Đêm khuya, trong một ngôi đại điện thuộc trang viên Trương gia.
Lão phu nhân Trương gia tổ chức tiệc chiêu đãi Dương Khai, để cảm tạ ân nghĩa hôm nay. Dự tiệc chỉ có ba người: Dương Khai, mỹ phụ trung niên và lão phu nhân.
Thiếu nữ Trương Nhược Tích đứng một bên ân cần hầu hạ, bưng bầu rượu rót cho ba người. Đôi mắt đẹp của nàng thỉnh thoảng lại lén nhìn về phía Dương Khai, tràn đầy ý cảm kích và sùng bái.
Thiếu nữ tuổi không lớn lắm, chỉ chừng mười sáu, mười bảy, đang ở độ tuổi dậy thì, khát khao anh hùng. Hôm nay, Dương Khai gần như một mình hủy diệt Lục gia, báo thù rửa hận cho Trương gia nàng... thiếu nữ nào lại không sùng bái?
Những người mà cả đời nàng tiếp xúc, trong đó e rằng chỉ có Trương Cao Hiên là có thực lực mạnh nhất, đáng tiếc tổ phụ nàng đã chết ở Ngũ Sắc Bảo Tháp.
Mà Dương Khai thoạt nhìn tuổi cũng không lớn, lại có thực lực còn cường đại hơn tổ phụ nàng, chẳng trách nàng lại lén lút nhìn vài lần. Có lẽ hơi men bốc lên, khuôn mặt nhỏ nhắn của thiếu nữ lúc này chiếu rọi dưới ánh nến, lộ ra vẻ đỏ hồng. Nàng một mực cúi đầu đứng đó, chỉ khi cần rót rượu mới bước tới, trông rất ngoan ngoãn.
- Trương gia ta chiêu đãi chưa nồng hậu lắm, xin ân công đừng khách sáo! Lão phu nhân tuy rằng bị thương chưa lành, nhưng vẫn mặt mày hồng hào, ân cần mời Dương Khai dùng bữa uống rượu.
Mỹ phụ trung niên kia cũng ở một bên nhiệt tình mời mọc.
- Lão phu nhân khách sáo rồi, hai tiếng "ân công" này vãn bối thật sự không dám nhận, lão phu nhân nếu không ngại cứ gọi thẳng tên vãn bối là được! Dương Khai bị lão phu nhân liên tục gọi "ân công" này "ân công" nọ, cảm thấy không được tự nhiên.
Trước đó, sau khi một đám người phụ nữ và trẻ nhỏ của Trương gia đánh chết Lục Bách Xuyên, Dương Khai đã muốn rời đi. Nếu không phải vì mối quan hệ giữa Trương Nhược Tích và Không Linh Ngọc Bích, bất kể thế nào hắn cũng sẽ không đồng ý lưu lại.
Chỉ là hắn cũng không biết nên mở miệng nói chuyện này như thế nào. Hắn mơ hồ cảm thấy Không Linh Ngọc Bích ẩn chứa bí mật không nhỏ, hơn nữa vật này rất có khả năng có quan hệ với Trương gia. Nếu tùy tiện lên tiếng, chỉ e sẽ phản tác dụng, cho nên hắn chỉ có thể tìm cơ hội thích hợp.
Nghĩ tới đây, hắn không khỏi ngẩng đầu liếc nhìn Trương Nhược Tích một cái, vừa lúc nhìn thấy thiếu nữ này đang dùng đôi mắt sáng ngời lén lút nhìn mình chằm chằm.
Thấy Dương Khai nhìn lại mình, Trương Nhược Tích sợ tới mức giật mình thon thót, vội vàng cúi đầu, gương mặt xinh đẹp lập tức ửng hồng.
Dương Khai cười ha hả, thờ ơ dời đi ánh mắt.
Mỹ phụ ngồi ở bên trái Dương Khai lại thu trọn cảnh này vào mắt, cũng không biết nàng nghĩ điều gì, mà lại khẽ mỉm cười.
- Lão phu nhân! Chuyện Lục gia đã giải quyết xong, như lời đã nói trước, coi như ta đã hoàn thành ước định với Trương huynh! Dương Khai khẽ nghiêm mặt, mở miệng nói.
