Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2023: CHƯƠNG 2023: KHÔNG LINH NGỌC BÍCH

Từ sớm, Dương Khai đã đuổi kịp Lục Bách Xuyên trên đường.

Có điều, hắn không lập tức hiện thân hạ sát thủ mà chỉ lén lút bám theo phía sau.

Với thần thức mạnh mẽ của Dương Khai, cộng thêm bí thuật Hư Vô, nếu hắn cố ý che giấu thân hình thì dù là cường giả Đạo Nguyên Cảnh cũng chưa chắc đã phát hiện được, huống chi là một Lục Bách Xuyên đang mải miết chạy trốn.

Sở dĩ hắn chưa vội hạ sát thủ cũng vì hắn đã nảy sinh chút hứng thú với lão.

Lực lượng không gian không phải thứ dễ dàng nắm giữ, việc Lục Bách Xuyên có thể ngưng tụ công kích thành một mũi kim châm không gian cũng đủ cho thấy lão có chút bản lĩnh về lĩnh vực này.

Vì vậy, hắn muốn bám theo để tìm hiểu cho rõ ngọn ngành.

Sau khi thấy Lục Bách Xuyên tiến vào mật thất, Dương Khai cũng nhanh chóng đi theo, duy trì bí thuật Hư Vô, ẩn mình sang một bên.

Nhưng một chuyện ngoài dự liệu đã xảy ra, ngay khoảnh khắc bước vào mật thất, bí thuật Hư Vô của hắn lại bị một luồng sức mạnh kỳ lạ phá giải, khiến hành tung bại lộ.

Hắn cảm nhận rõ ràng, luồng sức mạnh đó phát ra từ viên ngọc châu đen như mực đang lơ lửng giữa không trung.

- Ngươi... ngươi vào đây bằng cách nào? – Lục Bách Xuyên lúc này trông như gặp quỷ giữa ban ngày, mặt mày tái mét quát hỏi Dương Khai.

Dương Khai thu hồi ánh mắt khỏi viên ngọc châu đen tuyền, nhìn lão cười nói:

- Đương nhiên là đi theo lão vào đây!

- Khốn kiếp! Ngươi thật sự muốn đuổi tận giết tuyệt sao? Tiểu huynh đệ, lão phu và ngươi không quen không biết, xưa không oán nay không thù, hà tất phải bức ép nhau đến thế? Thay vì liều mạng lưỡng bại câu thương với lão phu, chi bằng chúng ta dừng tay tại đây, thế nào? Lão phu có thể để ngươi bình an rời đi! – Lục Bách Xuyên thấy Dương Khai không lập tức ra tay, sắc mặt bất giác dịu đi một chút, bèn lên tiếng thương lượng.

- Ta muốn rời đi, lẽ nào còn phải được lão cho phép sao?

Dương Khai cười lạnh:

- Hơn nữa, tuy ta và lão không thù oán gì, nhưng ta đã nhận lời Trương gia thì không thể để lão sống sót!

- Tiểu tử khinh người quá đáng! Ngươi thật sự cho rằng lão phu sợ ngươi sao? Nếu đã vậy thì đừng ai mong sống sót! – Lục Bách Xuyên thấy Dương Khai kiên quyết, biết nhiều lời vô ích, chỉ có thể liều mạng một phen.

Dứt lời, lão điên cuồng vận chuyển toàn bộ sức mạnh, hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm Dương Khai, một lần nữa tế ra Lôi Phong Chùy. Trên cây chùy, lôi quang lóe lên, những tia sét nhanh chóng đánh cho mật thất vốn không lớn thủng lỗ chỗ.

Dương Khai mỉm cười, thản nhiên nói:

- Ra đi!

Vừa nói, hắn vừa vung tay.

Mẫu thể Yêu Trùng toàn thân trắng như tuyết, tay cầm Tử Thanh Song Kiếm, thoáng một cái đã hiện thân.

Vừa xuất hiện, Mẫu thể Yêu Trùng liền nhận được mệnh lệnh của Dương Khai, vung vẩy hai thanh trường kiếm trên đôi càng, lao về phía Lục Bách Xuyên.

