Virtus's Reader
Võ Luyện Đỉnh Phong

Chương 2024: CHƯƠNG 2024: CẢM ỨNG

Nghe Lục Bách Xuyên giảng giải một hồi, Dương Khai mới tỏ tường ngọn ngành.

Theo lời lão, viên Không Linh Ngọc Bích này là của hồi môn của một nữ nhân Trương gia từ hai trăm năm trước. Sau khi được mang đến Lục gia, các cường giả Lục gia đương thời cũng đã nhiều lần nghiên cứu công dụng của nó nhưng không hề có phát hiện gì, chỉ biết vật này vô cùng cứng rắn.

Lúc đó, gia chủ Lục gia cũng đã bóng gió dò hỏi gia chủ Trương gia, phát hiện dường như Trương gia cũng không biết Không Linh Ngọc Bích này dùng để làm gì, bèn xem nó như một loại vật liệu luyện khí quý hiếm rồi mang đến Lục gia sung làm của hồi môn.

Gia chủ Lục gia cũng tin là thật, sau đó liền mang Không Linh Ngọc Bích đi tìm một số luyện khí đại sư, muốn luyện chế thành bí bảo. Đáng tiếc, những luyện khí đại sư kia lại không có cách nào dung luyện được "vật liệu luyện khí" quý hiếm này, càng đừng nói đến việc biết được chủng loại và lai lịch của nó.

Kể từ đó, viên Không Linh Ngọc Bích luôn được cất giữ trong kho bí mật của Lục gia, mãi cho đến thế hệ của Lục Bách Xuyên ngày nay.

- Lão làm thế nào phát hiện ra công dụng của nó? Mà còn có thể từ trong đó lĩnh ngộ được pháp môn tu luyện lực lượng không gian? – Dương Khai lập tức hứng thú hỏi.

- Chuyện này nói ra cũng là một sự trùng hợp! – Lục Bách Xuyên cười khổ một tiếng, nói tiếp: - Mười mấy năm trước, lúc Lục mỗ tu luyện trong mật thất này, đã vô tình phát hiện Không Linh Ngọc Bích phát ra một chút dao động năng lượng. Khi đó, Lục mỗ vô cùng kinh ngạc, liền tiến đến dò xét, nhưng cũng không phát hiện được điều gì hữu ích. Hơn nữa chỉ một lát sau nó liền khôi phục nguyên trạng, Lục mỗ bèn cho rằng mình bị ảo giác nên cũng không để trong lòng!

- Nửa năm sau, nó lại một lần nữa có phản ứng, lúc đó Lục mỗ mới biết lần trước không phải là ảo giác. Lần này, nó kéo dài một khoảng thời gian không ngắn, đáng tiếc vẫn không có thu hoạch. Lại hai năm sau, nó có phản ứng lần thứ ba, hơn nữa còn kéo dài chừng một tháng. Chính vào lúc đó, Lục mỗ mới biết được tên của nó, cũng từ trong đó lĩnh ngộ được một tia pháp môn tu luyện lực lượng không gian!

- Ly kỳ như vậy ư? – Dương Khai nhìn Lục Bách Xuyên với vẻ mặt nghi ngờ.

- Lục mỗ tuyệt đối không dám có nửa lời gian dối, sự thật đúng là như vậy! – Lục Bách Xuyên vội vàng nói.

Dương Khai gật đầu:

- Nói tiếp đi! Ta thật muốn biết, tại sao Không Linh Ngọc Bích này lại có phản ứng cách quãng, hơn nữa thời gian cũng không cố định!

Lục Bách Xuyên cười khổ:

- Lúc đó suy nghĩ của Lục mỗ cũng giống như tiểu huynh đệ. Lục mỗ đã từ trong đó chiếm được một tia pháp môn tu luyện, cũng biết đại khái cách sử dụng nó, dĩ nhiên là không muốn bỏ lỡ cơ duyên này. Sau đó, trải qua dò xét cẩn thận, lão mới biết sở dĩ nó có phản ứng là bởi vì có một người đến Lục gia ta làm khách!