- Đương nhiên là vậy! Lão phu nhân gật gật đầu.
- Về phần viên Đạo Nguyên Đan kia, đợi sau khi ta tìm được luyện đan sư luyện chế hoàn thành, sẽ tới giao lại cho Trương gia, điểm này lão phu nhân cứ yên tâm!
Lão phu nhân cười ha hả: - Nhân phẩm của ân công, lão thân vô cùng tin tưởng. Hơn nữa Trương gia ta cũng không vội, hiện tại Trương gia ta nhân tài khuyết thiếu, cho dù có Đạo Nguyên Đan thì có thể làm gì? Cho nên chuyện này ân công không cần ngại, khi nào ân công có thời gian rảnh rỗi tìm người luyện chế cũng không muộn!
- Như thế cũng tốt! Dương Khai gật gật đầu.
Đúng lúc này, mỹ phụ trung niên từ đầu không lên tiếng bỗng nhiên nói: - Dương huynh đệ tuổi quá trẻ, lại có tu vi kinh người, lại anh tuấn bất phàm như vậy, có lẽ có không ít nữ nhân ái mộ chăng?
Dương Khai nghe vậy ngẩn ra, hoàn toàn không nghĩ tới mỹ phụ trung niên lại nói với mình chuyện này.
Lão phu nhân cũng nhướn mày, tuy rằng cảm giác con dâu nói chuyện này với Dương Khai có chút không ổn, nhưng biết con dâu của mình sẽ không nói vô cớ, cho nên cũng không nói thêm gì, mà bình thản nâng chén rượu lên.
Mỹ phụ đang quan sát, thấy Dương Khai hơi sửng sốt một chút sau đó trong mắt lại toát ra vẻ nhớ nhung, trên mặt cũng hiện lên ý nhu hòa... trong lòng không khỏi khẽ động, biết Dương Khai ở phương diện tình cảm khẳng định không hề trống rỗng.
Bất quá nghĩ kỹ lại, điều này cũng khó trách. Dương Khai tuy rằng trông không lớn tuổi, nhưng nếu có thể tu luyện đến Hư Vương tam tầng cảnh, tất nhiên đã từng trải qua nhiều chuyện. Trên con đường tu luyện này, tất yếu phải có vài hồng nhan tri kỷ khó quên.
Nếu Dương Khai thật sự không biết gì về chuyện tình cảm, đó mới là kỳ quái.
Buổi tiệc dường như bởi vì Dương Khai nhớ lại mà chìm vào một bầu không khí tĩnh lặng dị thường.
Hồi lâu sau, Dương Khai mới thở dài một tiếng, đứng lên nói: - Lão phu nhân, đêm đã khuya, vãn bối xin cáo lui trước! Lão phu nhân ban ngày đại chiến bị thương, cũng sớm đi nghỉ ngơi, tránh để thương thế chuyển biến xấu!
Lão phu nhân mỉm cười gật gật đầu: - Cảm ơn ân công lo lắng! Nếu như thế, Nhược Tích, dẫn ân công tới phòng khách, tận tâm phục vụ!
- Dạ! Trương Nhược Tích nghe vậy, đặt bầu rượu xuống, dịu dàng thi lễ nói với Dương Khai: - Xin mời tiên sinh đi theo ta!
Dương Khai cáo lỗi một tiếng, theo Trương Nhược Tích rời đi.
Đợi Dương Khai đi rồi, lão phu nhân mới trừng mắt nhìn mỹ phụ một cái.
Mỹ phụ vẻ mặt lúng túng nói: - Mẫu thân đại nhân, con dâu biết mình nói sai rồi!
- Hừ! May mắn không trêu chọc ân công không vui, nếu không lão thân tuyệt đối không tha cho ngươi! Lão phu nhân hừ lạnh một tiếng.
Mỹ phụ liên tục gật đầu vâng dạ.
- Nhưng mà... vừa rồi ngươi hỏi những chuyện đó làm gì? Lão phu nhân lại nhướn mày, lên tiếng hỏi.