Trước đó, dưới con mắt của bao người, Dương Khai không tiện để lộ sự tồn tại của Mẫu thể Yêu Trùng, nhưng giờ đây trong mật thất chỉ có hai người thì không còn gì phải lo ngại! Với thực lực Đạo Nguyên Cảnh nhị tầng cường đại của Mẫu thể Yêu Trùng hiện tại, đối phó với Lục Bách Xuyên chắc chắn là chuyện trong lòng bàn tay.

Cảm nhận được khí tức tỏa ra từ Mẫu thể Yêu Trùng, Lục Bách Xuyên lập tức sợ đến hồn phi phách tán, kinh hãi kêu lên:

- Yêu thú bậc mười một?

Trong khoảnh khắc, sắc mặt lão trở nên trắng bệch, chút ý chí chiến đấu còn sót lại cũng tan thành mây khói.

Lão hiện tại mới chỉ là Hư Vương tam tầng cảnh, dù gặp phải yêu thú bậc mười một bình thường cũng phải chạy trối chết, huống chi Mẫu thể Yêu Trùng trước mắt này vừa nhìn đã biết không phải loại tầm thường... đáng sợ hơn là nó còn có thể sử dụng hai thanh bí bảo trường kiếm...

- Tiểu huynh đệ, Lục mỗ cam bái hạ phong, xin tiểu huynh đệ tha cho ta một mạng! – Lục Bách Xuyên lúc này không còn chút ý chí chiến đấu nào, vội lên tiếng cầu xin.

Dương Khai hoàn toàn không để ý đến lão.

Mẫu thể Yêu Trùng đương nhiên cũng vậy, ý cảnh băng hàn tràn ngập, Tử Thanh Song Kiếm tỏa ra u quang hai màu công kích Lục Bách Xuyên.

Chỉ trong nháy mắt, năng lượng trong mật thất cuộn trào, Lục Bách Xuyên liên tục gào thét, dù dùng hết mọi thủ đoạn cũng không thể chống đỡ dưới lưỡi kiếm của Mẫu thể Yêu Trùng, chẳng mấy chốc đã bị chém cho mình đầy thương tích, máu tươi đầm đìa.

Trong khi đó, Dương Khai lại đi tới trước viên ngọc châu đen tuyền, cau mày đánh giá.

Vật này vô cùng kỳ quái, Dương Khai dùng thần niệm thăm dò vào bên trong nhưng lại như đá chìm đáy biển, không dò được gì.

Hơn nữa... nó lại có thể phá giải bí thuật Hư Vô, không biết còn có năng lực kỳ lạ nào khác.

Quan sát một hồi, Dương Khai đưa tay ra tóm lấy viên ngọc châu. Thật bất ngờ, hắn dễ dàng cầm được nó. Hắn vận chuyển lực lượng rót vào, nhưng cũng như vừa rồi, không hề có chút phản ứng nào.

- Quái lạ, thật quái lạ! – Dương Khai lắc đầu.

- Tiểu huynh đệ tha mạng! Nếu ngươi muốn biết cách sử dụng vật kia, Lục mỗ có thể nói hết, chỉ cầu ngươi tha cho ta một mạng! – Lúc này, Lục Bách Xuyên đã bị Mẫu thể Yêu Trùng dồn vào góc tường, tránh không được, trốn cũng không xong.

Điều khiến lão uất ức là mật thất này được tổ tiên Lục gia xây dựng vô cùng kiên cố để cất giữ bảo vật, dù là cường giả Đạo Nguyên Cảnh muốn phá cũng phải tốn không ít công sức. Với bản lĩnh của lão, tuyệt đối không thể phá vỡ mật thất để thoát thân.

- Lão biết lai lịch của vật này? – Dương Khai quay đầu hỏi.

Lục Bách Xuyên vội vàng đáp:

- Có biết một chút!

Dương Khai gật đầu, thần niệm vừa động, Mẫu thể Yêu Trùng lập tức dừng lại, Tử Thanh Song Kiếm kề trên trán Lục Bách Xuyên chỉ cách một tấc, suýt nữa đã bổ đôi trán lão. Kiếm khí lạnh lẽo tỏa ra cắt đứt một lọn tóc của lão.