- Người nào? – Ánh mắt Dương Khai lóe lên tinh quang.

Khóe miệng Lục Bách Xuyên co giật:

- Là một tiểu cô nương của Trương gia...

Dương Khai nhíu mày, rất nhanh dường như đã nghĩ tới điều gì, hỏi:

- Là Trương Nhược Tích?

- Chính là nàng! – Lục Bách Xuyên gật đầu, giải thích: - Mỗi lần Không Linh Ngọc Bích có phản ứng, tiểu nha đầu này đều ở trong Lục gia ta, hơn nữa còn ở cách kho báu không quá xa. Nếu nói lần đầu tiên và lần thứ hai chỉ là trùng hợp, thì lần thứ ba kia nhất định là do nàng. Bởi vì lần đó, nàng đã ở lại Lục gia ta đúng một tháng, sau khi nàng đi, Không Linh Ngọc Bích liền trở lại yên lặng. Sau khi Lục mỗ có suy đoán này, liền âm thầm chú ý. Quả nhiên, từ đó về sau, mỗi lần tiểu nha đầu Trương gia kia tới Lục gia, Không Linh Ngọc Bích đều có một chút phản ứng. Hơn nữa, theo tuổi tác của nàng, phản ứng của ngọc bích dường như cũng ngày một mạnh hơn. Lục mỗ vốn không có tư chất về lực lượng không gian, sở dĩ có thể tu luyện ra bí châm không gian cũng là nhờ vào ngọc bích này!

- Tiểu nha đầu kia lại có cảm ứng với vật này ư? – Dương Khai cũng có chút ngạc nhiên.

Nói như vậy, tình huống này chỉ có hai loại giải thích: một là trên người Trương Nhược Tích có thể chất đặc thù nào đó, có thể dẫn tới phản ứng của Không Linh Ngọc Bích; hai là trên người Trương Nhược Tích có huyết mạch của vị đại năng đã luyện hóa Không Linh Ngọc Bích kia.

Nhưng Dương Khai đã gặp qua Trương Nhược Tích, cũng không phát hiện nàng có thể chất đặc thù gì khác lạ, có phải hay không thì vẫn phải cẩn thận dò xét một phen mới được.

Về phần khả năng thứ hai, xác suất rất thấp, bởi vì nếu Trương Nhược Tích là vì huyết mạch mà dẫn động Không Linh Ngọc Bích, thì những người khác của Trương gia hẳn cũng đều có thể. Trừ phi trong huyết mạch của Trương Nhược Tích có thứ gì đó đặc biệt đã thức tỉnh, có được điều kiện mà những người Trương gia khác không có.

Dương Khai cau mày suy tư, Lục Bách Xuyên cũng không dám vọng động, chỉ lo lắng đề phòng quan sát sắc mặt hắn.

- Nói như vậy, lão cho con cháu mình cưới Trương Nhược Tích, chính là vì khối Không Linh Ngọc Bích này? – Dương Khai bỗng nhiên lên tiếng.

Lục Bách Xuyên lúng túng cười, gật đầu nói:

- Đúng vậy! Chỉ cần tiểu nha đầu kia ở lại Lục gia, lão phu sẽ có nhiều thời gian hơn để nghiên cứu Không Linh Ngọc Bích, không chừng có thể tiến thêm một bước trên con đường lực lượng không gian!

Lúc nói lời này, trên mặt Lục Bách Xuyên đầy vẻ cuồng nhiệt.

Nhưng rất nhanh, lão lại ủ rũ cúi đầu. Giờ đây lão đã đi sai một nước cờ, thua cả bàn cờ, cái mạng nhỏ có giữ được hay không còn phải nhìn tâm trạng của Dương Khai, đâu còn dám hy vọng xa vời về vinh quang ngày sau.

- Tiểu huynh đệ, những gì nên nói ta đều đã nói, cầu xin tiểu huynh đệ hãy khai ân, tha cho ta! – Lục Bách Xuyên thấp thỏm lo âu nhìn Dương Khai.

