưng vẻ mặt vẫn vô cùng phẫn nộ, ánh mắt như phun lửa nhìn chằm chằm vào Dương Khai.

- Nơi này là Trương gia?

Dương Khai duy trì Vực trường áp chế hai người, thản nhiên hỏi.

Hai người này khoảng chừng ba mươi tuổi, một mập một gầy. Nghe vậy, nam nhân mập hừ lạnh nói:

- Biết rồi còn hỏi? Muốn giết thì cứ giết, đừng nói nhảm!

Nam nhân gầy tuy không nói gì nhưng ánh mắt lại toát lên vẻ kiên quyết, hiển nhiên cũng có cùng ý nghĩ.

- Trương gia đã xảy ra chuyện gì?

Dương Khai không phải kẻ ngốc, thấy cảnh này sao còn không đoán ra được, hắn không khỏi nhíu mày.

- Ngươi thật lắm lời, đã đến làm việc cho Lục gia thì cần gì phải giả nhân giả nghĩa.

Võ giả mập hừ lạnh, vẻ mặt tràn đầy khinh bỉ.

Võ giả gầy cười lạnh nói tiếp:

- Lão thất phu Lục Bách Xuyên kia ra vẻ đạo mạo trang nghiêm, nhưng kẻ mà lão mời đến tự nhiên cũng là cá mè một lứa thôi, tam ca còn lạ gì nữa.

Võ giả mập cười lớn:

- Không sai, là tam ca ngu muội.

Dứt lời, y còn hung hăng phun một bãi nước bọt về phía Dương Khai.

Dương Khai thở dài:

- E rằng hai vị đã hiểu lầm rồi. Ta không biết Lục Bách Xuyên là ai, cũng không biết Lục gia mà các ngươi nói. Chỉ là vì các ngươi đột nhiên ra tay đánh lén nên ta mới chống trả mà thôi.

- Nếu ngươi không biết lão tặc Lục Bách Xuyên, vậy tại sao lại đến Trương gia của ta?

Ngay lúc này, một giọng nói hùng hồn vang lên từ trong trang viên. Sau đó, một bà lão tóc bạc trắng, tay chống một cây gậy cao bằng người, được một thiếu nữ trẻ tuổi dìu, từng bước đi ra.

Phía sau bà lão còn có không ít người khác.

Bà lão tuổi tác đã cao, khuôn mặt đầy nếp nhăn và đồi mồi, nhưng ánh mắt lại sắc như sấm sét, nhìn thẳng vào Dương Khai.

Dương Khai dùng thần niệm quét qua, liền biết bà lão này là Hư Vương nhất tầng cảnh, hơn nữa có lẽ gần đây đã bị người ta đánh trọng thương căn cơ nên thánh nguyên có chút hỗn loạn.

Nhưng điều khiến hắn càng khó hiểu hơn là những người đi ra cùng bà lão lại toàn là nữ giới, có phụ nữ trung niên, thiếu phụ, thiếu nữ, thậm chí còn có mấy đứa trẻ.

Nam nhân ở đây chỉ có hai võ giả mập gầy vừa đánh lén hắn.

Dường như đàn ông trong gia tộc này, ngoài hai người kia ra thì đều đã chết sạch.

Dương Khai vung tay, thu lại Vực trường, thả hai nam nhân mập gầy ra.

Hai người này cũng biết điều, hiểu rằng chênh lệch thực lực giữa mình và Dương Khai quá lớn nên không tiếp tục dây dưa nữa mà lùi về bên cạnh bà lão, đứng hộ vệ và cảnh giác nhìn Dương Khai.

- Tại hạ Dương Khai, xin chào lão phu nhân. Xin hỏi nơi này có phải là Trương gia không?

Dương Khai chắp tay chào.

- Không sai, nơi này chính là Trương gia.

Bà lão gõ mạnh cây trượng xuống đất, trầm giọng đáp.

- Là Trương gia thì tốt rồi.

Dương Khai mỉm cười, trầm ngâm một lát rồi nói:

- Lão phu nhân, có phải mọi người đã hiểu lầm gì tại hạ không? Tại sao ta vừa đến đây đã bị ra tay đánh lén?

- Hiểu lầm?

Bà lão cười lạnh.

- Có phải hiểu lầm hay không, còn phải xem ngươi đến đây làm gì. Trước đó ngươi nói không biết lão tặc Lục Bách Xuyên?

Dương Khai lắc đầu:

- Chưa từng nghe qua.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!