Lọn tóc bay lướt qua trước mắt, Lục Bách Xuyên sợ đến toát mồ hôi lạnh.

- Nói đi, đây rốt cuộc là vật gì? Vì sao có thể phá giải bí thuật của ta? – Dương Khai ung dung nghịch viên ngọc châu đen như mực trên tay, lên tiếng hỏi.

Lục Bách Xuyên nuốt nước bọt, cảnh giác liếc nhìn Mẫu thể Yêu Trùng đứng trước mặt, trong lòng không tài nào hiểu nổi, một Hư Vương Cảnh nhỏ bé như Dương Khai làm thế nào có thể điều khiển được một yêu thú cường đại như vậy?

- Đừng có giở trò ma mãnh, nếu không ta lập tức giết lão! – Dương Khai thấy vẻ mặt lão chợt lóe lên tia khác thường, không khỏi hừ lạnh một tiếng.

Lục Bách Xuyên giật mình, ngượng ngùng nói:

- Lão phu đã rơi vào tay ngài, nào dám có mưu ma chước quỷ gì, chỉ là... nếu lão phu nói cho tiểu huynh đệ biết, liệu tiểu huynh đệ có thể tha cho ta một mạng không?

- Lão còn muốn mặc cả với ta sao? – Dương Khai cười hỏi.

- Không dám, không dám! – Lục Bách Xuyên vội xua tay: - Chỉ là... lão phu thật sự không muốn chết!

- Không ai muốn chết cả! – Dương Khai gật đầu: - Nếu vậy thì tha cho lão một mạng!

Lục Bách Xuyên mừng rỡ, đang định nói thì Dương Khai lại nói tiếp:

- Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là tin tức lão cung cấp phải khiến ta hài lòng!

Sắc mặt Lục Bách Xuyên lập tức trở nên khổ sở, nói:

- Lão hủ nhất định sẽ biết gì nói nấy, không dám giấu giếm!

- Rất tốt! – Dương Khai hài lòng gật đầu, phất tay một cái, một chiếc ghế đá trong mật thất bay tới. Hắn ung dung ngồi xuống, giơ viên ngọc châu trên tay lên hỏi: - Vật này là gì?

Lục Bách Xuyên đáp:

- Không Linh Ngọc Bích!

- Không Linh Ngọc Bích? – Dương Khai nhướng mày, dường như nghĩ tới điều gì đó, hỏi: - Nó có liên quan gì đến Không Linh Tinh?

Lục Bách Xuyên vội đáp:

- Không Linh Ngọc Bích là vật sinh ra từ hạch tâm của mỏ Không Linh Tinh. Cứ mười nghìn mỏ Không Linh Tinh cũng chưa chắc đã có một viên Không Linh Ngọc Bích!

- Sản vật hạch tâm của mỏ Không Linh Tinh? – Dương Khai biến sắc.

- Đúng vậy! Có điều... viên Không Linh Ngọc Bích này dường như không hoàn toàn thuần túy, hình như đã được vị đại năng nào đó dung hợp thêm các vật liệu khác, luyện hóa nhiều lần nên có thể xem như một loại bí bảo! – Lục Bách Xuyên giải thích thêm.

- Ồ? Lão biết cũng nhiều đấy! – Dương Khai có chút bất ngờ, nhìn lão tán thưởng.

- Tiểu huynh đệ quá khen! Lão hủ cũng vì những năm nay chuyên tâm nghiên cứu nó, lật xem vô số điển tịch nên mới có được suy đoán này! – Lục Bách Xuyên ngượng ngùng cười, sắc mặt biến đổi mấy lần rồi thận trọng hỏi: - Xin hỏi tiểu huynh đệ, có phải ngài tu luyện lực lượng không gian không?

- Chẳng phải lão cũng vậy sao? – Dương Khai ranh mãnh nhìn đối phương.

Lục Bách Xuyên cười khổ:

- Lực lượng không gian của lão hủ sao có thể so với tiểu huynh đệ! Ngay lúc tiểu huynh đệ dùng tay không kẹp lấy bí châm không gian của lão hủ, lão hủ đã có chút suy đoán, giờ xem ra quả đúng như vậy! Nếu không tu luyện lực lượng không gian, làm sao tiểu huynh đệ có thể dễ dàng hóa giải bí châm không gian của ta như thế?