Dương Khai gật đầu, cười híp mắt nói:

- Tự nhiên không thành vấn đề!

- Đa tạ tiểu huynh đệ...

Lục Bách Xuyên mừng rỡ như điên, cúi đầu bái tạ. Nhưng lão còn chưa dứt lời, đã bỗng nhiên hét thảm một tiếng, cả người như một cái bao rách bay ra ngoài, đập mạnh lên vách tường, xương cốt toàn thân gãy vỡ hơn phân nửa, phun ra một ngụm máu tươi rồi mềm oặt ngã xuống.

- Ngươi... – Lục Bách Xuyên không thể tin nổi nhìn Dương Khai, dường như không ngờ tới Dương Khai mới lúc trước còn cười híp mắt, ngay lập tức đã ra tay ác độc với lão như vậy.

- Ta đã hứa tha cho lão không chết thì dĩ nhiên sẽ không giết lão, lão cứ yên tâm! – Dương Khai vẫn mỉm cười, nói tiếp: - Người muốn giết lão, đang ở Trương gia kìa!

Nụ cười kia trong mắt Lục Bách Xuyên lại tựa như ác quỷ khiến người ta kinh hồn bạt vía. Lập tức, một ngụm máu nóng công tâm nghẹn ở cổ họng, lão khè khè một hồi lâu không thở được rồi ngất lịm đi.

Dương Khai xoay người, vơ vét sạch nguyên tinh trong kho bí mật của Lục gia, lại gỡ lấy nhẫn không gian của Lục Bách Xuyên, lúc này mới xách lão lên, phá vỡ cấm chế.

Dương Khai phá mở cấm chế của kho báu bí mật này cũng tốn không ít thời gian, cho dù có lệnh bài của Lục Bách Xuyên trong tay, mười mấy tầng cấm chế kia cũng không phải dễ mở.

Chờ hắn từ trong kho báu bay ra, thời gian đã qua hơn nửa ngày.

Thần niệm quét ra bên ngoài, Dương Khai không khỏi ngạc nhiên nói:

- Chà, người của Lục gia chạy cũng thật nhanh, thế mà không còn một ai!

Trước đó Lục Bách Xuyên đã lệnh cho mấy người Lục gia mau chóng thu dọn đồ đạc rời đi, Dương Khai ẩn nấp ở một bên nên tự nhiên đều nghe được, chỉ là không ngờ hiệu suất của bọn họ lại cao như thế.

Nhưng chuyện này cũng không sao, Dương Khai đã hứa với lão ẩu Trương gia sẽ thay họ báo thù rửa hận. Giờ đây Lục Bách Xuyên đã bị hắn bắt giữ, chỉ còn lại nửa cái mạng. Ba tên Hư Vương Cảnh đến Trương gia kia phỏng chừng lúc này cũng là dữ nhiều lành ít... xem như đã hoàn thành nhiệm vụ.

Chuyện đuổi cùng giết tận Dương Khai trước nay chưa từng nghĩ tới. Lục gia trên dưới ba bốn trăm người, không ít là người già, phụ nữ và trẻ em, cho dù có đứng trước mặt, Dương Khai cũng không xuống tay được.

Cho nên sau khi phát hiện người Lục gia đã chạy hết sạch, Dương Khai cũng không có ý định truy đuổi, mà thong dong trở về theo đường cũ.

Lúc này, tại cổng trang viên Trương gia, khắp nơi đều là máu tươi, thi thể ba vị Hư Vương Cảnh của Lục gia nằm ngổn ngang trên mặt đất, chết vô cùng thê thảm. Trừ ba vị Hư Vương Cảnh này, những kẻ khác trong đoàn đón dâu cũng không một ai chạy thoát, tất cả đều bị người Trương gia chém chết.

Lão ẩu sắc mặt tái nhợt, toàn thân ướt đẫm máu tươi, cũng không biết là máu của mình hay của địch nhân; vị mỹ phụ trung niên kia cũng khí tức hư nhược, bàn tay ngọc cầm trường kiếm khẽ run, trên gương mặt xinh đẹp còn dính máu tươi đỏ sẫm, lại tô điểm thêm một tia diễm lệ.