Mỹ phụ hé miệng cười, nói: - Mẫu thân đại nhân ngài không nhận ra sao? Vị ân công đang ngồi đây dường như đã nhìn Nhược Tích không ít lần rồi đấy!
- Thì có sao? Lão phu nhân hỏi ngược lại.
Mỹ phụ nói: - Nhược Tích mặc dù không phải tuyệt sắc giai nhân, nhưng cũng coi như là tiểu mỹ nhân, e rằng vị ân công này có chút ý với Nhược Tích!
Lão phu nhân nghe vậy, chần chờ rồi nói: - Không thể nào chứ? Nhược Tích mới chỉ là Thánh Vương nhất tầng cảnh mà thôi, sao có thể được ân công để ý?
Mỹ phụ hé miệng cười nói: - Mẫu thân đại nhân! Nam nhân nhìn nữ nhân không chỉ nhìn tu vi, mà còn nhìn cảm giác: nếu có cảm tình, tu vi thấp thì có sao đâu? Mà cảm giác không thích hợp, thì tu vi cao đến mấy cũng vô nghĩa!
Lão phu nhân tức giận nói: - Ngươi là đang giáo huấn lão thân không hiểu chuyện nam nữ hay sao?
Mỹ phụ lè lưỡi, nói: - Con dâu nào dám! Chỉ là hiện tại Trương gia ta tình cảnh suy tàn, Cao Hiên chết thảm trong Ngũ Sắc Bảo Tháp... Tuy rằng hiện tại Lục gia đã bị hủy diệt, trong thời gian ngắn không cần lo lắng ngoại địch, nhưng mẫu thân đại nhân đừng quên, ở vạn dặm quanh đây, cũng không chỉ có một gia tộc Lục gia. Trương gia ta nếu không có cường giả che chở, vạn nhất một ngày nào đó có cường địch đột kích, thì phải làm sao bây giờ? Mà vị ân công kia có ước định với Cao Hiên ba yêu cầu, đã bị chúng ta dùng hết cả ba rồi, ngày sau muốn hắn ra tay hỗ trợ cũng không có khả năng!
- Ý của ngươi là... Lão phu nhân như có điều suy nghĩ.
- Nếu có thể làm cho Trương gia ta có chút quan hệ với hắn, ngày sau Trương gia ta gặp nạn, chẳng lẽ hắn còn có thể khoanh tay đứng nhìn sao? Mỹ phụ dịu dàng cười: - Mà Nhược Tích, chính là mấu chốt có thể tạo mối quan hệ với ân công!
- Ta hiểu ngươi muốn nói gì rồi! Lão phu nhân gật gật đầu, trầm ngâm chốc lát nói: - Nếu đúng như lời ngươi nói, chuyện này chưa chắc không phải một kế sách hay! Cao Hiên đã chết, Trương gia ta quả thực nên tính toán cho tương lai!
- Đúng vậy! Hơn nữa, hắn tuổi trẻ như vậy đã đạt tới Hư Vương tam tầng cảnh, xem biểu hiện của hắn hôm nay, dường như còn không phải Hư Vương tam tầng cảnh bình thường: Hư Vương tam tầng cảnh bình thường không thể nào một mình xông vào Lục gia, bắt sống Lục Bách Xuyên! Với tư chất của hắn, ngày sau tấn thăng Đạo Nguyên Cảnh cũng không phải không thể. Trương gia ta nếu có thể có chút quan hệ với hắn, coi như được hưởng bóng mát dưới đại thụ! Dù là một nhà góa bụa yếu ớt, đến lúc đó có ai dám tới trêu chọc?
Nghe nói như thế, lão phu nhân trong mắt sáng ngời, vô cùng động lòng! Ở chung quanh Phong Lâm Thành này, gia tộc có thể có quan hệ với cường giả Đạo Nguyên Cảnh cũng không nhiều. Nếu có một cường giả Đạo Nguyên Cảnh che chở, tối thiểu gia tộc có thể bảo đảm trăm năm không sầu lo.
Tuy nhiên lão phu nhân còn có chút chần chờ nói: - Nói thì nói như vậy, chỉ sợ là chúng ta chỉ nghĩ cho riêng mình, vạn nhất chọc ân công không vui...