- Chút tài mọn mà thôi! – Dương Khai hừ nhẹ.

- Đúng, đúng... Lão hủ chỉ là ánh sáng đom đóm, sao dám so với vầng trăng sáng của tiểu huynh đệ!

- Đừng nịnh hót! Nói xem, lực lượng không gian của lão tu luyện thế nào, lẽ nào có liên quan đến viên Không Linh Ngọc Bích này? – Dương Khai hỏi tiếp.

- Tiểu huynh đệ mắt sáng như đuốc! – Lục Bách Xuyên gật đầu: - Sở dĩ lão phu lĩnh ngộ được một chút lực lượng không gian chính là nhờ tìm hiểu từ viên Không Linh Ngọc Bích này!

Nghe lão nói vậy, nghi hoặc trong lòng Dương Khai liền tan biến.

Từ lúc bí thuật Hư Vô của mình bị Không Linh Ngọc Bích phá giải, hắn đã có suy đoán, cảm thấy vật này rất có thể liên quan đến lực lượng không gian, mà việc Lục Bách Xuyên am hiểu lực lượng không gian hiển nhiên không thoát khỏi mối liên hệ với nó.

- Đúng như lão hủ đã nói, viên Không Linh Ngọc Bích này dường như đã bị một vị đại năng luyện hóa thành một loại bí bảo kỳ lạ. Tuy lão hủ không thể phát huy được uy năng của nó, nhưng trong lúc vô tình đã từ đó lĩnh ngộ được một chút phương pháp tu luyện lực lượng không gian, cho nên mới... – Lục Bách Xuyên vừa giải thích vừa quan sát sắc mặt Dương Khai.

Nhưng gương mặt Dương Khai vẫn phẳng lặng như giếng cổ không gợn sóng, không nhìn ra hỉ nộ ái ố, khiến lão thầm kêu khổ không ngừng.

- Lực lượng không gian tu luyện khó khăn đến nhường nào, nếu không có tư chất thực sự thì dù tìm hiểu vạn năm cũng không thể nhập môn. Ta lại có chút tò mò, lão có cơ duyên gì mà có thể vô tình lĩnh ngộ được pháp môn tu luyện lực lượng không gian từ trong nó! – Dương Khai híp mắt nhìn Lục Bách Xuyên, bình thản nói: - Nếu dám nói dối, ta sẽ cho lão sống không được, chết không xong!

Lục Bách Xuyên giật mình, vội nói:

- Tiểu huynh đệ, ta nào dám nói dối. Nếu tiểu huynh đệ muốn biết, lão hủ tự nhiên sẽ nói ra hết. Quả thật lão hủ là vì một vài nguyên nhân đặc biệt mới chạm tới được phương pháp tu luyện lực lượng không gian. Chuyện này nói ra rất dài dòng, kỳ thực vật này vốn không phải của Lục gia ta, mà là của Trương gia!

- Vậy sao lại rơi vào tay Lục gia? Lão cướp hay là trộm? – Dương Khai nhìn lão chế giễu.

Lục Bách Xuyên nói:

- Tiểu huynh đệ nói vậy thật oan cho lão hủ. Vật này là do hơn hai trăm năm trước, một nữ nhân của Trương gia gả vào Lục gia mang đến làm của hồi môn. Tiểu huynh đệ hẳn cũng biết Lục gia và Trương gia có giao tình mấy trăm năm, chuyện cưới gả qua lại là rất bình thường...

- Chuyện này thì liên quan gì đến cơ duyên của lão? – Dương Khai nghe mà thấy mơ hồ.

- Tiểu huynh đệ cứ bình tĩnh, nghe lão hủ từ từ kể lại! – Lục Bách Xuyên ngập ngừng một chút, thấy gương mặt Dương Khai lạnh đi, không dám chần chừ nữa, vội vàng giải thích tiếp...

✪ Thiên Lôi Trúc ✪ nơi mỗi chữ đều có linh hồn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!