Hai võ giả mập gầy đều ngồi bệt trên mặt đất, một người đang ôm cái đùi máu chảy ròng ròng, một người ôm bụng, máu tươi cũng đang rỉ ra từ kẽ tay.

Một trận chiến này, tuy đã giết sạch đội ngũ đón dâu của Lục gia, nhưng bên Trương gia cũng rất nhiều người bị thương. May mắn là không có ai tử trận, đây đã là kết cục có thể chấp nhận được.

Người Trương gia đang thu dọn chiến trường, mỗi khi đi qua thi thể của võ giả Lục gia, ai nấy đều hung hăng phun một bãi nước bọt.

Nghỉ ngơi một lát, mỹ phụ trung niên nói:

- Mẫu thân, Dương tiểu huynh đệ đã đi hơn nửa ngày vẫn chưa về, không biết có tình huống gì không? Con muốn đi tiếp ứng một chút, ngài thấy thế nào?

- Được! – Lão ẩu gật đầu: - Cung Nga đi đi, nhất định phải cẩn thận!

- Vâng! – Mỹ phụ trung niên nghiêm nghị gật đầu, cũng không đợi bản thân hồi phục, liền định bay về phía Lục gia.

Đúng lúc này, Trương Nhược Tích bỗng nhiên nói:

- Tổ mẫu, người không cần đi đâu, dường như Dương tiên sinh đã trở về rồi!

Nghe nàng nói vậy, lão ẩu và mỹ phụ trung niên vội vàng ngẩng đầu nhìn lại, quả nhiên thấy trên bầu trời, một bóng người đang cấp tốc bay về phía bên này.

- Quả nhiên đã trở lại! – Mỹ phụ trung niên nói, thở phào nhẹ nhõm.

Lão ẩu cũng mỉm cười:

- Dương tiểu huynh đệ thực lực kinh người, bình an trở về là lẽ đương nhiên!

- Ồ! Trên tay hắn dường như còn cầm thứ gì đó... là một người... – Mỹ phụ trung niên ngưng thần nhìn, đợi Dương Khai đến gần, thân thể mềm mại của nàng run lên: - Là lão tặc Lục Bách Xuyên! Dương huynh đệ đã bắt lão tặc Lục Bách Xuyên mang về!

- Thật ư? – Lão ẩu ánh mắt lóe sáng, vội vàng đứng lên, nhìn chăm chú về phía xa. Một lát sau, bà không nhịn được cười ha hả: - Đúng là lão tặc Lục Bách Xuyên! Quả nhiên là thiên lý chiêu chiêu, báo ứng nhãn tiền! Cao Hiên con ơi, dưới suối vàng có hay, cũng có thể nhắm mắt rồi!

Nói đến câu cuối, trên gương mặt già nua lại lăn xuống hai hàng lệ nóng.

Trương Nhược Tích ở một bên đỡ lấy lão ẩu, trong lòng cũng cực kỳ bi thương, đôi mắt nàng cũng đỏ hoe.

Phía trước bóng người nhoáng lên một cái, Dương Khai đã hạ xuống trước mặt mọi người, ném Lục Bách Xuyên chỉ còn lại nửa cái mạng trên tay xuống đất, ôm quyền nói:

- Để chư vị đợi lâu rồi!

- Tốt, tốt... Làm phiền tiểu huynh đệ rồi, đại ân lần này của tiểu huynh đệ, Trương gia ta trên dưới vô cùng cảm kích! – Lão ẩu nghiêm mặt nói.

Dương Khai khoát tay:

- Lão phu nhân không cần khách sáo, ta chỉ hoàn thành ước định giữa ta và Trương huynh mà thôi!

Nghe hắn nhắc tới Trương Cao Hiên, sắc mặt lão ẩu lại ảm đạm xuống.

- Khụ... Lục Bách Xuyên ta đã mang về, nên xử trí thế nào, lão phu nhân và các vị cứ tự quyết định! – Dương Khai bèn chuyển chủ đề.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!