Mỹ phụ cười nói: - Mẫu thân đại nhân! Chúng ta hoàn toàn có thể làm như vậy...
Nói tới đây, nàng nhích tới nói nhỏ bên tai lão phu nhân.
Lão phu nhân nghe xong liên tục gật đầu, một lúc lâu sau mới mỉm cười nói: - Hay lắm! Ngươi nói rất đúng, theo ý ngươi nói làm đi! Chẳng qua làm như thế thì chỉ e khổ cho nha đầu Nhược Tích!
Mỹ phụ cười nói: - Sao nàng lại khổ chứ? Ta xem ân công cũng không phải người xấu, nếu Nhược Tích kết duyên với hắn, chỉ sợ hưởng phúc không hết. Mẫu thân yên tâm đi, buổi tối con dâu sẽ đi nói rõ chuyện này với Nhược Tích!
- Ừm! Nếu Nhược Tích không đồng ý, ngươi cũng không cần miễn cưỡng nàng, ta không muốn dùng hạnh phúc của nàng để đổi lấy tương lai của Trương gia ta! Lão phu nhân gật gật đầu.
...
Dương Khai được thiếu nữ kia hướng dẫn, đi xuyên qua trang viên, không lâu sau liền đi tới một gian phòng. Thiếu nữ đẩy cửa đi vào, sắp xếp giường chiếu, rất thành thạo.
Trên đường Dương Khai thật ra cố ý hỏi nàng mấy câu, nhưng xem phản ứng của nàng, nàng lại là người rất e thẹn ngượng ngùng. Lúc trả lời câu hỏi của Dương Khai, thanh âm không ngừng run rung, sắc mặt đỏ bừng, khiến Dương Khai cũng ngại hỏi thêm.
Mọi việc đã xong xuôi, thiếu nữ mới khom người nói: - Tiên sinh hãy nghỉ ngơi, Nhược Tích xin cáo lui!
- Làm phiền! Dương Khai gật gật đầu.
Thiếu nữ vội vàng đi qua bên cạnh hắn, dưới ánh trăng, Dương Khai thấy rõ ràng bên tai nàng đều đỏ ửng.
Đợi cho thiếu nữ khuất bóng, Dương Khai mới quay đầu quan sát gian phòng, phát hiện bên trong phòng trang trí lại khá xa hoa. Ngay sau đó hắn vung tay lên, lực lượng và thần thức trong cơ thể đan xen, tạo thành một tầng cấm chế bao quanh phòng, ngăn cách người ngoài dò xét.
Hắn lắc mình một cái, đi tới trên giường, khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu kiểm tra thu hoạch hôm nay.
Những thứ thu được từ kho của Lục gia thì khỏi phải nói, số lượng nguyên tinh kia không ít, ước chừng hơn sáu trăm ngàn.
Cộng với Dương Khai thu hoạch trước đây, hiện tại hắn đã có gần một triệu nguyên tinh hạ phẩm.
Trong kho bí mật còn có một số bí bảo, đều là bí bảo cấp Hư Vương. Dương Khai chỉ nhìn lướt qua rồi thuận tay ném vào nhẫn không gian của mình. Còn một số khoáng thạch quý hiếm, hắn bèn nhét vào Tiểu Huyền Giới, để pháp thân dùng Phệ Thiên Chiến Pháp hấp thu luyện hóa.
Còn có một số đan dược, Dương Khai kiểm tra từng viên, phân loại từng món, để phòng khi cần dùng đến.
Kế tiếp, Dương Khai lại kiểm tra nhẫn không gian của Lục Bách Xuyên. Những thứ thu được cơ bản không khác biệt nhiều so với trong kho bí mật.
Bất quá cây Lôi Phong Chùy và thanh Ngân Nguyệt Tử Sương Đao kia lại khiến Dương Khai hơi chú ý. Lôi Phong Chùy còn chưa tính, tuy rằng có thể điều khiển lực lượng lôi điện, cuồng mãnh bá đạo, nhưng dù sao cũng là bí bảo cấp Hư Vương, không thể phát huy uy lực vượt trội.
Nhưng Ngân Nguyệt Tử Sương Đao lại có thể phát ra từng tia lực lượng pháp tắc...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn